Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 134: Một sớm hoa nở, trong ngoài vườn ngập tràn xuân sắc
Tiểu Cầm và A Nham vội chạy tới chỉnh láo quần cho Cố Tiêu Duy, phủi sạch bụi trên người, còn muốn chải lại tóc cho cậu lại gọn gàng.
Lạc Tự cầm đao đứng nhìn một bên. Cố Tiêu Duy với lớp trang điểm như thế này thật hiếm có: hiền hòa, thư thái, mà khả năng chiến đấu lại rất ‘kém’, vẻ ngốc nghếch cần được bảo vệ trông cũng khá đáng yêu.
Anh kéo Cố Tiêu Duy quay đi quay lại cảnh này không biết bao nhiêu lần, từ chỗ ban đầu còn lo lắng sẽ làm trật tay cậu, đến sau thì thành nghiện luôn.
Với tốc độ và góc quay khác nhau, thậm chí sau khi đã nắm rõ lực tay, trong lúc tập võ, Lạc Tự còn tinh nghịch cố ý xoay Cố Tiêu Duy về phía sau lưng mình, có mấy lần suýt nữa khiến mũi Cố Tiêu Duy đâm phải eo anh.
Lạc Tự đang thầm vui vì đã chơi đùa vài lần như vậy, thì ngay ở lần tập cuối cùng trước khi quay chính thức, anh lại một lần nữa đẩy Cố Tiêu Duy ra phía sau, ngay lập tức nghe thấy tiếng Lạc Tự kêu thất thanh: “Á— —”
“Có chuyện gì vậy!” Phó đạo diễn chạy ngay tới xem tình hình, “Đừng bảo là bị thương chứ!”
“Không… không có bị thương…” Lạc Tự quay đầu lại, vừa hay thấy Cố Tiêu Duy đang nằm nghiêng trên đất.
Cậu bạn này khóe miệng nở một nụ cười gian tà, lúc bị kéo ra phía sau Lạc Tự, đã nhân lúc không ai nhìn thấy hành động nhỏ của mình, bèn bóp một cái thật mạnh vào eo Lạc Tự. Để giữ dáng đứng thẳng, bên trong bộ y phục đen bó sát của Lạc Tự chỉ có một lớp áo lót mỏng manh, nên cái bóp này đau là phải.
“Còn chơi nữa không?” Cố Tiêu Duy hỏi khẽ.
“Không chơi nữa.” Lạc Tự nuốt nước bọt.
“Hai người bọn họ sao vậy?” Trần Vân Cạnh tò mò lẩm bẩm.
Nhiếp Dương Trần đứng nhìn phía sau thở dài bất lực, “Chẳng có gì đâu, chuyện thường ngày thôi.”
Bởi vì các cảnh đánh đấm diễn ra thuận lợi khác thường, không chỉ diễn xuất của nhân vật chính, mà của tất cả các nhân vật phụ đều rất tốt, tiến độ quay phim của họ luôn vượt kế hoạch.
Hạ Triều giờ đã trở thành fan cứng của Lạc Tự, cách vài ba ngày lại lên Weibo khen ngợi cảnh đánh đấm của Lạc Tự xuất thần thế nào.
Cậu ta thường xuyên đăng tải các video ngắn tự quay mình học xoay đao, múa đao các kiểu từ Lạc Tự.
Tính tình Lạc Tự rất tốt, mỗi lần Hạ Triều làm rơi đao, Lạc Tự chưa bao giờ chê cười hay mắng mỏ, mà luôn kiên nhẫn giảng giải kỹ thuật cho cậu ta.
Hàng ngày, một lượng lớn fan hâm mộ tụ tập dưới Weibo của Hạ Triều, chờ đợi cậu ta đăng video ngắn để được ngắm nhìn các động tác xoay đao điêu luyện của Lạc Tự.
Và mỗi lần như vậy, họ đều có thể thấy được một số chi tiết thú vị.
Chẳng hạn như Lạc Tự đang dạy Hạ Triều, và trong khoảng trống giữa hai người, có thể thấy từ xa Cố Tiêu Duy đang ngồi trên một chiếc ghế nhỏ nhìn về phía họ.
Đôi khi, giọng nói của thầy Cố còn vang lên trong video, đại loại như: “Còn năm phút nữa là quay cảnh đêm”, “Thái giám Chưởng ấn, người đã thuộc hết lời thoại chưa?”, “Thư Khiếu, ngươi có muốn đối thoại với ta không?”…
Người hâm mộ đều cười bảo Cố Tiêu Duy đang dùng cách này để thể hiện sự hiện diện, rốt cuộc thì ‘CP’ của mình sắp bị ‘tiểu đồ đệ’ Hạ Triều này cướp mất rồi.
Dưới trang Weibo chính thức của “Tây Song Thủ Trát” cũng ngập tràn bình luận của khán giả, thúc giục đoàn phim công bố tiến độ quay theo thời gian thực.
Đoàn phim bị thúc giục đến mức không chịu nổi, cũng là để mang đến cho khán giả chút mong đợi, đã đặc biệt edit và đăng tải một số đoạn cảnh đánh võ của Lạc Tự.
Sau khi xem quá nhiều phim với hiệu ứng ‘rởm’, đột nhiên được thấy những cảnh đấu võ được thiết kế tỉ mỉ từng chiêu thức, cư dân mạng đã thảo luận sôi nổi.
[Chết tiệt! Cảnh đá văng con dao đó là thật sao? Lạc Tự đẹp trai quá đi! Hơn nữa động tác võ thuật của anh ấy hoàn toàn phù hợp với tính cách nhân vật Thư Khiếu: lạnh lùng vô tình, mọi thứ đều hướng đến mục tiêu, nên cực kỳ gọn gàng!]
