Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 110: Lực vạn vật hấp dẫn


Nghe đến đây, Karlmann vô cùng kinh ngạc. Cố Tiêu Duy vốn là người cực kỳ độc lập, hiếm khi hợp tác với ai, vậy mà lần này không những đồng ý, còn đề xuất mọi người cùng tương tác với nhau.


Nhưng đối với Cố Tiêu Duy mà nói, cậu chỉ không muốn danh tiếng của Lạc Tự quá rạng rỡ, khiến những người khác tại hiện trường ghen ghét, về sau trong nghề sẽ có kẻ cố ý gây khó dễ.


Dù sao thì đạn thẳng dễ tránh, tên tiễn tàng hình khó phòng.


Karlmann chấp nhận ý kiến của Cố Tiêu Duy, nhanh chóng sắp xếp các cặp đôi cùng xuất hiện.


Đầu tiên là các người mẫu đại diện cho Bộ sưu tập Tinh Thần ra mắt, khiến không khí hiện trường trở nên sôi động.


Các khách mời vẫn còn lưu luyến lại cầm điện thoại lên chụp ảnh, Phương Hàn cũng bị k*ch th*ch hứng thú.


Tiếp theo là đến lượt Hạ Triều đeo “Nhật Miện” và Hà Mộ đeo “Nguyệt Thần” cùng xuất hiện.


Hai người mỗi người chiếm một nửa vị trí, tạo vài dáng tạo hình xong, Hạ Triều nhìn sang Hà Mộ bên cạnh, hy vọng có thể có một số tương tác động tác với đối phương.


Nhưng những tư thế Hà Mộ học được chỉ có vậy, chỉ có thể lục lọi từ trong trí nhớ ra để áp dụng.


Qua nửa phút, Hạ Triều không nhận được bất kỳ phản hồi nào, chỉ có thể thầm thở dài. May mắn là anh ấy kinh nghiệm phong phú, vì Hà Mộ không muốn tương tác với mình, vậy thì anh ấy coi Hà Mộ như phông nền, dựa trên những tư thế sách giáo khoa của Hà Mộ, thực hiện các động tác khác.


Ví dụ như Hà Mộ khoanh tay vẻ kiêu ngạo, Hạ Triều liền vắt tay lên vai anh ta, thể hiện thái độ hào hoa phong nhã. Nếu Hà Mộ ngẩng cằm lên, đặt tay lên yết hầu, Hạ Triều liền chống cằm nhìn cậu ta, hơi nhún vai một cái, như thể đang coi Hà Mộ là đứa trẻ con đòi làm người lớn.


Đứng trước màn hình chiếu xem xét kỹ lưỡng, Lạc Tự nói khẽ: “Hạ Triều quả nhiên rất lợi hại. Vừa không để cảnh hai người cùng khung hình trở nên lạnh nhạt, lại khéo léo áp chế biểu hiện của Hà Mộ.”


Cố Tiêu Duy trả lời: “Hạ Triều vốn xuất thân là người mẫu ảnh. Về mặt này, anh ấy già dặn kinh nghiệm hơn Hà Mộ nhiều.”


“Hạ Triều xuất thân là người mẫu ảnh? Em còn tưởng anh ấy là diễn viên chính quy. Em đã xem mấy bộ phim truyền hình của anh ấy, thoại rõ ràng có tầng thứ, biểu cảm cũng rất tự nhiên.”


“Sự khổ luyện sau này hoàn toàn có thể bù đắp cho những khiếm khuyết bẩm sinh, và Hạ Triều chính là minh chứng rõ ràng nhất.”


“Vậy thưa thầy Cố, một lúc nữa thầy định phối hợp với anh thế nào? Là dẫn dắt em, hay áp chế anh?” Lạc Tự nói đùa.


Cố Tiêu Duy hơi nghiêng người về phía Lạc Tự, nói nhỏ: “Dù em có phớt lờ anh, anh vẫn sẽ luôn nhìn em.”


Tai Lạc Tự ửng hồng, tránh ánh mắt cậu.


