Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 24: Cùng người đó làm gì?


Vừa nói, Cố Tiêu Duy vừa thay bộ đồ ngủ ra, mặc lại quần áo của mình.


“Đồ ngủ của anh, tôi giặt xong rồi trả lại sau nhé?”


“Tối qua cậu cũng tắm xong rồi mới đến mà nhỉ? Tôi không ngại đâu.”


Lạc Tự đưa tay ra muốn nhận lại bộ đồ ngủ, nhưng Cố Tiêu Duy lại không đưa cho anh, mà mang đi luôn.


“Gặp lại ở phim trường.” Cố Tiêu Duy nói.


Lạc Tự rút tay về, trong lòng nghĩ Cố Tiêu Duy vẫn giống như kiếp trước, rồi đáp: “Ừ, gặp ở phim trường.”


Anh vẫn nhớ đêm hôm đó ở kiếp trước, tuyết rơi dày đặc. Họ diễn tập vở kịch đến tận đêm khuya, vừa bước ra ngoài thì gió lạnh thổi táp vào mặt.


Cố Tiêu Duy đứng bên đường đợi trợ lý đến đón, dù những bông tuyết đã đóng thành tinh thể trên cổ áo, cậu vẫn đứng thẳng, không hề co vai rụt cổ. Điều đó khiến Lạc Tự nhớ đến mấy năm qua, Cố Tiêu Duy từng bị chỉ trích, nhưng chưa bao giờ cúi đầu.


Cậu từng bị đồn có quan hệ mờ ám với cựu chủ tịch của Tinh Hán Ảnh Nghiệp, dùng mối quan hệ không chính đáng để thăng tiến, bị dư luận đè ép không thương tiếc. Nhưng rồi vị chủ tịch kia vì hợp đồng sai phạm mà bị điều tra, nhiều nghệ sĩ và quản lý cấp cao bị liên lụy, còn Cố Tiêu Duy sau đó lại được truyền thông nhà nước ca ngợi là hình mẫu trung thực trong việc nộp thuế.


Năm Lạc Tự rút khỏi làng giải trí, Cố Tiêu Duy cũng vì quá nhập tâm vào một vai diễn mà tạm dừng sự nghiệp. Có tin đồn nói cậu mắc bệnh tâm lý, rằng ngôi sao sáng ấy đã vụt tắt. Trạng thái tinh thần của cậu nhiều lần lên top tìm kiếm, khi mọi người còn tiếc nuối và nhớ đến những vai diễn kinh điển của cậu, thì cậu đã trở lại, và ngay năm sau đó giành luôn giải Nam chính xuất sắc tại một liên hoan phim lớn.


Trùng hợp là, năm Cố Tiêu Duy trở lại đóng phim, cũng là năm Lạc Tự tìm được vị trí của mình trên sân khấu kịch nói sau thời gian tạm rời giới giải trí.


Đêm hôm đó, khi rời nhà hát, Lạc Tự lái chiếc Polo nhỏ của mình đi ngang qua Cố Tiêu Duy, rồi đưa chiếc khăn choàng của mình cho cậu.


Anh không nhớ rõ lúc đó mình đã nói gì, chỉ nhớ Cố Tiêu Duy nói: “Cảm ơn, đợi tôi giặt xong rồi trả lại anh.”



Sau đó, cả hai không ai nhắc lại chiếc khăn choàng ấy nữa.


Cố Tiêu Duy ở kiếp này vẫn giữ thói quen đó: mượn đồ của người khác thì nhất định phải giặt sạch mới trả, như thể sợ để lại chút dấu vết nào, để người ta cảm thấy khó chịu.


Trong lúc ăn sáng, Phương Tần phấn khởi chạy đến bên cạnh Lạc Tự: “Thế nào? Cảm giác diễn chung với Cố Tiêu Duy ra sao?”


Lạc Tự cười rồi hỏi ngược lại: “Thế nào? Ngủ trên giường của Cố Tiêu Duy cảm giác ra sao?”


