Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 119: Bọn họ đều không phải là anh


“Ừ. Hay là tôi cùng anh đi dạo một chút, tôi muốn nghe anh kể thêm về những chuyện ngày xưa.” Cố Tiêu Duy lên tiếng.


Trình Bội Vân mỉm cười, “Cũng tốt. Vậy tôi kể cho cậu nghe, chuyện giữa tôi và cậu ấy được nhiều người truyền tai nhau, tựa như một huyền thoại, nhưng chuyện thực sự thế nào, chưa từng ai nghe qua.”


Đường chạy của khu tập luyện được ánh đèn lạnh lẽo chiếu rọi, giờ này các thành viên đều đã về ký túc xá, chỉ còn Trình Bội Vân và Cố Tiêu Duy sánh bước bên nhau.


“Gặp cậu lần đầu, tôi đã cảm thấy cậu giống tôi. Chúng ta đều không phải loại người dễ dàng chấp nhận người khác bước vào thế giới của mình. Nhưng suy nghĩ kỹ lại, thực ra chúng ta lại không giống.” Trình Bội Vân mỉm cười nhạt, “Bởi vì cậu có thể diễn những vai diễn khác nhau, còn tôi cả đời này chỉ đóng vai Trình Bội Vân.”


“Ừm?” Cố Tiêu Duy nhìn sang.


“Mười tám tuổi tôi giành được huy chương bạc giải vô địch thế giới, mười chín tuổi tôi đánh bại các danh tướng Anh và Ý giành huy chương vàng Olympic. Tôi đứng trên đỉnh cao từ rất trẻ, các huấn luyện viên đều cho rằng với tuổi của tôi, giành thêm hai chức vô địch thế giới nữa là rất khả thi. Cậu biết không, khi một số thành tựu mà người khác phải trải qua ngàn gian khổ mới đạt được, anh lại dễ dàng có được, thường sẽ cảm thấy…”


“Sẽ cảm thấy cô đơn.” Cố Tiêu Duy lên tiếng.


Trình Bội Vân dừng lại, đa số mọi người sẽ nói “không trân trọng”, ngoại trừ Hướng Triều, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy người khác nói cảm giác này là “cô đơn”.


“Đúng, cảm giác cô đơn đó rất đáng sợ. Nhưng tôi vẫn rất tự giác hoàn thành bài tập mỗi ngày, dù tôi rất muốn nhảy ra khỏi cuộc sống như vậy, tôi không muốn sống cuộc đời được mọi người kỳ vọng, được vạch sẵn quỹ đạo. Vì vậy tôi đã làm một chuyện…”


“Anh tự làm gãy chân mình.”


Trình Bội Vân nhìn sang, khi ánh mắt chạm nhau với Cố Tiêu Duy, anh đột nhiên nhận ra người trước mặt này có sự điên cuồng tương tự mình, thậm chí sự điên cuồng của đối phương có thể còn trên cả mình.


“Đúng! Tôi bị xe đâm khi đeo tai nghe qua đường.” Trình Bội Vân chỉ vào tai mình, “Nhưng thực ra trong tai nghe không hề có nhạc. Tất cả huấn luyện viên, trợ lý, và đồng đội cùng đi mua đồ hôm đó đều rất áy náy. Tôi nhận được nguồn lực y tế tốt nhất, và thông qua phục hồi chức năng khoảng nửa năm, tôi có thể phục hồi về trình độ vận động ban đầu, dù sao tôi còn trẻ. Nhưng tôi không kiên trì nữa, mà rời đội kiếm, quay lại trường đại học.”


“Cảm giác cô đơn này sẽ không được thỏa mãn vì anh phản kháng ‘quỹ đạo cuộc đời’ mà người khác thiết lập cho anh. Ngược lại, đấu kiếm chiếm phần lớn thời gian cuộc đời anh, anh là một con sư tử, trong chuồng cừu không thể thỏa mãn. Bạn học và thầy cô xung quanh anh, họ đều không trải qua sự biến hóa khôn lường và thế công thủ nghịch chuyển trên sân kiếm. Thứ anh thực sự muốn không phải là thoát khỏi cuộc đời được sắp đặt, mà là đối thủ khiến anh sôi sục.”


Hai ba giây sau, Trình Bội Vân nhún vai cười lên, “Đúng vậy. Xem ra… chúng ta thực sự có chút giống nhau.”


“Sau đó, Hướng Triều tìm đến anh.”


Trình Bội Vân ngẩng đầu, bầu trời bây giờ đã không như mười mấy năm trước có thể nhìn thấy vô số sao, nhưng luôn có một vì sáng rực.


