Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 35: Chắc là Cố Tiêu Duy bị cậu ta mê hoặc rồi


Nếu là thư ký của Âu Tuấn Thao hay quản lý khác đến, Lạc Tự có khi sẽ cho rằng đây chỉ là một cái bẫy của Truyền thông Đế Tuấn, thậm chí còn phản cảm với thái độ cao ngạo của họ. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, huống chi việc Truyền thông Đế Tuấn chèn ép Lạc Tự không phải chuyện ngày một ngày hai.


Nếu Âu Tuấn Thao không đích thân đến, rất có thể Lạc Tự thậm chí sẽ không thèm mở hợp đồng ra xem.


Chính vì suy nghĩ đến tất cả những điều đó, Âu Tuấn Thao mới hạ mình, đích thân đến gặp Lạc Tự để đàm phán.


Thế nhưng, Lạc Tự trước mắt anh ta còn từ chối dứt khoát hơn cả 5 năm trước.


Điều khiến Âu Tuấn Thao không ngờ hơn nữa là, trước nguồn tài nguyên toàn diện mà Đế Tuấn đưa ra, Lạc Tự hoàn toàn không hứng thú, thậm chí còn chỉ ra vấn đề lớn nhất của Truyền thông Đế Tuấn hiện tại, không có bất kỳ nghệ sĩ thực lực nào, hầu hết đều dựa vào chiêu trò marketing.


Lạc Tự thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, anh có hơi ác ý, muốn nhìn xem Âu Tuấn Thao có mất bình tĩnh, nổi giận hay không.


Nhưng đối với con mồi, Âu Tuấn Thao trước nay luôn rất kiên nhẫn.


Càng là con mồi có giá trị, càng phải cẩn thận không làm hỏng bộ lông của nó.


“Cậu sẽ…”


Cậu sẽ hối hận thôi.


Âu Tuấn Thao còn chưa nói xong, Lạc Tự đã cướp lời: “Anh sẽ hối hận.”


Âu Tuấn Thao nhíu mày.


“Hối hận vì coi tôi là con mồi, hối hận vì muốn kiểm soát tự do của tôi, thao túng lựa chọn của tôi.” Lạc Tự nhìn thẳng vào mắt Âu Tuấn Thao nói.


Chỉ một ánh nhìn thôi, đã khiến sự dịu dàng giả tạo mà anh ta gắng gượng sụp đổ hoàn toàn.


Vẻ mặt của Âu Tuấn Thao trở nên lạnh lùng, anh ta tháo bỏ chiếc mặt nạ gần như cưng chiều đó, trở lại với sự sắc bén và kiêu ngạo vốn có của mình: “Thực lực của Truyền thông Đế Tuấn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu. Cậu hẳn rất rõ, suốt 5 năm qua, mấy cái hình tượng nam thần học đường, chuyện đóng thay Hà Mộ, giành thông cáo, ăn đồ thừa… chỉ là khiến cậu khó xử chứ chưa thực sự gây tổn thương đến gân cốt.”


“Tôi biết, nên cảm ơn chủ tịch Âu đã nương tay. Nhưng nếu không làm được diễn viên, tôi có thể đi diễn kịch.”


Lạc Tự đứng dậy, nghiêng người về phía Âu Tuấn Thao. Khoảng cách giữa ánh mắt hai người càng gần, tim Âu Tuấn Thao càng căng thẳng.


“Nếu anh có bản lĩnh khiến tôi đến cả kịch cũng không được diễn, thì tôi sẽ đi dạy trẻ con diễn xuất. Nếu đến dạy diễn xuất cũng không được, vậy tôi sẽ đi làm shipper.”


“Cậu nói cái gì?” Giọng Âu Tuấn Thao lạnh đi.


“Tôi nói là đi làm shipper đó. Nói ra chắc anh không tin, 5 năm trước nếu tôi chăm chỉ đi giao hàng, chưa biết chừng bây giờ còn có nhiều tiền tiết kiệm hơn hiện tại đấy.”


Ngọn lửa giận trong lòng Âu Tuấn Thao bùng lên, anh ta nắm chặt cổ tay Lạc Tự, vì anh ta cảm nhận được, Lạc Tự thật sự có thể bướng bỉnh đến mức biến mất khỏi giới này, dù có phải đi ship hàng trong gió mưa.


“Tôi không muốn nghe từ miệng cậu những lời như vậy.” Âu Tuấn Thao không chịu nổi việc người này có thể buông bỏ cơ hội và tài năng mà bao người mơ ước bất cứ lúc nào.