[Lạc Tự xoay dao mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào! Cảnh vung cổ tay khiến lưỡi dao xoay quanh rồi nắm lấy đã g**t ch*t tôi rồi!]
[Cảnh Thư Khiếu dựa vào ngõ hẻm đó cũng rất đậm chất giang hồ! Trời ơi! Vai rộng thế này! Chân dài thế này! Tôi có thể vuốt màn hình cho đến khi phim lên sóng!]
…
Theo tiến độ quay phim, Lạc Tự cũng thu nhận thêm một người hâm mộ cuồng nhiệt nữa, đó chính là Hạ Triều.
Lạc Tự vốn nghĩ Hạ Triều, đã gia nhập làng giải trí nhiều năm và là minh tinh đang lên, trông cũng khá chín chắn, lẽ ra phải quen với những trai xinh gái đẹp trong giới rồi. Không ngờ, cậu ta lại cũng là một tín đồ mê mẩn việc theo đuổi idol.
Đặc biệt trong lĩnh vực thời trang, Lạc Tự luôn tự cho rằng mình ăn mặc không có gu, nhưng sau khi quen Hạ Triều, Lạc Tự mới hiểu ra gu thẩm mỹ cũng có mối liên hệ mật thiết với gương mặt và vóc dáng.
Ví dụ, có hôm Lạc Tự chỉ được xếp quay cảnh đêm, ngủ một mạch đến trưa, mặc áo phông cùng quần jeans rách và giày thể thao là xuất hiện trên phim trường xem Cố Tiêu Duy quay phim.
Không ngờ Hạ Triều có mặt tại hiện trường lại reo lên: “Ca ca, anh ăn mặc quá là thời thượng!”
Rồi kéo anh chụp ảnh chung.
Lạc Tự thực sự không hiểu nổi. Đây chẳng phải là cách phối đồ kinh điển của anh sao? Rốt cuộc là thời thượng ở chỗ nào? Lạc Tự nghĩ mãi không ra.
Nhưng Hạ Triều lại hào hứng đăng tải ảnh chụp chung với Lạc Tự lên Weibo, không ngờ ngay lập tức trên Taobao xuất hiện vô số sản phẩm ‘đồng loại với Lạc Tự’, đột nhiên toàn mạng bắt đầu rộ lên trào lưu áo phông màu trơn kết hợp với quần jeans rách, y như thể trước đây chưa từng có ai ăn mặc như vậy.
Lạc Tự không nhịn được, nói: “May mà mình không đi dép xỏ ngón ra ngoài…”
Không ngờ Hạ Triều mắt sáng rỡ, lên tiếng: “Ca ca! Dép xỏ ngón là số một! Lần sau em cũng thử phối đồ như vậy…”
Lạc Tự không chắc lắm, hỏi: “Vậy áo ba lỗ kết hợp với quần hoa nè, em thấy thế nào?”
“Ca ca có ảnh không?”
Lạc Tự lấy ra mấy bức ảnh cũ của mình cho Hạ Triều xem, đó là hình anh chụp thời gian quay “Dã Thú và Hoa Hồng”, ăn mặc tùy hứng cho thoải mái, trên cằm còn để râu. Không ngờ Hạ Triều lại một lần nữa kinh ngạc thán phục.
“Ca ca, khí chất của anh thực sự quá tuyệt, em luôn muốn được lãng mạn và phóng khoáng như anh!”
Lãng mạn? Phóng khoáng? Lạc Tự lần đầu tiên nghi ngờ sâu sắc về định nghĩa thời trang. Chẳng lẽ không phải là sa sút? Ủ rũ?
Lạc Tự không nhịn được, bèn đem vấn đề này ra thảo luận với Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy thở dài, lấy điện thoại lục mấy tấm ảnh của Trình Phi ra cho anh xem.
“Anh thấy thế nào?”
Trong ảnh, Trình Phi cũng mặc áo phông và quần jeans rách, còn tạo dáng vài kiểu khiến Lạc Tự thấy rất quen mắt.
“Không… được lắm. Nhìn Trình ca có vẻ hơi ‘trẩu’.”
Ngay cả Lạc Tự, người không có gu thẩm mỹ thời trang mấy, cũng thấy Trình Phi trông như thể đắc tội với nhà tạo mẫu.
“Trẩu là đúng rồi. Hiện giờ trên mạng đang rộ trào lưu phong cách ăn mặc ‘tối giản’ của anh. Trình Phi đã bắt chước từ nhãn hiệu đến động tác để chụp mấy tấm ảnh này, và đánh giá của anh ta là ‘trẩu’.”
Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự với ánh mắt ý nhị.
“Ừm, vậy người ‘trẩu’ là anh?” Lạc Tự chỉ vào mình.
“Ý em là, đây là phong cách tối giản chỉ có Lạc Tự của em mới có thể chinh phục được. Ngũ quan, thần thái, bờ vai, đôi chân của anh tạo nên khí chất riêng khi mặc đồ. Anh có thể biến phong cách tối giản thành thời thượng và phóng khoáng, nhưng người khác…” Cố Tiêu Duy bất lực vẫy tay, “Kể cả Hạ Triều, cũng không hợp.”
Sau khi nghe nhận xét của Cố Tiêu Duy, Lạc Tự đặc biệt lên mạng tìm kiếm phong cách tối giản, phát hiện hình ảnh xuất hiện nhiều nhất chính là cách ăn mặc của anh.
Cùng với những lời phàn nàn của người hâm mộ.
[Đã mua cùng loại với Lạc Tự, tại sao Lạc Tự mặc vào thì sạch sẽ đẹp trai, còn tôi mặc vào thì luộm thuộm…]
[Các chị em ơi, không có bờ vai và đôi chân của Lạc Tự thì thực sự không thể chinh phục phong cách tối giản đâu.]
