Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 29: Vậy tôi phối hợp diễn với cậu
“Được.”
Ngay khi Cố Tiêu Duy vừa dứt lời, tay Lạc Tự bất ngờ vươn tới, ngón cái áp lên môi Cố Tiêu Duy, rồi đột ngột hôn xuống.
Không hề thay đổi góc độ, trực tiếp và mãnh liệt, khiến người ta không thể động đậy.
Khi Cố Tiêu Duy cảm nhận được áp lực từ Lạc Tự, đối phương liền nắm lấy cằm cậu, mạnh mẽ đẩy lên, khiến Cố Tiêu Duy theo bản năng ngửa đầu ra sau, cơ thể mất cân bằng và ngã về phía sau.
Lạc Tự cũng ngã theo, nhưng anh kịp buông Cố Tiêu Duy ra, hai tay chống hai bên người cậu, giữ vững tư thế ngay trước khi cả hai chạm đất.
Cố Tiêu Duy lộ vẻ bối rối, nhưng nhanh chóng tập trung ánh nhìn vào gương mặt Lạc Tự.
“Trước đây cậu bất động như núi, lần này sao lại ngã vậy?”
Lạc Tự cười khẽ, định đứng dậy.
Nhóc con, dù cậu diễn có thật đến đâu, cũng vẫn chưa phải đối thủ của tôi đâu.
Có lẽ vì Lạc Tự trêu chọc quá lộ liễu, Cố Tiêu Duy sốt ruột muốn đứng lên, hai người bất ngờ đụng vào nhau.
Lạc Tự ôm miệng ngồi lùi về phía chiếc giường đối diện: “Này… lỗi của cậu đấy! Cậu đụng vào tôi mà!”
Cố Tiêu Duy thì đứng dậy, từ từ tiến lại gần Lạc Tự, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm anh, như muốn níu chặt lấy tâm trí anh, không cho phép trốn tránh, chỉ được chăm chú nhìn mỗi mình cậu.
Lạc Tự chống khuỷu tay ra sau, dần dần lùi lại, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn chậm rãi áp sát.
“Đủ rồi đó, còn diễn nữa à?” Vừa nãy Lạc Tự tự cắn trúng môi, nói chuyện còn hơi líu lưỡi.
Cố Tiêu Duy chỉ im lặng nhìn anh, không nói lời nào.
Lạc Tự biết Cố Tiêu Duy không phải kiểu người chỉ vì va chạm nhỏ mà nổi nóng, hơn nữa vừa rồi hai người còn đang diễn.
Không rõ là do nghiện diễn hay lại khơi dậy máu hiếu thắng.
Có lẽ lúc nãy phần diễn xuất của anh đã k*ch th*ch dây thần kinh nào đó trong Cố Tiêu Duy, giống như một họa sĩ bất chợt bùng nổ cảm hứng, cầm bút là phải vẽ ngay, dù trước mắt chỉ có giấy vệ sinh cũng phải vung mực.
Được thôi, vậy tôi phối hợp diễn với cậu.
Vai Lạc Tự run lên một cái, khuỷu tay mất lực ngã xuống.
Quả nhiên, Cố Tiêu Duy nắm bắt ngay cơ hội, bóng dáng bao phủ lấy Lạc Tự sắp đè xuống thì Lạc Tự bất ngờ giơ tay lên, vòng qua cổ Cố Tiêu Duy, ấn mạnh xuống, nghiêng mặt, ép đối phương sát vào má mình.
“Còn diễn nữa không?” Lạc Tự bật cười hỏi: “Phân cảnh này cậu với nữ chính đã tựa vào tường rồi, đâu còn nhiều chỗ cho cậu thể hiện?”
Nghe vậy, Cố Tiêu Duy trực tiếp buông lỏng toàn bộ cơ thể, đổ ập lên người Lạc Tự. Một lúc lâu sau, bên tai Lạc Tự mới vang lên tiếng thở dài khe khẽ.
“Đàn anh quả nhiên cao thủ.” Cố Tiêu Duy nói.
“Tôi? Cao thủ…” Lạc Tự nghĩ thầm, cũng còn tùy đối tượng nữa.
Chỉ vì đối phương là Cố Tiêu Duy, biết cậu có thể theo kịp bất cứ tình huống nào nên anh mới dám tùy tiện như vậy.
