Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 15: Khói thuốc
“Sếp, hút điếu thuốc của anh Long rồi, sợ là sau này khó mà chống chọi được sóng gió giang hồ.” Nét mặt Nghiêm Dã vẫn dửng dưng như chẳng có gì.
Ánh mắt của Bạch Dĩnh lạnh đi đôi chút, chậm rãi nói: “… Ai là sếp của mày?”
Nghe xong, Nghiêm Dã tiện tay cầm lấy một điếu thuốc.
Theo kịch bản thì sau khi châm thuốc, cậu đột ngột đưa điếu thuốc lên miệng anh Long, khiến hắn ta bị sặc. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Nghiêm Dã mới rút ra một điếu khác cho mình.
Nhưng sau khi xem Cố Tiêu Duy và Lạc Tự diễn cảnh đối thoại này, đạo diễn Lâm nhíu mày, lập tức hô: “Cắt——!”
Không khí đang căng như dây đàn bỗng trở nên thoải mái hẳn.
Trợ lý của Cố Tiêu Duy là Tiểu Cầm chạy đến đưa nước cho cậu.
“Anh Cố, uống nước không ạ?”
Cố Tiêu Duy vẫn còn đắm chìm trong không khí lúc nãy, vừa ngẩng đầu đã thấy Lạc Tự đang trò chuyện với diễn viên đóng vai anh Long, hai người thân thiết như anh em. Nếu không phải vì hộp thuốc trước mặt chỉ là đạo cụ, có khi hai người họ đã rít thuốc cùng nhau rồi.
Cậu vẫn còn nhớ câu “Ai là sếp của mày?” của Bạch Dĩnh, ánh mắt anh như lửa cháy trong không khí oi ẩm, thiêu đốt mọi cảm giác. Cậu hận không thể làm trời long đất lở, khiến người kia mất đi vẻ ung dung tự tại, lộ ra vẻ bối rối hoảng loạn.
“Tôi mới nói có hai câu thoại, không khát. Cô đi hỏi Lạc Tự… với mấy diễn viên khác xem có ai muốn uống nước không.” Cố Tiêu Duy nói.
“Vâng! Tôi đi ngay!”
Tiểu Cầm lập tức đi đến trước mặt Lạc Tự, nói: “Anh Cố hỏi anh có muốn uống nước không!”
Lạc Tự khựng lại một chút, quay sang nhìn về phía Cố Tiêu Duy, nhưng thấy cậu đang cúi đầu đọc kịch bản, ánh mắt rũ xuống, khí thế ngang tàng ban nãy đã thu lại hết, giống như hai mặt của một đồng xu, Cố Tiêu Duy và Nghiêm Dã, trái ngược nhau hoàn toàn nhưng có thể hoán đổi bất cứ lúc nào.
“Cảm ơn nhé.” Lạc Tự cười, Tiểu Cầm cũng vui vẻ theo.
Tiểu Cầm tiếp tục chia nước cho các diễn viên khác, ai nấy đều cảm ơn rối rít.
“Cái nhân vật Bạch Dĩnh ấy… À, Lạc Tự, cậu qua đây một chút.” Đạo diễn Lâm đang ngồi trước màn hình vẫy Lạc Tự lại gần.
“Dạ? Em ạ?” Lạc Tự vội vàng đứng dậy chạy tới chỗ đạo diễn.
Lạc Tự thầm nghĩ không lẽ mình chưa hiểu đúng vai diễn chỗ nào sao?
Những cảnh vừa rồi đóng cùng Cố Tiêu Duy, anh cảm thấy khá mãn nguyện mà.
Mười năm rèn giũa, anh tin mình đã phát huy được rồi.
Vừa đến gần màn hình, đạo diễn Lâm ra hiệu cho trợ lý đạo diễn nhường chỗ, kéo ghế lại cho Lạc Tự ngồi xuống.
