Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 18: Cách ké fame đúng đắn


“Nếu không phải hẹn hò thì là quan hệ đồng nghiệp. Cùng nhau về ký túc xá thì có vấn đề gì sao?” Cố Tiêu Duy phản pháo lại.


Lạc Tự cười bất lực: “Tôi biết cậu quang minh lỗi lạc, nhưng danh tiếng của tôi thì không được tốt cho lắm. Bị nói là bắt chước hình tượng đỉnh lưu, ké fame của đỉnh lưu, còn bị gọi là bản thay thế của đỉnh lưu. Cậu đi cùng tôi, chẳng phải là…”


“Đàn anh để ý người khác nói anh ké fame của tôi sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Tôi bị nói bao nhiêu năm nay rồi, da mặt dù không dày bằng tường thành thì cũng dày hơn da heo. Chỉ là nếu bị quản lý của cậu biết được, cậu sẽ bị mắng đó.”


“Anh ấy không quản chuyện này.” Cố Tiêu Duy đáp.


Lạc Tự bật cười: “Tôi thấy… không phải anh ta không quản, mà là không quản nổi cậu thì có.”


Kiếp trước lúc Lạc Tự đóng phim với Cố Tiêu Duy đã biết, con người này từ trong xương cốt đã là người độc lai độc vãng, không thích bị trói buộc.


“Anh Lạc còn để ý đến những lời lẽ bẩn thỉu trên mạng sao?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.


Giọng cậu trong trẻo lạnh lùng, hòa cùng gió đêm, như một chén rượu khẽ gợn sóng.


“Không để ý. Có người từng nói với tôi, nếu mở rộng tầm nhìn, thì nước bẩn cũng có thể trở thành áo cưới.”


Một chiếc xe chở đạo cụ cho cảnh quay đêm chạy ngang qua sau lưng Lạc Tự, ánh đèn xe sáng rọi phác họa đường nét góc nghiêng của anh.


Ánh mắt anh kiên định, giống như ngôi sao cuối cùng ở nơi ánh đèn tàn lụi, là sự phản kháng không cam chịu khuất phục, là ánh lửa nhỏ bé nhưng chói mắt.


Cố Tiêu Duy như bị giữ chặt, chăm chú nhìn đối phương.


Cho đến khi chiếc xe chạy qua, tất cả những cảm xúc cuộn trào dường như đều trở nên bình lặng.


Trong ánh ngược sáng, không ai nhìn rõ nụ cười nhạt nhòa của Cố Tiêu Duy.



“Anh Lạc, để tôi dạy anh cách ké fame đúng đắn nhé.”


Vừa dứt lời, Lạc Tự còn chưa hiểu ra sao đã nhìn sang.


“Hả? Gì cơ…”


Giây tiếp theo, Cố Tiêu Duy đưa tay kéo cổ áo thun của Lạc Tự, kéo anh lại gần, giống như đang trả đũa việc Bạch Dĩnh kéo Nghiêm Dã từ người ngoài cuộc vào trong cuộc chơi, Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, góc nghiêng ấy chính xác tái hiện lại cảnh Bạch Dĩnh tiến sát vào Nghiêm Dã. Lạc Tự gần như hồn bay phách tán, mà tay còn lại của Cố Tiêu Duy lại nhét một viên kẹo ngậm vào môi anh.


Ngón trỏ cuối cùng phủ lên khóe môi Lạc Tự, như niêm phong một cảm xúc bí mật không thể nói thành lời.


Cố Tiêu Duy buông anh ra, Lạc Tự loạng choạng lùi lại hai bước.


“Cậu… cậu làm cái gì vậy!”


Anh nhìn quanh, rất rõ ràng có người đã chụp được cảnh vừa rồi.


“Dù sao anh có cẩn thận đến mấy cũng bị nói là ké fame, vậy thì cứ ké cho đàng hoàng đi.” Cố Tiêu Duy nói.


Ánh mắt cậu rất sâu, như bầu trời đêm sâu thẳm đang muốn kéo lại ánh sao đã rơi xuống phàm trần vì phản nghịch.


Lạc Tự há miệng, anh muốn giải thích cặn kẽ cho Cố Tiêu Duy về sự điên cuồng của antifan, muốn người đi theo con đường thực lực ngay từ khi debut hiểu được sức ép đáng sợ của việc tam nhân thành hổ*, dư luận áp đảo.