Chưa đợi Lạc Tự vỗ vai, Cố Tiêu Duy đã tự mình bò dậy, ngồi bên cạnh anh.
“Nhưng thật ra, vừa nãy cách anh diễn thực sự rất phù hợp với vị trí đứng của Nghiêm Dã và nữ chính, trực tiếp hôn tới, bất ngờ và thẳng thắn, không cho nữ chính hay người xung quanh có thời gian phản ứng. Kiểu tấn công bất ngờ này vốn đã mang chút tinh nghịch, giống như cố ý khiến nữ chính luống cuống, mà lại không tạo cảm giác sến súa. Còn với những người đang giám sát Nghiêm Dã, họ sẽ thấy Nghiêm Dã đang ăn h**p nữ chính, chứ không phải đang tán tỉnh cô ấy.”
Nghe Cố Tiêu Duy phân tích một cách nghiêm túc như vậy, Lạc Tự nhịn không được muốn bật cười.
“Cảnh hôn trong phim này chắc chỉ có đoạn đó thôi đúng không?” Lạc Tự hỏi.
“Còn có một cảnh nữa là lúc cuối Nghiêm Dã nhảy xuống thuyền để trốn thoát, suýt chết đuối, nữ chính lái thuyền tới cứu anh ta.”
“Vậy sao?” Lạc Tự lật kịch bản ra xem nhưng không tìm thấy, chắc Hoa Tinh Vân vẫn chưa sửa xong: “Đừng bảo là nữ chính nhảy xuống nước cứu rồi làm màn truyền khí dưới nước đấy nhé?”
“Kiểu đó… bình thường quá rồi. Không hợp gu thẩm mỹ của biên kịch Hoa.”
“Vậy cảnh hôn này lại hợp gu sao?” Lạc Tự gõ nhẹ lên trang kịch bản.
“Ít nhất… có sức hút về mặt cốt truyện.”
“Cũng đúng.” Lạc Tự trả lại kịch bản cho Cố Tiêu Duy, định nói giờ vẫn còn sớm, có thể gọi Phương Tần quay lại.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy đã ngả lưng xuống: “Em hơi mệt, hay là nghỉ ngơi chút đi.”
Lạc Tự nhớ lại cảnh cậu có thể gục xuống ngủ ngay bên bàn hồi nãy, chắc thật sự rất mệt rồi, cũng không nỡ để cậu chạy tới lui.
“Được, cậu cứ ngủ đi. Tôi đi rửa mặt.”
Khi Lạc Tự từ phòng tắm bước ra, phát hiện Cố Tiêu Duy đã nằm trong chăn, quay lưng về phía anh, có vẻ như đã ngủ rồi.
Khoảng thời gian ở đoàn phim [Phản Kích] nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.
Cuối cùng cũng đến ngày nhân vật Bạch Dĩnh của Lạc Tự chuẩn bị đóng máy.
Lạc Tự và Cố Tiêu Duy đứng trước mặt đạo diễn Lâm Việt, nghiêm túc lắng nghe ý kiến của ông ấy.
“Đoạn này hai cậu đã diễn tập với nhau rồi chứ?” Lâm Việt xác nhận với bọn họ.
“Vâng.” Cố Tiêu Duy gật đầu.
“Đã tập rồi ạ.” Lạc Tự trả lời.
“Tốt. Lạc Tự, Bạch Dĩnh của cậu phải thể hiện được tình cảm vừa phức tạp vừa thuần khiết dành cho Nghiêm Dã. Cậu biết cậu ấy là nằm vùng, biết lần này cậu ấy đang lâm vào chỗ chết, lẽ ra hai người là tử địch, nhưng cậu lại không muốn cậu ấy chết. Cậu nghĩ cùng lắm thì nhiệm vụ lần này cậu ấy thất bại, trở về tiếp tục làm cảnh sát, giữ được mạng là tốt rồi. Cho đến khi…”
Lạc Tự nối tiếp lời đạo diễn: “Cho đến khi lần này em phải chết. Đã vậy thì chi bằng giúp cậu ta thoát khỏi chỗ chết. Đã định sẵn em không thể rời khỏi vũng bùn này, thì hy vọng cậu ấy có thể có tương lai sáng lạn. Chỉ cần trong hai chúng em có một người rời đi được, vậy thì không tính là thất bại.”