Nhưng Lạc Tự lại bất ngờ xoay cổ tay, thoát khỏi anh ta, còn tiện tay ép ngược mu bàn tay anh ta xuống mặt bàn.


“Xin lỗi nhé, chủ tịch Âu, tôi từng tập võ đấy.” Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lạc Tự nhìn anh ta mang theo sự sắc lạnh, như một lời cảnh cáo.


Người lạ chớ lại gần.


Mà Âu Tuấn Thao, chính là người lạ đó.


Lạc Tự cầm ly sữa trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch: “Cảm ơn tình yêu sâu đậm mà anh đã dành cho tôi. Trễ rồi, anh nên về nghỉ sớm đi.”


Nói xong, Lạc Tự bước qua Âu Tuấn Thao mà rời đi.


Mà bốn chữ “tình yêu sâu đậm”, lần đầu tiên khiến Âu Tuấn Thao cảm thấy chói tai.


“Tôi đã nhờ người liên lạc với quản lý của cậu, hai người hãy suy nghĩ lại cho kỹ.” Âu Tuấn Thao lạnh giọng nói.


Lạc Tự giơ tay lên khẽ lắc lắc.


Lúc này ngọn lửa giận dữ trong lòng Âu Tuấn Thao đã hoàn toàn nguội tắt, thay vào đó là khát vọng chinh phục cao ngút trời.


Anh ta bỗng không muốn hái đóa hồng này nữa, anh ta muốn nó cứ hoang dại mà lớn lên, cho đến một ngày nó tình nguyện vì anh ta mà nở rộ.


Lạc Tự lững thững đi bộ về nhà, vừa mở cửa thay dép thì điện thoại đã đổ chuông, là chị Thôi gọi đến.


“Lạc Tự, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Chị nhắn WeChat cho em mấy lần mà không thấy trả lời! Vừa rồi người của Truyền thông Đế Tuấn liên hệ với chị, nói là họ định ký hợp đồng với em. Chị xem qua email bản hợp đồng rồi, trời ơi, Truyền thông Đế Tuấn định làm từ thiện sao?”


Lạc Tự cúi đầu cười, mang dép bước vào phòng khách, ngả người lên ghế sofa.


“Trên đời này làm gì có nhiều nhà từ thiện đến thế. Họ chỉ muốn tạo cho em một ảo giác nổi tiếng, để em ngày càng phụ thuộc vào các chiêu trò marketing của họ, rồi từ đó làm thui chột khả năng diễn xuất của mình.”



Chị Thôi nghe mà không hiểu lắm: “Ý em là sao?”


“Ý là, đáng ra em có thể dựa vào nỗ lực của mình để được khán giả công nhận, nhưng nếu có người cứ đổ tiền liên tục vào marketing, em nằm yên cũng được tung hô là diễn viên thực lực, thì em còn cần phải cố gắng nữa không? Khi họ đã nuôi em thành một tên vô dụng rồi thì em còn có thể nhảy việc sang nơi khác được nữa à?” Lạc Tự hỏi.


Sau khi đã nghiện cảm giác nổi tiếng, thì hoặc là ngã từ trên cao xuống, hoặc là phải nghe theo mọi chỉ thị của Truyền thông Đế Tuấn, trở thành Hà Mộ thứ hai.


“Ồ… hiểu rồi hiểu rồi! Chị đã nói rồi mà, bánh từ trên trời rơi xuống, nếu đầu và cái cổ không đủ cứng thì sẽ bị đập chết thôi! Vậy còn hợp đồng này thì sao? Chúng ta từ chối thẳng luôn à? Trước đây chị từ chối bọn họ đã bị chèn ép suốt 5 năm, lần này mà từ chối nữa, họ có bịa đặt bôi nhọ chị không?”


“Thay vì lo chuyện đó, chi bằng sống tốt mỗi ngày. Nhân tiện cũng xem thử giới hạn thấp nhất của Truyền thông Đế Tuấn là ở đâu.”


“Vậy chị nên nói gì với người liên hệ bên Truyền thông Đế Tuấn?”


“Nói là em vẫn chưa nghĩ xong. Biết đâu sau này không làm diễn viên nữa thì sao?” Lạc Tự cười nói.


Thật ra câu “không làm diễn viên nữa” là đang mỉa mai Truyền thông Đế Tuấn, nhưng không ngờ chị Thôi lại tưởng thật, và thực sự đã trả lời như vậy với người liên hệ bên đó.


Kết quả là ngay tối hôm đó, đã có một số người nghe được tin Lạc Tự “sau này sẽ không làm diễn viên nữa”.


