Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 2: Tặng áo làm gì, thà tặng cho cây vàng còn hơn
Chị Thôi cẩn thận phân tích cho Lạc Tự những điểm yếu của bộ phim này, cô ấy rất lo anh sẽ lập tức từ chối một bộ phim chắc chắn không có rating, cũng chẳng gây được tiếng vang. Nhưng cô ấy cũng sợ nếu mình không nói rõ, để đến khi Lạc Tự đến phim trường rồi lại quay đầu bỏ đi thì anh đừng mơ có cơ hội đóng phim nào khác nữa.
Ai ngờ Lạc Tự chỉ khẽ cong môi cười, nói: “Với tình hình của em hiện giờ, sắp thành người vô danh trong giới giải trí rồi, có phim để đóng đã là cơ hội. Chị nói về vai diễn của em đi.”
Nghe vậy, chị Thôi như trút được một phần ba gánh nặng trong lòng, nhưng hai phần ba còn lại mới là trọng điểm.
“Vai chị tranh thủ được cho em tên là Bạch Dĩnh, con trai của trùm phản diện trong phim. Nhân vật này là một con chó săn không được cha coi trọng mà lại được ông nội nuôi dưỡng – một kẻ hành sự tàn nhẫn kiêu căng, nhưng nội tâm lại đa nghi mẫn cảm… một phản diện pháo hôi. Thoại chắc chưa tới năm câu, tổng thời lượng lên hình tầm mười phút thôi…” Chị Thôi càng nói càng thấy tội lỗi.
Thật ra Lạc Tự hiểu rất rõ nhân vật này như thế nào, chỉ là kiếp trước vừa nghe bốn chữ “phản diện pháo hôi” là đã từ chối ngay, sợ rằng đóng phản diện sẽ làm tổn hại hình tượng của mình, hơn nữa còn bị đối thủ Hà Mộ mua seeding chế giễu.
À mà, thật ra anh đâu được xem là đối thủ của Hà Mộ, cùng lắm chỉ là bao cát để gã kia trút giận thôi.
Kiếp trước, mãi về sau anh mới hiểu được lý do vì sao Hà Mộ cứ nhắm vào mình sau khi đã rơi xuống đáy vực.
— Chỉ cần Lạc Tự còn tồn tại trong giới giải trí, thì vẫn là một quả bom nổ chậm với Hà Mộ, luôn nhắc nhở Hà Mộ rằng ai mới thật sự là “hàng nhái đội lốt hàng hiệu”.
“Ừm.” Lạc Tự trầm ngâm gật đầu: “Vai này tuy ít đất diễn, nhưng nhân vật khá thu hút.”
“Em… em nghĩ vậy thật à?” Chị Thôi nghe xong, mắt sáng rực lên.
Chẳng lẽ mấy lời cô ấy chuẩn bị để thuyết phục anh đều không cần dùng đến nữa sao? Cái thời kỳ nổi loạn đến muộn của Lạc Tự đột nhiên qua rồi ư?
Chị Thôi bỗng thấy mình nên đi thắp hương cầu nguyện một phen.
“Ừ. Với lại chết sớm, đóng xong sớm, nhận tiền cũng nhanh.” Lạc Tự nói.
Chị Thôi bị câu “chết sớm” của anh làm nghẹn họng, không chắc là anh có đang mỉa mai không!
Lạc Tự định tìm cho cô ấy chai nước, nhưng phát hiện nhà mình chẳng còn gì, cả căn phòng bừa bộn đến mức chính anh cũng thấy sốc. Anh đành vỗ nhẹ lưng chị Thôi thay lời an ủi.
“Lạc Tự, em nói chuyện đừng bừa bãi được không? Cái gì mà chết với chóc, không kiêng kỵ gì hết!”
“Được rồi, vai này cần thử vai không?” Lạc Tự hỏi.
“Không cần, vai nhỏ thôi… cơm hộp còn phát nhanh như vậy, thử vai làm gì cho tốn thời gian.” Chị Thôi nói.
“Vậy thì ký hợp đồng luôn đi? Không có việc làm sớm, em không kham nổi tiền trả góp căn hộ này đâu.” Lạc Tự ngẩng đầu nhìn quanh một lượt.