Tam nhân thành hổ (chữ Hán: ; bính âm: sān rén chéng hǔ, nghĩa đen là ba người thành con hổ, tức là “Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật”) là một thành ngữ điển tích của người Trung Quốc chỉ về hiện tượng một việc, dù cho sai lầm, hay tin thất thiệt nhưng nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải, khi ba người nói là có cọp thì cả thiên hạ ai cũng đều tin là có cọp, tiếng đồn nếu cứ lặp đi lặp lại sẽ có thể khiến người ta tin là sự thật. Ý của câu thành ngữ này là chỉ lời đồn đại quá nhiều sẽ khiến người ta tin là có thực.


Đôi khi một người không cần làm sai gì cả, chỉ cần có người thấy ngứa mắt, họ sẽ tụ tập lại, đặt ra quy tắc của riêng mình, rồi coi đó là trật tự công cộng trên mạng. Ai không phù hợp với luật ấy thì sẽ bị loại bỏ.


“Cậu…” Lạc Tự giơ tay lên, nhưng lại không biết nên diễn đạt thế nào: “Cậu đây là… bị kìm nén lâu quá nên đến tuổi nổi loạn rồi hả?”


Cố Tiêu Duy đút tay vào túi, khẽ cười: “Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc tôi có bao nhiêu lưu lượng.”


Nói rồi, mọi chuyện như chưa từng xảy ra, Cố Tiêu Duy bước vào màn đêm.



Vài giây sau, Lạc Tự đưa tay che khóe mắt, cúi đầu bật cười bất lực.


Anh chợt hiểu ra, vừa rồi là Cố Tiêu Duy đang tuyên chiến với mình.


Vì cảnh quay ban ngày, đạo diễn và biên kịch đột ngột đổi thoại, động tác mời thuốc của Lạc Tự khiến Cố Tiêu Duy bất ngờ suýt không theo kịp.


Vị ảnh đế tương lai này, có lòng háo thắng không thể xem thường.


Lạc Tự mỉm cười, cất cao giọng: “Vậy thì… hẹn ngày tái chiến.”


Quả nhiên chưa đến mười phút sau, đã có người đăng ảnh lên mạng, mấy tài khoản marketing thi nhau chia sẻ lại để ké fame.


Lạc Tự trở về ký túc xá, tắm rửa xong, tựa lưng vào đầu giường định giở kịch bản đến trang cuối cùng, thì Phương Tần khàn giọng hét lên: “Anh Lạc! Anh với Cố… Cố… Cố Tiêu Duy lên hot search rồi!”


Lạc Tự sững người một chút. Dù đã đoán trước có thể sẽ lên hot search, nhưng anh nghĩ ít nhất cũng phải nửa đêm chứ, không ngờ chưa đến mười hai giờ đã lên rồi?


“Trời ơi… ảnh được đăng lúc mười giờ mấy, chưa tới mười hai giờ đã đứng top ba hot search rồi… nhìn tình hình này chắc sắp leo lên top một luôn quá?” Phương Tần hít một hơi thật sâu: “Ai cũng nói Hà Mộ là thánh hot search, nhưng vẫn phải dựa vào các tài khoản marketing và fan đẩy mạnh. Còn Cố Tiêu Duy thì sao, hoàn toàn là do mức độ thảo luận tự nhiên luôn!”


Lạc Tự nhớ lại câu nói của Cố Tiêu Duy: “Tôi chỉ muốn biết, rốt cuộc mình có bao nhiêu lưu lượng.”


“Anh Lạc, anh không xem à?” Phương Tần tò mò hỏi.


Lạc Tự lắc đầu, cười nói: “Không xem đâu. Ké fame của Cố Tiêu Duy thì sớm muộn cũng bị lăng trì.”


“Vậy… cái bức ảnh đó, mới nhìn qua còn tưởng Cố Tiêu Duy định hôn anh nữa đó! Cả hot search còn để tiêu đề là ‘Cố Tiêu Duy thân mật gặp gỡ ai đó lúc nửa đêm’.”


“Cũng may, tiêu đề này không giật gân lắm, dù có chữ ‘thân mật’.”