Người đầu tiên biết tất nhiên là Âu Tuấn Thao. Anh ta vừa về đến nhà, đang cởi áo sơ mi chuẩn bị đi tắm thì nhận được cuộc gọi từ thư ký, lập tức cau mày đến mức có thể kẹp chết ruồi.


“Cô nói cái gì? Quản lý của cậu ta nói sau này cậu ta không làm diễn viên nữa?”


Khoảnh khắc đó, Âu Tuấn Thao bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.


Lúc gặp Lạc Tự, rõ ràng đối phương rất bình tĩnh và điềm đạm, tuy có nói những lời nặng nề, nhưng Âu Tuấn Thao chỉ xem đó là biểu hiện quyết tâm, thậm chí trong lòng còn có chút tán thưởng… Ai ngờ quay lưng một cái, người kia lại dùng cách cực đoan như vậy để thoát khỏi anh ta?


“Bản hợp đồng mấy người đưa cho quản lý cậu ta có vấn đề gì à? Hay ám chỉ nếu Lạc Tự không ký thì sẽ gặp rắc rối?” Âu Tuấn Thao lạnh giọng hỏi.


“Không có, tuyệt đối không có. Đã là điều kiện chân thành như vậy do chính chủ tịch Âu đưa ra để đàm phán ký hợp đồng, thì sao có thể đe dọa được? Chúng tôi nhất định nói năng nhỏ nhẹ, tử tế.”


“Vậy thì mấy năm qua, ngoài những chuyện tôi biết, các người còn giở trò sau lưng cậu ta nữa? Đến mức khiến cậu ta hoàn toàn không còn chút tin tưởng nào với Truyền thông Đế Tuấn? Cho rằng chỉ cần không ký thì tôi chắc chắn sẽ trả thù cậu ta?” Các ngón tay cầm điện thoại của Âu Tuấn Thao đã trắng bệch.


“Không, thật sự không có. Có thể phía Hà Mộ từng thuê seeding tấn công cậu ta, nhưng chẳng phải đó là chuyện bình thường trong ngành sao?”


Âu Tuấn Thao nhắm mắt lại, gân xanh trên trán giật giật.


Làm sao anh ta không biết, nếu Truyền thông Đế Tuấn đã muốn dùng seeding tấn công ai đó, thì mức độ sẽ rầm rộ tới mức nào.


Nếu không phải như vậy, thì sao lại vì bôi nhọ em họ của Lê Thiển mà khiến Lê Thiển ghi hận đến tận bây giờ.


“Chuyện bình thường trong ngành…” Âu Tuấn Thao nghiến răng.


Lạc Tự nói đúng, anh ta sẽ hối hận.


Bây giờ anh ta đã bắt đầu hối hận vì khi xưa đã để Hà Mộ chèn ép Lạc Tự, đã bắt nạt quá đáng. Dù Lạc Tự có vì lợi ích mà mỉm cười xí xóa mọi chuyện, thì điều đó cũng không còn dễ dàng nữa.


Tất nhiên, Âu Tuấn Thao và thư ký của anh ta sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài, nhưng lại không ngăn được người khác bên cạnh họ lén lút đưa tin.


Lúc 11 giờ đêm, Lạc Tự vừa nằm lên giường thì điện thoại WeChat reo lên, trên màn hình hiện cái tên Cố Tiêu Duy.


Lạc Tự giật mình, nghĩ thầm sao người này lại gọi WeChat cho mình?


“Alo, thầy Cố, sao gọi tôi muộn vậy? Lỡ tay chạm nhầm à?”


Cố Tiêu Duy đi thẳng vào vấn đề: “Em nghe nói Truyền thông Đế Tuấn muốn ký hợp đồng với anh, nhưng bị anh từ chối.”


Lạc Tự ngẩn người: “Không phải chứ, tin này lan nhanh thật đấy. Tôi cứ tưởng bên Đế Tuấn sẽ giữ bí mật chứ.”


Chứ không thì đưa ra điều kiện tốt thế mà bị từ chối, cũng mất mặt lắm chứ?


“Yên tâm đi, ngoài người của Đế Tuấn và bên anh ra, hiện giờ chỉ có hai người biết chuyện này.”


Lạc Tự sững người: “Cậu, và người đã nói với cậu à?”


“Đúng. Em còn nghe nói, sau khi từ chối Đế Tuấn, anh quyết định không làm diễn viên nữa.”


Nên người kia vì nghe câu đó, mới gọi điện cho anh sau một ngày quay vất vả thế sao?