“Đạo diễn Lâm, em diễn chưa đạt ở chỗ nào ạ?” Lạc Tự nhìn đạo diễn.
Biên kịch Hoa bên cạnh đang gõ lách cách trên laptop, như đang viết ra hàng đống ý tưởng.
“Đừng vội tự phủ nhận mình. Tôi và các thành viên trong đoàn đều thấy cậu diễn rất tốt. Cái cách cậu nâng lên đặt xuống nhẹ nhàng khi diễn với anh Long, rất đúng chất.” Giọng đạo diễn Lâm dịu dàng.
“Vậy là cảnh với Nghiêm Dã chưa ổn ạ?”
Đạo diễn Lâm cười, vỗ vai anh: “Cảnh với Nghiêm Dã thì còn vượt cả mong đợi của chúng tôi. Diễn xuất và khí chất của Tiểu Cố, không phải diễn viên bình thường nào cũng đỡ được. Cậu không những đỡ được mà còn diễn ra được cái cảm giác thăm dò và đối đầu rất rõ.”
“Vậy… rốt cuộc là có vấn đề gì?” Lạc Tự nôn nóng muốn biết mình thiếu sót ở đâu.
“Không không, không phải lỗi của cậu. Là tôi, biên kịch Hoa và phó đạo diễn đều cảm thấy cảnh đối đầu giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã căng thẳng đến mức xuyên qua cả màn hình. Dù chưa hậu kỳ, đã thấy rất mãn nhãn rồi. Nhưng chính vì cảnh này l*n đ*nh điểm quá tốt, nếu sau đó Nghiêm Dã chỉ đưa thuốc cho anh Long mà không giữ lại không khí đối đầu với cậu, thì cao trào đó sẽ tụt mất. Cảm xúc của khán giả không thể giữ được. Nên chúng tôi quyết định phải chỉnh sửa lại một chút.”
“À ra vậy.”
Lạc Tự ngơ ngác gật đầu, sau đó lại nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Cố Tiêu Duy thì vẫn bất động, tiếp tục chăm chú đọc kịch bản.
Chẳng lẽ chỉ có cảnh của anh bị chỉnh sửa thôi sao? Không nên gọi cả Cố Tiêu Duy đến à?
Cuối cùng, biên kịch Hoa cũng ngừng tuôn ra những lời chỉnh sửa, rồi đưa cho Lâm Việt xem.
Lâm Việt xem một lúc, gật đầu hài lòng, sau đó đưa cho Lạc Tự cùng xem.
“Cậu cứ diễn theo cái này đi.” Lâm Việt nói.
Lạc Tự nhìn qua, suýt nữa thì rớt cả tròng mắt ra ngoài: “Cái này… cái này dữ dội vậy á? Cái này phải báo cho Cố Tiêu Duy một tiếng chứ?”
Lâm Việt mỉm cười nhã nhặn, nhưng Lạc Tự lại cảm thấy ông ấy trông cứ như một tên đểu giả vậy.
“Không cần, để cậu ấy biết thì phản ứng sẽ không như chúng ta muốn nữa. Chúng ta cần chính là phản ứng bất ngờ của cậu ấy.”
Phản ứng? Hai người này muốn có phản ứng gì chứ?
Lạc Tự nhìn Lâm Việt, rồi lại nhìn biên kịch Hoa: “Cái phản ứng mà hai người muốn… là để Nghiêm Dã đánh chết Bạch Dĩnh hả? Em không hề nghi ngờ Nghiêm Dã có thể nhấc cả bàn trà lên mà đập vào đầu Bạch Dĩnh luôn đó.”
Lâm Việt bật cười, đến cả bình giữ nhiệt trong tay cũng hơi rung theo: “Không đâu, không đâu, cậu phải tin vào sự tu dưỡng của Cố Tiêu Duy chứ.”
Lạc Tự giơ tay ôm mặt: “Thôi được rồi…”
Cố Tiêu Duy thì đúng là có tu dưỡng, nhưng Nghiêm Dã thì chưa chắc đâu!