Tạ Thường đứng phía sau không hài lòng chu môi: “Hai người cắn tai nói chuyện thì thầm trông cứ như tình nhân. Vậy em là cái gì chứ.”


Không ngờ Hạ Uẩn đùa theo một câu: “Em là công chúa nhỏ của hai bố mà.”


Lạc Tự lập tức bị sặc.


Qua một phút nữa, Hạ Triều và Hà Mộ trở về, và thật sự Hạ Triều tu dưỡng rất tốt, không than phiền với người khác về việc Hà Mộ không phối hợp với mình, mà hỏi xem có ai chụp lại biểu hiện lúc nãy của anh ấy không, anh ấy muốn xem hiệu quả thế nào.


Tiếp theo là Hạ Uẩn và Tạ Thường xuất hiện.


Tuy Hạ Uẩn hơn Tạ Thường hơn chục tuổi, nhưng cách hai người cư xử thực ra cứ như chị em vậy.


Trong tủ kính, vì có Tạ Thường bên cạnh, khí chất nữ vương của Hạ Uẩn cũng thêm phần dịu dàng, đường nét góc nghiêng nhìn Tạ Thường cũng toát lên sự sủng ái.


Còn Tạ Thường so với lúc một mình cũng hoạt bát hơn, có lúc tựa vào vai Hạ Vận, có lúc cúi sát tai Hạ Uẩn như đang nói chuyện thì thầm, khiến các khách mục hiện trường nhìn thấy đều mỉm cười hài lòng.


“Tinh Hà Vô Tận” của Hạ Uẩn khi có “Bắc Cực Tinh” của Tạ Thường bên cạnh, trở nên nhu mỹ bao dung, còn “Bắc Cực Tinh” cũng vì có tinh hà làm nền, lấp lánh linh động.


Họ được xem là cặp đôi tương tác mạnh mẽ nhất.


Một vài nhà sưu tập lớn tại hiện trường đều đang cân nhắc mua cả hai bộ trang sức này, về tặng cho những người phụ nữ trong nhà, hy vọng cách họ cư xử cũng có thể hòa thuận vui vẻ như Hạ Uẩn và Tạ Thường.


Cuối cùng đến lượt Cố Tiêu Duy và Lạc Tự, trong khoảnh khắc muôn mắt đổ dồn. Mọi người đều đoán già đoán non tưởng tượng hai người sẽ tương tác thế nào để trình diễn hai món trang sức cuối cùng.


Dù cả Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đều là mỹ nam tử, nhưng rõ ràng khí chất và tính cách đại bất tương đồng, mà thiết kế của “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt” cũng không giống nhau.



Hai người đi đến trước tủ kính, chỉ đứng đó nhìn nhau mỉm cười, đường nét góc nghiêng ngũ quan lập thể của họ tạo nên khung cảnh khiến người ta vô thức rung động.


Cố Tiêu Duy còn rất quân tử đưa tay ra, ý nói “em tùy ý, anh đều có thể phối hợp”.


Điều này một lần nữa nâng cao kỳ vọng của các khách mời — Cố Tiêu Duy cao lãnh lại dịu dàng bao dung với Lạc Tự đến thế.


Lạc Tự tùy hứng nghiêng người tựa vào tủ kính, khẽ cúi đầu nhìn Cố Tiêu Duy. Đối diện, Cố Tiêu Duy chỉ khoanh tay trước ngực, ánh mắt chơi vơi dõi theo anh.


Đêm tối sắp qua, dù là mặt trời sắp mọc cũng sẽ ngẩng mắt lưu luyến ánh trăng nơi đầu kia vũ trụ.


Lạc Tự hơi điều chỉnh tư thế, ngả người ra sau, đường nét yết hầu của anh phối hợp với “Bôn Nguyệt”, đem đến sự thuần khiết và gợi cảm tột cùng.


Còn Cố Tiêu Duy hai tay cho vào túi quần, cúi người xuống nhìn Lạc Tự, như muốn dùng ánh sáng mặt trời rực rỡ của mình chiếu sáng mọi ngóc ngách của mặt trăng.


