Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 125: Say đắm lầu son, quên cả lối về


“” (Lè bù sī Shǔ) là một thành ngữ trong tiếng Trung, xuất phát từ một sự kiện lịch sử thời Tam Quốc gắn với câu chuyện về Lưu Thiện (con trai Lưu Bị, vua cuối cùng của nhà Thục Hán). Sau khi Thục Hán bị nước Ngụy tiêu diệt, Lưu Thiện bị bắt đến kinh đô nước Ngụy. Tư Mã Chiêu (quyền thần nước Ngụy) để thử lòng, hỏi ông có nhớ nước Thục không. Lưu Thiện trả lời: “Ở đây vui quá, không nghĩ đến Thục nữa” (). Câu trả lời này cho thấy sự nhu nhược, ham vui mà quên đi nguồn gốc của mình.


Lạc Tự vội vàng đáp lời, “Anh trong nhà vệ sinh! Ái chà!”


Quay đầu lại, bàn tay bị thương của anh đập trúng bồn rửa bên cạnh.


Đèn bật sáng ngay lập tức, Lạc Tự quay đầu lại liền nhìn thấy sự hoảng sợ trong đáy mắt Cố Tiêu Duy.


“Em… cái đó…”


Cố Tiêu Duy bước hai ba bước tiến lên, kéo quần lên giúp anh.


“Muốn đi vệ sinh sao không nói với em?”


“Anh chỉ bị thương mỗi bàn tay này thôi, hai chân đều ổn cả mà.” Lạc Tự bất đắc dĩ nói.


Cố Tiêu Duy xả nước bồn cầu, kéo bàn tay vừa rút kim tiêm của anh, quay trở lại bên giường.


“Nước anh rót cho em rồi, một lúc nữa nguội bớt hẵng uống.”


“Ừm.”


Qua vài phút, Lạc Tự lại nói: “Cứ nằm thế này anh cảm thấy khó chịu lắm. Hay mình ra ngoài đi dạo đi?”


“Anh không sợ bên ngoài có phóng viên rình rập sao? Biết đâu họ đang mai phục quanh khu điều trị, thậm chí có thể lẻn vào bất cứ lúc nào.”


“Anh sợ bị họ chụp hình ư? Anh mặc đồ bệnh nhân cũng đẹp trai lắm nhé? Anh thật sự thấy nằm rất khó chịu…” Lạc Tự nghĩ thoáng qua, chợt nảy ra ý tưởng.


Đây là bệnh viện, bản thân anh cũng không cụt tay cụt chân, xung quanh yên tĩnh như thế, tràn ngập bầu không khí khiến người ta muốn làm chuyện gì đó.


“Không đi dạo cũng được, nhưng tổng phải có chút chuyện vui, đúng không?”


Lạc Tự nhìn về phía Cố Tiêu Duy, đầu lưỡi khẽ l**m môi trên.


Quả nhiên, Cố Tiêu Duy chống một tay bên cạnh người anh, nghiêng mặt, nhưng lại không hôn xuống, mà điều chỉnh góc giường cho anh, để anh ngồi cao hơn một chút.


“Anh muốn chuyện vui kiểu nào?” Cố Tiêu Duy khẽ hỏi.


Không nghe thấy chút d*c v*ng nào, dường như đối phương đã kìm nén tất cả tình cảm lại, khiến Lạc Tự nghi ngờ bản thân với đối phương có phải đã không còn sức hấp dẫn nữa.


“Anh muốn em giúp anh…” Lạc Tự dùng mắt ra hiệu, “Em xem, tay phải anh bị thương rồi, tay trái vừa mới tiêm xong.”


“Biết mình bị thương rồi còn nghĩ nhiều chuyện linh tinh thế. Anh nghe thử bài hát mới phát hành của Khương Mộ Tinh đi, nghe nói là viết cho anh đấy.”


Nói xong, Cố Tiêu Duy lấy tai nghe bluetooth từ trong túi ra, đeo vào tai Lạc Tự.


Lạc Tự thật sự kinh ngạc, đây là Cố Tiêu Duy sao? Đây là Cố Tiêu Duy chỉ chạm nhẹ là bùng cháy sao?


Người bị thương không phải là Lạc Tự sao? Tại sao bây giờ anh lại cảm thấy Cố Tiêu Duy cũng cần đi khám bác sĩ?


Mặc dù vậy, Cố Tiêu Duy vẫn thực sự ở lại cùng Lạc Tự suốt cả đêm, khiến Lạc Tự cảm thấy ngại ngùng đến mức tự tay dùng bàn tay trái để đắp kín những lỗ kim kia.


May mà sáng hôm sau Diệp Thịnh Nghi và A Nham đều đến thăm Lạc Tự, tiện thể mang theo bữa sáng.


Giang Dẫn Xuyên cũng đến, nhưng là để tìm Cố Tiêu Duy. Anh ấy ra hiệu với Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy liền đi ra ngoài với anh ấy.


Lạc Tự vừa ăn táo Diệp Thịnh Nghi gọt vừa nhìn theo bóng lưng họ, “Thật kỳ lạ, Cố Tiêu Duy từ khi nào lại thân với Giang Dẫn Xuyên đến thế?”


