Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 105: Trọn kiếp yêu nhau
“Dáng vẻ của anh rất giống một gã sở khanh ngoại tình bị vợ bắt tại trận.” Cố Tiêu Duy lạnh lùng nói.
“Vậy em là vợ anh?” Lạc Tự cười khành khạch hỏi.
Cố Tiêu Duy ngồi dậy, mặt lạnh như tiền bước lên lầu.
Lạc Tự thở dài, đột nhiên cảm thấy “vợ” của mình dù là ngoại hình hay năng lực chuyên môn đều đỉnh cao, chỉ là phải thường xuyên dỗ dành.
Anh vội vàng theo sau, “Em yên tâm, chị Thôi sẽ tìm cách trả lại chiếc đồng hồ đó. Đồng hồ đeo trên cổ tay, anh tuyệt đối sẽ không đeo đồ người khác tặng.”
Tự giác này, Lạc Tự vẫn có.
Hơn nữa, đeo đồ quý giá người khác tặng, anh sẽ vô cùng không thoải mái.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy bước vào phòng thay đồ, mở ngăn kéo, bên trong đặt mấy chiếc đồng hồ.
“Chiếc này là khi em tốt nghiệp đại học, bố mẹ tặng, cũng là đồ họ mua trong ngày kỷ niệm hôn nhân bạc. Họ không ủng hộ em học diễn xuất, nên mấy năm đại học quan hệ với họ hơi căng thẳng. May mà trong thời gian học, em cũng có một số tác phẩm, bố mẹ xem xong cảm thấy em diễn không tệ, dần dần chấp nhận lựa chọn của em. Để bày tỏ sự ủng hộ, trong lễ tốt nghiệp họ tặng em chiếc đồng hồ này.”
Cố Tiêu Duy lấy ra chiếc ở trong cùng, trùng hợp là nó là mẫu đồng hồ cổ điển nhập môn của Byron những năm đầu, không thể so với Patek Philippe hay Vacheron Constantin, nhưng ở thời điểm đó là rất quý giá, hơn nữa bố mẹ Cố Tiêu Duy không phải quản lý cấp cao doanh nghiệp, mà là giáo sư lấy học vấn làm tài sản. Một chiếc đồng hồ như vậy với hai vợ chồng già là rất đắt đỏ, thể hiện thành ý hòa giải với con trai và ý nguyện ủng hộ cậu.
“Em tặng nó cho anh.”
Lạc Tự sững sờ, tấm chân tình như vậy quá trân quý. Anh cũng từng quan tâm đến tin tức, một năm sau khi Cố Tiêu Duy tốt nghiệp, mẹ cậu mắc ung thư qua đời. Hai người gắn bó mấy chục năm, tình cảm rất sâu, bố cậu cũng vì bệnh tim qua đời vào hai năm trước, nghe nói tay vẫn lật những bức ảnh cũ chụp thời yêu nhau.
“Nếu thời gian của nó không dừng, em có thể mãi ở bên anh không?”
Đây là đồng hồ cơ, chỉ cần cảm nhận được mạch đập dù dừng lại cũng sẽ lại vận hành.
“Thời gian của nó không dừng”, chính là ý trọn đời yêu nhau.
Máu đột nhiên dồn lên, Lạc Tự đưa tay ra với anh, trong lòng cũng mong đợi thời gian của nó mãi mãi không dừng.
Cố Tiêu Duy đeo đồng hồ lên tay anh, rõ ràng là kiểu dáng hoài cổ, trên cổ tay Lạc Tự lại có sự ân tình của thơ cũ giấy vàng.
“Vậy buổi ra mắt của ‘Byron’, em có đi không?” Lạc Tự vừa sờ mặt đồng hồ vừa hỏi.
“Đương nhiên đi.” Cố Tiêu Duy trả lời.
Nghe nói người sáng lập “Byron” vì quá thích nhà thơ Byron người Anh, nên lấy đó đặt tên cho thương hiệu trang sức này.
“Giả sử anh lại gặp em, cách biệt năm tháng dài đằng đẵng…” Lạc Tự vô cớ nghĩ đến câu thơ của Byron, “Anh sẽ chào em thế nào… bằng…”
Anh còn chưa nói xong, nụ hôn của Cố Tiêu Duy đã rơi xuống, chặn lại câu chưa thốt “bằng im lặng, bằng nước mắt”.