“Bởi vì giải vô địch thế giới sắp đến, trong đội không tìm được vận động viên nào giỏi hơn, có tài năng hơn tôi. Huấn luyện viên, lãnh đạo trên gọi điện cho tôi và bố mẹ tôi rất nhiều lần, ý là đại học vẫn có thể tiếp tục học tiếp, nhưng thời kỳ hoàng kim của tôi với tư cách vận động viên tuyệt đối không thể lãng phí. Họ muốn nhà vô địch Olympic, còn tôi muốn đối thủ. Dần dần, họ cũng lạnh nhạt. Từ chỗ tự đến trường thăm tôi, đến sau gọi điện một tuần một lần, một tháng một lần, rồi họ chuyển trọng tâm sang các thành viên khác. Thực ra, tôi có cảm giác bị bỏ rơi, nhưng tôi lại không có lý do để quay về, cho đến khi Hướng Triều đến quấy rầy tôi. Ha ha… đó thực sự là quấy rầy.”


Hôm đó, Trình Bội Vân đang rất chăm chỉ học tiếng Anh chuyên ngành, anh đẹp trai, lại là nhà vô địch thế giới, thường có bạn học ngồi cạnh bắt chuyện.


Có một người đầu tròn xoăn tít như quả kiwi ngồi cạnh anh, rõ ràng cậu ấy mặc một bộ đồ thể thao cũ kỹ, cổ áo giặt đến bạc màu, Trình Bội Vân lại ngửi thấy trên người cậu ta mùi hương quen thuộc và khao khát – mùi chanh thanh mát được mặt trời thiêu đốt.


“Mỗi lần tôi đều làm mặt lạnh không thèm để ý, nhưng thực ra luôn để ý xem Hướng Triều có theo sau lưng không, có bỏ cuộc chuẩn bị lăn về chưa, Hướng Triều càng kiên trì khiêu chiến tôi, tôi càng hoảng sợ. Bởi vì tôi sợ, mấy tháng không động vào kiếm, tôi sẽ thảm bại dưới kiếm của Hướng Triều, cậu ấy sẽ lộ vẻ mặt ‘anh cũng chỉ có vậy’. Cậu ấy là người duy nhất kiên trì với tôi, tôi sợ sự thất vọng của cậu ấy.”


“Anh cũng sợ cậu ấy ta bỏ cuộc. Anh liên tục từ chối, rốt cuộc anh ta sẽ từ bỏ thách thức với anh, quay người rời đi.” Cố Tiêu Duy nói.


“Đúng. Đêm trước khi đồng ý đấu với cậu ấy, tôi căng thẳng đến mức không ngủ được. Rõ ràng khi đấu với những danh tướng thế giới tôi đều có thể xóa sạch não mình tập trung vào trận đấu, nhưng Hướng Triều? Thằng ngốc vô danh tiểu tốt vừa được tuyển chọn từ tỉnh lên này lại khiến tôi không ngủ được. Nhưng tôi có linh cảm, cậu ấy rất lợi hại, cậu ấy rất mạnh, dù làm việc không đáng tin, cười có ngốc nghếch, nhưng tôi biết người này mạnh hơn tất cả đối thủ tôi từng gặp.”


“Vì vậy trận đấu đầu tiên của các anh là trong câu lạc bộ kiếm gần trường đại học, khi sắp phân thắng bại, anh giả vờ chấn thương chân tái phát ngã xuống.”


Trình Bội Vân đã đi đến phía trước, anh cho tay vào túi quay người lại, “Tôi nghi ngờ cậu có chui vào não tôi, đọc ký ức của tôi không vậy.”


“Nếu là anh, tôi cũng sẽ làm chuyện tương tự. Nuối tiếc luôn đặc biệt đẹp, bởi vì thắng bại chưa phân, nên Hướng Triều mới luôn nhớ anh, để anh trong lòng. Anh cuối cùng cũng trở thành mục tiêu quan trọng nhất trong lòng ai đó, mà không chỉ là thân phận ‘nhà vô địch Olympic’.”


“Đúng. Bên ngoài đều đồn, Hướng Triều để khuyên tôi về phục hồi chức năng mới ôm tôi làm một trăm lần squat. Thực ra, là sau khi tôi rời đội, cảm thấy thế giới này mới mẻ vô cùng, cái gì cũng muốn thử. Đặc biệt là chấn thương chân khiến xương ống chân tôi đôi khi đau – bác sĩ nói đó là tác dụng tâm lý, để chuyển dịch cơn đau, tôi bắt đầu hút thuốc. Khi Hướng Triều quấy rầy tôi về phục hồi tập luyện, tôi cố ý hút thuốc trước mặt cậu ấy, thằng ngốc bị sặc đến ch** n**c mắt. Cậu ấy bắt tôi bỏ thuốc, tôi nói cậu ấy có thể bế tôi làm một trăm lần nsquat, tôi sẽ bỏ thuốc.”