Hai người đến bãi đỗ xe ngầm, ngồi vào xe của Giang Dẫn Xuyên.


“Cảnh sát đã tìm thấy Quý Bá Niên. Con lừa chết vẫn dai hơn con ngựa sống, hắn ta sau khi ra tù đã dùng số tiền trước đây để đầu tư vào vài dự án, sống thoải mái hơn cả tôi. Tuy nhiên, hắn không thừa nhận đã mua chuộc Lý Vượng Thuỷ — kẻ  fan cuồng giả mạo kia. Dù Lý Vượng Thuỷ nhận ra Quý Bá Niên, nhưng khi hẹn gặp Quý Bá Niên, hắn ta đã bọc kín người, khiến camera không thể quay được. Với chứng cứ hiện có, chúng ta vẫn chưa thể bắt Quý Bá Niên.”


*”Con lừa chết vẫn dai hơn con ngựa sống” là một câu nói ám chỉ sự kiên trì, bền bỉ của một người hoặc một vật, ngay cả khi không còn sức lực hoặc ở trạng thái yếu kém, vẫn giữ được sự vững vàng, khó khuất phục hơn so với kẻ có sức sống nhưng lại yếu đuối, dễ dàng bỏ cuộc. 


“Quý Bá Niên… hắn ta là thằng điên.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, giọng nói phảng phất hơi lạnh.


“Cũng nghe danh đôi chút. Nghe nói lúc trước hắn ta thích một tiểu minh tinh, kết quả tiểu minh tinh đó đã có bạn trai. Cô ta từ chối hắn, hắn liền trực tiếp cướp luôn bạn trai của cô ta. Đúng là tuyệt quá.” Giang Dẫn Xuyên cười cười, chợt nghĩ đến điều gì, “Ê, cậu nói xem, cái tên Quý Bá Niên này muốn trả thù cậu, phương pháp đơn giản nhất đâu phải là công khai chuyện của cậu với Lạc Tự, mà là phải chiếm đoạt được Lạc Tự chứ!”


“Giang Dẫn Xuyên!” Sắc mặt Cố Tiêu Duy lập tức biến đổi.


Giang Dẫn Xuyên sững lại, “Cậu không cần lo, tôi đã cho người theo dõi Quý Bá Niên rồi. Hắn ta trong quá khứ nhiều điểm yếu lắm, ra ngoài làm ăn cũng không sạch sẽ gì. Hắn ta đã dám động đến huynh đệ của tôi, tôi cũng không ngại đưa hắn ta vào tù lần nữa.”


Cố Tiêu Duy nói nhẹ: “Đa tạ. Tôi… về trông Lạc Tự trước.”


Khi Cố Tiêu Duy trở về phòng bệnh, phát hiện trong phòng chỉ còn Diệp Thịnh Nghi đang cắt miếng táo cho Lạc Tự.


“Lạc Tự đâu?” Vừa nói, Cố Tiêu Duy vừa nhanh chóng bước đến trước nhà vệ sinh, mở cửa ra bên trong trống không.


“Lạc ca? Anh ấy nói muốn đi dạo một chút, rồi lo bên ngoài bệnh viện có người, nói là lên sân thượng.”


“A Nham đi cùng anh ấy à?”


“Không có, Nham ca mang bình giữ nhiệt về rồi.”


Vừa dứt lời, Cố Tiêu Duy đã lao nhanh đến trước thang máy, bấm mãi không thấy thang xuống, liền chạy vào lối thoát hiểm, nhanh chóng chạy lên tầng thượng.


Sân thượng của dãy nhà bệnh rất rộng rãi, Cố Tiêu Duy tìm mãi cũng không thấy bóng dáng Lạc Tự.



“Lạc Tự! Lạc Tự anh ở đâu?” Cố Tiêu Duy gọi to.


“Ừm? Anh… anh ở đây…” Giọng Lạc Tự vang ra từ phía sau bể nước.


Cố Tiêu Duy thở phào nhẹ nhõm, đi vòng qua, liền thấy Lạc Tự mặc đồ bệnh nhân ngồi trên một bậc thềm nhỏ, bên cạnh còn có một mẩu thuốc lá vừa bị dập tắt.


“Anh trốn ở đây hút thuốc?” Trong mắt Cố Tiêu Duy là sự tức giận, nhưng nhiều hơn là lo lắng.


Sự lo lắng mãnh liệt kiểu này, Lạc Tự lần đầu tiên thấy trong mắt một người kiên định như Cố Tiêu Duy.


Từ tối hôm qua khi anh đi vệ sinh, Cố Tiêu Duy đã thấy bất an.


Và cả đêm canh giữ bên giường anh, dường như đang lo sợ điều gì, kỳ thực cho dù phóng viên có xông vào chụp hình cũng không có gì to tát.


Ban ngày ban mặt, anh lẻn ra hít thở chút không khí, rõ ràng lại làm Cố Tiêu Duy sợ hãi.


“Rốt cuộc em sao vậy? Quý Bá Niên rốt cuộc đã làm gì em?”


“Hắn ta không làm gì em cả.”


Lạc Tự nheo mắt, đứng dậy, lùi lại nửa bước, “Vậy là, hắn ta từng muốn làm gì đó với em.”