Giữa họ tồn tại sức hút khó hiểu, ánh trăng mãi trốn sau bóng tối của trái đất, còn mặt trời lại ráo riết đuổi theo muốn vén bức màn bí ẩn của mặt trăng. Họ đuổi nhau, luôn rời xa khi sắp gặp nhau.


Mỗi đường nét góc nghiêng, mỗi thay đổi của Lạc Tự, đều tạo ra cảm giác kéo giãn tột độ, mà “Bôn Nguyệt” theo động tác của anh trình hiện ánh sáng và vẻ đẹp từ những góc độ khác nhau, lúc ẩn lúc hiện, lúc kín đáo lúc bộc trực. Sự tồn tại của anh quyết định quỹ đạo ngôi sao dường như vĩnh hằng bất biến của mặt trời, Cố Tiêu Duy tràn đầy sức hút nam tính, trung thành và kiên quyết.


— Trong vũ trụ, duy chỉ có anh là tín ngưỡng của em.


Khi trình diễn riêng lẻ trước đó, các khách mời đã cảm nhận được vẻ đẹp và mong muốn sưu tầm mãnh liệt. Khi họ cùng xuất hiện, lực hấp dẫn vạn vật giữa các vì sao được phát huy tối đa, như làm đảo lộn trí tưởng tượng của mọi người về hệ mặt trời, về ngân hà thậm chí về vũ trụ.


Cố Tiêu Duy và Lạc Tự tạo ra một tình cảm cực kỳ độc đáo, hai bộ trang sức phong cách thiết kế khác biệt lại tôn lên nhau, như được sinh ra vì nhau.


Các nhiếp ảnh gia phấn khích chụp không ngừng, các khách mời chỉ hy vọng họ ở lại lâu hơn, lâu hơn chút nữa.


Karlmann đã nhận được điện thoại, Trình Ngưng Tuyết, Đoàn Tuyên và Đái Hoán Dung đều đề nghị mua “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt”, không chỉ vậy, còn có hai nhà sưu tập hải ngoại khác đến hiện trường cũng bày tỏ nguyện vọng sưu tầm.


Điều này khiến Karlmann trào dâng niềm vui chưa từng có, thiết kế của họ được khách hàng quan trọng công nhận, nhiều nhà sưu tập cùng cạnh tranh, trước đây chưa từng gặp qua.


Dù những khách hàng này đều không thể làm mếch lòng, nhưng… đây không phải việc của ông ta nữa rồi, để người phụ trách khách hàng đi đau đầu!


Màn trình diễn của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự kết thúc, dù các khách mời còn lưu luyến, Karlmann vẫn tuyên bố buổi ra mắt kết thúc, và chào đón các khách mời tham dự tiệc tối tối nay.


Ban đầu, phía tổ chức nghĩ rằng chỉ khoảng một nửa khách mời sẽ tham dự tiệc tối, vì nhiều nhân vật trong giới thời trang vừa bay từ hải ngoại về, còn một số doanh nhân lại bận việc riêng. Nhưng không ngờ khi liên hệ, phần lớn khách đều hỏi ngay rằng Cố Tiêu Duy và Lạc Tự có tham dự không. Cuối cùng, ngoại trừ vài người thật sự bận rộn, hầu hết khách mời đều quyết định góp mặt tại buổi tiệc.


Lúc này đã bước vào phần chụp ảnh truyền thông.


Lạc Tự vẫn tưởng giống như đi thảm đỏ, chỉ cần dừng lại chốc lát khi “đi qua” là được.


Không ngờ vừa đứng yên, anh đã bị một đống nhiếp ảnh gia cầm máy ảnh DSLR vây quanh.


*Máy ảnh DSLR (viết tắt của Digital Single Lens Reflex) là loại máy ảnh phản xạ ống kính kỹ thuật số. Đây là loại máy ảnh sử dụng hệ thống gương bằng lăng kính (trong máy ảnh DSLR cao cấp) hoặc một loạt gương bổ sung (thường là ở các mẫu máy cấp thấp hơn) để phản chiếu ánh sáng từ ống kính máy ảnh đến kính ngắm.