Rồi điều Trình Bội Vân không ngờ tới, Hướng Triều thực sự bế anh lên, lập tức bắt đầu squat.


Theo lời Hướng Triều, thời gian anh hoàn thành squat càng sớm, Trình Bội Vân càng sớm bắt đầu bỏ thuốc.


“Hướng Triều cho tôi một cảm giác an toàn, một cảm giác an toàn dù xảy ra chuyện gì tôi cũng là trung tâm thế giới của cậu ấy. Cũng để mãi mãi thành trung tâm của cậu ấy, tôi trở về đội, ban đầu là làm bạn tập cho cậu ấy, tôi cùng cậu ấy nổi bật trong giải đấu vòng tròn nội bộ, cùng cậu ấy giành suất giải vô địch thế giới, nhìn cậu ấy xông vào chung kết, đánh bại đối thủ năm xưa của tôi. Hai kỳ Olympic liên tiếp, chúng tôi gặp nhau trong chung kết, tôi dốc hết sức thành trung tâm thế giới của Hướng Triều, tôi tưởng là tôi khống chế phương hướng của cậu ấy. Khi lần đầu xông vào chung kết giải vô địch thế giới chạy về phía tôi, nhảy lên, treo cổ tôi, tôi mới hiểu…”


“Hướng Triều là trung tâm của anh.” Cố Tiêu Duy nói.


“Đúng.” Trình Bội Vân ngẩng đầu nhìn bầu đêm, “Thực ra chọn cậu diễn tôi, là vì tôi xem ‘Phản Kích’ của cậu. Diễn xuất không che giấu được tình cảm nội tâm. Tôi thấy cảnh cậu đỡ Lạc Tự từ nước lên, tôi biết Lạc Tự là trung tâm của cậu. Nhiều diễn viên như vậy, ai cũng có thể diễn nhà vô địch thế giới, nhưng không phải ai cũng có thể diễn tôi – Trình Bội Vân.”


Cố Tiêu Duy rất trịnh trọng nói: “Tôi hiểu rồi.”


Thứ Trình Bội Vân muốn biểu đạt, Cố Tiêu Duy đã hiểu.


Mười giờ tối, Lạc Tự theo Hướng Triều đợi xúc xích trước quán nướng, tiếng xèo xèo khiến người ta thèm thuồng.


Hướng Triều chăm chú nhìn xúc xích, thần thái như học sinh tiểu học tan trường, hơi đáng yêu.



“Tôi nói với anh, trước đây khi còn là vận động viên, mỗi ngày đều thèm đồ nướng, chiên, luộc. Càng không tốt cho sức khỏe càng muốn ăn. Đôi khi gặp lúc nghỉ, tôi ra ngoài đi dạo qua cổng trường tiểu học, có thể thấy nhiều quán như vậy. Mấy đứa học sinh tiểu học đứng trước quán, đợi vỏ xúc xích nướng nổ, rắc một lớp bột ớt thì là… tôi nuốt nước miếng liên tục.”


Lạc Tự tưởng tượng cảnh đó, không nhịn được cười.


“Anh có ăn trộm bao giờ chưa?” Lạc Tự hỏi.


“Lần gần thành công nhất, bị Trình Bội Vân bắt gặp. Lúc đó anh ấy đã về đội, vì còn đang phục hồi tập luyện, mà tôi lại đang chuẩn bị giải vô địch thế giới, nên anh ấy chủ động làm bạn tập cho tôi. Tập luyện càng căng thẳng, tâm nổi loạn của tôi càng mạnh. Dù sao cách trận đấu còn hơn một tháng, tôi dù có ăn xúc xích ngoài đường, trong đó có hormone hay cái gì khác, đến trước trận đấu cũng chuyển hóa hết rồi.”


“Trình Bội Vân bắt anh thế nào?”


Hướng Triều đảo mắt, “Lúc đó hai đứa tôi làm gì cũng cùng nhau, theo lời anh ấy, tôi đột nhiên lén lút, ra ngoài đi dạo cũng không rủ anh, liền khẳng định tôi có vấn đề. Tôi ngồi xe bus, vậy mà không phát hiện anh ấy cũng lên cùng chuyến. Chỉ có thể nói… sức hấp dẫn của xúc xích quá lớn, trong lòng tôi chỉ có xúc xích không có anh ấy.”


“Rồi sao?” Lạc Tự trong đầu hiện lên cảnh đó, miệng không nhịn được cười.