Cố Tiêu Duy nhắm mắt lại, “Hắn ta từng nói với em, nếu em còn dính dáng đến chuyện của anh, hắn sẽ bảo Bạc Văn Viễn đưa anh cho hắn. Rồi hắn ghi một đoạn video anh say rượu bị khiêng vào phòng khách sạn gửi cho em, và luôn có người ngồi bên cạnh anh. Em dựa vào tháp truyền hình và đèn LED quảng cáo ngoài cửa sổ để tìm ra khách sạn đó, báo cảnh sát đến lùng sục.”


Lạc Tự sững sờ, anh vẫn còn ấn tượng về chuyện hôm đó, chị Thôi đến chăm sóc anh say, và ứng phó với thẩm vấn của cảnh sát.


“Em giỏi thật đấy Cố Tiêu Duy! Như thế mà cũng tìm được anh!”


“Nếu lúc đó em không tìm thấy thì sao? Lúc đó em ở rất xa khách sạn đó, không thể đến kịp. Nếu em không nghĩ đến việc báo cảnh sát… thì anh xong đời!”


“Đây là nguyên nhân khiến em lo lắng. Quý Bá Niên được thả ra, tất nhiên sẽ trả thù em. Chỉ là Cố Tiêu Duy… trước đây rốt cuộc em đã yêu anh thắm thiết lộ liễu đến mức nào, để Quý Bá Niên phát hiện ra vậy?” Lạc Tự khẽ mỉm cười, “Em đã vì anh làm những gì, khiến hắn ta ghen tị đến thế?”


“Em…” Cố Tiêu Duy muốn nói lại thôi.


Lạc Tự biết tính cách người này sẽ không bao giờ dùng lời lẽ để diễn tả mình quan tâm người khác đến nhường nào, nhưng chỉ dựa vào mấy cơ hội thử vai đó, Lạc Tự khẳng định những gì Cố Tiêu Duy từng làm nhiều hơn rất nhiều so với anh tưởng tượng.


“Trong phòng bệnh em lo bị bác sĩ y tá nhìn thấy, hoặc bị phóng viên lẻn vào chụp hình… hoặc bị thứ rác rưởi nào do Quý Bá Niên thuê theo dõi. Trước đây em đi siêu thị với anh, cho dù bị chụp hình anh cũng không để ý. Vì vậy nỗi lo thật sự của em là — anh một lần nữa đối mặt với áp lực dư luận, sẽ chia tay anh.”


Cố Tiêu Duy ngẩng đầu lên, nhìn nụ cười trên mặt Lạc Tự, sáng rực rỡ không một chút u ám.


“Anh sẽ chia tay em chứ?” Cố Tiêu Duy hỏi.


“Em làm nốt việc anh muốn em làm tối qua cho tử tế, anh sẽ không chia tay anh.”


Lạc Tự ngả người ra sau, vẻ mặt như đang tắm nắng.


Cố Tiêu Duy sững sờ tại chỗ, dường như đang nghĩ đó là việc gì.


Lạc Tự thở dài, “Xem ra bộ đồ bệnh nhân này thật sự khiến anh không còn chút sức hấp dẫn nào nữa rồi.”


Cố Tiêu Duy tiến lại gần Lạc Tự, cúi người xuống, bóng tối của cậu lập tức bao trùm lấy Lạc Tự.


“Sao anh thích chơi đùa với lửa như vậy?”


Lạc Tự nhìn cậu, biểu cảm như một con cáo đắc thắng, “Anh không thích chơi với lửa, anh chỉ thích em thôi.”


Giây tiếp theo, nụ hôn của Cố Tiêu Duy ập xuống, mãnh liệt đến mức khiến Lạc Tự suýt thành bệnh nhân đầu tiên ngạt thở chết trên sân thượng.


Tối hôm đó, Giang Dẫn Xuyên gọi điện cho Lạc Tự.


“Sống hay chết rồi?” Giang Dẫn Xuyên trêu chọc.


“Suýt chết… chết kiểu bạc mệnh dưới hoa.” Lạc Tự nhìn trần nhà thở dài.


“…Có vài chuyện tôi không cần biết. Tôi gọi điện là để bảo cậu, tôi đã tìm ra cách đối phó với Quý Bá Niên rồi.”


“Ồ? Để tôi đoán xem, Quý Bá Niên ra tù không bao lâu đã có thể sống cuộc sống thoải mái, còn có tiền rảnh rỗi thuê người đến đóng giả cuồng fan của cậu, chắc chắn là kiếm được tiền nhanh. Vấn đề nằm ở chỗ tiền nhanh này?”


“Cậu nói hết rồi, tôi còn nói gì nữa? Cậu tự chơi đi. Tạm biệt—” Giang Dẫn Xuyên làm bộ cúp máy.


Lạc Tự vội ngăn hắn lại, “Đừng! Tôi dù đoán được hướng đi, cũng không đoán được chi tiết.”


“Hừ. Quý Bá Niên sinh ra cũng khá yêu kiều, tìm được một đại gia làm bạn trai. Rồi hắn ta bán giá thầu cơ bản của đại gia cho đối thủ của đại gia, người đối thủ này rất không may mắn… lại là một người bạn của tôi. Đúng lúc tin này đáng giá một khoản tiền lớn, đủ để Quý Bá Niên sống xa hoa một thời gian.”