“Em còn nhớ mình phải kiếm tiền trả góp căn hộ đấy à! Chị cứ tưởng em ở lì trong nhà chờ ngân hàng siết nợ đem căn hộ đi bán đấu giá luôn rồi chứ!”
Nói xong, chị Thôi lấy kịch bản từ trong túi ra, đặt lên bàn trà: “Kịch bản em đọc kỹ vào nhé? Dù chỉ có năm câu thoại…”
“Em biết rồi, chị yên tâm.”
Nhìn thấy Lạc Tự như đang dần vực dậy tinh thần, chị Thôi đứng ở cửa chần chừ rất lâu, không biết có nên mở miệng hay không.
Lạc Tự nhìn thấy vẻ mặt ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa, rõ ràng là cô ấy đang chạy đôn chạy đáo tìm việc cho anh, vậy mà vẫn phải dè dặt sợ tổn thương lòng tự trọng của anh.
“Chị Thôi, có phải chị muốn nói… ban đầu vai này định mời Hà Mộ diễn khách mời, nhưng Hà Mộ chê vai nhỏ lại còn là phản diện pháo hôi nên đã từ chối? Khi chị đi thương lượng vai diễn này, bên sản xuất nghĩ Lạc Tự là bản sao của Hà Mộ, nên mới giao vai này cho em đúng không?”
Chị Thôi nuốt nước bọt, không ngờ Lạc Tự lại đoán trúng ý đồ của phía sản xuất.
Trước đây không phải là cô ấy chưa từng tranh thủ giúp Lạc Tự nhận được vai tốt hơn, chỉ là mỗi lần Lạc Tự nghe nói vai diễn ban đầu được nhắm cho Hà Mộ, chỉ vì lịch trình hoặc cát-xê không hợp nên cuối cùng mới giao cho Lạc Tự, người được mệnh danh là “bản sao của Hà Mộ” trong giới, thì anh lập tức từ chối dứt khoát.
Anh không thể chịu nổi việc bị người ta cười nhạo là ăn đồ thừa của Hà Mộ.
Lâu dần, vai diễn mà chị Thôi tìm được cho anh càng lúc càng ít, công ty cũng mặc kệ Lạc Tự tự sinh tự diệt, khiến anh dần bị gạt ra ngoài lề.
Chị Thôi do dự hồi lâu, rồi khẽ gật đầu.
Lạc Tự vẫn giữ nụ cười trên môi, trong giọng nói còn mang theo vài phần đùa cợt: “Chị còn đang lo đúng không? Đám seeding trên mạng xã hội suốt ngày lôi chuyện em sao chép hình tượng nam thần học đường của Hà Mộ ra để móc mỉa, nếu em nhận vai này thì họ lại sủa nữa, fan của Hà Mộ cũng sẽ kéo đến chế giễu em ăn đồ thừa của cậu ta?”
Chị Thôi cứng ngắc gật đầu: “Em… em làm sao biết được?”
“Em đoán thôi.” Lạc Tự vỗ vai cô ấy: “Chị cứ yên tâm đi. Vai diễn này là đồ thừa hay là món ngon, đâu phải fan của Hà Mộ nói là được. Huống hồ Lạc Tự này biết diễn, còn Hà Mộ thì không phải là người có tố chất đó.”
“Dù sao chị cũng đừng quan tâm tới Hà Mộ và đám fan bị tẩy não suốt ngày tung hô cậu ta là đệ nhất thiên hạ nữa! Trong lòng không có kẻ xấu, tự khắc sẽ tỏa sáng!”
Cả mạng xã hội này, chắc chỉ có mỗi chị Thôi là dám mở miệng mắng Hà Mộ là đồ bỏ đi.
Lạc Tự ghé sát tai chị Thôi, thì thầm: “Chị Thôi, vai diễn này chị nhất định phải giúp em giành được. Ký hợp đồng cho chắc, làm sao để bên sản xuất thấy đổi em là rất phiền phức ấy. Tin em đi, chẳng mấy chốc Hà Mộ sẽ vì vai diễn này mà điên cuồng, vì vai này mà sống chết, vì vai này mà đập đầu vào tường. Cậu ta sẽ thuê seeding bôi xấu em, nhưng vẫn giành không lại em, tức đến ói máu cũng vô ích, sảng khoái lắm luôn.”