Phương Tần lấy vai huých vào anh một cái: “Anh Lạc, em thấy câu này hơi… không đứng đắn.”


“Ồ, cậu nghe ra à? Đúng là tôi không đứng đắn thật.”


Phương Tần lại hạ giọng nói: “Thật ra… em nằm trên cái giường đó chẳng ngủ được tí nào. Cảm giác như trong phòng vẫn còn cái khí chất cấm dục của Cố Tiêu Duy, em sợ mình ngủ rồi lại ngáy, làm mất cái đẳng cấp của căn phòng.”


Lạc Tự bật cười: “Yên tâm đi, tôi chắc chắn cậu ngủ không ngáy đâu.”


Tiếng ván gỗ vang lên, cảnh quay đầu tiên của hôm nay bắt đầu.


Ban đầu đạo diễn Lâm Việt nghĩ rằng cảnh Nghiêm Dã đến tiệm hoa cảnh cáo Bạch Dĩnh sẽ không dễ qua, vì chỉ cần một bên khí thế yếu là sẽ bị đối phương áp đảo, cảm giác va chạm sẽ mất đi.


Nhưng không ngờ hai người chỉ quay một lần là qua.


Đặc biệt là cảnh con dao nhỏ của Bạch Dĩnh đặt ngay bên cổ Nghiêm Dã, còn Nghiêm Dã thì suýt nữa có thể bịt miệng Bạch Dĩnh, giống như một chiến trường không khói lửa.


Hai người giằng co, cuối cùng đạt được một sự cân bằng tinh tế.


Tất cả động tác đều mượt mà, đến mức không cần chỉ đạo võ thuật ra tay.



“Đương nhiên rồi, nghe nói tối qua Cố Tiêu Duy còn chủ động đến tìm Lạc Tự để diễn tập.” Một nhân viên trường quay đang ghé đầu xem nói chen vào.


Nhưng sự ăn ý ấy chẳng mấy chốc đã bị vả mặt.


Cảnh buổi chiều là khi A Lam bị Bạch Dĩnh dìm xuống sông, Nghiêm Dã chính thức thay thế vị trí của A Lam.


Bạch Dĩnh ngồi trong xe, phía sau là dòng sông cuồn cuộn.


A Lam dù gì cũng đi theo Bạch Dĩnh nhiều năm, nhưng trên mặt Bạch Dĩnh không hề có chút thương cảm. Với anh, từ khoảnh khắc A Lam phản bội, những gì đã từng hy sinh vì anh đều không còn đáng lưu luyến.


Trong xe im lặng đến đáng sợ, Bạch Dĩnh liếc nhìn Nghiêm Dã một cái.


Ánh mắt ấy, mang nhiều tầng ý nghĩa.


Có dò xét, có soi xét và cả lời cảnh cáo không cho phép phản bội.


Nhưng Lạc Tự lại cứ nhìn tới nhìn lui Cố Tiêu Duy, đến mức đạo diễn Lâm cũng thấy sai sai.


“Bạch Dĩnh này, ánh mắt của cậu phải lạnh lùng hơn một chút, vì lúc đó cậu đang đánh giá và cảnh cáo Nghiêm Dã mà.” Lâm Việt nói.


Lạc Tự điều chỉnh lại tâm trạng, đè nén cảm xúc xuống, rồi trầm ngâm nhìn Cố Tiêu Duy một cái.


Cố Tiêu Duy mở miệng: “Tôi cảm thấy mình giống như một tên đàn ông cặn bã bị anh ghét bỏ vậy.”


Thế nên ánh mắt vừa rồi của Lạc Tự chắc chắn không đúng.


“Cậu mà là đàn ông cặn bã, thì chẳng ai dám ghét cả.” Lạc Tự bất đắc dĩ nói.



Lạc Tự hít sâu một hơi, trong ánh mắt mình thêm một chút mong đợi.