Thời gian đảo ngược, để anh và Cố Tiêu Duy trùng phùng, giữa họ không có im lặng và nước mắt, chỉ có tình yêu chảy dài cùng thời gian.
Trước buổi ra mắt của “Byron”, Lạc Tự phải gặp stylist của họ.
Theo trao đổi của chị Thôi, ngày ra mắt, trang sức Lạc Tự trưng bày tên là “Kim Tinh”, đá chính là một viên ngọc phỉ thúy vàng rất trong. Stylist sẽ dựa vào hiệu quả Lạc Tự đeo “Kim Tinh” để phối đồ và kiểu tóc ngày hôm đó.
Chỉ là trên đường đến công ty Byron, Trình Phi gọi điện thoại đến.
“Nghe nói cậu đồng ý đi buổi ra mắt trang sức nào đó?” Trình Phi mở miệng hỏi.
“Ừ. Anh Trình có đi không?”
“Tôi không đi đâu. Tôi nghe nói họ còn mời Hà Mộ, cũng biết bây giờ cậu không care Hà Mộ nữa, nhưng đội ngũ marketing của tên này phiền phức lắm. Chiêu trò là nâng nó lên dìm người khác xuống – tìm một đống KOL khen Hà Mộ trên trời dưới đất không có, rồi mua bài đăng ảnh nó ở buổi ra mắt với nam nghệ sĩ, nữ nghệ sĩ khác lên PK, khiến Hà Mộ cao quý phi phàm, người khác toàn là bụi đất.”
Nghe giọng điệu này, Trình Phi chắc từng bị thiệt rồi.
Hơn nữa lo lắng của Trình Phi không phải không có lý, trên mạng đã đồn, Hà Mộ sẽ chưng diện “Nguyệt Thần”, nghe nói nhà thiết kế của bộ trang sức này được giới sưu tầm săn đón, đeo “Nguyệt Thần” tương đương với khẳng định địa vị của Hà Mộ trong giới xa xỉ và thời trang.
Còn Lạc Tự trình diễn “Kim Tinh”, do nhà thiết kế mới nổi của Byron thiết kế, về độ nổi tiếng trong ngành không thể so với “Nguyệt Thần” của Hà Mộ. Đến lúc đó fan Hà Mộ ắt sẽ điên cuồng, nói Lạc Tự chỉ là một trong những ngôi sao, dùng để làm nền cho Nguyệt Thần Hà Mộ.
“Nghe anh nói vậy, tôi lại hứng thú rồi.” Lạc Tự cười mắt lim dim.
“Hứng thú gì?” Trình Phi hỏi.
“Cố Tiêu Duy cũng tham gia mà. Vậy tôi tò mò, khi Cố Tiêu Duy và Hà Mộ đặt cạnh nhau, Hà Mộ sẽ tự PK bằng cách nào?”
“Ồ?” Trình Phi dừng lại, “Tôi đột nhiên cũng mong đợi rồi. Hà Mộ mà không mua top trending, tôi mua cho nó! Tôi cứ đặt nó và Cố Tiêu Duy chung một khung, để Cố Tiêu Duy dùng khí chất bá chủ nghiền nát nó!”
“Ha ha ha, quả không hổ là huynh đệ kết nghĩa của thầy Cố!”
Lạc Tự cúp máy, tiếp tục lướt điện thoại xem thiết kế của “Byron” mấy quý trước, mấy phút sau Lạc Tự nhận ra Diệp Thịnh Nghi ở hàng sau rất yên lặng.
Cậu nhóc lúc mới lên xe còn lảm nhảm, giờ lại im như tờ.
Lạc Tự quay người, nhìn từ khe hai ghế, chỉ thấy Diệp Thịnh Nghi cúi đầu, chỉ lộ đỉnh đầu tím, hai tay cầm điện thoại bấm điên cuồng, nhất định đang “chiến đấu” trên mạng rồi.
Lạc Tự búng tay, “Này, Tiểu Diệp Tử! Cậu đang đại chiến với ai thế?”
Diệp Thịnh Nghi nghe thấy, đầu tiên là tức giận, sau là ấm ức, “Còn ai nữa – lũ fan cuồng Hà Mộ ngu ngốc đó!”
“Hả?”
Nhanh vậy sao?