[Tuyệt đối đừng mua cùng loại với Lạc Tự cho bạn trai, không các chị sẽ muốn ném bạn trai vào sọt rác.]
[Thầy Cố ở đâu rồi, quỳ xin ngài hãy phối cho Lạc Tự một chút phong cách mà đại chúng chúng ta có thể chinh phục được đi!]
…
Ngay cả “ALPHA” và “Sùng Bái” cũng cho ra mắt một số chuyên đề về phong cách tối giản, thúc đẩy một làn sóng thiết kế tối giản, dòng sản phẩm thời trang nam dưới thương hiệu Byron cũng cho ra mắt phong cách này, bán khá chạy, chỉ có điều dường như không có mấy ai mặc đẹp.
Nhà sản xuất Lương của đài M cũng mang đến tin vui cho Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, tập phim “Trạch Nhật Tái Chiến” đã được chọn vào phim tuyên truyền chính thức của Thế vận hội lần này, giờ đây không chỉ được phát sóng trong nước, mà còn được dịch ra nhiều thứ tiếng và phát hành ở nước ngoài.
Số liệu lượt xem trên nền tảng nước ngoài rất khả quan, chỉ một đêm đã đạt gần mười triệu lượt xem.
Không chỉ Weibo của Hướng Triều và Trình Bội Vân ngập tràn bình luận của người hâm mộ môn đấu kiếm nước ngoài, thậm chí không ít những đoạn tiếng Anh dài, mà ngay cả nhân khí của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự ở nước ngoài cũng đang tăng vọt.
Chị Thôi cũng đang chuẩn bị thành lập hội người hâm mộ ở nước ngoài cho Lạc Tự, để họ tiện theo dõi động thái của anh.
Theo yêu cầu nhiệt liệt của người hâm mộ nước ngoài, “Phản Kích” và “Bão Táp” đã được nhiều nước mua bản quyền, thực hiện xuất khẩu văn hóa. Người hâm mộ ở nước ngoài mong ngóng đến mức phàn nàn phụ đề được làm ra quá chậm, họ thậm chí phải tự học tiếng Trung.
Vì điều này, đài C còn đặc biệt làm một chuyên mục giới thiệu những tác phẩm xuất sắc được phát sóng ở nước ngoài, trong đó một nửa là của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, ngay cả MC chương trình cũng đùa rằng họ là ‘ông hoàng không vương miện’ của xuất khẩu phim ảnh.
“Dã Thú và Hoa Hồng” đang trong giai đoạn hậu kỳ, vì sự nhiệt tình của người hâm mộ nước ngoài, đã quyết định sẽ công chiếu toàn cầu cùng lúc.
Đúng là “Một sớm hoa nở, trong ngoài vườn ngập tràn xuân sắc”.
Theo sau là vô số lời mời tham gia sự kiện, phỏng vấn ập đến, đạo diễn Trần Vân Cạnh ban đầu còn lo lắng Cố Tiêu Duy và Lạc Tự sẽ phân tán tinh thần, nhưng không ngờ ngoài một vài chương trình phỏng vấn do đoàn phim “Tây Song Thủ Trát” sắp xếp để tuyên truyền, tất cả các sự kiện khác họ đều từ chối.
Phim chưa lên sóng, nhưng mức độ thảo luận luôn ở top đầu. Mỗi lần Weibo chính thức đăng tải hậu trường hoặc đoạn phim ngắn, lại thu hút thêm lượng fan mới.
Sau hơn một tháng như vậy, lượng fan theo dõi Weibo chính thức của “Tây Song Thủ Trát”” có thể xếp top 3 trong số những phim đang phát sóng, và dẫn đầu vượt xa trong số những phim chưa lên sóng, chỉ cần hậu kỳ không có vấn đề gì, tất cả các nền tảng đều biết đây sẽ là một bộ phim bùng nổ.
Lạc Tự lại rất bình tĩnh, mọi thứ vẫn như thường lệ, cùng Cố Tiêu Duy đối thoại.
Trước đây, Cố Tiêu Duy thường thích đến phòng Lạc Tự để đối thoại, nhưng trong phim này lại khác, phần lớn các cảnh tình cảm của Cố Tiêu Duy lại nhiều hơn, vì vậy Lạc Tự thường xuyên phải ở lại phòng Cố Tiêu Duy để đối thoại.
Hơn nữa, Lạc Tự đặc biệt thích cảnh ‘Diệp Ly say rượu’, hứng lên là có thể đổi đủ cách tìm Cố Tiêu Duy đối thoại nhiều lần, còn về lời thoại… biến dạng méo mó là chuyện thường.
Chẳng hạn như tối nay, Cố Tiêu Duy vẫn đóng Diệp Ly như thường lệ, còn Lạc Tự đóng vai cô gái… à không, công tử khuyên rượu sẽ diễn như thế nào, thì tùy theo tâm trạng của Lạc Tự.
“Em phát hiện anh càng ngày càng hư, ngay cả lúc đối thoại cũng không nghiêm túc.” Cố Tiêu Duy thở dài.
Lạc Tự ngồi xếp bằng bên cạnh Cố Tiêu Duy, hích nhẹ vào vai cậu, “Vậy em muốn anh nghiêm túc, hay không nghiêm túc?”
Cố Tiêu Duy cúi mắt, cười khẽ, “Lời thoại kịch bản em đều thuộc làu rồi. Cứ nghiêm túc mãi thì chán lắm.”
“Vậy là thích bản không nghiêm túc rồi.” Lạc Tự dựa vào vai Cố Tiêu Duy, cười gian, “Anh muốn xem em say rượu vì anh, chứ không phải vì bị người không liên quan nào đó ép uống.”