“Đúng, chính chấp niệm này giúp cậu kiên trì đến cuối cùng.” Lâm Việt nói xong lại nhìn sang Cố Tiêu Duy: “Tiểu Cố, Nghiêm Dã của cậu là người đã chuẩn bị tinh thần để hy sinh, người ta nói cậu như một con chó điên, cậu nghĩ cùng lắm thì điên đến tận cùng. Nhưng cậu không ngờ Bạch Dĩnh sẽ đến cứu cậu…”
Cố Tiêu Duy tiếp nối cảm xúc mà Lâm Việt tạo ra: “Khoảnh khắc đó, em chợt hiểu ra, em và Bạch Dĩnh trên một phương diện nào đó là cùng một loại người. Chúng em đều muốn vùng ra khỏi sự khống chế của Bạch Trọng Hành, vùng ra khỏi kịch bản mà số phận đã viết sẵn cho mình. Đã vậy, em sẽ cùng cậu ấy phản kháng đến cùng.”
Lâm Việt gật đầu: “Đúng, chính là khí phách này.”
Buổi quay hôm nay bắt đầu bằng cảnh võ thuật, tức là cảnh đánh nhau.
Các động tác võ thuật cụ thể, chỉ đạo võ thuật Trần đã huấn luyện cho Cố Tiêu Duy và Lạc Tự từ hôm qua.
Chỉ đạo Trần rất tự tin với Cố Tiêu Duy, vì trước đây họ từng hợp tác trong phim cổ trang, biết rõ Cố Tiêu Duy có nền tảng tốt, thân thể linh hoạt, lại chịu học hỏi, khi thực hiện động tác cũng chịu dùng lực.
Ông ấy từng dạy một tiểu sinh nổi tiếng khác trong bộ phim trước, còn thiết kế riêng cho người đó một loạt động tác vừa đơn giản vừa đẹp mắt, nhưng tiếc rằng người đó làm qua loa, cuối cùng phải dùng diễn viên đóng thế.
So với những ngôi sao mà ông ấy từng tiếp xúc trong sự nghiệp nhiều năm, chỉ đạo Trần cực kỳ có thiện cảm với Cố Tiêu Duy.
Cho đến khi ông ấy gặp Lạc Tự lần này.
Vì là phim hiện đại, không có hiệu ứng như phim cổ trang, nên khi hạ gục đối thủ phải dựa vào tốc độ, độ chuẩn xác và sự dứt khoát, nhằm thể hiện sự gọn gàng.
Chỉ đạo Trần gọi A Báo đóng vai sát thủ đến, đầu tiên là phân tích động tác cho Lạc Tự, sau đó thực hiện một lần trọn vẹn.
Ông ấy đã chuẩn bị tâm lý phải dạy Lạc Tự suốt cả buổi chiều, vì đạo diễn Lâm rất coi trọng các cảnh võ thuật của Bạch Dĩnh, hơn nữa ông ấy cũng nghe nói Lâm Việt rất để ý đến Lạc Tự. Nhưng một chuyện là ngoan ngoãn trước mặt đạo diễn, còn khi quay cảnh võ thuật thì có chịu cực khổ hay không lại là chuyện khác.
Vì thế lúc bắt đầu, lời ông ấy nói cũng chừa lại đường lui.
“Cậu thử làm một lần xem. Nếu thực sự không được, tôi sẽ xin đạo diễn Lâm sắp xếp diễn viên đóng thế cho cậu.”
“Vậy sao được ạ, dùng diễn viên đóng thế thì chỉ quay được cảnh xa và đặc tả cục bộ, không có toàn cảnh. Khán giả nhìn vào là biết không phải em đánh rồi.”
Lạc Tự đáp.
Nghe vậy, chỉ đạo Trần lập tức có thêm mấy phần thiện cảm với anh. Một số diễn viên nghe đến việc có thể dùng đóng thế đều cảm ơn rối rít, rồi thuận nước đẩy thuyền.
Lạc Tự vừa ra tay, mắt chỉ đạo Trần sáng bừng lên, động tác khuỷu tay đầu tiên cứng cáp dứt khoát, vừa vặn tạo thành sự tương phản rõ rệt với vẻ ngoài của anh.
Tiếp theo là cú đánh đầu gối, toàn thân căng chặt, động tác đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.