“Vậy… đại gia này vẫn chưa biết người bên cạnh đã lấy giá thầu cơ bản của ông ta đi kiếm tiền?”


“Chưa biết đâu, hai người họ mới đường ai nấy đi vài hôm trước. Vị đại gia này là nhân vật khó chơi lắm, ông ta mà ra tay thật thì Quý Bá Niên không phải chỉ về ăn cơm tù nữa đâu.”


“Nhân tài thật… tiền gì cũng dám kiếm, phú quý trong nguy hiểm sao?” Lạc Tự cảm thán.


“Tôi sẽ cho người mang đoạn ghi âm liên quan đến tìm Quý Bá Niên, hắn ta nếu không muốn bị bạn trai cũ nghiền xương thành tro thì phải an phận. Sau này chuyện của cậu với Cố Tiêu Duy cho dù là ai tiết lộ, tôi đều coi như là Quý Bá Niên gây ra, để hắn ta nếm thử sự phẫn nộ kinh thiên động địa của bạn trai cũ.”


“Dẫn Xuyên… cảm ơn anh.”


Lạc Tự không khó để tưởng tượng tin tức khiến Quý Bá Niên phải im miệng này, Giang Dẫn Xuyên chắc chắn đã trả giá rất lớn mới có được.


“Cậu… cũng từng cứu tôi trong bữa tiệc rượu nguy hiểm đó. Hơn nữa… cậu cũng kiếm được khá  nhiều tiền, vì công hay vì tư tôi đều không để cậu gặp chuyện.”


“Nhưng cái tên Quý Bá Niên này, tôi muốn tự mình gặp hắn ta một lần.”



“Tôi muốn hỏi hắn ta vài câu.”


“Không quan hệ, chưa từng yêu, không chân tình.”


“Hả?”


“Tôi thay thầy Cố của cậu trả lời đấy!” Giang Dẫn Xuyên bực bội nói.


Lúc Lạc Tự rời viện, bên ngoài bệnh viện có rất nhiều fan đang chờ anh, giơ cao biểu ngữ đa phần là “Chúc mau bình phục”, “Theo đuổi idol một cách tỉnh táo”, đại loại như vậy.


Họ không cuồng nhiệt xông lên, hiện trường thậm chí không cần duy trì trật tự quá nhiều.


Nhìn thấy cảnh này, Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm, nói với chị Thôi bên cạnh: “Chị Thôi, em có thể mở cửa kính cảm ơn họ đến thăm em không?”


Chị Thôi quan sát tình hình bên ngoài, gật đầu: “Được thôi, chỉ một lúc thôi nhé, đừng để fan quá kích động, như vậy sẽ khó duy trì trật tự.”


“Ừ, em sẽ cẩn thận.”


Lạc Tự hạ cửa kính xuống, dùng bàn tay không bị thương vẫy chào mọi người.


“Nhìn kìa, Lạc Tự! Lạc Tự hạ cửa kính xuống kìa! Anh ấy cười với chúng ta kìa, thật dịu dàng!”


“Tôi thấy rồi, bên cạnh chỗ ngồi của Lạc Tự là Cố Tiêu Duy! Cố Tiêu Duy đón anh ấy xuất viện rồi! Thật tốt quá, hai người họ không chia tay!”


“Hy vọng họ ổn, và sau này tiếp tục đóng vai đối thủ! Hai người họ là nguồn dinh dưỡng tinh thần của tôi, chỉ cần họ tiếp tục đóng phim, tôi có thể ăn chay mười năm.”


“Đúng vậy, tôi cũng tưởng thầy Cố sau này sẽ tránh né, họ thẳng thắn như thế, tôi lại cảm thấy còn ngọt hơn cả đu CP!”



Trong xe, Thôi Trúc Tâm liếc nhìn Lạc Tự, “Tổng giám đốc Giang nói anh ấy có một biệt thự ít ở, hay là em dọn đến đó trước đi?”


“Ha ha, bên trong cũng có hồ bơi ngoài trời à?”


“Mơ đẹp đi!”


Nghe đến đây, Cố Tiêu Duy vốn im lặng chậm rãi nắm chặt tay.


“Không cần đâu, em ở chỗ Cố Tiêu Duy thấy rất thoải mái, em ấy sẽ chăm sóc em.”


“Chăm sóc em? Em tưởng mình đang ở cữ sao?” Chị Thôi bực bội nói.


“Chị Thôi, tối nay chị cũng ở lại nhé, Cố Tiêu Duy muốn mời chị ăn cơm.” Lạc Tự vòng tay qua vai Cố Tiêu Duy, cười toe toét nhìn chị Thôi.


Chị Thôi nhìn Lạc Tự, rồi nhìn Cố Tiêu Duy, “Em là dựa vào việc thầy Cố bao dung em cao lắm đúng không? Em thích bám lấy thầy Cố như vậy, hay là hai người dhip CP thật đi cho rồi.”


“Ha ha ha, vậy chị ăn cơm thầy Cố nấu không? Khoai tây hầm thịt bò của em ấy là chiêu bài đó.” Lạc Tự vẻ mặt khoe khoang.