“Lạc Tự nhìn bên này đi!”


“Lạc Tự cười lên nào!”


“Lạc Tự nghiêng mặt một chút!”


“Lạc Tự đặt tay lên ngực đi, đúng rồi! Cứ thế đó!”


Đứng như vậy, nửa tiếng đồng hồ trôi qua không hiểu sao.


Karlmann còn rất áy náy nói với anh có mấy vị khách hàng cao cấp muốn chụp ảnh chung, ông biết Lạc Tự đứng lâu chắc mệt, chỉ có thể không ngừng xin lỗi, không ngờ Lạc Tự không chút không vui, cười nói: “Tôi có thể đứng đến tận tiệc tối.”


Karlmann sững sờ, rồi ha ha cười to.


Đến chụp ảnh chung với Lạc Tự có nhà bình luận thời trang, tổng biên tập tạp chí thời trang, nhà thiết kế trang sức, người mẫu quốc tế, còn có mấy nhân vật danh tiếng xã hội mà Lạc Tự không quen.


Trình Ngưng Tuyết để thỏa mãn nguyện vọng của con gái, cũng cùng con đến chụp ảnh, không ngờ lại gặp đối thủ cạnh tranh sưu tầm hai món trang sức này — Đoàn Tuyên và bạn thân của mình là Đái Hoán Dung.


Đoàn Tuyên châm chọc: “Không ngờ một nữ cường nhân như Trình Đổng cũng xếp hàng để đu idol à.”



“Cũng không ngờ một người đàn ông tự cho mình từng trải, mắt cao hơn đầu như Đoàn Tổng, lại sẵn sàng xếp hàng chụp ảnh chung với một người đàn ông khác.”


Hai người sắp sửa khẩu chiến, Đái Hoán Dung đứng bên cạnh vội hòa giải, “Cảm nhận cái đẹp cao cấp không phân biệt giới tính. Điều này cũng chứng tỏ thẩm mỹ mọi người nhất trí.”


Cố Tiêu Duy bị các nhiếp ảnh gia vây quanh, thản nhiên tạo dáng, đã nhận công việc này, dù đứng mỏi chân cũng phải giữ sắc mặt bình thản.


Cậu ngẩng cằm, liếc nhìn Lạc Tự qua khe hở giữa đám đông, vì yết hầu căng lên, khiến các nhiếp ảnh gia lại một trận chụp điên cuồng, kỳ thực cậu chỉ đang lo lắng cho Lạc Tự mà thôi.


Cố Tiêu Duy mỗi lần tham gia hoạt động kiểu này đều bị vây chụp ảnh rất lâu, cả người trong nghề lẫn bản thân cậu đều quen rồi. Nhưng Lạc Tự lại là lần đầu.


“Mọi người làm ơn tránh ra chút.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, bước về phía các phóng viên, bảo an bên cạnh lập tức lên duy trì trật tự.


Các phóng viên tưởng Cố Tiêu Duy sắp đi, tốc độ chụp càng điên cuồng hơn, không ngờ cậu lại đi về phía Lạc Tự.


Người vây quanh Lạc Tự thấy Cố Tiêu Duy đến, không hẹn mà cùng tránh đường.


Cố Tiêu Duy đi đến bên cạnh Lạc Tự, lần này không phải là bóng cắt, mà là nhật nguyệt cùng khung hình thật sự. Các phóng viên như bị điện giật, vô cùng phấn khích.


“Mọi người chụp thêm mười phút nữa nhé, phía sau còn hoạt động khác, cảm ơn mọi người.” Cố Tiêu Duy lên tiếng.


Giọng cậu trầm thấp và chân thành, tự mang khí trường khiến người ta tin phục.