Trọng tâm nhanh chóng hạ thấp, quét chân, sức mạnh cơ bắp và đường nét chân lộ ra vẻ đẹp tuyệt vời khiến chỉ đạo Trần vỗ tay khen ngợi.
“Không tệ, không tệ!”
“Nhưng mấy động tác sau em quên mất rồi, thầy dạy lại em lần nữa đi ạ.” Lạc Tự đứng dậy, gãi gãi đầu.
“Mới chỉ một lần thôi mà đã làm được thế này là giỏi lắm rồi! Cậu từng học qua rồi à?”
Chỉ đạo Trần vừa dạy vừa trò chuyện, đột nhiên thấy hứng thú với anh, muốn tìm hiểu thêm.
“Vâng, hồi nhỏ từng học qua. Cũng khá thích. Nhưng sau khi đỗ đại học thì dần bỏ bê. Vừa rồi vận động lại thấy còn hơi vụng về.”
Lạc Tự trả lời.
Chỉ đạo Trần tỏ vẻ không hiểu nổi: “Vậy thì cậu hoàn toàn có thể nhận các vai hành động như cảnh sát, cướp, hoặc phim cổ trang võ thuật. Ngoại hình cộng với nền tảng thế này, phim nào yêu cầu đánh đấm cũng rất ưa chuộng. Đóng vai chính thì danh tiếng có thể chưa đủ, nhưng làm vai phụ có nhiều đất diễn thì dư sức rồi!”
“Thời mới tốt nghiệp em cũng từng nghĩ đến… nhưng bản thân không đủ kiên định.”
Lạc Tự cười khổ.
Truyền thông Chu Tước vì muốn tận dụng tối đa độ hot của danh hiệu nam thần học đường năm đó, sợ anh thay đổi định hướng đi đóng phim cổ trang hay chính kịch hiện đại, nên đã tìm mọi cách đóng đinh hình tượng nam thần cho anh. Nhưng đáng tiếc, cái đầu của Chu Tước không cứng bằng tư bản của Truyền thông Đế Tuấn, Hà Mộ đột ngột nổi lên và giành luôn danh hiệu nam thần quốc dân về tay.
“Không sao đâu, cậu còn trẻ mà. Sau này còn nhiều cơ hội. Lần sau nếu tôi gặp được cơ hội phù hợp, cũng sẽ giới thiệu cậu với đạo diễn hợp tác! Tuy nói rằng ‘rượu ngon không sợ ngõ sâu’, nhưng trong cái giới này, quá nhiều ngõ ngách, vẫn cần có người giúp đỡ rao hàng!”
Nhờ sự chỉ bảo tận tình của chỉ đạo Trần, cảnh đánh nhau cuối cùng trước khi hoàn thành vai diễn Bạch Dĩnh của Lạc Tự đã diễn ra vô cùng mãn nhãn, khiến cả các tổ khác cũng tranh thủ giờ nghỉ chạy sang xem.
Trong số đó còn có cả nữ chính Tạ Thường, cô nàng mặc nguyên bộ đồng phục, vẻ mặt đầy phấn khích đứng trước màn hình cùng chỉ đạo võ thuật.
Lâm Việt cũng bưng cốc giữ nhiệt, hứng thú ngồi xem ở bên cạnh. Ông ấy liếc nhìn Tạ Thường, trêu chọc: “Tiểu Tạ này, cô cũng đến xem cảnh đánh nhau của Tiểu Cố à?”
“Đương nhiên phải xem rồi! Anh Cố là nam chính của em mà!” Tạ Thường vừa cười vừa nhỏ giọng nói: “Cả anh Lạc em cũng muốn xem!”
Lúc này, nhân vật Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai đang một mình đấu với ba người. Đầu tiên là một cú thúc cùi chỏ, lực công kích mãnh liệt đến nỗi bạn diễn A Báo còn chưa bị chạm vào đã tự mình lảo đảo lùi lại mấy bước.
Chỉ đạo võ thuật không nhịn được phải cầm loa hét lên: “Tránh cái gì! Tránh cái gì! Bạch Dĩnh còn chưa chạm tới cậu mà cậu đã ngã rồi! Biết cái đó gọi là gì không… giả vờ ngã! Giả vờ ngã! Giả vờ ngã!”
Lạc Tự vội vàng bước tới đỡ A Báo dậy, hỏi: “Anh không sao chứ?”