Lạc Tự gật đầu, rồi nói bằng giọng chậm rãi nhưng rất kiên định: “Cố Tiêu Duy, tôi sẽ không từ bỏ con đường làm diễn viên. Dù có bao nhiêu lời đồn đại hay bị chèn ép việc nhận kịch bản, tôi cũng sẽ không cúi đầu.”


Vì kiếp trước, anh đã quá dễ dàng thỏa hiệp. Một người nếu chỉ bị chút áp lực đã quỳ xuống, thì sau này đừng mong đứng thẳng lưng nữa.


Trước đây tầm nhìn của anh quá hạn hẹp, bị Đế Tuấn chèn ép nên chỉ nhìn thấy mỗi Đế Tuấn. Nhưng trong giới này vẫn còn những người khác, như Lâm Việt, như Hoa Tinh Vân, và cả Hứa Hàm.


Ở kiếp này, Lạc Tự đã bước ra khỏi cái kẹp hạt dẻ ấy, đã nhìn thấy những con người khác nhau, đã thấy ánh sao lấp lánh giữa bóng tối. Anh sẽ rất dũng cảm, và sẽ luôn dũng cảm bước tiếp.



Cho dù dưới chân không có đường, anh cũng sẽ kiên trì bước tiếp.


Bên kia điện thoại, Cố Tiêu Duy im lặng một lúc. Lạc Tự có thể nghe thấy tiếng cậu khẽ thở dài, dù đã cố gắng kiềm chế.


Cậu ấy đang lo cho mình sao?


“Anh đã nghĩ ra sẽ đi đâu sau khi rời khỏi Truyền thông Chu Tước chưa?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Chưa. Bỗng nhiên được tự do, tôi muốn hít thở chút không khí trong lành, không muốn nhanh chóng biến thành công nhân bị bóc lột nữa.”


“Công nhân bị bóc lột thì chắc không đến nỗi, ít nhất cũng là tá điền rồi.”


Dù giọng điệu của Cố Tiêu Duy rất nghiêm túc, nhưng Lạc Tự vẫn cảm nhận được nụ cười nơi khóe môi cậu.


“Còn cậu thì sao? Cậu là địa chủ à?” Lạc Tự vừa cười vừa hỏi, vừa tưởng tượng hình ảnh Cố Tiêu Duy đội mũ quả dưa của địa chủ.


“Lạc Tự, nếu anh nghĩ xong rồi thì báo cho em biết một tiếng. Em có thể tranh thủ cho anh một hợp đồng tự do nhất ở Tinh Hán Ảnh Nghiệp, cũng có thể sắp xếp cho anh cùng một người quản lý với em.”


Nghe đến đây, Lạc Tự cảm thấy kinh ngạc.


Kiếp này thời gian anh và Cố Tiêu Duy quen nhau thật sự không dài, chỉ có mười mấy ngày quay phim chung, Cố Tiêu Duy cũng không phải kiểu người dễ dàng để người khác bước vào thế giới của mình. Nhưng tại sao Lạc Tự lại cảm thấy cậu đối với mình đặc biệt tận tâm như vậy?


“Cảm ơn cậu, thật lòng đấy. Tôi… vẫn cần suy nghĩ cẩn thận.” Lạc Tự nói.


“Em hiểu. Trước khi anh quyết định, cứ yên tâm tận hưởng tự do đi.”


“Được. Cậu biết không? Hôm nay biết được Bạc Văn Viễn không ký hợp đồng tiếp với tôi nữa, ngay cả không khí tôi cũng thấy ngọt ngào!”


“Em nghe thấy giọng nói của anh, cũng cảm thấy không khí thật ngọt.”


Giọng nói thuộc về Cố Tiêu Duy vang lên bên tai, như tiếng đàn cello vang vọng từ phương xa.


Và trái tim của Lạc Tự ở đầu dây bên này cũng rung động theo.


“Cố Tiêu Duy, cậu nói cái gì ngọt cơ?” Lạc Tự buột miệng hỏi.


“Em đồng cảm với niềm vui khi anh giành được tự do.”


“Thì ra là vậy, thầy Cố à, nói rằng nghe thấy giọng ai đó liền thấy không khí ngọt ngào như vậy, rất dễ khiến người ta hiểu lầm đó nha.” Lạc Tự cố tình trêu chọc, muốn xem Cố Tiêu Duy nghiêm túc kia có ngại ngùng không.


“Ồ… đàn anh hiểu lầm gì sao?”


Da mặt Cố Tiêu Duy dày hơn Lạc Tự tưởng, giọng điệu còn mang theo ý trêu chọc rõ rệt.