Căn phòng yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng trò chuyện của người qua lại trên hành lang. Phòng bên cạnh là của Lý Thắng Vũ, cậu ta đang chơi game, âm thanh của những pha hạ gục vang lên rõ mồn một.
Chỗ ở gần trường quay, khách sạn này đã là nơi có điều kiện khá sạch sẽ và thoải mái rồi, chỉ có điều tường hơi mỏng.
“Cách âm phòng này không tốt lắm, anh có thể không nghiêm túc, nhưng không được quá đà.” Cố Tiêu Duy cúi đầu, nhìn Lạc Tự nói.
Lạc Tự ngẩng đầu lên, vẻ mặt suy tư nghiêm túc, “Để anh nghĩ xem, nên nắm chừng mực như thế nào đây? À, có rồi, tối nay anh sẽ đổi vai!”
Cố Tiêu Duy đặt quyển sách trên tay xuống, chống cằm nhìn anh, “Ồ? Anh định đổi thành vai gì?”
“Tối nay, anh sẽ làm hoàng đế.” Lạc Tự nghiêm túc nói.
“Được thôi, Bệ hạ, dám hỏi Bệ hạ đã gặp tiểu sinh ở nơi nào?” Cố Tiêu Duy cũng rất nghiêm túc, chỉ có điều khóe miệng hơi nhếch lên cho thấy anh đang nhịn cười.
Hơn nữa, hai chữ ‘tiểu sinh’ từ miệng cậu nói ra, mang theo ý vị nũng nịu kín đáo, như đang chờ đợi sự sủng ái của Lạc Tự.
“Trẫm vi hành, đến thanh lâu…”
“Bệ hạ, sắc đẹp của lục cung còn chưa đủ sao? Ngài còn phải đến thanh lâu?” Giọng Cố Tiêu Duy dịu dàng, còn mang chút sủng ái, nhưng lại cầm tay Lạc Tự lên, cắn mạnh một cái vào cạnh bàn tay.
“Á— —” Lạc Tự suýt nữa thét lên, nghĩ đến Lý Thắng Vũ còn đang chơi game phòng bên, đành phải cắn răng chịu đựng, “Không phải thanh lâu… là tửu quán, tửu quán, một tửu quán rất bình thường thôi…”
“Ồ. Bệ hạ xin tiếp tục.” Cố Tiêu Duy buông miệng ra, nhưng không buông tay, vẫn giữ tay Lạc Tự trên má mình, mỉm cười nhìn anh.
Ý nói: Bệ hạ, ngài tiếp tục biên đi.
“Rồi trẫm trong tửu quán gặp được ngươi.”
“Vậy tiểu sinh đang làm gì?” Cố Tiêu Duy nghiêng mặt, môi chạm nhẹ vào lòng bàn tay Lạc Tự, vừa cười vừa hỏi.
Lông mi cậu vốn dĩ đã dài, mũi lại khẽ chạm vào cạnh bàn tay Lạc Tự, đôi mắt ngẩng lên, khiến lòng người xao động.
Nếu trong cung, Cố Tiêu Dư chính là ‘yêu phi’ chính hiệu.
Là loại trong mắt người ngoài thì phẩm hạnh cao khiết, nhưng lúc đêm khuya thanh vắng, tuyệt đối khiến quân vương từ đó không thiết triều.
Lạc Tự áp sát đối phương, nói khẽ: “Ngươi, tên thư sinh kia, qua những chén rượu chồng chéo, điệu múa yêu kiều, nhìn thấy hoàng đế đứng dưới ánh đèn lập lòe. Rồi ngươi phát hiện…”
“Rồi tiểu sinh phát hiện, tiên nữ dưới trăng hay huyền nữ phi thiên, đều không bằng Bệ hạ đứng ngoài danh lợi rượu sắc.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy vươn tay, mở ngăn kéo đầu giường, lấy ra một quyển sổ phác thảo.
“Tiểu sinh không kìm lòng được, đã vẽ phong thái của Bệ hạ, mong Bệ hạ đừng chê tiểu sinh kỹ thuật thô thiển, chỉ thuần túy muốn bày tỏ… ái ý của tiểu sinh với Bệ hạ.” Cố Tiêu Duy dựa vào tai Lạc Tự, giọng nói trầm thấp kéo dài.
Lạc Tự hơi kinh ngạc, Cố Tiêu Duy vẽ lúc nào vậy?
Nhưng đang ở đoàn phim, buổi tối hai người ngủ riêng, Cố Tiêu Duy đương nhiên có nhiều thời gian để vẽ hơn.
Mang theo sự mong đợi và tò mò, Lạc Tự lật trang đầu tiên, đó là cảnh anh cắm vỏ đao vào khe tường, rút đao ra, làn voan đen bay lên, thân hình toát lên sức mạnh, cổ tay và lưỡi đao ngang bằng, quá đẹp.
Trang thứ hai là động tác anh quỳ nửa người, đao đặt sau lưng, cánh tay kéo ra sau khiến đường vai và cổ căng lên, sống đao áp sát sau lưng đâm ra, bất ngờ, lạnh lùng gọn gàng.
“Em vẽ đẹp quá, anh tò mò sao em có thể vẽ giống thế… lại lén chụp ảnh anh à?” Lạc Tự cúi người hỏi.
Cố Tiêu Duy khẽ cười.
“Em nói em ghi nhớ trong đầu, anh tin không?”
“Tin chứ.”
Lạc Tự lật đến trang thứ ba, là cảnh chiến đấu giữa Thư Khiếu và thái giám chưởng ấn trên tường cung. Thư Khiếu thực hiện một động tác quấn chân, hất đao ra, vừa đúng lúc chặn được roi của đại giám. Vầng trăng ở ngay sau lưng Thư Khiếu, khung cảnh như thể anh không chỉ đang đối đầu với ngọn roi, mà đang chống lại cả vầng trăng trên trời.