“Ăn, tại sao không ăn?” Thôi Trúc Tâm hít sâu một hơi, cô vốn đợi Giang Dẫn Xuyên ra lệnh cho Lạc Tự dọn ra khỏi biệt thự của Cố Tiêu Duy, chỉ là không ngờ Lạc Tự đã xuất viện, Giang Dẫn Xuyên cũng chỉ nói nếu Lạc Tự muốn có thể dọn đến khu biệt thự của anh ta tránh gió.


Xe đưa đón của họ quay về Đế Bạc Loan.


Vừa bước vào cửa biệt thự, Lạc Tự đã dựa vào việc mình là thương tật, không làm gì cả, xỏ dép đi đến trước ghế sô pha, ngồi bệt xuống.


Ngược lại Cố Tiêu Duy đi rót nước mời chị Thôi, mời cô ngồi.


Nhà của Cố Tiêu Duy sạch sẽ gọn gàng, hoàn toàn khác với phong cách căn hộ trước đây của Lạc Tự.


Chị Thôi không nhịn được lẩm bẩm: “Thầy Cố có thể chịu đựng được cái tên chuyên gia nuôi gián mười ngày không vứt hộp mì này của cậu, đúng là kỳ tích!”


Lạc Tự sờ sờ mũi, cười he he, “Em ấy thích sạch sẽ, vậy thì em ấy dọn. Ai có ngưỡng chịu đựng việc gì đó thấp, thì người đó chịu trách nhiệm việc đó.”


“Em đúng là… mặt dày thật đấy!” Chị Thôi véo má Lạc Tự, kéo anh từ ghế sô pha dậy.


“Chị, đau… em đau đau đau… vết thương em chưa lành mà!”


“Không lẽ để thầy Cố một mình bận rộn trong bếp sao? Chúng ta cũng vào phụ một tay!”


“Không cần đâu, bữa cơm này em ấy phải nấu cho chị ăn. Nếu chị thấy áy náy quá… thì chuẩn bị một phong bì, nhét trăm tám chục cho em ấy.” Lạc Tự lười biếng ngồi xuống lại, vẻ mặt như vết thương chưa lành, “Ái da, không biết có phải mũi tiêm có vấn đề không, sao em cứ buồn ngủ thế nhỉ?”


Chị Thôi nhìn anh lười đến mức đó, thêm nữa tay anh lại không thể dính nước, vào bếp cũng chỉ có thể phá rối, thế là tự mình đi đến phía bếp, nói với Cố Tiêu Duy: “Thầy Cố, để tôi phụ cậu một tay nhé? Để cậu một mình bận rộn, tôi thấy áy náy quá.”


Cố Tiêu Duy quay đầu lại cười, “Không cần, tôi làm được. Chị bảo Lạc Tự dẫn chị đi dạo quanh nhà đi.”


Biệt thự ở Đế Bạc Loan đắt lắm, chưa nói đến biệt thự, trong mắt chị Thôi là thứ không thể với tới. Hôm nay may mắn được vào, cô cũng rất muốn đi xem khắp nơi.


Chị Thôi quay lại bên ghế sô pha, vỗ vỗ mặt Lạc Tự, “Đồ lười, dậy đi. Đi xem cái lầu son khiến em vui quên về này. Không vận động nữa là em mọc rêu đấy.”


Lạc Tự mới chậm rãi đứng dậy, dẫn chị Thôi đi tham quan tầng một trước, còn dẫn chị Thôi đến sân sau biệt thự.


Không đi không biết, vừa đi chị Thôi đã lộ ra vẻ kinh ngạc.


“Trời ơi, nhiều hoa hồng thế này? Không ngờ thầy Cố lãng mạn thế đấy!”


“Đây là tường vi. Đừng nhìn vẻ lạnh lùng của Cố Tiêu Duy, kỳ thực em ấy là người khá chú trọng nghi thức. Trước đây sân sau nhà em ấy trống trơn, giờ trồng nhiều tường vi thế này, chính là để kỷ niệm chúng em cùng quay ‘Dã Thú và Hoa Hồng’.”


Lạc Tự nói xong, liền đi đến trước ghế dài trước giàn tường vi ngồi xuống, ngả người ra sau, tư thái hoàn toàn thư giãn.


“Lúc quay phim ở khu nghỉ dưỡng em bị lạc đường, cứ thế ngồi trên ghế đợi Cố Tiêu Duy đến tìm. Em ấy nhìn em đẹp trai vô biên liền nổi tà niệm, suýt nữa cắn đứt cổ em.” Lạc Tự vẻ mặt nghiêm túc.



“Sao không cắn chết ưm đi? Bây giờ chị giúp cậu ấy bóp cổ em nhé?” Chị Thôi bất lực nói.


Lạc Tự mỉm cười, đứng dậy, “Chúng ta lên lầu xem.”


Đến lầu hai, Lạc Tự mở cửa thư phòng, chị Thôi thốt lên cảm thán.


“Sách của thầy Cố nhiều thật đấy!”


“Ừ, nhiều lắm. Và cơ bản em ấy đều đọc qua, không phải để làm cảnh đâu.”


Chị Thôi vừa đi vừa đến trước Bay window, sờ sờ tấm lót mềm trên cửa sổ, “Cách bố trí Bay window này lại không giống phong cách của thầy Cố.”