“Tiếp tục quay! Quay lại từ câu “Ai là sếp của mày?” của Bạch Dĩnh! Lời thoại của Bạch Dĩnh có sửa một chút, những người khác cứ tiếp tục theo mạch cũ!”
Lạc Tự hít một hơi thật sâu.
Cố Tiêu Duy nhìn thấy vẻ mặt đang điều chỉnh cảm xúc của Lạc Tự thì hơi nhíu mày. Theo kinh nghiệm hợp tác trước đây với Lâm Việt, vị đạo diễn này thường có những pha ứng biến tài tình tại hiện trường. Trước đây, người được ứng biến là cậu, nhưng lần này lại đổi thành Lạc Tự.
Lạc Tự ngồi lại trên ghế sofa, sắc mặt thay đổi rất nhanh, không gian và thời gian như co lại quanh anh, không khí trong phòng kara lại căng như dây đàn.
“Ai là sếp của mày?” Bạch Dĩnh mở miệng hỏi.
Điều đó cũng tiếp thêm dũng khí để Lạc Tự diễn tiếp theo bản chỉnh sửa mới.
Bạch Dĩnh rút ra một điếu thuốc, đưa vào miệng ngậm.
Càng đến gần, nụ cười nơi khóe môi Nghiêm Dã càng lộ rõ vẻ trêu đùa. Hai người bọn họ đang thăm dò lẫn nhau, xem đối phương có âm mưu gì, sẽ có chiêu thử gì tiếp theo.
Khi châm lửa, bàn tay Nghiêm Dã che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Dĩnh, điều này khiến đôi mắt và hàng mi của Bạch Dĩnh trên màn ảnh càng thêm nổi bật.
Nghiêm Dã thấp giọng nói: “Xem ra thuốc của anh Long không được ngon cho lắm, sếp không thích rồi…”
Đây là câu thoại mà Cố Tiêu Duy ứng biến theo diễn xuất của Lạc Tự, nhưng lại cực kỳ hợp với bầu không khí.
Trong lòng Lạc Tự vừa khâm phục diễn xuất của Cố Tiêu Duy, vừa tò mò không biết liệu với phần kịch bản mới đạo diễn và biên kịch vừa thay đổi, Cố Tiêu Duy có theo kịp không.
Giây tiếp theo, tay trái của Bạch Dĩnh túm lấy chiếc cà vạt lỏng lẻo của Nghiêm Dã, bất ngờ kéo cậu về phía mình, tay còn lại nắm hờ thành hình nắm đấm, áp lên môi Nghiêm Dã.
Nghiêm Dã trợn to mắt, để giữ thăng bằng, cậu phải chống hai tay lên bàn trà, còn Bạch Dĩnh thì thổi làn khói thuốc đang ngậm trong miệng từ đầu nắm tay này sang đầu bên kia.
Nghiêm Dã kinh ngạc muốn nói gì đó, nhưng luồng khói đó đã tràn vào miệng cậu. Dù không còn mùi thuốc, nhưng lại như rượu mạnh rát họng, khiến khao khát trong lòng như đang sôi trào, đập mạnh vào chiếc lồng giam cảm xúc.
Bạch Dĩnh buông tay ra, cười rồi đẩy nhẹ Nghiêm Dã ra ngoài:
“A Dã à, hôm nay xem như sếp dạy cho mày một bài học, anh Long đã lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm, làm gì có chuyện dùng thuốc bẩn để đãi khách? Trừ phi anh ta chán sống rồi.”
Việc gọi Nghiêm Dã là “A Dã” chứng tỏ tạm thời đã thừa nhận cậu rồi.
Nghiêm Dã nhìn vào đôi mắt mang ý cười của Bạch Dĩnh, giả dối, xảo quyệt, thay đổi thất thường, tất cả đều là sản phẩm từ đôi mắt ấy. Vậy mà những h*m m**n trần tục đó lại cứ thiêu đốt tim gan người ta.