Lạc Tự nhìn đồng hồ, cười nói: “Không còn sớm nữa, ngày mai cậu còn phải dậy sớm quay phim đúng không?”


“Chắc là thế.”


“Cậu có thói quen ôn lại kịch bản trước khi ngủ mà.”


“Vậy nên đàn anh đang ám chỉ em nên nói… chúc ngủ ngon?”


Lạc Tự gật đầu mỉm cười, khẽ nói: “Chúc ngủ ngon, Cố Tiêu Duy.”


Cúp máy rồi, Cố Tiêu Duy vẫn chưa ngủ, mà gọi cho một người khác.


“Giám đốc Lê, xin lỗi đã gọi cho anh muộn thế này.”


Lê Thiển vẫn chưa ngủ, ngược lại, anh ấy đã chờ cuộc gọi này khá lâu rồi.


“Nói đi, cậu xác nhận với Lạc Tự chưa? Truyền thông Đế Tuấn định dồn ép cậu ấy đến mức không thể làm diễn viên nữa à?”


“Làm anh thất vọng rồi. Câu đó có vẻ là tin đồn sai lệch.”


Lê Thiển xoa trán, thở dài: “Đáng tiếc thật. Tôi cứ nghĩ đây là một cơ hội, nếu là thật, tôi có thể giật một tiêu đề nóng hổi kiểu hậu quả của việc từ chối Truyền thông Đế Tuấn. Trả lại món nợ năm xưa, để xem Âu Tuấn Thao làm sao xoay xở thanh minh.”


“Nhưng tôi cũng không muốn anh ấy vì từ chối Đế Tuấn mà bị nhắm tới.”


Lê Thiển khựng lại, rồi bật cười: “Vậy là Đế Tuấn thực sự muốn ký với cậu ấy à? Trước kia hành hạ người ta đến thảm như vậy, giờ phát hiện Lạc Tự là miếng bánh ngọt thì lại muốn bám lấy? Mặt dày thật đấy.”


Cố Tiêu Duy im lặng, như thể đang chờ thêm phản hồi từ Lê Thiển.


Lê Thiển nhíu mày, mới nhớ ra lời Cố Tiêu Duy vừa nói hình như là không muốn để Lạc Tự bị nhắm tới vì từ chối Đế Tuấn?


Đây là ám chỉ anh ấy nên chú ý dư luận về Lạc Tự?



Đúng là nếu nói về kinh nghiệm giao chiến với Truyền thông Đế Tuấn, ngoài Lê Thiển ra thì không ai dám nhận đứng đầu.


“Dựa theo thông tin tôi có được, ban lãnh đạo Tinh Hán đúng là rất có ý định ký hợp đồng với Lạc Tự, nhờ sự đề cử của đạo diễn Lâm Việt và biên kịch Hoa Tinh Vân. Nhưng điều kiện thế nào thì còn đang đánh giá, hiện tại chắc chắn chưa phải là điều kiện ưu đãi nhất.”


Lê Thiển dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Vì là bạn của cậu, tôi nghĩ đàn anh của cậu nên đợi đến khi Phản Kích phát sóng rồi hãy ký. Tôi đã xem diễn xuất của cậu ấy, tôi tin vai Bạch Dĩnh sẽ tạo ra tiếng vang lớn. Đến lúc đó, cậu ấy có thể tự giành lấy điều kiện tốt hơn.”


“Cảm ơn lời khuyên của anh, tôi cũng nghĩ như vậy.”


“Cậu yên tâm, dù là với tư cách là một diễn viên có khả năng ký hợp đồng trong tương lai, hay là vai diễn quan trọng trong Phản Kích, tôi cũng sẽ không để Truyền thông Đế Tuấn dễ dàng ra tay với cậu ấy đâu.”


“Cảm ơn.” Cố Tiêu Duy nói.
Lê Thiển bật cười: “Được nghe cậu nói một tiếng cảm ơn thật không dễ dàng gì.”


Sáng hôm sau, Âu Tuấn Thao như thường lệ ngồi trước bàn làm việc, vừa xem qua bản đề án dự án mới nhất, vừa uống cà phê.


Thư ký của anh ta bước vào văn phòng.


“Chủ tịch Âu, chúng tôi vừa nghe ngóng được một số tin tức từ Tinh Hán Ảnh Nghiệp.”


“Tin gì vậy?” Âu Tuấn Thao đặt tách cà phê xuống bàn.