“Anh ấy phát hiện tôi căn bản không đi dạo, mà đến cổng trường tiểu học, anh ấy còn rất kiên nhẫn đợi tôi trả tiền, có chứng cứ phạm tội mới ra tay. Cậu biết cảm giác tôi cầm xúc xích, nước miếng đầy miệng, đột nhiên bị người ta vỗ vai không?” Hướng Triều thở ra một hơi.


“Ha ha ha ha, học sinh tiểu học trốn học không về nhà, mua đồ lề đường bị phụ hunh theo sát bắt quả tang?”


“Huấn luyện viên chúng tôi nói, Trình Bội Vân có tiềm lực bắt ‘ngoại tình’. Mỗi lần tôi muốn ‘ngoại tình’ đều bị anh ấy bắt.” Hướng Triều lộ vẻ bực bội.


“Nhưng anh chỉ muốn ăn xúc xích, vậy làm sao?”


“Anh ấy nói với nhà bếp, cô phụ trách nhà bếp đặc biệt làm xúc xích, anh ấy mua một tấm sắt nướng điện, không chỉ làm xúc xích cho tôi, còn làm cánh gà nướng, khoai tây nướng, rắc đầy bột thì là ớt, ăn đến mức hôm sau miệng tôi nổi mụn. Nhưng đó là lần ăn đồ nướng đã nhất đời tôi. Sau này giải nghệ, không còn lo ăn đồ ngoài đường ảnh hưởng kết quả doping nữa, tôi lại không thèm xúc xích nữa. Cảm thấy mì trứng rau trong nhà ăn hợp khẩu vị hơn.”


“Nhưng tôi vẫn thường thấy anh đăng ảnh ăn xúc xích với Trình Bội Vân trên tường cá nhân mà.”


“Chắc là… xúc xích là một trong sợi dây liên hệ với quá khứ của chúng tôi. Trước đây ăn xúc xích, anh ấy quản tôi, bây giờ là anh ấy cùng tôi. Hai đứa tôi làm huấn luyện viên ở đội tỉnh khác nhau, dù vì các trận giao hữu cũng thường gặp, nhưng rốt cuộc không như trước… theo lời huấn luyện viên chúng tôi, đó là đi vệ sinh hai đứa cũng phải cùng nhau, như học sinh tiểu học.”


Hướng Triều nhận lấy xúc xích, và Lạc Tự mỗi người một cây.


“Lạc Tự, tôi không biết anh có cảm giác đó không – anh thấy ai đó phong quang vô hạn, rõ ràng là trung tâm thế giới, nhưng lại cảm thấy người ấy rất cô đơn?”


Khoảnh khắc đó, hình ảnh tràn vào đầu Lạc Tự, chính là Cố Tiêu Duy một mình đứng trên sân khấu kịch, không khán giả vỗ tay cổ vũ, không diễn viên cùng diễn, cậu một mình nói lời thoại, hoặc hào hùng sôi nổi, hoặc trầm tư suy nghĩ.


“Tôi có.” Lạc Tự trả lời.


“Tôi cũng có. Là lần đầu tôi thấy Trình Bội Vân trong giảng đường đại học. Anh ấy mặt không biểu cảm ngồi trong đám sinh viên, người cao, đẹp trai, lưng thẳng đờ, ngồi ở vị trí sát tường trong cùng. Tôi liếc mắt đã thấy anh ấy, bởi vì anh ấy khác họ. Chuông chưa vang, giảng đường ồn ào, cũng thỉnh thoảng có người vỗ lưng anh nói chuyện, nhưng tôi cứ cảm thấy anh ấy rất cô đơn, vì vậy tôi tranh trước mọi người, ngồi xuống cạnh anh.” Hướng Triều nhìn Lạc Tự, nở nụ cười lớn.


“Vì vậy cậu làm gì cũng phải cùng anh ấy?”


“Đúng. Cũng không biết có phải tôi quá tự làm mình xúc động – tôi luôn cảm thấy Trình Bội Vân đi cùng người khác, dường như không hòa nhập được. Chỉ có tôi và anh ấy là cùng một thế giới.”


“Còn có chuyện tự làm mình xúc động nào nữa không?” Lạc Tự lại hỏi.


“Còn, tôi cảm thấy trận đấu đầu tiên của chúng tôi, không phải anh ấy đau chân ngã sao?” Hướng Triều cúi sát mặt Lạc Tự, vẻ thần bí.


“Đúng, chấn thương chân tái phát, được anh cõng đến bệnh viện mà.”


“Thôi đi, anh ấy giả vờ ngã. Sợ thua tôi, sợ sau này tôi không đến tìm anh ấy nữa. Trong bệnh viện chụp phim nói chấn thương chân anh ấy căn bản không sao. Diễn xuất anh ấy không giỏi, tưởng tôi không nhìn ra. Tôi cho anh ấy thể diện đó.” Hướng Triều mặt đầy kiêu hãnh.