“Vậy rốt cuộc hai người làm gì vậy?” Phương Tần hỏi, không phải vì tò mò mà vì thấy có người nói năng khó nghe, đang chửi Lạc Tự, bảo anh bám lấy Cố Tiêu Duy để kiếm fame, gọi là chuyên gia ăn ké lưu lượng gì đó.


Phương Tần sốt ruột muốn bảo vệ Lạc Tự, nhưng một cái miệng của cậu ấy sao có thể chống lại được bao nhiêu ác ý như vậy.



“Thật ra cũng chẳng có gì. Chúng tôi gặp nhau ở siêu thị, rồi cùng đi về. Trên đường về, cổ họng tôi hơi khó chịu… Cố Tiêu Duy chỉ cho tôi một viên kẹo ngậm thôi.” Lạc Tự trả lời.


“Cho kẹo ngậm? Anh ấy đút tận miệng luôn à?” Phương Tần tròn mắt không tin nổi.


“Ừ. Nhiều lúc, đằng sau một bức ảnh chẳng có câu chuyện phức tạp nào cả, chỉ có một lý do trực tiếp và đơn giản thôi.”


Lạc Tự bỗng nghĩ, fan của Hà Mộ mà thấy chuyện này chắc chắn sẽ lao vào công kích anh, nói rằng bám lấy Hà Mộ chưa đủ còn dám đụng đến Cố Tiêu Duy.


Trước kia khi đối mặt với những lời công kích dư luận như vậy, anh chỉ ước mình chưa từng bước chân vào giới giải trí. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ trái tim pha lê đã hóa thành kính cường lực rồi, Lạc Tự lại chẳng cảm thấy gì mấy.


Dù sao thì fan của Hà Mộ có nhảy dựng lên thế nào, ai cũng biết vai Bạch Dĩnh này là của Lạc Tự, và ngoài fan Hà Mộ ra, người qua đường đều biết chính Hà Mộ là người không đủ năng lực nên để vai này rơi vào tay Lạc Tự.


Vậy nên… không có tiền thuê marketing thì Lạc Tự đành cảm ơn fan Hà Mộ đã tặng anh một làn sóng độ hot này vậy.


Chỉ có Phương Tần là tức không chịu được. Vừa ngậm viên kẹo ngậm Lạc Tự mang về, vừa đăng nhập vào tài khoản phụ, đi giải thích dưới từng bình luận mắng Lạc Tự ké fame Cố Tiêu Duy rằng: Cố Tiêu Duy chỉ đút kẹo ngậm thôi!


Nhưng fan Hà Mộ đã từng thua cuộc trong trận chiến dư luận trước đâu dễ gì bỏ qua cơ hội gỡ gạc lần này, thế là quay sang công kích Phương Tần, bảo cậu ấy là tài khoản phụ của Lạc Tự.


Còn Hà Mộ, người đang đắp mặt nạ nằm trên giường, cũng bị hot search này làm cho choáng váng tỉnh dậy.


Cậu ta phóng to bức ảnh mà các tài khoản marketing đăng, thấy rõ ràng ngón tay Cố Tiêu Duy chạm vào môi Lạc Tự, cảnh tượng này làm người ta nghi ngờ liệu có phải hai người đang đóng phim thần tượng không! Nhưng bất kể là động tác tự nhiên hay ánh sáng mập mờ ấy, đều nhắc nhở Hà Mộ rằng đây là ảnh chụp lén! Là thật đấy!


Cố Tiêu Duy, người mà cậu ta cố gắng tiếp cận nhưng mãi chẳng đến gần được, người không cho cậu ta gọi một tiếng “đàn anh”, vậy mà lại chạm vào môi của Lạc Tự!


Khoảnh khắc đó, Hà Mộ ghen đến mức tưởng như không khí xung quanh đều bị ăn mòn.


Mặc dù fan của cậu ta đang điên cuồng xé Lạc Tự, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy không hả giận, trực tiếp gọi điện thoại cho quản lý, muốn mua acc clone để “dìm chết” Lạc Tự.


Nhưng lần này, quản lý lại lý trí hơn nhiều.