Chị Thôi nghẹn lời: “Hà Mộ sao có thể muốn cướp lại vai này chứ? Em đang an ủi chị đấy à?”
“Bí mật.” Lạc Tự đưa ngón tay đặt lên môi ra hiệu im lặng.
“Được, chỉ cần em chịu được áp lực, thì chị Thôi này theo em đến cùng!”
Sau khi chị Thôi rời đi, Lạc Tự nhìn căn hộ của mình còn bừa bộn hơn ổ chó, đưa tay che mắt thở dài.
“Lạc Tự à Lạc Tự, chút chuyện cỏn con cũng làm mày suy sụp như vậy.”
Nói rồi, anh cúi người bắt đầu dọn dẹp phòng.
Đầu tiên là phân loại đống rác, lập tức mang đi vứt, nếu để thêm hai ngày nữa là gián sẽ kéo tới cả đàn.
Sau đó anh phân loại đống quần áo nhàu nát như dưa muối xoắn lại, chia theo màu sắc và chất liệu rồi cho vào máy giặt.
Trong đó có một chiếc sơ mi kiểu mực nước, logo là của một thương hiệu nổi tiếng thế giới.
Lạc Tự giơ áo ướm thử lên vai, soi gương nhìn một chút, tiếc rằng chiếc áo đắt như vậy giờ chỉ có thể mặc hằng ngày, vì đã hết mùa nên không thể mặc đi chương trình hay sự kiện – sẽ bị chế giễu.
“Tặng áo làm gì, thà tặng cho cây vàng còn hơn.”
Miệng thì nói vậy, nhưng anh vẫn cẩn thận đem áo đi giặt tay.
Không phải để tìm cơ hội mặc, mà là định treo lên chợ đồ cũ bán lại, ít nhất có thể góp chút vào tiền trả nợ mua nhà.
Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, Lạc Tự ra siêu thị một chuyến, mua thêm vài vật dụng sinh hoạt.
Ví dụ như móc phơi đồ và bàn ủi hơi nước cầm tay.
Anh đẩy xe, đứng lưỡng lự trước tủ lạnh trong siêu thị.
Trước khi đi siêu thị, anh đã nhìn tài khoản ngân hàng, vừa mới lên được sáu con số. Ngày mai là đến hạn trả tiền nhà. Tính cả khoản phải trả trong năm nay, anh lập tức thành người mang tài sản âm. Quan trọng hơn là, công việc tiếp theo còn chưa biết ở đâu. Với số tiền hiện tại, trả xong nợ nhà rồi sinh hoạt thường nhật, liệu có thể trụ qua hơn nửa năm không?
Bỗng nhiên cảm thấy kiếp trước chỉ biết ăn không ngồi rồi, đắm chìm trong những lời công kích của antifan, thực sự chẳng có chút lo lắng nào về tình hình kinh tế cả!
Sữa chua mười năm trước cũng đắt thế này sao? Một hộp nhỏ xíu mà đã hơn mười tệ?
Lạc Tự cầm từng hộp lên so sánh xem cái nào đáng tiền hơn, ngẩng đầu lên thì thấy đối diện tủ lạnh có hai cô gái đang cầm điện thoại tự sướng, anh bật cười bất đắc dĩ.
Sao anh lại quên mất, vào thời điểm này mình vẫn chưa hoàn toàn bị lãng quên, ít nhất trong giới giải trí vẫn có người nhận ra tên. Ra siêu thị mà lại quên đeo khẩu trang thế này!
Lạc Tự dứt khoát khoanh tay, nhìn hai cô gái đó với nụ cười chế giễu, như thể đang nói: Chụp ảnh tự sướng trước tủ lạnh, tôi có nên khen diễn xuất không đạo cụ của hai người thật xuất sắc không?
Hai cô gái dường như nhận ra điều gì đó, lập tức biến sắc mặt, cất điện thoại vào túi rồi quay lưng bỏ đi nhanh chóng.