“Chúng nhảy nhót khắp nơi, nói Byron là một trong ba thương hiệu trang sức xa xỉ đỉnh cao toàn cầu, Hà Mộ là nhân vật chính buổi ra mắt của họ, anh chỉ là phụ! Điều này chứng minh địa vị trong ngành! Nói anh đóng mấy vai phụ có gì ghê gớm! Đuổi theo một vạn năm cũng không bằng Hà Mộ!”
“Cậu đâu phải fan cuồng, cớ gì phải so đo với fan cuồng chứ?” Lạc Tự vươn tay, xoa đầu Diệp Thịnh Nghi, “Phụ lại thì sao nào, Hà Mộ đã là ‘nhân vật chính’ rồi, vậy là nó không có chỗ để tiến bộ nữa. Còn tôi chỉ mấy năm đã từ không dính dáng thương hiệu thời trang thành khách mời của Byron. Nhân vật chính chẳng phải là chuyện ngày mai sao? Hơn nữa Hà Mộ đuổi không kịp tuổi tôi, tôi nên sẽ nhận giải thành tựu trọn đời sớm hơn nó.”
Diệp Thịnh Nghi im lặng, còn chị Thôi thì không nhịn được cười.
“Quan trọng không chỉ là chuyện fan cuồng đâu, bên Hà Mộ đã tìm mấy KOL thời trang rồi, còn một KOL năm triệu follow tên là Nữ Bá Tước Aier! Cô ấy là blogger thời trang và xa xỉ rất có sức ảnh hưởng, thường bình luận thiết kế của thương hiệu xa xỉ. Bốn tuần lễ thời trang lớn ắt có cô ấy, buổi ra mắt ‘Byron’ lần này cũng mời cô ấy đến! Cô ấy thích Hà Mộ không thể tả, viết một bài weibo dài nghìn chữ ca ngợi Hà Mộ – quần tinh tỏa sáng, Nguyệt Thần độc nhất vô nhị!”
“Ồ, cô ấy khen Hà Mộ là tự do của cô ấy mà.” Lạc Tự không để ý nói.
“Đây không phải là châm chọc anh sao? ‘Kim Tinh’ của anh là một trong quần tinh! Mấy fan lớn của anh vốn rất vui, đặc biệt chuyển tiếp concept thiết kế ‘Kim Tinh’ trên trang chủ, căn bản không trêu chọc Hà Mộ, kết quả bị fan nó chạy đến nói mỉa mai một trận, còn nói đợi ở buổi ra mắt xem anh đi giày cho idol của họ! Còn nói cậu là ‘Kim Tinh Bồi Nguyệt’!”
Diệp Thịnh Nghi nói một hơi xong, thở hổn hển.
Lạc Tự cúi đầu mỉm cười, “Đã vậy, vậy cậu giúp tôi nói với mấy fan lớn, bán kính Kim Tinh hơn 6000km, còn đường kính Mặt Trăng chỉ 3000 km. Nặng nhẹ thế nào, rõ như ban ngày.”
Diệp Thịnh Nghi phụng phịu “hừ” một tiếng.
“Còn nữa – Kim Tinh và Trái Đất giống nhau, là hành tinh trong hệ Mặt Trời, còn Mặt Trăng lại là vệ tinh của Trái Đất, chịu lực hấp dẫn của Trái Đất khống chế.”
“Ừ…”
“Hơn nữa, trong thần thoại phương Tây, Nguyệt Thần có ba vị, không biết Hà Mộ đeo là vị nào? Gọi ra tên được không? Nhưng đa số người đều biết Kim Tinh đại diện cho nữ thần tình yêu và sắc đẹp Venus. Vậy nên trò đùa ‘Kim Tinh bồi Nguyệt’ kia thực ra không có ý nghĩa gì.”
Được Lạc Tự an ủi, tâm trạng Diệp Thịnh Nghi rốt cuộc bình tĩnh chút, dù vẫn rất tức.
“Chị cũng từng nghe qua về Nữ Bá Tước Aier này. Trước kia cô ta vốn chỉ làm livestream bán hàng xách tay. Vì Hà Mộ là tay chơi hàng hiệu, nên cô ta thường xuyên phân tích cách phối đồ của cậu ta trong các buổi live, rồi tiện thể giúp fan của Hà Mộ mua đồ giống vậy. Cứ thế mà dần dần nổi tiếng. Vài năm gần đây, cô ta bỏ hẳn chuyện bán hàng, chuyển mình thành blogger thời trang. Hà Mộ chính là hình mẫu phong cách của cô ta, thỉnh thoảng lại lên tiếng bình luận về các thương hiệu xa xỉ. Có lẽ giữa cô ta và Hà Mộ đã có mối quan hệ hợp tác khá chặt chẽ.” Chị Thôi phân tích..”