*Khí trường” là một thuật ngữ trong phong thủy, mô tả một dạng vật chất vi tế được hình thành từ sự hòa quyện giữa vũ trụ và trời đất, bao gồm hai dòng khí là thực khí (dương khí, nổi trên mặt đất) và địa khí (âm khí, từ lòng đất bốc lên). Khí trường không phải là không khí hay gió, mà là một khái niệm trừu tượng về năng lượng lưu chuyển, quyết định phúc họa, cát hung của một khu vực


Rồi Cố Tiêu Duy và Lạc Tự vô cùng ăn ý trình diễn lại các tư thế trong bóng cắt, để các phóng viên thỏa thích chụp ảnh.


Cũng nhờ sự phối hợp của Cố Tiêu Duy, mười phút sau, Cố Tiêu Duy khoác vai Lạc Tự, dẫn anh đi, các vệ sĩ lập tức mở đường.


Cuối cùng tháo trang sức trên người, cho vào hộp bảo quản, Lạc Tự thở dài một hơi.


“May mà em đến, không thì anh thật không biết làm sao để các phóng viên dừng lại. Các tư thế anh có thể tạo đều đã làm hết rồi, vậy mà họ không chán chút nào.”


Cố Tiêu Duy cúi người sát mặt anh, nhìn vào mắt anh, nụ cười trên môi chỉ có Lạc Tự nhìn ra.


“Sau này những hoạt động như vậy anh còn tham gia nữa không?”


Lạc Tự liếc nhìn xung quanh, phát hiện nhân viên của Byron đều đi bàn giao trang sức rồi, anh dựa vào tai Cố Tiêu Duy thì thầm: “Chân mỏi chết đi được! Không dám tham gia lần sau nữa.”


Cố Tiêu Duy thở dài: “Chị Thôi thật đáng thương.”


“Tại sao lại đáng thương?” Lạc Tự mặt mũi không hiểu.


“Sau hôm nay, nguồn thời trang của anh sẽ ùn ùn kéo đến, nhấn chìm chị Thôi mất.”


Lúc này, Karlmann đến, bày tỏ lời cảm ơn vì sự phối hợp của họ. Ông xem giờ, dự tính ban đầu toàn bộ quy trình sẽ kết thúc lúc ba giờ chiều, nhưng không ngờ đến bốn rưỡi mới hoàn thành nhập trang sức vào kho.


“Chúng tôi đã chuẩn bị hai phòng trong khách sạn cho các anh nghỉ ngơi. Các anh có thể ngủ một giấc thật ngon. Tiệc tối cũng trong cùng khách sạn, bắt đầu lúc bảy giờ tối.”


Lạc Tự thầm thở ra một hơi, anh thật sự có thể không tẩy trang và ngủ ngay tại chỗ.


Phòng của họ được sắp xếp ở tầng cao nhất khách sạn, là suite cao cấp. Dù chỉ nghỉ ngơi hơn hai tiếng, nhưng Byron vẫn thể hiện thành ý của họ.


Lạc Tự mở cửa phòng, lao thẳng đến giường, sau khi thay bộ vest bạc kia, anh thật sự không muốn nhúc nhích nữa.


Cố Tiêu Duy ngồi xuống bên cạnh anh, khẽ hôn lên trán anh.


“Em không về phòng mình nghỉ ngơi à?” Lạc Tự mệt mỏi hỏi.


“Em muốn ở bên anh thêm chút nữa.”


Nói xong, Cố Tiêu Duy nâng chân Lạc Tự lên, Lạc Tự bất lực hỏi: “Em nâng chân anh làm gì vậy…”


Cố Tiêu Duy cúi đầu cười một tiếng, “Em nghĩ chỉ hai ba tiếng đồng hồ thế này, đủ để em làm gì anh sao?”



Lạc Tự lộ ra vẻ chán ghét, khoa tay múa chân với Cố Tiêu Duy, “Cậu em này ngông thật đấy.”


Cố Tiêu Duy biết Lạc Tự đứng mỏi chân, nên xoa bóp cơ chân cho anh.


Vì quá thoải mái, chưa đầy một phút, Lạc Tự đã ngủ thiếp đi.


Trong buổi ra mắt cũng có vài người nổi tiếng trên mạng, có người đăng ảnh, có người cắt một đoạn video ngắn.