“Em thấy trong kịch bản nói vị mỹ nhân này, vị tài tử kia đều là tuyệt đại phong hoa, luôn cảm thấy từ này thật quá phóng đại. Em không tưởng tượng ra được dung nhan có lẽ không tồn tại trong thực tế như vậy.” Cố Tiêu Duy nói khẽ.
“Anh lại cho rằng ‘tuyệt đại phong hoa’ không liên quan gì đến dung nhan.”
“Ồ, vậy Bệ hạ cho rằng thế nào là ‘tuyệt đại phong hoa’?”
Lạc Tự ngẩng đầu lên, suy nghĩ rất nghiêm túc, “Những thi nhân viết ra ‘Côn bằng dãi cánh, phù dao trực thượng cửu vạn lý’; những kẻ khai phóng ngang ngược, thách thức mọi gông xiềng trên đời; còn có những du khách khoáng đạt, lòng như thuyền ra biển, du ngoạn ngoài trời mây, đều là tuyệt đại phong hoa. So với việc hình dung dung mạo khí chất, ta cảm thấy đó hơn là một loại tâm cảnh. Và ngươi cũng là tuyệt đại phong hoa.”
“Cảm ơn lời khen của Bệ hạ.”
“Ừm, tên thư sinh này hội họa tinh thông, tạo nghệ thâm hậu. Trẫm phải hậu thưởng cho hắn.”
“Bệ hạ muốn ban thưởng ngọc dịch quỳnh tương cho tiểu sinh sao? Nếu không, làm sao có thể thấy được dáng vẻ say rượu của tiểu sinh?” Cố Tiêu Duy cười hỏi.
Nếu là người khác nói ra lời như vậy, Lạc Tự sẽ đập vỡ đầu đối phương. Nhưng âm sắc của Cố Tiêu Duy thanh lãnh, nghe trong trẻo động lòng, mang theo yêu thương.
“Được, vậy trẫm ban cho ngươi quỳnh tương. Chỉ là nếu dáng vẻ say rượu của ngươi không đủ khiến trẫm xúc động, trẫm sẽ lấy mạng ngươi.”
Nói xong, Lạc Tự cầm lấy cốc giữ nhiệt Cố Tiêu Duy để ở đầu giường, uống một ngụm trà bạc hà, bất ngờ chuyển vào miệng Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy hơi ngẩng đầu, hoàn toàn không ngờ đến cuộc tấn công bất ngờ của Lạc Tự, khi trà bạc hà thấm vào cổ họng, Cố Tiêu Duy lập tức phản ứng, một tay giữ sau đầu Lạc Tự, kéo anh vào lòng mình.
Chất lỏng thanh mát của bạc hà trong khoảnh khắc hóa thành rượu nóng cháy họng, Cố Tiêu Duy đột nhiên xoay người, sau đầu Lạc Tự đập mạnh vào gối, khóe miệng anh nở nụ cười gian tà, ngón tay khẽ lau khóe miệng Cố Tiêu Duy, nói nhỏ: “l* m*ng.”
Nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng lại như một sức mạnh khó hiểu rơi vào lòng Cố Tiêu Duy.
Lạc Tự âm thầm cảm nhận được áp lực, dùng sức đẩy cậu một cái, “Này, em muốn làm gì?”
Nụ hôn của Cố Tiêu Duy lập tức đáp xuống, “Anh muốn l* m*ng.”
Lạc Tự trong lòng kêu ‘không ổn’, “Em dậy đi… ừm…”
Lần này Cố Tiêu Duy nhập vai quá đà, Lạc Tự tự chuốc lấy hậu quả, một thời gian dài sau không còn tìm Cố Tiêu Duy đối thoại nữa.
Chẳng mấy chốc, cảnh đánh nhau quan trọng trong Tây Song Thủ Trát đã đến. Đó là cảnh thái giám chưởng ấn Đỗ Ẩn, người đã làm giả những bức tranh mà các đại thần trong triều sưu tầm, trong đó chứa các thành phần gây ảo giác. Để che giấu âm mưu của mình, Đỗ Ẩn quyết định biến Diệp Ly thành con dê tế thần.
Trong lễ hội đèn Thượng Nguyên, pháo hoa rực rỡ, khắp nơi tràn ngập không khí vui vẻ, Đỗ Ẩn truy sát Diệp Ly.
Đêm này cũng vừa hay là lúc Diệp Ly say rượu.
Địa điểm là trên nóc nhà của tửu quán, toàn bộ hậu cảnh là màn xanh, sau này sẽ dùng kỹ xảo máy tính để tạo ra khung cảnh chợ đêm và pháo hoa.
Hạ Triều đóng vai Đỗ Ẩn để che giấu thân phận, đeo mặt nạ nửa mặt, nửa trên che kín, nửa dưới vẽ hình xăm mặt xanh nanh thú, lớp trang điểm này của cậu bắt đầu vẽ từ bốn giờ chiều, vẽ mãi đến khi đêm xuống, Hạ Triều nghi ngờ mông mình sắp mọc chai rồi.
Ngược lại, Lạc Tự và Cố Tiêu Duy, hai người này thật sự rất nhàn.
Lạc Tự trong phim này dù đổi cảnh, chỉ cần một bộ y phục đen bó sát là đủ.
Cố Tiêu Duy cũng chỉ một bộ thư sinh, nhiều lắm là đổi màu mũ.
Hai người này đừng nói là nhàn rỗi thế nào, còn có thể ở bên nhau đối thoại.
Chẳng hạn như bây giờ, Lạc Tự cầm lược, đứng sau lưng Cố Tiêu Duy, vừa đối thoại vừa chải tóc cho cậu.
Chải một cái, đối một câu.
Chỉ thiếu việc đối kính dán hoa vàng.