Lạc Tự cũng tò mò tìm kiếm người này, phát hiện bài weibo dài nghìn chữ văn bút thực sự rất hay, mỹ lệ có cảm giác nghệ thuật, phân tích biểu hiện của Hà Mộ ở mấy buổi ra mắt thời trang và trang sức, khiến người ta tràn đầy mong đợi và tưởng tượng với Hà Mộ.
Vừa chống cằm, Lạc Tự vừa cảm thán, “Văn chương tốt như vậy, tình cảm chân thật, Nữ Bá Tước Aier có thể thành KOL triệu fan là có lý do.”
“Bao giờ anh cũng có KOL thời trang viết weibo dài cho cậu chứ!” Diệp Thịnh Nghi ngẩng đầu, vẻ mặt muốn khóc.
“Nói thẳng ra thì mấy fashion blogger này cũng chỉ là hotface được tạo nên nhờ chiêu trò câu chuyện, mà đối tượng khán giả của họ lại chẳng hề trùng với nhóm khách hàng của những thương hiệu trang sức cao cấp như Byron. Vì vậy, so với việc được các blogger thời trang tung hô, tôi càng mong Lạc Tự có thể được chính nhà thiết kế của Kim Tinh và giới lãnh đạo Byron công nhận hơn.
Sự hâm mộ rầm rộ trên mạng có thể phù hợp với những thương hiệu xa xỉ bình thường, chẳng hạn một chiếc túi vài chục ngàn, vốn nằm trong khả năng chi trả của các fan cuồng. Nhưng với khách hàng cao cấp của Byron, họ tìm kiếm sự thanh tao tuyệt đối, giá trị tinh thần và giá trị sưu tầm. Chỉ có Cố Tiêu Duy mới có thể khơi gợi được khao khát sưu tầm nơi giới khách thượng lưu ấy, còn Hà Mộ thì cho đến nay vẫn chưa làm được.” – Chị Thôi điềm tĩnh nói.
Lạc Tự cười giơ ngón cái cho chị Thôi, Diệp Thịnh Nghi nhìn Lạc Tự, đột nhiên nói: “Sự thanh lịch của Lạc ca ca của tôi cũng là độc nhất vô nhị.”
Lúc này, tại sân thượng trụ sở chính của “Byron” ở Trung Quốc, vài cố vấn cao cấp và nhà thiết kế đang ngồi cùng một vị khách quan trọng dùng trà sáng.
Người phụ nữ ấy búi tóc gọn gàng, đeo kính râm, mặc một chiếc váy dài, dáng vẻ vừa thanh lịch vừa đoan trang, nhưng lại toát ra sự khó gần. Bà chính là Trình Ninh Tuyết, thành viên hội đồng quản trị của một tập đoàn đa quốc gia, mỗi quý đều ghé Byron để chọn một, hai món trang sức thiết kế độc quyền. Trong giới giao thiệp của bà, không thiếu những chuyên gia sành sỏi về trang sức và nghệ thuật.
Chỉ là hôm nay, mấy cố vấn cao cấp giới thiệu mấy món trang sức cho bà, thần sắc bà như thường, hứng thú không có.
Mấy cố vấn đành mời nhà thiết kế bà ngưỡng mộ nhất là Vương Y Liên đến.
“Trình Đổng, nghe nói bà với trang sức quý này thiếu hứng thú à?” Y Liên ngồi xuống bên cạnh bà Trình.
“Các người trực tiếp cho tôi xem ‘Xạ Nhật’ và ‘Bôn Nguyệt’ đi, tôi chỉ cần thứ tốt nhất.” Bà Trình không biểu cảm nói.
“Cảm giác thần bí này phải giữ đến ngày ra mắt, bây giờ cho bà xem, ngày ra mắt bà không đến nữa.” Y Liên lộ vẻ “tôi còn không hiểu bà sao”.