“Hà Mộ, nghe tôi khuyên một câu, Lạc Tự đang ở trong đoàn phim [Phản Kích]. Việc cậu ta bị chụp hình với Cố Tiêu Duy, đâu phải vấn đề về phẩm hạnh hay nguyên tắc đạo đức gì. Nhỡ đâu Cố Tiêu Duy chỉ cần giải thích một câu là thấy miệng Lạc Tự dính bẩn nên lau giúp chẳng hạn, thì chuyện này cũng xong thôi. Ngược lại, đạo diễn Lâm và đội ngũ của anh ta đâu có ngu, chắc chắn biết là cậu đang bôi xấu Lạc Tự, chẳng khác nào gây rắc rối cho đoàn phim của anh ta. Cậu nghĩ sau này đạo diễn Lâm còn cho cậu cơ hội nữa không?”



Hà Mộ nghẹn lời, không cam lòng siết chặt nắm tay.


“Chỉ là một vai nhỏ thôi mà, đáng phải làm vậy sao?”


“Vai nhỏ? Tôi nghe nói Hoa Tinh Vân đích thân sửa lời thoại cho Lạc Tự ngay tại trường quay, đạo diễn Lâm còn trực tiếp thảo luận kịch bản với cậu ta. Ít nhất điều đó chứng tỏ đoàn phim rất coi trọng vai diễn này. Cậu đừng quên lời chủ tịch Âu nói, bảo chúng ta phải biết điều. Nếu việc này xử lý không tốt, để bên đạo diễn Lâm hiểu lầm là Truyền thông Đế Tuấn đang nhắm vào bọn họ, thì sẽ biến thành cuộc đối đầu giữa Hồng Hà Ảnh Thị và Truyền thông Đế Tuấn. Và người đầu tiên bị đem ra làm bia đỡ đạn, chính là chúng ta đấy.”


Nghe quản lý nói vậy, Hà Mộ chỉ đành kìm nén suy nghĩ muốn chơi xấu Lạc Tự, trơ mắt nhìn bức ảnh của anh và Cố Tiêu Duy leo ngày càng cao trên hot search, cuối cùng lên hẳn vị trí top một vào giữa đêm.


Lúc này, Cố Tiêu Duy vừa định đi ngủ thì quản lý của cậu gọi điện tới.


“Cố Tiêu Duy, cậu giỏi thật đấy. Đang quay phim mà cũng tặng tôi một cái gói quà sít rịt hoành tráng cơ mà?” Mông Ngọc không giống những người quản lý bình thường sẽ trách mắng nghệ sĩ, trong mắt anh ấy, không có dư luận nào là không thể xoay chuyển được.


“Mới lên hot search thôi à? Vậy thì đúng là em không hot lắm rồi.” Cố Tiêu Duy thản nhiên nói.


“Cậu đang khoe khoang đấy à? Nói đi, cậu định giải thích là hai người không thân thiết? Hay là muốn kéo bài đó xuống khỏi hot search?”


“Tại sao phải gỡ xuống? Em chỉ cho đàn anh của mình một viên kẹo thôi mà. Chẳng lẽ không được để người ta nhìn thấy, hay em không được thân thiết với bạn bè sao?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.


Mông Ngọc liền hiểu ý cậu.


Cố Tiêu Duy vốn không dễ dàng để người khác bước vào thế giới của mình, nhưng một khi người đó được cậu công nhận và tôn trọng, cậu sẽ không tiếc công sức để bảo vệ họ.


Ví dụ như đạo diễn Lâm Việt, biên kịch Hoa Tinh Vân, vài diễn viên thực lực, và giờ là Lạc Tự.


Mông Ngọc rất tin vào con mắt chọn bạn của Cố Tiêu Duy. Tương lai của Lạc Tự ra sao anh ấy không dám khẳng định, nhưng phẩm chất con người thì chắc chắn không tệ.


Vài phút sau, tài khoản V đỏ của Cố Tiêu Duy trực tiếp đăng lại bài đăng của một tài khoản marketing đã đăng bức ảnh kia, kèm theo dòng chú thích: Đàn anh diễn cùng tôi vất vả rồi, ăn viên kẹo bạc hà cho dịu cổ nhé.


Ban đầu các fan còn đoán xem mối quan hệ giữa Cố Tiêu Duy và Lạc Tự là gì, bây giờ thì họ đã hiểu rõ.


Chỉ cần là người được Cố Tiêu Duy cảm ơn và bảo vệ, fan tất nhiên sẽ không để người đó bị bắt nạt!


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 18: Cách ké fame đúng đắn
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...