“Anh có mệt không? Có cần em bóp vai không? Một lúc nữa lại quay cảnh đánh nhau rồi.” Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nhìn Lạc Tự.
“Không mệt. Để anh bóp cho em. Em cũng phải bị tời kéo lên kéo xuống.” Nói xong, Lạc Tự đặt lược xuống, bóp vai cho Cố Tiêu Duy.
Nữ chính của chương “Họa Trung Tiên”, Tào Lộ Lộ, cầm chai nước khoáng đứng không xa, nhìn hai người. Cô muốn tới đối thoại, lại cảm thấy không khí giữa Cố Tiêu Duy và Lạc Tự quá hài hòa, bản thân dường như hoàn toàn không có chỗ đứng.
Tào Lộ Lộ cuối cùng cũng là đồng môn của Nhiếp Dương Trần. Anh ta xoa xoa sống mũi, tiến lại gần cô, hỏi: “Sao, muốn mang nước cho họ à?”
“Họ thường xuyên ở cùng nhau trò chuyện, em… cũng muốn học hỏi một chút.”
Nhiếp Dương Trần cười nói: “Mang nước thì không cần. Bọn họ đều uống nước la hán quả pha với kỷ tử trong cốc giữ nhiệt. Còn học hỏi, một lúc nữa diễn là em có thể học thoải mái rồi.”
“Ồ.” Tào Lộ Lộ cúi đầu.
Người quản lý đã dặn cô, phải tiếp xúc nhiều với Lạc Tự, tranh thủ chụp nhiều ảnh chung đăng lên Weibo, như vậy có thể tranh thủ lượng fan của đối phương, tăng thêm fan. Nhưng có Cố Tiêu Duy ở đó, Tào Lộ Lộ ngay cả cơ hội đưa một chai nước khoáng cũng không có.
“Đừng nghĩ đến chuyện tranh thủ lượng fan của Lạc Tự.” Nhiếp Dương Trần lên tiếng.
“À? Không… không có… em chỉ thích anh ấy…” Tào Lộ Lộ vội vàng phủ nhận, nếu chuyện này lộ ra ngoài e rằng sẽ bị chỉ trích.
“Chỉ cần em nghiêm túc với vai diễn của mình, em sẽ phát hiện Lạc Tự có thể dễ dàng đưa em vào vai. Khi em đón nhận được diễn xuất của Lạc Tự, khán giả sẽ chú ý đến diễn xuất của em. Vì vậy những chuyện này… thực sự không cần thiết.” Nhiếp Dương Trần nhìn chai nước khoáng trên tay cô, có lẽ là cô đặc biệt mang đến trường quay, một chai giá mấy chục tệ.
Lạc Tự chải tóc cho Cố Tiêu Duy thẳng mượt, trong lòng còn có chút tự hào, Nhiếp Dương Trần đã đến trước mặt anh.
“Hai người các cậu vừa phải thôi, đừng thân mật quá.”
“Hả?” Lạc Tự cảm thấy mình bị oan, “Anh không phải đang đối thoại với Thầy Cố sao? Thân mật chỗ nào?”
“Hừm, đây là tóc giả, không phải tóc thật của Cố Tiêu Duy. Không biết thì còn tưởng Cố Tiêu Duy sắp quay quảng cáo dầu gội đầu đấy! Hơn nữa, cảnh này đâu chỉ có lời thoại của hai người?”
Lạc Tự lúc này mới nghĩ ra, vỗ vỗ Cố Tiêu Duy nói: “Đi thôi, chúng ta tìm Hạ Triều và Tào Lộ Lộ đối thoại luôn!”
Khi bốn diễn viên của cảnh này tập trung cùng nhau, Tào Lộ Lộ, một tân binh, cuối cùng cũng cảm nhận được trình độ của dàn diễn viên thực lực.
Không cần hiệu ứng, Cố Tiêu Duy, Lạc Tự và Hạ Triều đều không cần xem kịch bản nữa, khiến áp lực của Tào Lộ Lộ hơi lớn.
Hơn nữa, cô phải diễn cảnh nhìn thấy ảo giác “tiên trong tranh”, từ kinh ngạc đến lùi lại rồi ngã xuống, được Lạc Tự đỡ dậy. Vì ảo giác là hư ảo, ánh mắt của cô không thể quá trực diện. Dù trong trường đã có không ít cảnh diễn không cần đạo cụ, nhưng khi đứng cạnh những diễn viên có thực lực như vậy, cô vẫn cảm thấy thiếu tự tin.
Đến khi quay chính thức, đèn hoa sáng rực, trong Hoa Nguyệt lầu nhộn nhịp.
Và nhân vật nữ chính Phàn Tiểu Hoa do Tào Lộ Lộ thủ vai là một thiếu nữ rất nhạy cảm với mùi vị, vì cha bị tiên trong tranh sát hại, cô cũng âm thầm điều tra vụ án. Và cô chú ý một trong những bức tranh giết người là do chính tay Diệp Ly vẽ, nên cô cải trang thành nam, đến Hoa Nguyệt lầu.
Lúc này, Diệp Ly đã nổi danh, nhiều người nghe nói sau khi say rượu, tiên nữ do anh vẽ có thể bay ra từ tranh, một nhóm tửu khách mời ca sĩ vũ kỹ trong phường vây quanh Diệp Ly, qua lại ép Diệp Ly uống rượu, chờ xem cậu vẽ bút thành tiên.
Nhưng Diệp Ly biết tiên trong tranh sẽ giết người, thà chết không chịu uống rượu, thần sắc lạnh lùng, tràn đầy cự tuyệt. Mà đám tửu khách kia không thiếu vương công quý tộc, không ngừng cười lớn và hò hét, còn Diệp Ly ở trung tâm của đám hoa cỏ, khung cảnh ca múa thái bình này, trong mắt Diệp Ly lại là địa ngục trần gian.