“Nghe nói khi Lê Thiển họp với đội ngũ của mình, anh ta có đề cập rằng nếu chúng ta có bất kỳ hành động nào nhằm vào Lạc Tự, thì bên họ sẽ lập tức thu thập tài liệu, tổng hợp lại những hành vi trong 5 năm qua mà chúng ta đã hạ thấp tinh thần và chèn ép cơ hội của Lạc Tự, rồi tung ra một đề tài hot trên mạng xã hội. Loại hot search này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh công ty.”


Âu Tuấn Thao trầm ngâm một lúc rồi mỉm cười: “Nếu Lê Thiển thật sự định làm vậy, thì cô sẽ chẳng nhận được chút tin tức nào cả. Bây giờ chúng ta đã lên ngồi chễm chệ trên bảng tìm kiếm rồi. Đây là Lê Thiển đang tung tin ra ngoài. Xem ra… khả năng Tinh Hán Ảnh Nghiệp ký hợp đồng với Lạc Tự là rất cao.”


“Nhưng mà điều kiện mà Tinh Hán Ảnh Nghiệp đưa ra có thể tốt hơn chúng ta sao?”


“Ba đạo diễn hàng đầu của giới giải trí, Lâm Việt, Hứa Hàm, Thịnh Vân Lam, Tinh Hán nắm hai người. Chỉ riêng điều này, đối với một người muốn đi theo con đường diễn xuất như Lạc Tự, đã hấp dẫn hơn bất kỳ điều kiện nào.” Âu Tuấn Thao dùng ngòi bút máy chấm nhẹ lên tờ giấy, để lại vài vết mực loang: “Vậy, cô từng nói… quản lý của Lạc Tự cũng định rời khỏi Truyền thông Chu Tước cùng cậu ta à?”


“Vâng.”


“Lạc Tự là người trọng tình cảm, nếu không thì năm đó đã không bị Bạc Văn Viễn lừa. Chắc chắn cậu ta rất tin tưởng người quản lý này. Cô hãy theo dõi sát sao xem người quản lý này tiếp xúc với ai, một khi có người của Tinh Hán Ảnh Nghiệp… bao gồm cả người của Hồng Hà Ảnh Thị tiếp xúc với cô ta, phải báo cho tôi ngay lập tức.”


“Vâng, chủ tịch Âu.”


“Khoan đã.” Âu Tuấn Thao gọi thư ký lại: “”Vì Lê Thiển đã lên tiếng cảnh cáo, thì đừng có bất kỳ hoạt động nào nhắm vào Lạc Tự nữa. Bên Hà Mộ cô cũng để ý một chút, tôi sợ thằng nhóc này không an phận.”


“Vâng!”


Hơn nửa tháng sau, Lạc Tự chính thức gia nhập đoàn phim [Bão Táp].


Nhân vật Hoắc Hạo Ngôn do anh thủ vai chủ yếu quay ở tòa nhà văn phòng, tuy xuất hiện và có lời thoại nhiều hơn vai Bạch Dĩnh, nhưng vì cảnh quay tập trung, theo sắp xếp của đoàn phim thì chỉ mất một tuần là xong.


Đoàn phim có phòng trang điểm riêng, nhưng chỉ phân biệt nam nữ, không phân biệt đẳng cấp. Đây là phong cách nhất quán của đạo diễn Hứa Hàm, nhằm truyền đạt thông điệp rằng, một khi đã vào đoàn phim của ông ấy, tất cả đều chỉ là diễn viên.


Lạc Tự không quen ai trong đoàn, nên lặng lẽ ngồi một chỗ vừa đọc kịch bản vừa đợi thợ trang điểm đến.


Không lâu sau, cửa mở ra, một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác da bước vào.


Lạc Tự nhận ra đó là Trình Phi, người đóng vai đội trưởng đội điều tra kinh tế Lăng Kình trong phim, cũng là nam chính của bộ phim.


Trình Phi cao khoảng 1m90, năm nay khoảng 33–34 tuổi, đã rèn luyện qua nhiều năm nên giờ là giai đoạn đỉnh cao về cả diễn xuất lẫn khí chất.


Anh ta và Cố Tiêu Duy cùng thuộc một công ty, nhưng khác quản lý.


Trong giới vẫn thường nói Trình Phi có năng lực chuyên môn tốt, chỉ là quá kiêu ngạo, kiểu “trên đời này ông là lớn nhất”.


Lúc trẻ anh ta cũng từng chịu khổ vì tính khí đó, từng phải đóng vai quần chúng suốt một thời gian dài trong phim trường. Sau này vì thái độ nghiêm túc với nghề mà được quản lý của Tinh Hán Ảnh Nghiệp để mắt tới, bắt đầu từ năm 27–28 tuổi đóng các vai phụ, và vài năm gần đây mới được giao vai chính, đạt được tỷ suất người xem và danh tiếng khá tốt.