Lạc Tự há hốc mồm, không ngờ tới, “Tôi xem video, anh ấy ngã khá thật mà.”


“Chà, tôi có thể ngã còn thật hơn.”


“Vậy một trăm lần squat trong truyền thuyết thì sao?” Lạc Tự tò mò hỏi, “Anh thực sự chỉ làm mấy chục cái, rồi Trình Bội Vân làm tròn cho anh?”


“Làm gì có. Anh ấy hút thuốc, bị tôi phát hiện, không chịu bỏ. Huấn luyện viên chúng tôi không cho phép thành viên hút thuốc, nếu anh ấy về đội, phải bỏ thuốc. Anh ấy ngông cuồng lắm, nói với tôi nếu tôi có thể bế anh ấy làm một trăm lần squat, anh ấy sẽ bỏ thuốc. Căn bản không phải như bên ngoài đồn tôi để cầu anh ấy về đội. Và anh ấy quá xấu, rõ ràng thấy tôi mệt sắp không dậy nổi, anh ấy còn thong thả phun khói, thổi vào mặt tôi. Tôi nhịn, tôi không ho, tôi không hút khói thuốc của anh ấy!”


Lạc Tự đột nhiên hiểu tại sao Trình Bội Vân lại động lòng trắc ẩn không để Hướng Triều tiếp tục squat.


Không chỉ lo lắng đầu gối anh tổn thương, mà còn không nỡ Hướng Triều hút khói thuốc của anh.


“Khi tôi xông vào chung kết giải vô địch thế giới, quay đầu lại thấy huấn luyện viên, trợ lý, bác sĩ đội đều reo hò, chỉ có Trình Bội Vân yên lặng, đáng thương. Vì vậy việc đầu tiên tôi chạy đến là ôm anh ấy, rồi hỏi anh – bây giờ tôi có xứng đáng làm đối thủ của anh chưa?”


Trận thách thức không kết quả của Hướng Triều và Trình Bội Vân, diễn ra ở chung kết giải vô địch thế giới một năm sau.


Chọn ngày chiến lại, hiện tại thắng bại của hai người vẫn tiếp tục, trong những thành viên họ đào tạo ra, trên những vận động viên đỉnh cao họ đưa đến đấu trường cao nhất.


Đưa Lạc Tự đến cửa ký túc xá, Hướng Triều gọi anh: “Này.”


“Sao vậy?” Lạc Tự quay đầu nhìn.



“Tôi hiểu rồi.” Lạc Tự gật đầu.


Anh trở về ký túc xá, Cố Tiêu Duy đang thu dọn hành lý, thấy Lạc Tự về, kéo cổ áo anh kéo đến trước mặt mình, áp sát ngửi, “Đầy mùi nướng, đi tắm nhanh.”


“Em không thích ngửi mùi nướng à?” Lạc Tự cười hỏi.


“Không thích.” Cố Tiêu Duy nói xong, quay người tiếp tục thu dọn hành lý.


Lạc Tự trong đầu đột nhiên tưởng tượng cảnh Hướng Triều và Trình Bội Vân cùng tập luyện lúc nào cũng có nhau, thực ra anh cũng muốn sống cuộc sống tương tự với Cố Tiêu Duy – thân thiết không kẽ hở, cùng tiến cùng lùi.


Lạc Tự đi đến sau lưng Cố Tiêu Duy, đột nhiên lột áo hoodie, trùm lên đầu Cố Tiêu Duy, rồi ôm chặt đối phương.


“Ha ha ha! Em vậy mà còn dám chê mùi của anh?”


Như vậy, tóc Cố Tiêu Duy vừa gội xong cũng nhiễm mùi nướng.


Nào ngờ Cố Tiêu Duy quay người, Lạc Tự giật mình vội vàng buông Cố Tiêu Duy ra, “Anh… anh…”


Cậu liếc nhìn bụng mình, dấu răng quá rõ, như dấu thép đóng trên giấy chứng nhận.


“Nhưng em thích mùi của anh.” Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, giọng rất nhạt, nhưng khiến người ta xúc động khó tả.


“Anh đi tắm.” Lạc Tự lập tức quay người vào phòng tắm.


Tim sắp nhảy ra cổ họng, Lạc Tự cúi đầu, thở ra một hơi.


May mà mình kìm chế được, không thì hai người phải tháo giường tầng trong ký túc xá.


Sáng hôm sau, họ rời khu tập luyện.


Đạo diễn Triệu liên hệ trường đại học của Trình Bội Vân, bên đó biểu thị sẽ toàn lực phối hợp quay phim lấy cảnh.