Lạc Tự cũng chẳng ảo tưởng cho rằng họ là fan của mình. Theo kinh nghiệm của anh, khả năng cao họ là fan của Hà Mộ, muốn tranh thủ chụp mấy tấm ảnh xấu của anh rồi đăng lên siêu thoại hoặc nhóm chat để chế giễu.
Antifan của anh, có thêm hai người cũng không nhiều, thiếu hai người cũng chẳng ít. Lạc Tự không bận tâm, tiếp tục chọn sữa chua.
Mà hai cô gái đó sau khi rời khỏi khu vực tủ lạnh, một người trong đó tên là Hoàng Du lập tức đăng bức ảnh vừa chụp lên Weibo cá nhân:
[Mau xem thử đây là nam nghệ sĩ sa cơ nào đang đi siêu thị đây!]
Cô ta đăng trước một tấm ảnh Lạc Tự cúi đầu cầm một hộp sữa chua, đang xem hạn sử dụng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần dài thoải mái, hoàn toàn trông như người bình thường, bên cạnh không có cả trợ lý đẩy xe giúp.
Đã sớm nghe nói công ty Truyền thông Chu Tước của Lạc Tự định chấm dứt hợp đồng với anh sau khi hết hạn năm năm. Thêm vào đó là khoảng thời gian gần đây anh không có hoạt động gì, để tiết kiệm chi phí nên cả đội ngũ cũng đã giải tán. Trước đây họ còn không tin, nhưng giờ thì có vẻ là thật rồi.
Những người theo dõi Hoàng Dư đều là fan của Hà Mộ, cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng để mọi người vào chế giễu.
Nhưng điều Hoàng Du không ngờ đến là, năm sáu phút trôi qua, không những chẳng ai nhận ra người trong ảnh là Lạc Tự, mà còn có người hào hứng bình luận “đẹp trai quá”!
[A! Anh trai này cũng là nghệ sĩ à? Cao quá, chắc là người mẫu!]
[Kiểu tóc dài tao nhã này được buộc ra sau tai, trông có khí chất nghệ sĩ quá đi mất!]
[Lông mi anh trai này dài thật, sống mũi lại cao nữa chứ!]
[Góc chụp này còn có chút cảm giác khiến người ta thương tiếc, kỹ năng chụp ảnh của chủ bài ngày càng cao đó nha! Like liền!]
Hoàng Du nhìn chằm chằm vào Weibo mà ngớ người, tức tối gõ phím đáp lại nhanh chóng:
[Anh trai gì chứ! Nhìn cho kỹ đi! Đây là Lạc Tự! Lạc Tự! Lạc Tự!]
Việc quan trọng phải nói ba lần!
Trong chốc lát, Weibo của cô ta đầy những bình luận nghi hoặc:
[???]
[Lạc Tự không phải kiểu tóc này… thì phải… Lần trước thấy ảnh anh ta hình như tóc ngắn?]
[“Lần trước” của bạn là mấy tháng trước rồi chứ gì? Biết đâu anh ta đang định để tóc dài đến eo để nhận vai diễn cũng nên!]
[Hay là nhận nhầm người rồi?]
[Lạc Tự còn từng “copy” hình tượng nam thần học đường của idol nhà tôi đó, nhưng người trong ảnh này giống sinh viên mỹ thuật hơn đấy!]
[Đừng nhầm rồi lại kéo anh Hà Mộ nhà tôi dính phốt nha!]
Hoàng Du tức giận đến phát điên, lập tức đăng tấm ảnh thứ hai lên kèm caption:
[Nhìn kỹ xem đây là ai!]
Người đàn ông trong ảnh khoanh tay nhìn thẳng vào ống kính, không né tránh, cũng chẳng lộ vẻ tức giận vì bị chụp lén. Ngược lại, trên mặt anh là nụ cười điềm nhiên mà đầy cuốn hút. Gương mặt tuấn tú, ánh đèn siêu thị càng khiến ánh mắt anh thêm sáng rực rỡ.
[???]
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 2: Tặng áo làm gì, thà tặng cho cây vàng còn hơn
10.0/10 từ 13 lượt.