Khí chất của Cố Tiêu Duy thực sự rất đặc biệt và cuốn hút, tự nhiên trở thành trung tâm của bức tranh. Ánh mắt cậu quay lại, lạnh lùng nhưng không kiêu kỳ, khiến người ta liên tưởng đến câu nói: “Khi sự ngu muội chiếm lĩnh chính đạo, sự tỉnh táo lại trở thành tội lỗi.”
Diệp Ly tìm mọi kẽ hở để rời đi, nhưng vừa chui qua giữa hai vũ nữ, lại bị một nhóm vũ nữ khác vây quanh.
Đúng lúc cậu không biết làm sao để thoát thân, một bóng hình gầy gò nhưng rắn rỏi, sau eo đeo một thanh hoành đao, từng bước đi vào.
Anh ta không cần mở miệng nói một lời, những vũ nữ ca kỹ kia như thấy diêm vương, tránh ra bốn phía, chỉ còn lại Diệp Ly một mình nhìn Thư Khiếu toát lên sát khí, cậu chợt nhớ ra đây chính là người đã cứu mình trong ngõ hẻm.
“Huynh đài, lần trước còn chưa kịp cảm tạ ơn cứu mạng…”
Mấy chữ ‘ân cứu mạng’ còn chưa nói ra, Thư Khiếu đã tùy tay cầm lấy bình rượu trên bàn, ngón tay móc qua quai đưa đến trước mặt Diệp Ly.
“Uống đi.” Một chữ, âm thanh không lớn, nhưng mang theo khí trường không cho phép từ chối.
Diệp Ly lùi lại một bước, so với người khác, rõ ràng cậu rất kính trọng Thư Khiếu, lại thi lễ một cái, khuyên khẽ: “Huynh đài có lẽ không biết, tiểu sinh sau khi say rượu vẽ… sẽ giết người…”
Thư Khiếu khẽ mỉm cười, dường như không cố ý nhếch mép, nhưng toát lên vẻ sắc bén của dây cung căng sắp bắn.
“Có ta ở đây, tranh của ngươi — không giết được người.”
Nói xong, Thư Khiếu dùng mũi chân khẽ kéo một chiếc ghế, ngồi xuống ngay trước mặt Diệp Ly.
Như một vị La Hán, gặp quỷ diệt quỷ, gặp thần giết thần.
Diệp Ly rất căng thẳng, nhưng khi cảm nhận được khí trường của Thư Khiếu, toàn thân lập tức thả lỏng, tiếp nhận bình rượu Thư Khiếu đưa, định uống trực tiếp từ miệng bình, chuôi đao của Thư Khiếu đã chặn lại, khẽ gõ một cái vào ngực Diệp Ly.
“Đây là rượu Dao Ái Lưu Ngọc thượng hạng, uống ừng ực như vậy chẳng phải phí hoài sao.” Thư Khiếu nói lớn, “Mang cho tiên sinh này một phần bánh quế hoa quế sương mỏng, chúng ta từ từ thưởng thức.”
Diệp Ly nhìn đối phương, cậu đến kinh thành đã lâu, đây là lần đầu tiên có người gọi cậu là ‘tiên sinh’.
Thư Khiếu trông có vẻ lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng lại hiểu phong nhã là gì hơn đám công tử ăn chơi trụy lạc kia.
Anh và Diệp Ly hỏi đáp qua lại, không biết chừng Diệp Ly đã uống cạn ba bình rượu, đối mặt với Thư Khiếu, cả lời nói lẫn biểu cảm trên mặt đều thoải mái hơn.
“Sương mờ cuồn cuộn quấn đảo tiên…
Thuyền cô đơn vượt ngàn non…”
“Một giọng nói khoan thai, rộng mở vang lên, kéo mọi người ra khỏi men rượu và sắc đẹp.”
Diệp Ly nghiêng đầu, lắc lư nâng bình rượu đứng dậy, bước hai ba bước về phía trước, như muốn kéo tay Thư Khiếu, nhưng lại từ bên cạnh Thư Khiếu ngã nhào xuống.
Khí thế trong khoảnh khắc ấy khiến tất cả những ai theo dõi cảnh quay qua màn hình đều thấy tim run lên.
Phó đạo diễn liếc nhìn Trần Vân Cạnh, “Đạo diễn Trần… đáng lẽ Thư Khiếu không nên để Diệp Ly ngã như thế sao?”
Trần Vân Cạnh đưa tay ra hiệu, ra hiệu cho phó đạo diễn im lặng.
Nhiếp Dương Trần đứng phía sau đạo diễn xem diễn xuất lại hiểu vì sao đạo diễn không cắt máy.
Để Thư Khiếu lạnh lùng đứng nhìn Diệp Ly ngã xuống, đương nhiên phù hợp với tính cách và nhân vật của Thư Khiếu. Nhưng khán giả muốn thấy một người mang tính thần bỗng dành cho ai đó một chút tính người.
Động tác đỡ lấy của Lạc Tự lúc nãy, động tác đơn giản không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại có thể khiến khán giả cảm nhận Diệp Ly là đặc biệt với Thư Khiếu.
Lúc này, diễn xuất của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự vẫn tiếp tục, những diễn viên quần chúng khác thậm chí không nhận ra Lạc Tự không diễn theo kịch bản.
Và Cố Tiêu Duy thủ vai Diệp Ly cũng không tỏ ra khó hiểu trước màn ứng biến của Lạc Tự, vừa đứng vững, tóc đã rơi từ tai xuống, cậu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Thư Khiếu, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại như thấy được cảnh đẹp nào đó trên đời, áp sát lại gần.