Sau nhiều năm, đây cũng là lần đầu tiên Cố Tiêu Duy và Lạc Tự trở lại khuôn viên đại học.


Trước khi quay đoạn này, Lạc Tự đặc biệt đi cắt kiểu tóc của Hướng Triều.


Khi anh lấy ảnh Hướng Triều năm xưa cho thợ cắt tóc xem, đối phương lộ vẻ nghi ngờ.


“Anh thực sự, thực sự, thực sự muốn cắt kiểu tóc HKT hoài cổ này sao?”


Lạc Tự gật đầu: “Đúng, kiểu này. Y hệt.”


“Cưng, anh biết mình đẹp trai thế nào không? Nhưng người đẹp đến mấy cũng có kiểu tóc không chống đỡ nổi! Anh sẽ như quả trứng luộc mọc cỏ!” Thợ cắt tóc không nỡ ra tay.


“Không sao, đây không phải quả trứng luộc mọc cỏ, đây là quả kiwi.” Lạc Tự cười nói.


Thợ cắt tóc ấn khóe mắt, “Dù sao đi nữa… anh muốn dùng quả kiwi k*ch th*ch tình mẫu tử của fan?”


“Tình mẫu tử thì không cần… tình phụ tử có thể cân nhắc.” Lạc Tự trong đầu tưởng tượng biểu cảm của Cố Tiêu Duy khi thấy kiểu tóc mới.


Sau mười giây đau lòng, thợ cắt tóc nghiến răng, cắt tóc Lạc Tự.


Chỉ là họ không ngờ, mái tóc siêu ngắn ấy lại khiến Lạc Tự trông trẻ ra ít nhất năm tuổi, vừa sáng sủa vừa điển trai.


Lạc Tự trước gương bắt chước nụ cười Hướng Triều, khóe miệng vừa nhếch lên, thợ cắt tóc đã ôm tim lùi lại.


“Quá đẹp trai, cưng. Anh đúng là vừa có thể mặn vừa có thể ngọt.”


“Hả?” Lạc Tự không hiểu, lúc nào anh mặn? Lúc nào ngọt?


“Ý là anh có thể thanh nhã trưởng thành, cũng có thể là sói con đầy nắng.”


May mà sói con còn mang chữ “sói”, nếu là cún con… Lạc Tự tưởng tượng cảnh Cố Tiêu Duy ôm cún con ọ ẹ.


Lần gặp đầu tiên của Hướng Triều và Trình Bội Vân, cảm giác không khí và số phận đặc biệt quan trọng, điều này quyết định khán giả có thể nhập tâm hay không.


Rất nhiều sinh viên đăng ký làm diễn viên quần chúng cho cảnh này.


Nhân viên đoàn phim phụ trách nhận đăng ký đều kinh ngạc, “Số lượng thật nhiều. Tôi vốn tưởng fan nữ của hai người họ nhiều, nhưng không ngờ nam cũng nhiều!”


“Trình Bội Vân năm đó là khoa kỹ thuật xây dựng, lớp anh ấy nên là nam nhiều hơn nữ một chút.”



Đến ngày quay, không chỉ trong giảng đường ngồi chật, ngay cả hành lang và ngoài tòa nhà giảng dạy cũng chật cứng người.


Đoàn phim phải ra duy trì trật tự, mời sinh viên xem xung quanh rời khỏi phạm vi ống kính.


Để diễn ra vẻ mộc mạc tự nhiên thời học sinh, trang điểm của tất cả diễn viên đều rất nhạt. Ví dụ Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, đánh kem chống nắng, sửa hình dáng lông mày là lên trận.


Điều này cũng khiến diễn viên quần chúng rất kinh ngạc.


“Cố Tiêu Duy là trang điểm nhẹ nhàng? Trang điểm nhẹ cũng đẹp trai thế?”


“Và trang điểm nhẹ còn trẻ hơn.”


“Nghe nói đạo diễn không cho trang điểm đậm, tôi muốn xem Lạc Tự trang điểm nhẹ thế nào!”


“Lạc Tự ở ngoài giảng đường.”


Vừa nói xong, sinh viên trong giảng đường có đứng dậy, có vươn cổ nhìn Lạc Tự.


Cố Tiêu Duy mặc áo hoodie sẫm màu, ngồi ở vị trí sát tường năm xưa Trình Bội Vân từng ngồi.


Lạc Tự mặc bộ đồ thể thao cũ, đeo ba lô thể thao, khóa kéo ba lô vẫn hỏng, để lại một khe hở. Anh đứng ngoài hành lang, chờ thông báo của đạo diễn.