Lần ra mắt này của Byron mời đội hình rất hùng hậu, có ảnh hậu phái thực lực, tân binh thế hệ mới, ngôi sao đang hot…, độ quan tâm rất cao, những đoạn clip và ảnh chụp nhanh chóng gây bàn tán sôi nổi trên mạng.


Hà Mộ đã sớm mua thông báo, fan hâm mộ cuồng nhiệt ca ngợi biểu hiện của anh, #Nguyệt Thần Hà Mộ# sớm leo lên đầu bảng xếp hạng bảng xếp hạng.


Khung cảnh thanh lịch sang trọng, bố cục bóng cắt trong tủ kính, khiến vô số fan hâm mộ bật chế độ ca ngợi.


Nữ bá tước nổi tiếng Airel vốn bị chèn ép lâu nay cũng nắm lấy cơ hội, nhanh chóng đăng bài weibo dài, tán dương sự thanh lịch và cao cấp của Hà Mộ.


Trong một thời gian ngắn, toàn bộ mạng xã hội dường như đang bàn tán về Hà Mộ.


Chỉ có Hà Mộ ngồi trong xe bảo mẫu bồn chồn bất an. Ekip của cậu ta đã sớm mua bảng xếp hạng nhằm tạo ấn tượng ban đầu cho công chúng, nếu không đợi đến khi sức nóng thảo luận về Hạ Triều, Tạ Thường, Hạ Uẩn và Cố Tiêu Duy nổi lên, sự hiện diện của Hà Mộ chắc chắn sẽ bị lu mờ.


Ban đầu họ còn định dùng thủ thuật tuyên truyền cũ, đặt ảnh Hà Mộ tại hiện trường so sánh với người khác, nhưng các marketing account đều thấy khó xử, bởi Lạc Tự quá nổi bật, họ không tìm được góc độ nào để cứng nhắc nói Hà Mộ thanh lịch cao cấp hơn anh. Và đừng nói so với Lạc Tự, đoạn bóng cắt tương tác cho thấy rõ, sức hút của Hạ Triều cao hơn Hà Mộ rất nhiều.


Vì vậy hashtag của Hà Mộ chỉ có thể tập trung vào ảnh cá nhân của cậu ta.


Cậu ta bồn chồn bất an, sợ có anti-fan hoặc marketing account khác đem cậu ta so sánh với Lạc Tự. Cậu ta ôm lấy chút may mắn mong manh, hy vọng Lạc Tự – vốn dĩ chưa từng mua bảng tìm kiếm bao giờ – lần này cũng sẽ im hơi lặng tiếng trôi qua.


Nhưng sự theo đuổi cái đẹp không chỉ thuộc về giới thời trang, mà cộng đồng mạng cũng vậy.


Ảnh bóng cắt cá nhân của Lạc Tự nhanh chóng viral, ngay cả người ngoài cuộc cũng tham gia thảo luận.


[Đây là ai vậy? Lông mi và mũi thật quyến rũ!]


[Không chỉ lông mi và mũi quyến rũ, yết hầu cũng rất quyến rũ~]


[Không chỉ lông mi, mũi và yết hầu quyến rũ, tay anh ấy cũng rất quyến rũ~]


[Thật muốn giấu người đàn ông này đi mãi mãi!]



Bầu không khí bóng cắt quá mạnh, nhiều cư dân mạng dự đoán sẽ trở thành phong cách chụp ảnh thịnh hành mới nhất.


Khi có người đăng ảnh Lạc Tự đi giữa các khách mời, fan hâm mộ sôi sục.


[Quá đẹp, tôi không tìm được từ ngữ nào để diễn tả!]


[Như tiên nhân vậy, tôi còn tưởng là thần tiên bước ra từ phim phiêu lưu kỳ ảo kìa~]


[Tiết lộ tin tức, anh Lạc chưa đi hết, đã có nhiều nhà sưu tập muốn mua trang sức trên cổ anh ấy rồi!]