Khi tất cả mọi người đang lo lắng Thư Khiếu sẽ đột nhiên rút đao cắt cổ Diệp Ly, Thư Khiếu lại như tượng đá bất động, động tác giơ tay vẫn giữ nguyên, vững vàng đỡ lấy Diệp Ly.
“Thơ say làm choáng váng ánh trời,
Bút rơi giữa khúc tuyệt âm vang vọng…”
Nói xong, Diệp Ly trước hết vén vạt áo bên trái, lại sờ sờ vạt áo bên phải, ngẩng đầu nhìn Thư Khiếu, giơ tay ra như muốn chạm vào Thư Khiếu, như thể trong mắt cậu, Thư Khiếu là tiên giáng trần từ trong mây, muốn nhìn nhưng không thể nhìn rõ.
Nhưng không ngờ Thư Khiếu lại giơ tay nắm lấy cổ tay Diệp Ly, nói lớn: “Chuẩn bị bút mực cho tiên sinh!”
“Dạ— —”
Mấy người mặc đồ đen giống Thư Khiếu đột nhiên xuất hiện, mở ra một bức tranh cỡ người thật, bút mực giấy nghiên được đặt trên bàn nhỏ trước tranh.
Những tửu khách và vũ nữ ban đầu định rời đi, khi thấy Diệp Ly sắp vẽ tranh, sự tò mò mãnh liệt lại thúc đẩy họ ở lại, lùi về hai bên bức tranh.
“Anh nói, tiên nữ trong tranh có thực sự bay ra không?”
“Vớ vẩn, đương nhiên là không! Nếu thực sự bay ra được, vậy sau này cứ mời cậu ta đến chùa, đạo quán vẽ tượng thần, vẽ xong, Bồ Tát với Thái Thượng Lão Quân đều bay ra hết!”
“Sợ gì! Mấy người mặc đồ đen này nhìn đã thấy không dễ chọc, nếu thực sự có tiên nữ giết người bay ra, thì cũng giết họ trước!”
Lúc này, Diệp Ly đã cầm bút, thoải mái vẽ nguệch ngoạc lên tranh.
Vẽ xong, cậu còn tùy tay cầm lấy bình rượu trên bàn khác, ngửa mặt uống một hơi, dưới ngòi bút như gió thông trăng sáng vạn dặm, dáng vẻ phóng khoáng khiến người ta không rời mắt. Khi anh lùi lại nửa bước, tất cả mọi người tại hiện trường đều kinh ngạc.
“Tiên giáng cũng phải… điểm tinh…” Diệp Ly nghiêng đầu cười khẽ.
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Thư Khiếu, bởi vì người trong tranh lại giống Thư Khiếu đến kinh ngạc!
Một bộ bạch y như tuyết, thanh lãnh không thể với tới, còn thêm chút thần tính, đó là một vẻ đẹp không thể dùng lời để diễn tả.
Tại hiện trường, không chỉ diễn viên quần chúng, đạo diễn và nhân viên, ngay cả Lạc Tự trong lúc đó cũng kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Anh biết Cố Tiêu Duy giỏi vẽ tốc họa, có thể vẽ tranh sơn dầu, nhưng anh không ngờ rằng, ngay cả tranh thủy mặc Cố Tiêu Duy cũng có thể chỉ vài nét bút, đậm nhạt xen kẽ, phác họa ra hình ảnh của Lạc Tự.
“Trời ơi, tôi chỉ muốn biết có thứ gì Cố Tiêu Duy không làm được không?” Phó đạo diễn thán phục.
Chuyên viên đạo cụ tại hiện trường cũng kinh ngạc, “Ban đầu định dùng màn xanh cho bức tranh, để tiện cho hậu kỳ vi tính làm hiệu ứng. Nhưng ai ngờ Thầy Cố lại có thể vẽ được… thật là thần kỳ!”
“Nếu như vậy…” Trưởng nhóm quay phim Đỗ Xuyên nhìn về phía đạo diễn Trần Vân Cạnh, “Có thể đơn giản là thay thế tiên nữ trong ảo giác bằng Lạc Tự để diễn không?”
Trần Vân Cạnh xoa cằm suy nghĩ. Dường như diễn như vậy cảm giác ý cảnh sẽ mạnh hơn.
“Chỉ là độ khó sẽ rất lớn. Dù sao tiên nữ trong tranh vừa phải có tiên khí vừa phải có khả năng mê hoặc lòng người, chúng ta muốn là sự gọn gàng lợi lạc khi đột nhiên ra tay trong lúc mê hoặc lòng người… Nhân vật Thư Khiếu tương đối lạnh lùng cứng rắn, bắt anh ta thể hiện khía cạnh mê hoặc lòng người, e rằng có khó khăn chứ?” Phó đạo diễn lên tiếng.
Trần Phong lại cười ha hả, “Mọi người không tin tưởng vào diễn xuất của Lạc Tự sao? Bình thường nhìn cậu ấy hiền hòa tốt tính, nhưng cũng có thể diễn vai Bạch Dĩnh vừa tàn nhẫn vừa khiến người ta xót thương. Không cho cậu ấy thử một lần, làm sao biết được cậu ấy không làm được?”
Nghe Trần Phong nói vậy, đạo diễn lập tức hứng thú, ra hiệu nhân viên gọi Lạc Tự tới.
Lúc này, Lạc Tự đang trò chuyện với Cố Tiêu Duy, anh dùng chuôi đao khẽ hích vào eo sau của đối phương, nói khẽ: “Thầy Cố, em cũng ghê phết đấy… Học tranh thủy mặc với ai vậy?”
“Ba của em.” Cố Tiêu Duy trả lời nhẹ nhàng.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 134: Một sớm hoa nở, trong ngoài vườn ngập tràn xuân sắc
10.0/10 từ 13 lượt.