Ánh nắng rơi trên đầu tóc ngắn, trông như lông tơ, khiến người ta rất muốn sờ.


“Nhanh nhìn, đó là Lạc Tự – anh ấy thật cao, thật đẹp trai!”


“Anh ấy đổi kiểu tóc? Thật sảng khoái.”


“Bạn trai tôi cũng có đồ thể thao cùng kiểu, mặc lên người đặc biệt tã. Nhưng Lạc Tự mặc như người mẫu!”


Vô số điện thoại giơ cao, Lạc Tự chỉ có thể cúi đầu, nhìn kịch bản trong tay, tránh xấu hổ.


Máy quay vào vị trí, đèn và tấm phản quang cũng đã chuẩn bị xong, trợ lý đạo diễn nhắc quay phim bắt đầu.


Lạc Tự đưa kịch bản cho Tiểu Cầm bên cạnh, bước vào giảng đường này.


Máy quay theo tầm mắt anh quét về phía Cố Tiêu Duy.


Chuông chưa vang, các bạn học đang trò chuyện trước sau, có sinh viên còn đùa nghịch, khắp nơi tràn ngập khí chất thanh xuân.


Thời gian quay ngược, trở lại mười tám năm trước.


Tiếng người như sóng, có người thảo luận bài tập giáo sư để lại, có người bàn tính sau giờ học ăn gì, có người dưới bàn nắm tay yêu đương.


Chỉ có Trình Bội Vân dựa tường ngồi, không hợp với thế giới nhiệt tình ồn ào này.


Trước mặt anh đặt sách, một tay để trên bàn, tay kia giơ lên chống trán, vừa vặn cách ly bản thân với thế giới.


Nhưng dù vậy, Hướng Triều đứng ở cửa vẫn liếc mắt nhận ra anh, đôi mắt mệt mỏi vì hành trình dài lập tức sáng rỡ.


“Tránh ra, tránh ra! Này bạn, phiền nhấc chân lên một chút!”


Hướng Triều nghiêng người, đi qua từng dãy bàn, cuối cùng đến bên Trình Bội Vân.


Anh tựa như mang theo khả năng kéo ánh nắng, xung quanh Trình Bội Vân sáng rỡ.


Hướng Triều nhét ba lô vào giá dưới bàn, nhìn thẳng vào mặt bên Trình Bội Vân.


Chuông vang, giáo sư giảng bài đã bước lên bục, những sinh viên trước đó đùa nghịch đều yên lặng.


Hướng Triều không nghe hiểu giáo sư nói gì, nhưng tim anh đập rất nhanh, bởi vì người bên cạnh là nhà vô địch Olympic kiếm ba cạnh nam kỳ trước!


Khoảng vì anh cứ nhìn Trình Bội Vân không nhìn bảng, khiến giáo sư không vui.


“Nam sinh mặc đồ thể thao ngồi hàng thứ năm, sát tường! Em trả lời câu hỏi này!”


Hướng Triều không nghe thấy gì, vẫn nhìn Trình Bội Vân. Thì ra anh trông như thế này, so với hồi Olympic trắng hơn nhiều, rốt cuộc bao lâu không tập luyện rồi?


“Nam sinh ngồi hàng thứ năm, từ bên phải đếm thứ hai! Em nhìn Trình Bội Vân nghìn lần, em cũng không thành nhà vô địch Olympic!”


Lời giáo sư vừa dứt, một trận cười ồ.



Dưới ánh mắt của giáo sư và các bạn, Hướng Triều mặt không đỏ tim không đập đứng dậy, cười lớn với giáo sư: “Thưa giáo sư, rất xin lỗi em không phải sinh viên khoa này, em là đến nghe trộm. Vốn tưởng mình nghe hiểu, nhưng em đánh giá cao trí thông minh của mình, kiến thức giáo sư nói quá cao siêu, em không hiểu. Vì vậy không trả lời được câu hỏi của giáo sư.”


Anh thẳng thắn như vậy, cười vô tư, ngược lại khiến giáo sư trên bục không nói được lời.


Qua mười mấy giây, giáo sư ấn tay, ra hiệu ngồi xuống, thuận tiện tự tìm bậc thang: “Bất kỳ khao khát tri thức nào đều là tốt, không tồn tại trí thông minh cao thấp.”


Hướng Triều ngồi xuống, dùng ánh mắt liếc nhìn Trình Bội Vân bên cạnh, phát hiện tay chống thái dương kia đã buông xuống, chau mày chặt.


Hướng Triều nhỏ hỏi: “Có phải rất nhiều người nhìn anh không?”


Trình Bội Vân mặt không biểu cảm, mở nắp bút nước, bắt đầu ghi chép.


“Anh giỏi thật, giáo sư nói em đều không nghe hiểu.”