Về ngoại hình, đường nét gương mặt của Trình Phi khá góc cạnh, mang vẻ nghiêm nghị, khí chất chính trực, rất hợp với vai đội trưởng điều tra kinh tế.


Trình Phi có chuyên viên trang điểm và trợ lý riêng, ba người cùng ngồi phía sau Lạc Tự, vừa trang điểm vừa trò chuyện.


“Anh Trình, nghe nói diễn viên diễn với anh hôm nay, diễn xuất rất tốt đấy.”


“Ai vậy?”


“Lạc Tự, đàn anh của thầy Cố. Anh với thầy Cố thân nhau như vậy, không phải nên chăm sóc người ta một chút sao?”


“Cái cậu Lạc Tự đó à?” Trình Phi khẽ cười, nghe ra có chút không vui.


Trợ lý vội vàng liếc quanh, trong phòng trang điểm chỉ có một diễn viên đang quay lưng lại, cúi đầu đọc kịch bản và đeo tai nghe, chắc là không nghe thấy, nếu không đã quay lại nhìn rồi.


“Anh Trình, nói chuyện nhẹ nhàng một chút. Còn có người trong nghề ở đây.” Trợ lý hạ giọng nhắc nhở.


Bao nhiêu năm qua, cảm xúc thích hay ghét ai của anh Trình đều thể hiện rõ trên mặt, quản lý nhắc bao nhiêu lần cũng vô dụng.



“Tôi nói không nhẹ nhàng à? Cũng đâu nói cậu ta chỗ nào không tốt.” Trình Phi thản nhiên nhắm mắt lại để thợ trang điểm đánh nền.


Trợ lý lại quay đầu nhìn, thấy diễn viên quay lưng vẫn không có phản ứng gì, mới thở phào nhẹ nhõm, chắc đúng là đang nghe nhạc thật.


Lúc này, chuyên viên trang điểm của đoàn phim bước vào, trước tiên chào hỏi Trình Phi: “Chào thầy Trình!”


“Ồ, chào cô.” Trình Phi gật đầu, thái độ cũng không quá kiêu căng.


Chuyên viên trang điểm bước đến bên cạnh Lạc Tự, nhìn trái nhìn phải, khẽ kêu lên một tiếng: “Thầy Lạc, thật sự là anh rồi!”


Không khí bỗng trở nên im lặng.


Trợ lý của Trình Phi lập tức cảm thấy xấu hổ. Mới vừa rồi, vị Phật tổ sống nhà mình còn dùng giọng điệu bất mãn nói sau lưng người ta.


Một lát nữa còn phải diễn cùng nhau, thật là… Cũng không biết Lạc Tự không nghe thấy thật hay là do quá điềm đạm. Hoặc có thể là vì Trình Phi là nam chính của bộ phim này, đối phương khó mà bày tỏ sự không hài lòng.


“Chào cô, thầy thì tôi không dám nhận đâu, cứ gọi tên tôi là được rồi. Hôm nay làm phiền cô vậy.”


Lạc Tự tháo tai nghe, bắt tay với đối phương.


Chuyên viên trang điểm mở hộp trang điểm ra, ngồi đối diện với Lạc Tự quan sát anh một lát, không nhịn được nói nhỏ: “Mấy hôm trước tôi nói chuyện với mấy người trang điểm khác, bàn luận xem diễn viên nào khiến thợ trang điểm khó phát huy nhất, cuộc tranh luận cũng khá sôi nổi.”


Lạc Tự tự nhiên trò chuyện lại: “Để tôi đoán xem, người đứng đầu chắc là thầy Cố chứ gì?”


Chuyên viên trang điểm bật cười nhỏ nhẹ: “Haha, đúng là vậy. Nhưng anh Nham, chuyên viên trang điểm của thầy Cố lại nói… anh ấy chọn anh. Mọi người đều nói là anh ấy cố ý nhắc đến người khác, chỉ để gây chú ý thôi.”


“Tôi từng hợp tác với thầy Cố rồi, anh Nham chắc là đang giúp thầy Cố duy trì mối quan hệ đồng nghiệp đó.” Lạc Tự cười nói.


Phía sau vang lên một tiếng “hừ” nhẹ.


Lạc Tự biết đó là Trình Phi. Chuyên viên trang điểm khựng lại một chút, Lạc Tự mỉm cười ra hiệu bằng ánh mắt: “Không sao đâu.”


Trình Phi trang điểm xong trước, cùng trợ lý và chuyên viên trang điểm rời đi.