“Hiểu rồi.” Nghiêm Dã khẽ cười.
“Chúc mừng, từ giờ có thể theo tao rồi. Để tao xem, mày sống được bao lâu.” Bạch Dĩnh nói.
Nghiêm Dã nhìn Bạch Dĩnh, người này có lẽ chính là hình ảnh thu nhỏ u ám và hoa lệ nhất của cái vòng tròn bẩn thỉu này, đầy mâu thuẫn nhưng lại khiến người ta rung động.
Tiếng “tách” vang lên, Lạc Tự thoát khỏi thân phận của Bạch Dĩnh, hít sâu một hơi.
Anh nhìn sang Cố Tiêu Duy đối diện, chân thành khen ngợi: “Cậu giỏi thật đấy! Câu thoại nào cậu cũng đón được? Tôi còn nghi ngờ cậu lấy trước kịch bản của biên kịch Hoa nữa cơ!”
Không ai thấy nắm tay đang siết chặt của Cố Tiêu Duy chậm rãi thả lỏng, nhưng khi Lạc Tự khen cậu xong, nắm tay đó lại siết chặt thêm lần nữa, rồi lại buông ra.
Bên kia, Lâm Việt và Hoa Tinh Vân nhìn nhau cười.
“Không ngờ cảnh quay đầu tiên lại suôn sẻ thế. Điềm lành đấy đạo diễn Lâm.” Hoa Tinh Vân cười nói.
“Sao tôi có cảm giác tối nay cậu lại thức trắng để sửa kịch bản nhỉ?” Lâm Việt vừa đậy nắp bình giữ nhiệt vừa nói.
“Anh hiểu tôi thật đấy. Nhưng lần này Tiểu Cố nhập vai nhanh thật, ánh mắt lạnh nhạt của Nghiêm Dã và cảm giác nửa chính nửa tà khi đứng giữa ranh giới tội ác được thể hiện rất tốt. Còn Lạc Tự diễn vai Bạch Dĩnh thì khỏi phải nói, sự va chạm và vượt ranh giới trắng trợn ấy…”
“Diễn xuất cũng giống như chơi cờ vây. Hai người ngang tài ngang sức, công thủ qua lại, mới tạo nên sự hấp dẫn.” Lâm Việt mỉm cười nói.
Cảnh quay kết thúc, Lạc Tự đi về phía đạo diễn, muốn xem lại hiệu quả lúc nãy. Vô thức anh liếc nhìn Cố Tiêu Duy, cứ tưởng người kia sẽ cùng mình đến xem lại, nhưng Cố Tiêu Duy lại rẽ sang hướng nhà vệ sinh.
Lúc cúi người lại gần màn hình, anh không ngờ đạo diễn và biên kịch lại dịch sang một bên, còn đưa cho anh một chiếc ghế nhỏ màu hồng.
“Em biết trước là diễn xuất của Cố Tiêu Duy rất tốt, nhưng không ngờ lời thoại nào cậu ấy cũng có thể tiếp tục được. Giỏi thật đấy.” Lạc Tự cảm thán.
Hơn nữa, đây còn là Cố Tiêu Duy mới hơn hai mươi tuổi. Đối mặt với những thay đổi đột ngột như vậy mà vẫn có thể thể hiện nhất quán vai Nghiêm Dã trong thời gian ngắn, thật không dễ.
Lâm Việt khẽ mỉm cười, dịu dàng nói: “Lạc Tự, cậu không cần phải khen người khác. Bản thân cậu đã rất mạnh rồi. Cậu nhìn kỹ ánh mắt của Nghiêm Dã đi, khi cậu đến gần, trong sâu thẳm nội tâm cậu ấy chắc chắn có một tia bối rối.”
“Cố Tiêu Duy bối rối á? Không thể nào.” Lạc Tự sờ sờ đầu mũi.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