[Anh ấy tự mang vẻ cao cấp, đặc biệt k*ch th*ch h*m m**n sưu tầm~]



Chẳng cần mua bảng tìm kiếm, hashtag #LạcDụBônNguyệt# đã tự động leo lên top. Người hâm mộ phấn khích gào thét, mong tài khoản chính thức sớm đăng ảnh để họ còn tải về làm hình nền.


Khi bóng cắt đôi của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự xuất hiện, điện thoại của fan hâm mộ suýt rơi xuống.


[Trời đất ơi~ trái tim kích động của tôi~ bàn tay run rẩy của tôi~]


[Làm tròn là ảnh cưới đấy!]


[Lực hấp dẫn vạn vật của hai nam thần, ai có thể kháng cự nổi!]



[Đàn anh thật thuần khiết gợi cảm, anh Cố thật dịu dàng, tôi chết rồi, không cần hồi sức tim!]



Chỉ trong hơn một tiếng đồng hồ, lượng theo dõi trang chính thức của Byron đã tăng vọt. Rất nhiều fan tha thiết yêu cầu website sớm tung ra ảnh và video chất lượng cao.


Những bức ảnh của Lạc Tự nhanh chóng lan truyền, khiến một số thương hiệu xa xỉ và cả các nhà bình luận thời trang bắt đầu để mắt đến anh.


Ban đầu, vẫn có anti-fan mỉa mai rằng trang sức trị giá hàng triệu đô làm sao bán chạy được như thế, cho rằng tất cả chỉ là chiêu trò tự lăng xê của Lạc Tự.


Nhưng khi tổng biên tập tạp chíalphacũng đăng bài trên weibo, gọi [đây là sự thanh lịch tột đỉnh], kèm ảnh chụp độ phân giải cao do nhiếp ảnh gia tạp chí chụp tại hiện trường, cư dân mạng thật sự kinh ngạc.


Fan hâm mộ rầm rộ chia sẻ lại bài đăng của tổng biên tập, đồng thời tranh luận kịch liệt với anti-fan: nếu biểu hiện của Lạc Tự thật sự kém hơn Hà Mộ, vậy tại sao tổng biên tập tạp chí Alpha lại hết lời ca ngợi anh? Chẳng phải như thế là tự vả vào mặt mình sao?


Chẳng bao lâu sau, fan lại tìm được loạt ảnh hiện trường của Lạc Tự do vài người mẫu nổi tiếng đăng trên Twitter quốc tế, và lời khen ngợi dành cho anh thì dồn dập, không ngớt.


[amazing elegance!] (Vẻ đẹp tuyệt vời!)


[a man of such breathtaking beauty!] (Người đàn ông có vẻ đẹp đến nghẹt thở!)


[mesmerizing] (Mê hoặc)



Nhưng anti-fan vẫn không chịu buông tha, cho rằng những lời khen này chỉ vì Lạc Tự đeo “Bôn Nguyệt” không đại diện cho bản thân anh thật sự có sức hút đến mức khiến trang sức đắt đỏ như vậy bán nhanh thế.


Có đại thần tham gia buổi ra mắt trực tiếp hỏi nhân viên chính thức, cuối cùng nhận được trả lời, đó là “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt” đã có người mua, nhưng “Nguyệt Thần” vẫn có thể sưu tầm, nghĩa là tạm thời chưa có ai mua.


Vị đại thần này vốn thường xuyên đăng ảnh trực tiếp tại hiện trường trên Weibo, nên độ tin cậy rất cao. Anh ta thẳng thắn viết: [Theo tôi được biết, tại sự kiện hôm nay, dù là chuyên gia trong ngành trang sức thời trang hay giới thượng lưu, ai cũng công nhận Lạc Tự. Xem phần trình diễn của anh ấy, thật sự sẽ khơi dậy h*m m**n sưu tầm mãnh liệt. Lạc Tự không phải tiền tệ, không cần ai cũng phải yêu thích, nhưng những lời chê bai thì nên giữ lại trong lòng. Nếu ai không tin, có thể gửi email đến hòm thư của Byron để hỏi, xem thử “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt” đã có người sưu tầm chưa.]