Ai ngờ Cố Tiêu Duy lại nói: “Tôi tưởng anh đang muốn quyến rũ tôi đó. Đây là kiểu vừa muốn từ chối vừa muốn mời gọi sao?”


Lạc Tự nghẹn lời, hoàn toàn không ngờ Cố Tiêu Duy lại có thể nói ra câu không đứng đắn như vậy với vẻ mặt nghiêm túc, khiến anh đỏ bừng từ cổ lên mặt.


“Giọng cậu rất hay.” Lạc Tự cười như không cười nói.


“Cảm ơn.”


“Nhưng tôi mong cậu im lặng.” Lạc Tự giơ tay che mặt mình.


Đạo diễn Lâm lại không hề tức giận, bởi cảnh quay trước đó rất thuận lợi, nên vẫn còn nhiều thời gian để Lạc Tự nghiên cứu và điều chỉnh.


“Hai người nghỉ chút đi. Này, Nghiêm Dã, cậu qua luyện cảnh với Bạch Dĩnh một lát. Dù ánh mắt của Bạch Dĩnh chưa đúng lắm, thì cũng là vì Nghiêm Dã chưa tạo đủ không khí cho cậu ấy!”


Đó là điểm công bằng của đạo diễn Lâm, ông ấy chưa bao giờ nghĩ một chi tiết không đạt là lỗi của riêng diễn viên nào.


Cố Tiêu Duy mở cửa xe đạo cụ trước, sau đó vòng qua bên Lạc Tự, mở cửa và chống tay lên khung, nói: “Sếp à, chúng ta nói chuyện chút đi.”


Lạc Tự cúi đầu bước ra, trong lòng có chút nặng trĩu.


Những cảnh khó khăn hơn đều đã qua, vậy mà lại vướng ở một ánh mắt.


Cố Tiêu Duy dẫn Lạc Tự ngồi dưới gốc cây, nhẹ giọng nói: “Tôi cứ tưởng anh là người không gì là không thể.”


“Tôi? Không gì là không thể á?” Lạc Tự chỉ vào mình, ngạc nhiên.



Lạc Tự bật cười không thành tiếng. Những việc đó… ở tuổi hai mươi mấy anh không chịu nổi, nhưng sau hơn mười năm sóng gió nhìn lại, mới thấy những thứ từng đè cong lưng ấy thật ra không là gì cả.


“Tôi hiểu toàn bộ tâm lý của Bạch Dĩnh lúc đó, nhưng tôi không thể bắt chước được trạng thái của anh ấy. Anh ấy là người quyết tuyệt như vậy, anh ấy lạnh nhạt với A Lam tôi có thể hiểu được, nhưng với Nghiêm Dã thì sao? Bạch Dĩnh có bản năng cảm nhận nguy hiểm… nên anh ấy biết, so với A Lam, Nghiêm Dã có thể sẽ khiến anh ấy tổn thương nặng hơn. Vậy thì rốt cuộc, anh ấy sẽ nhìn Nghiêm Dã bằng ánh mắt thế nào?” Lạc Tự dốc hết lòng mình mà nói ra nỗi băn khoăn.


Cố Tiêu Duy lặng lẽ ngồi bên cạnh, không vội vàng phán xét “anh nên nghĩ thế này”, hay “anh nên diễn như vậy”, cậu trầm mặc, nhưng Lạc Tự biết cậu đang nghiêm túc lắng nghe.


Đôi khi một người bày tỏ với người khác không phải vì mong được thấu hiểu, mà chỉ vì cần một người thật lòng lắng nghe mình.


“Chúng ta thử xem sao.” Cố Tiêu Duy mở lời.


“Thử cái gì?” Lạc Tự hoàn toàn không hiểu ý Cố Tiêu Duy.


Lúc này, Cố Tiêu Duy đưa tay che mắt Lạc Tự lại, giọng nói đều đều vang lên.