Gu thẩm mỹ của bà Trình rất tinh tế, không phải kiểu bà giàu sẵn tiền mua cả đống trang sức về khoe sang.
Mỗi lần tham dự dạ tiệc, bà đều chuẩn bị kỹ lưỡng, toát lên vẻ thanh lịch, để giới thượng lưu có thể nhìn thấy vẻ đẹp của trang sức Byron. Đồng thời, bà cũng là người phát hiện và ủng hộ tài năng của Y Liên.
Một cố vấn để hoạt bát không khí, giới thiệu ngôi sao sắp mời buổi ra mắt, “Bà Trình, ngày ra mắt sẽ có rất nhiều minh tinh và siêu mẫu, ví dụ Hà Mộ, Hà Triều, Lê Âm Phàm…”
Bà Trình rất nhạt nói: “Đều là ngôi sao được giới trẻ thích thôi, tôi tuổi này rồi, không biết thưởng thức mấy chàng trai xinh đẹp đó.”
Y Liên cười nói: “Chúng tôi còn mời Cố Tiêu Duy, dáng vẻ anh ấy đeo ‘Xạ Nhật’, bà không tò mò sao?”
Nghe đến tên “Cố Tiêu Duy”, sắc mặt của bà Trình dịu đi khá nhiều:
“Cố Tiêu Duy vẫn đáng để tôi bỏ công đến. Còn ai nữa?”
“Còn Hạ Vân, Tạ Thường, hình như gần đây thường đóng cặp với Cố Tiêu Duy còn có Lạc Tự nữa.” – một cố vấn bên cạnh bổ sung.
Lúc này, bà Trình tháo kính râm, nhìn thẳng bằng ánh mắt xác nhận:
“Lạc Tự? Cậu ấy cũng sẽ tới à?”
Các cố vấn và Y Liên đều không ngờ bà lại không mấy chú ý tới Hà Mộ, nhưng lại tỏ ra hứng thú với Lạc Tự.
“À, anh ấy chắc sẽ đeo ‘Kim Tinh’.”
“Ồ, tôi nhớ ‘Kim Tinh’, thiết kế rất tươi sáng sống động, nhưng vẫn chưa đủ làm tôi rung động. Lạc Tự… có lẽ càng hợp với chủ đề về Nguyệt Thần hơn. Được thôi, vậy hãy giữ chỗ cho con gái tôi. Tôi sẽ dẫn nó cùng đến.”
Nghe đến đây, Y Liên bắt đầu quan tâm đến Lạc Tự. Cô vốn chỉ chuyên tâm vào thiết kế, hiểu biết về làng giải trí trong nước chỉ giới hạn ở một số ngôi sao thực lực, như Hạ Uẩn và Cố Tiêu Duy, đều là những hình mẫu xuất chúng về khí chất và phong thái, chỉ cần nhìn họ đi qua cũng có thể khơi nguồn cảm hứng sáng tạo.
Còn với Hà Mộ, Y Liên tỏ ra khá dửng dưng. Ngay từ đầu, nhóm thiết kế định để Hà Mộ trình diễn ‘Bôn Nguyệt’ đã bị cô phản đối kịch liệt. Cô thà rằng ‘Bôn Nguyệt’ không có người đeo còn hơn để nó bị đeo lên người một kẻ có gương mặt đẹp nhưng trống rỗng, thiếu hoàn toàn khả năng biểu cảm, điều đó chỉ làm giảm giá trị ấn tượng của ‘Bôn Nguyệt’ trong mắt các nhà sưu tập.
Giám đốc thiết kế Karlman của cô đã bị thuyết phục, sắp xếp cho Hà Mộ trình diễn ‘Nguyệt Thần’, cũng coi như hoàn thành chủ đề ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’, còn ‘Bôn Nguyệt’ vì không tìm được người phù hợp sẽ mãi nằm trong tủ kính.
Giờ đây, bà Trình – người chưa từng hâm mộ ngôi sao nào – lại sẵn sàng đưa con gái đến buổi ra mắt chỉ để xem Lạc Tự, khiến Y Liên thực sự tò mò.
“Lạc Tự này có gì đặc biệt vậy?”