Sau đó, vị đại thần cũng nhắc rằng hộp thư công khai của Byron đã bị làm đầy. Bộ phận quan hệ công chúng buộc phải thiết lập chế độ trả lời tự động, xin lỗi mọi người và xác nhận rằng “Xạ Nhật” cùng “Bôn Nguyệt” đều đã có chủ, không thể được sưu tầm thêm nữa. Điều này chẳng khác nào bằng chứng sống cho lời vị đại thần nói.


Trong khi đó, fan của Hà Mộ vẫn cố tìm cách chống chế cho thần tượng, bao gồm cả nữ bá tước Aire. Nhận tiền thì tất nhiên phải bênh vực, cô ta còn đăng hẳn một bài dài trên Weibo, phân tích rằng “Bôn Nguyệt” có thể chỉ là hàng bán kèm cùng “Xạ Nhật”. Cái gọi là màn trình diễn siêu đẳng của Lạc Tự thực chất chỉ nhờ hiệu ứng từ việc đứng chung sân khấu với Cố Tiêu Duy, hưởng ké hào quang từ anh ta mà thôi.


Thật sự khiến fan của Lạc Tự tức chết.


Ai ngờ vài phút sau, nhà thiết kế “Bôn Nguyệt” là Vương Y Liên đăng một loạt ảnh Lạc Tự đeo trang sức đi giữa ánh mắt mọi người, thần thái và lời khen của khán giả rất chân thật, kèm chữ: [Anh là nàng thơ của tôi, cũng khiến “Bôn Nguyệt” từ giấc mơ bước ra hiện thực.]


Bài Weibo dài của nữ bá tước Aire lập tức bị dân mạng mắng cho tới tấp, tố cô ta ăn tiền bẩn, đưa ra đủ loại suy diễn độc địa vô căn cứ. Trong khi đó, Lạc Tự ngủ một giấc ngon lành, hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện đang bùng nổ trên mạng, ngoài việc Trình Phi gửi tin nhắn WeChat tóm tắt sơ qua cho anh. 


Nhưng Lạc Tự thật sự chẳng mảy may quan tâm. So với kiếp trước từng bị dư luận nghiền nát, thì những chuyện này chẳng khác nào một sự đãi ngộ đến từ thiên đường.


Khi anh ngồi dậy, phát hiện mình chưa thay quần áo, Cố Tiêu Duy nằm ngang bên cạnh, chân Lạc Tự vẫn trong lòng cậu, chắc là đã xoa bóp cho anh rất lâu rồi.


Điều này khiến lòng Lạc Tự trào dâng hơi ấm.


Những tranh chấp trên mạng thật sự một chút cũng không quan trọng nữa.


Bữa tiệc tối họ mặc chính bộ đồ từ trên xe xuống lúc tham gia buổi ra mắt.


Vì “Xạ Nhật” và “Bôn Nguyệt” đã vào kho bảo hiểm rồi, Byron gửi tặng họ trang sức khác làm đồ trang trí.


Trang sức của Lạc Tự là một chiếc trâm cài ngực đính ngọc trai và kim cương tấm. Vì yêu cầu trang điểm trong tiệc tối không quá khắt khe như buổi ra mắt, Byron đã đồng ý để Diệp Thịnh Nghi phụ trách phần trang điểm cho anh.


Diệp Thịnh Nghi ngồi một chỗ suốt buổi ra mắt, lúc này phấn khích muốn chết.


“Anh không biết đâu, các khách mời thích anh đến thế nào! Em ngồi dưới kia, nghe thấy họ nhắc đi nhắc lại tên cậu, tai sắp chai luôn rồi!”


“Ừ.” Lạc Tự cười đáp lại.


“Anh và anh Cố quá đẹp đôi, hai người cùng khung hình, bầu không khí ấy… họ nói đó gọi là ‘lực hấp dẫn vạn vật’.”


“Ừ.” Nụ cười trên mặt Lạc Tự càng rạng rỡ hơn.


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 110: Lực vạn vật hấp dẫn
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...