Trình Bội Vân vẫn không nói.


“Em tên Hướng Triều, năm nay vừa được tuyển từ tỉnh J vào đội tuyển quốc gia.”


Nghe đến đây, ngòi bút Trình Bội Vân hơi dừng, rồi ngẩng đầu nhìn giáo sư, cúi đầu tiếp tục ghi chép.


“Em vào đội tuyển quốc gia mục tiêu là để thắng anh! Nhưng họ đều nói anh bị thương rồi giải nghệ đến đọc đại học! Vì vậy em đặc biệt đến tìm anh!”


Trình Bội Vân dùng giọng lạnh lùng nói: “Xin đừng làm phiền tôi học.”


“Ừ.” Hướng Triều ngồi thẳng về chỗ.


Cho đến khi chuông tan học vang, giáo sư dặn dò thêm, các bạn lần lượt thu dọn đồ rời đi, Hướng Triều lộ vẻ phấn khích, theo sau lưng Trình Bội Vân.


“Anh còn tập kiếm không? Em có thể đấu với anh một trận không?”


Trình Bội Vân không nói lời nào, có mấy bạn chào anh cũng coi như không nghe thấy, bước chân càng lúc càng nhanh, như muốn rũ bỏ ai.


“Trình Bội Vân! Trình Bội Vân!” Hướng Triều bền bỉ theo sau, chạy bộ chen qua sinh viên tan học, sánh vai Trình Bội Vân.


“Em là sinh viên trường chúng tôi? Ai cho phép em vào?” Trình Bội Vân mắt không liếc, như thể Hướng Triều chỉ là gánh nặng.


“Trường đại học các anh lại không quy định sinh viên ngoài trường không được vào.”


“HLV Cát biết em rời đội không?”


Mỗi khi Hướng Triều đến gần, Trình Bội Vân tự động kéo khoảng cách, như thể… nhiệt độ trên người Hướng Triều sẽ làm bỏng anh.


“Không biết! Ông thần mặt đen đó gọi rất nhiều điện cho em, nhưng em không nghe.” Hướng Triều vô tư nói.


Trình Bội Vân đột nhiên dừng bước, lạnh lùng hừ một tiếng, “Vậy em xong rồi, ông ấy sẽ trả em về đội tỉnh.”


“Ừ. Vậy anh có thể đấu với em một trận? Từ tỉnh J đến, vé tàu còn đắt hơn!”


“…” Trình Bội Vân nhìn Hướng Triều, ban đầu như nhìn kẻ ngốc, dần ánh mắt anh trầm xuống, “Em nỗ lực ở lại đội tuyển quốc gia, nỗ lực bước lên sân Olympic, sẽ có rất nhiều đối thủ lợi hại. Không cần lúc nào cũng quấy rầy tôi.”


Nói xong, Trình Bội Vân bước chân, bước nhanh hơn trước.


Thằng ngốc không theo nữa, tai anh sớm có thể yên tĩnh, anh có thể trở về cuộc sống trước đây.


“Nhưng họ không phải anh! Anh đánh bại Hong Jin-hyun Hàn Quốc! Anh chặn Kavinsky Anh ở ngoài tứ kết! Anh còn hạ bệ danh tướng Ý Gaudini! Em dù thắng tất cả bọn họ, em cũng không thắng anh!”


Trình Bội Vân quay đầu, đối mặt ánh mắt kiên định của Hướng Triều.


Tựa như một đường kiếm biến hóa bất ngờ, một kiếm tấn công ngoài dự đoán, rõ ràng rất xa như cách cả đường đua nhưng đột nhiên… đối phương xông đến trước mặt anh.


Kiếm chỉ yết hầu anh.


Cổ họng Trình Bội Vân động đậy, “Tôi đã lâu không tập kiếm. Em thắng tôi không có giá trị.”


“Chỉ cần là anh, dù là anh thế nào, đều có giá trị!”


Hướng Triều vác ba lô chạy đến trước mặt anh.


Khóa kéo hỏng, đồ bên trong rơi đầy đất, chai nước, ví, chìa khóa, quần áo thay.


Cảm giác chói lọi, sẽ thiêu đốt bản thân lại đến.


*Vì đây là lời thoại trong kịch bản, nên xưng hô sẽ có phần khác so với các nhân vật ở trong truyện. Cũng là 1 cách để editor phân biệt cảnh phim và cảnh thực. Bộ truyện này có nhiều tuyến nhân vật cùng xưng hô chằng chéo, về phía Trung Quốc, đại từ xưng hô ít hơn Việt Nam. Nên mong các bạn độc giả thông cảm.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 119: Bọn họ đều không phải là anh
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...