*Bay window là phần không gian nhô ra, lồi ra khỏi các tường chính của căn nhà hay căn hộ chung cư. Bay window thường được tạo thành từ ba phần của các cửa sổ, tách biệt ra khỏi không gian chính của căn nhà. Nhờ cấu tạo độc đáo như vậy nên sẽ tăng nhiều ánh sáng tự nhiên vào phòng.


“Khác nhau thế nào?” Lạc Tự cười hỏi.


“Nhìn trang trí dưới lầu, cảm thấy thầy Cố thích phong cách đơn giản nhưng mạnh mẽ. Nhưng Bay window này từ tấm lót đến tựa lưng đều mềm mại thoải mái, cảm giác lười biếng, rất giống em.” Chị Thôi quay đầu lại nói.


“Ừm, không hổ là chị Thôi của em. Cái Bay window này là chỗ em đọc sách và đọc kịch bản. Bàn viết bằng gỗ nam ở đằng kia mới là địa bàn của thầy cố Cố. Nhưng em… thường xuyên đến quấy rầy ưm ấy.” Lạc Tự đi đến bên bàn viết, nhảy lên, ngồi trên góc bàn, hai chân dài thòng xuống.


“Em còn nói ra được câu mình sẽ quấy rầy cậu ấy!”


Chị Thôi vốn cho rằng sống chung với nhau ít nhiều sẽ có va chạm và bất tiện. Cô cũng nghe đoạn ghi âm trò chuyện giữa Lạc Tự và tên cuồng fan giả mạo kia, trong đó Cố Tiêu Duy có nói về tật ăn vặt trong phòng ngủ và không thích dọn dẹp của Lạc Tự. Nhưng giờ xem ra, rõ ràng Cố Tiêu Duy bao dung vô điều kiện với Lạc Tự.


Ngay cả trong thư phòng của Cố Tiêu Duy cũng có địa bàn riêng của Lạc Tự.


Rời khỏi thư phòng, Lạc Tự lại mở hai phòng khách ở lầu hai.


Chị Thôi nhìn xem, cảm thấy ánh sáng hai phòng khách này đều rất tốt, chỉ là trang trí tràn ngập phong cách hờ hững, sống trong đó thiếu chút hơi thở cuộc sống.


“Em ở phòng nào?” Chị Thôi nhìn xem, cảm thấy hai phòng này đều không có dấu vết sinh hoạt, lẽ nào vì Lạc Tự từ viện trở về, Cố Tiêu Duy đã cho người đến dọn dẹp?


“Trên lầu.”


Chị Thôi sững sờ, “Trên lầu?”


Thông thường tầng thượng của biệt thự là sân thượng và phòng ngủ chính.


Chị Thôi nghi ngờ đi theo Lạc Tự lên lầu ba, quả nhiên chỉ có một phòng ngủ chính, rộng rãi sáng sủa ánh sáng tốt.


Và còn có một hồ bơi, tuy không lớn, nhưng ban ngày có thể phơi nắng, ban đêm có thể tắm dưới ánh trăng và sao, chị Thôi chợt cảm thấy Cố Tiêu Duy không những rất biết hưởng thụ, trong xương còn có chút lãng mạn — sân sau trồng đầy tường vi, sân thượng còn có hồ bơi.


“Đây là phòng thay đồ.” Lạc Tự kéo cửa ra, làm động tác “Mời tham quan”.


Chị Thôi biết gu của Cố Tiêu Duy, và cô không nhớ nhầm, trước sự kiện cuồng fan, Lạc Tự đều không về lấy đồ của mình, vì vậy quần áo và đồ dùng sinh hoạt của Lạc Tự đều là sau này mới chuẩn bị, lẽ ra không chiếm quá nhiều diện tích trong phòng thay đồ.


Phòng thay đồ cũng là nơi khá riêng tư, chị Thôi chỉ đứng ở cửa nhìn, không vào.


Cô liếc nhìn những bộ quần áo được xếp gọn gàng theo mùa và phong cách, lại lần nữa cảm thán Cố Tiêu Duy là một kẻ cuồng sắp xếp.


Có một ngăn đầy những quần áo màu sáng, rõ ràng không phải style của Cố Tiêu Duy, nên là của Lạc Tự.


“Em giỏi thật đấy, chiếm mất một phần tư phòng thay đồ của người ta.”


“Một phần tư?” Lạc Tự chỉ một ngăn khác, lấy ra một bộ vest so lên người mình, “Ngăn này cũng là của em. Em chiếm một nửa.”


“Mấy bộ quần áo này của cậu… là mua sau khi đến? Gu tốt hơn nhiều đấy!” Chị Thôi không nhịn được khen.


“Gu của em… thuộc loại không gian tiến bộ cực lớn, con đường phía trước vẫn dài lắm. Chỉ là… thầy Cố rất thích mua quần áo cho em. Và thường phối đồ thành bộ treo trong đó. Nếu em đột xuất có hoạt động gì, thì cứ lấy một bộ ra mặc, không cần động não.”


Nghe đến đây, Thôi Trúc Tâm cảm giác không ổn ngày càng mạnh.


Sân sau của Cố Tiêu Duy trồng đầy tường vi, cậu ấy đóng nhiều phim như vậy tại sao chỉ riêng kỷ niệm ‘Dã Thú và Hoa Hồng?