“Không sao không sao! Động tác của em trông lợi hại quá! Anh chưa chuẩn bị tâm lý! Xin lỗi để em phải diễn lại!”
Lạc Tự nhanh chóng an ủi: “Anh đừng lo, em sẽ không đánh đau đâu, em kiểm soát được lực.”
Sau khi điều chỉnh và trao đổi, cảnh quay lại tiếp tục.
Vẫn là cú thúc cùi chỏ đó, lần này động tác mở đòn của Lạc Tự còn mạnh mẽ hơn trước. Cánh tay anh vung ra, vẻ mặt lạnh lùng như lưỡi dao vừa rút khỏi vỏ, toàn thân căng chặt rồi bùng nổ sức mạnh. Bạn diễn chỉ cảm thấy như bị va vào một cái, dù động tác rất mạnh nhưng đến khi chạm tới thì lại dừng đúng lúc, không gây tổn thương.
Tiếp theo, Lạc Tự tung ra cú lên gối dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, khiến cả hiện trường nín thở theo dõi. Đầu mũi chân vừa chạm đất liền lập tức xoay người tung ra cú quét ngang, lực đạo mạnh đến nỗi bụi đất cũng bị cuốn theo.
Ba đòn liên hoàn tràn đầy năng lượng, không hề có động tác thừa thãi, tất cả chỉ nhằm mục đích hạ gục đối phương.
Chỉ đạo Trần đứng bên cạnh xem mà cũng không nhịn được phải vỗ tay khen ngợi, không ngờ mấy động tác mình thiết kế lại được thực hiện hoàn hảo đến thế.
Theo tiếng vỗ tay của chỉ đạo Trần, các nhân viên xung quanh, bao gồm cả Lâm Việt, cũng đồng loạt vỗ tay.
“Aaaa! Anh Lạc đẹp trai quá đi mất!” Tạ Thường không nhịn được nắm chặt tay lại.
Lâm Việt bật cười: “Quả nhiên, mỗi lần cô đến đâu phải vì Cố Tiêu Duy, mà là vì anh Lạc đẹp trai kia!”
Bị đạo diễn bóc mẽ, Tạ Thường ngượng ngùng cười: “Đạo diễn Lâm, phải giữ bí mật cho em đó nha!”
“Cô là fan của Tiểu Lạc à?”
Tạ Thường cười gật đầu: “Vâng ạ.”
“Vậy cô thích phim nào của cậu ấy? Mai Tử Vũ hay Sông Xanh?” Lâm Việt hỏi.
Tác phẩm mà Lạc Tự có thể nhắc tới không nhiều. [Mai Tử Vũ] là phim ra mắt của anh, còn trong [Sông Xanh], anh đóng vai một sinh viên đại học về nông thôn, dù chỉ có vài phân đoạn nhưng Lâm Việt cũng tranh thủ xem qua và nhận xét diễn xuất của anh rất có thần thái.
“Em là fan sự nghiệp của anh ấy, anh ấy đóng gì em cũng thấy giỏi.” Tạ Thường mỉm cười nói, dù giọng không lớn nhưng vẻ mặt lại vô cùng tự hào.
Đúng lúc này, tiếng vỗ bảng hiệu bắt đầu cho cảnh quay tiếp theo vang lên.
Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai bước vào trước ống kính.
Lúc này, Nghiêm Dã đã bị vây đánh suốt một thời gian dài, sức cùng lực kiệt. Cậu ngẩng lên, vừa thấy người đến là Bạch Dĩnh thì lập tức nhắm mắt lại.
Dựa trên sự hiểu biết của Nghiêm Dã về Bạch Dĩnh, cậu biết Bạch Dĩnh tuyệt tình với kẻ phản bội đến mức nào, việc dìm chết A Lam xuống sông chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Hôm nay Nghiêm Dã bị Bạch Trọng Hành cố ý phái người tới giết cũng vì chuyện A Lam được cảnh sát cứu đã bị bại lộ, Bạch Trọng Hành cho rằng Nghiêm Dã là nội gián, nên mới quyết tâm nhổ bỏ cái gai này. Vậy thì Bạch Dĩnh tất nhiên cũng biết Nghiêm Dã là nội gián rồi.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 29: Vậy tôi phối hợp diễn với cậu
10.0/10 từ 13 lượt.