Lần lượt, các diễn viên khác cũng bước vào, bầu không khí trong phòng trang điểm bắt đầu sôi nổi hơn.


Ngoài hành lang, trợ lý của Trình Phi không nhịn được lên tiếng: “Anh Trình, sao anh lại hừ một tiếng như vậy chứ! Nếu để Lạc Tự hiểu lầm là anh không hài lòng với cậu ta, thì đâu có hay ho gì. Cùng một đoàn phim, có tránh cũng không tránh được.”


“Thì cậu ta không có hiểu lầm, tôi đúng là không hài lòng về cậu ta.” Trình Phi đáp.


“Anh làm ơn kiềm chế tính tình lại được không? Dù Lạc Tự chưa nổi tiếng, nhưng trong giới đồn rằng đạo diễn Lâm Việt rất xem trọng cậu ta. Hơn nữa còn nghe nói, công ty Tinh Hán Ảnh Nghiệp chúng ta đang cân nhắc ký hợp đồng với cậu ta đó.”


“Tinh Hán Ảnh Nghiệp ký với cậu ta? Có gì đáng để ký?” Trình Phi nhíu mày, giọng cũng cao lên.


Trợ lý nhận ra ngay, Trình Phi có vẻ muốn gây sự với Lạc Tự, liền không vui nói: “Thì ký vì cậu ta đẹp trai, lời thoại tốt, khả năng lên hình tốt, lại còn có thể diễn ngang ngửa với Cố Tiêu Duy…”


“Tôi thấy, chắc là Cố Tiêu Duy bị cậu ta mê hoặc rồi.” Trình Phi nói xong, sải bước rời đi.


Trong phòng trang điểm, chuyên viên của Lạc Tự nói nhỏ: “Anh Trình tính khí vốn thế, thẳng thắn lắm.”


“Tôi biết, trong giới diễn viên thì anh Trình thuộc kiểu ‘ba không’ hiếm có đấy.”


“Ba không? Ba không gì thế ạ?” Chuyên viên tò mò hỏi.


Lạc Tự giơ tay, đếm từng ngón một: “Không tham gia tiệc tùng, không làm truyền thông chiêu trò, quay phim không bao giờ đến muộn hay vắng mặt.”


Chuyên viên bật cười, cảm thấy Lạc Tự rất rộng lượng, nên cũng nói chuyện nhiều hơn chút: “Anh không để tâm là tốt rồi. Tôi đoán chắc vì trước đây trên mạng nhiều lời đồn không hay về anh…”


“Cướp vai, cướp quảng cáo còn ăn đồ thừa hả?” Lạc Tự cười hỏi, như thể đó là chuyện của người khác, chẳng liên quan gì đến mình.


Chuyên viên vốn tưởng anh sẽ để bụng, không ngờ anh lại thẳng thắn như thế, cảm tình cũng tăng vọt: “Đúng rồi, mấy chuyện đó đó. Nên có thể anh Trình hiểu lầm là anh thích chiêu trò marketing, không tập trung vào diễn xuất. Thêm nữa… vai diễn này trước vốn là có đàn em với anh Trình cạnh tranh, ai ngờ anh lại vượt qua người đó, trong lòng anh Trình chắc chắn hơi khó chịu.”


“Tôi hiểu. Cảm ơn cô.”


Một người hiểu lầm người khác, phản bác hay biện minh đều vô ích, chỉ có hành động và thành tích mới có thể xoay chuyển được.


Trình Phi có thể trở thành “anh em chí cốt” của Cố Tiêu Duy, chứng tỏ nhân phẩm không có vấn đề. Mà trước đây anh ta cũng chưa từng tiếp xúc với Lạc Tự, thái độ hiện tại phần lớn có lẽ là vì Cố Tiêu Duy.


Lạc Tự nửa đùa nửa thật nghĩ, không chừng là do Cố Tiêu Duy cứ hay tương tác với anh trên Weibo, khiến cho CP bạn thân Cố – Trình bị phá vỡ, làm Trình Phi cảm thấy cô đơn?


Dù sao thì anh cũng sống bằng diễn xuất, đâu phải sống nhờ vào sự yêu thích của Trình Phi.


Lạc Tự đứng dậy, chỉnh lại cổ áo rồi bước ra ngoài.


Tổ đạo cụ đang tiến hành những điều chỉnh và bố trí cuối cùng, tổ quay phim cũng đang điều chỉnh vị trí và góc máy, các nhân viên đang trật tự làm công tác chuẩn bị.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 35: Chắc là Cố Tiêu Duy bị cậu ta mê hoặc rồi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...