Lạc Tự không ở phòng khách lầu hai, ngược lại còn chiếm Bay window thư phòng của Cố Tiêu Duy?


Trong phòng thay đồ lầu ba, một nửa quần áo là của Lạc Tự, và còn do Cố Tiêu Duy chọn cho?


“Lạc Tự… tối nay em ngủ ở đâu?” Chị Thôi cẩn thận hỏi.


Cô cảm thấy có một tin tức lớn, đủ để nổ tung sự nghiệp quản lý của cô đang chờ đợi.


“Ở kia.” Lạc Tự chỉ về phía bên phải phòng ngủ chính.


“Thầy Cố thì sao?”


“Bên cạnh em.”


Lạc Tự nói đương nhiên như thế, Thôi Trúc Tâm lảo đảo, cố đứng vững.


“Hai em… là CP thật?”


“Thật mà.” Lạc Tự nhìn Thôi Trúc Tâm rất nghiêm túc nói.


“Hai em đã ở cùng nhau rồi?”


“Ừ.”


Thôi Trúc Tâm lấy tay che mắt, vẻ mặt suýt ngất, “Chị nghe đoạn ghi âm đó, còn tưởng bọn em tình bằng hữu chân thành cảm động lòng người!”



Thôi Trúc Tâm lùi lại hai bước, Lạc Tự đỡ cô ngồi xuống ghế sofa lười.


“Để chị bình tĩnh… để chị bình tĩnh…”


Nói xong, Thôi Trúc Tâm còn véo cánh tay mình.


“Tổng giám đốc Giang mà biết được, chắc sẽ nổ tung! Anh ta chắc sẽ cho rằng Cố Tiêu Duy đã ngầm thao túng em, trời ơi… biết đâu anh ta sẽ đánh nhau với Tinh Hán Ảnh Nghiệp đến cùng…”


“Đừng lo. Ngày em bị thương vào viện, Dẫn Xuyên đã nhìn ra. Nếu không tại sao anh ta để tài khoản marketing ở nước ngoài đăng đoạn ghi âm trò chuyện giữa em và cuồng fan nhưng lại không thông báo cho chị đăng thông cáo phủ nhận quan hệ của em với Cố Tiêu Dũ?”


Thôi Trúc Tâm chợt hiểu.


“…Tổng giám đốc Giang không định phá CP! Anh ta muốn để fan hâm mộ CP nhìn thấy sự tổn thương mà sự cuồng nhiệt quá độ gây ra cho hai người, muốn fan nhận ra các cậu cũng cần được bảo vệ. Và sự bảo vệ đó là quan tâm đến diễn xuất của bọn em nhiều hơn tương tác CP. Một mục đích khác, là để những tay săn ảnh muốn đào sâu mối quan hệ thân mật của bọn em lầm tưởng bọn em thật sự chỉ là tình bằng hữu, đào sâu nữa cũng chỉ phí thời gian, cho bọn em chút không gian sống. Không phủ nhận quan hệ của bọn em, là không muốn lừa dối fan của bọn em, để mọi thứ phát triển thuận theo tự nhiên. Nhỡ đâu… có ngày bọn em BE, cũng không đến nỗi vì công khai quá sớm mà ảnh hưởng công việc sau này.”


“Đúng vậy.” Lạc Tự quỳ xuống trước mặt Thôi Trúc Tâm, nâng tay cô lên, “Nhưng em và Cố Tiêu Duy sẽ không BE, chúng em là nghiêm túc.”


“Có lẽ sau này sẽ còn gặp nhiều ‘fan cuồng’ muốn chứng minh quan hệ của em và Cố Tiêu Duy, em vẫn cho rằng hai người sẽ không chia tay?” Thôi Trúc Tâm nghiêm túc nhìn Lạc Tự.


Cô không mong Lạc Tự sau này nổi tiếng rực rỡ, chỉ mong anh được bình an thuận lợi, không phải trải qua những năm tháng đen tối ấy nữa.


“Vì vậy bọn em phải không ngừng quay phim, quay phim hay, quay ra tác phẩm kinh điển, nhanh chóng để khán giả cảm thấy bọn em là diễn viên thực lực, cho dù quan hệ thực tế thế nào, nhận được kịch bản nào bọn em đều có thể diễn tốt nhân vật đó. Đến một ngày thật sự công khai, cho dù là khán giả hay fan đều sẽ nói ‘Ồ, hai người họ à, ở cùng nhau cũng tốt’.”


Đây là một trạng thái rất lý tưởng.


Nhưng nếu là Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, Thôi Trúc Tâm chợt cảm thấy cũng chưa chắc không thể.


“Mông Ngọc… anh ấy biết không?”


“Ừm, anh ấy biết.”


Thôi Trúc Tâm chợt hiểu, “Thảo nào lúc anh ấy bày mưu tính kế cho chị lại chi tiết tỉ mỉ như vậy! Thì ra hai bọn chị là ‘đồng khí liên chi’, một vinh đều vinh, một nhục đều nhục!”