“Anh thật may mắn. Khi các đàn anh, đàn chị trong Học viện Điện ảnh vẫn đang miệt mài đi thử vai, dự tiệc tìm cơ hội, thì anh đã nhận được vai nam phụ trong Mai Tử Vũ. Và sau đó nổi như cồn, khắp phố phường đều biết anh là nam thần học đường trong Mai Tử Vũ.”


Lạc Tự ngẩn người, trước mắt anh tối đen, chỉ cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay của Cố Tiêu Duy, những ký ức từng cố lãng quên lại ào ạt quay về.


“Biết ơn nguồn cội, anh đã ký hợp đồng với Bạc Văn Viễn khi anh ta đang khó khăn nhất, dùng độ hot của mình để vực dậy công ty của anh ta. Dù những vai anh ta giao không có cái nào khiến anh hài lòng, dù trong thâm tâm anh từ chối hình tượng nam thần học đường anh ta dựng lên cho anh, anh vẫn nhẫn nhịn. Bởi vì trong lòng anh, hai người là chiến hữu cùng vượt qua gian khó, tình sâu nghĩa đậm, không phải những công ty lớn như Đế Tuấn có thể lung lay. Hai người sẽ cùng nhau chống lại bão tố, cùng nhau tạo nên những tác phẩm trong mơ, không cần người khác ban cho ánh hào quang, vì anh tin rằng hai người tự mình có thể tỏa sáng.”


Những cảm xúc và khát vọng từng bị quên lãng, bỗng tràn ngập trong lồng ngực, anh như trở lại là chính mình của nhiều năm về trước, ngây thơ và đầy nhiệt huyết.


“Thế nhưng, khi anh kéo Bạc Văn Viễn ra khỏi vũng bùn, anh ta lại một mình đứng trên bờ tận hưởng ánh đèn và tiếng vỗ tay, không hề quay đầu nhìn anh lấy một lần.”


“Anh ta thậm chí còn sợ anh sẽ bò ra ngoài, sợ anh sẽ túm lấy cổ chân anh ta khiến anh ta ngã xuống. Anh ta làm ngơ trước sự vùng vẫy của anh, có lẽ trong lòng còn đang nghĩ, bao giờ thì Lạc Tự mới hoàn toàn chìm xuống đây?”
Lạc Tự khẽ run lên, trong vô số đêm trằn trọc không thể chợp mắt, anh từng muốn gọi điện chất vấn Bạc Văn Viễn, nhưng càng chìm sâu, anh lại càng mất đi dũng khí để đối thoại với anh ta.
“Anh đã liều mạng cuối cùng cũng túm được cọng cỏ bờ bên kia, vừa ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy một người khác. Người đó muốn anh buông cọng cỏ đó ra, chỉ cần nắm lấy tay người đó là đủ. Bởi vì người đó không sợ bùn đất trên người anh, người đó muốn anh nhanh chóng bò ra khỏi đó rồi đứng lên. Người đó muốn anh… cùng người đó.”


Trong lòng Lạc Tự dâng lên một cảm giác mong đợi chưa từng có, nhưng sâu thẳm trong tim lại vang lên một tiếng nói: trên đời này làm gì có người như vậy, bản tính của con người vốn là hướng lợi tránh hại.
“Cùng người đó làm gì?” Lạc Tự cười khẽ hỏi.
“Cùng nhau leo lên, chọn con đường mà chúng ta muốn đi, ngắm phong cảnh mà chúng ta muốn thấy.”
Lạc Tự chợt run lên, như thể sau bao năm xoay vần trong những quy tắc thế tục, bỗng có người nói với anh, thật ra anh có thể đứng ở nơi cao hơn, mỉm cười ngắm nhìn sương tuyết.


Bàn tay che trên mặt Lạc Tự rời đi, điều đầu tiên anh nhìn thấy, chính là Cố Tiêu Duy.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 24: Cùng người đó làm gì?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...