*Đồng khí liên chi (hay đồng khí liên căn) là một thành ngữ tiếng Việt dùng để miêu tả tình cảm thân thiết, gắn bó giữa anh chị em ruột thịt, được ví như những cành cây mọc ra từ cùng một gốc, cùng chung một nguồn gốc. Thành ngữ này nhấn mạnh mối quan hệ ruột thịt, chung huyết thống, và sự yêu thương, gắn bó tự nhiên giữa các anh chị em. 


“Ha ha ha, đúng vậy.”


Thôi Trúc Tâm ngả người ra sau, lại nói: “Thật kỳ lạ. Thông thường quản lý gặp diễn viên mình phụ trách yêu đương trái khoáy như vậy, nên hoảng sợ mới phải. Chị lại có cảm giác như hòn đá lớn rơi xuống đất?”


“Có lẽ vì… đối phương là Cố Tiêu Duy?”


Thôi Trúc Tâm nghĩ nghĩ, cười: “Cũng có thể là thật. Nhưng hai người ở cùng nhau như vậy cũng không phải chuyện lâu dài.”


“Chị đừng nhìn Cố Tiêu Dũ rất trầm tĩnh, kỳ thực trong nội tâm là người khá bất an.”


Lạc Tự đôi khi hiểu Cố Tiêu Duy tại sao bất an, đôi khi lại không xác định được nỗi bất an của cậu rốt cuộc đến từ đâu.


Mỗi lần ôm và hôn, Cố Tiêu Duy dùng lực như tận thế, luôn khiến Lạc Tự cảm thấy mình sẽ biến mất trong giây tiếp theo.


“Cố Tiêu Duy sẽ bất an?”


Điều này khiến Thôi Trúc Tâm cảm thấy khó tin.


“Em biết, chị chắc sẽ hỏi có phải em quá tự luyến không, nhưng thật sự không phải. Lúc này, em mà rời xa em ấy, em ấy sẽ càng lo âu.”


“Vậy thì mua một căn nhà ở Đế Bạc Loan, như vậy hai người cùng ra cùng vào cũng có lý do, dù sao cậu cũng có bất động sản ở đây.”


“Được… nhưng nhà ở Đế Bạc Loan em thật sự mua nổi?”


Thôi Trúc Tâm cười, “Biết đâu thật sự mua nổi. Ê khoan, cái ghế sofa lười này ngồi thoải mái thật… nhìn là biết không phải phong cách nội thất thầy Cố thích.”


Lạc Tự cười, “Đây là ghế sofa độc quyền của em.”


“Chị nói mà! Em tính toán chiếm đất đấy à?” Thôi Trúc Tâm trêu chọc.


“Ừ, em chiếm khắp nơi ở đây.”


Giờ ăn tối đến, Cố Tiêu Duy thật sự một mình hoàn thành một bàn ăn.


“Ôi — trời ơi! Giỏi quá đi! Khoai tây hầm thịt bò, đây là món yêu thích của Lạc Tự! Lại còn có cá sóc sên!” Chị Thôi bị kỹ năng nấu nướng của Cố Tiêu Duy khuất phục.


“Chị thích ăn cá sóc sên mà. Cố Tiêu Duy biết rồi, sớm đã học rồi. Để hôm nay biểu đạt thành ý.” Lạc Tự cười nói.


Cố Tiêu Duy hai tay nâng ly, hướng về Thôi Trúc Tâm, vẻ trịnh trọng như thể Thôi Trúc Tâm là một đạo diễn đỉnh cao nào đó trong ngành.


“Chị Thôi, rất xin lỗi chuyện của tôi và Lạc Tự bây giờ mới nói với chị. Xin chị đừng hiểu lầm, chúng tôi không cố ý giấu chị.”


Thôi Trúc Tâm trong lòng vô cùng kích động, Cố Tiêu Duy lại chủ động đến mời cô. Nhưng trên mặt cô vẫn khá bình tĩnh.


“Tôi có thể hiểu, hai người là lúc quay phim thì ở cùng nhau. Quay xong phim, lại gặp fan và phóng viên vây khốn, khiến Lạc Tự có nhà khó về. Tiếp đó lại là buổi ra mắt của Byron, rồi lại đến khu huấn luyệnvà quay ‘Trạnh Nhật Tái Chiến’, không có lúc rảnh.” Thôi Trúc Tâm rất độ lượng không trách móc họ.


“Đúng vậy, chuyện lớn thế này em không thể chỉ nhắn tin, gọi điện cho chị. Chúng em phải mời chị đến một cách chỉnh tề, nói cho chị nghe một cách nghiêm túc.” Lạc Tự cũng đứng dậy mơi Thôi Trúc Tâm.


“Không sao, dù sao sau này trời sập, có tiền bối Mông Ngọc của chị chống, ai bảo chị không cao bằng anh ấy chứ?”


Lúc đó Mông Ngọc hắt xì ba cái.


“Và, bọn em có chuyện phải nghiêm túc nói với chị, nên giấu đến hôm nay. Chị cũng có chuyện phải nghiêm túc nói với bọn em, nhưng không phải hôm nay.” Chị Thôi vẻ mặt thần bí.


Lạc Tự nghiêng đầu, “Chị… không lẽ em… cuối cùng… có anh rể rồi?”


“Ừ.” Chị Thôi rất gọn gàng thừa nhận.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 125: Say đắm lầu son, quên cả lối về
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...