Bà Trình mỉm cười đầy ẩn ý: “Đàn ông khiến tôi ngưỡng mộ có hai loại. Một là kiểu như Cố Tiêu Duy – ngoại hình được trời ban, nguyên tắc sống rõ ràng, hiểu rõ phương hướng của bản thân. Kiểu đàn ông này sẽ không bị những thứ tầm thường trên đường làm phân tâm, bởi họ thà thiếu còn hơn nhầm, không dễ dàng đồng điệu với bất kỳ ai. Không khuất phục, không thỏa hiệp, nên họ chinh phục chúng ta, và chúng ta cũng muốn chinh phục lại họ.”
“Vậy Lạc Tự hẳn thuộc loại thứ hai?” Y Liên hỏi.
“Loại thứ hai chính là như Lạc Tự – thế giới đối xử với anh ta bằng dao kéo, anh ta đáp lại bằng sự dịu dàng. Trên người anh ta, tôi không thấy bất kỳ h*m m**n mãnh liệt nào cho danh lợi, không kích động, cũng không mù quáng. Tôi biết đến anh ta cũng là vì con gái tôi. Cô nhóc đến tuổi hâm mộ thần tượng, dùng tiền tiêu vặt mua một chiếc túi hơn mười vạn tặng Lạc Tự, nhưng anh ta đã trả lại.”
Y Liên cười: “Chỉ cần có chút não, ai cũng sẽ trả lại thôi.”
“Ừ, nhưng mà, đội ngũ của Lạc Tự cho rằng một cô bé tiêu nhiều tiền như vậy cho đồ xa xỉ là không ổn, nên đã gọi điện khuyên nó học hành chăm chỉ, hỏi nó ghét nhất môn nào. Con bé bảo ghét nhất là môn Văn, đặc biệt là cổ văn. Nó mới học kỳ một lớp 10, Lạc Tự đã đọc toàn bộ cổ văn học kỳ một cho con tôi nghe. Qua giọng đọc của cậu ấy, tôi cảm nhận được sự điềm đạm và thái độ điềm tĩnh. Giờ con bé học Văn khá lên hẳn, khiến tôi đỡ lo. Một người có thành ý hay không, trẻ con không hiểu, nhưng người lớn như tôi có thể cảm nhận được. Nên lúc rảnh, tôi có xem ‘Phản Kích’ và ‘Bão Táp’, tôi rất ngưỡng mộ diễn viên này, nhân vật Hoắc Hạo Ngôn do cậu diễn rất chân thực và… khí chất của cậu ấy rất cao cấp, hợp với thẩm mỹ của tôi.” Bà Trình mỉm cười nhẹ.
Lúc này, chị Thôi đích thân đưa Lạc Tự đến trụ sở của ‘Byron’ tại Trung Quốc. Hôm đó còn có một số nghệ sĩ khác, bao gồm Tạ Thường lâu ngày không gặp, và tiền bối Hạ Uẩn có danh tiếng trong ngành.
Vừa thấy Lạc Tự, Tạ Thường đã chạy ùa tới, cười tươi như ánh nắng, “Anh Lạc!”
Nghe thấy tiếng gọi, Hạ Uẩn đang bước vào thang máy cũng dừng chân, đứng đó nhìn Lạc Tự.
Hôm nay Lạc Tự mặc áo len đơn giản và quần ống suông, dù phong cách rất casual nhưng nhờ lợi thế hình thể, anh như một cây mắc áo, vẻ thanh lịch phóng khoáng vô cùng thu hút, dù bản thân anh chưa bao giờ tự nhận mình đẹp trai.
Hạ Uẩn và con gái đều là fan phim của Lạc Tự. Đây là lần đầu cô gặp anh ngoài đời. Trước đây cô nghĩ sức hút của Bạch Dĩnh đến từ tính cách nhân vật, và Lạc Tự tình cờ phù hợp với vai đó. Nhưng mấy ngày nay xem ‘Bão Táp’, cô đã thay đổi suy nghĩ về Lạc Tự. Hoắc Hạo Ngôn hoàn toàn khác Bạch Dĩnh, một người trí tuệ cao nhưng tính cách trầm lặng, một người ngông cuồng phóng khoáng. Lạc Tự đã thể hiện rõ nét tính cách của cả hai, cộng thêm ngoại hình ưu tú, đủ sức ‘g**t ch*t’ người khác mà không cần đền mạng.
Vừa thấy Hạ Uẩn, Lạc Tự lập tức tiến đến chào hỏi, “Chào cô Hạ, không ngờ lại được gặp cô ở đây, thật là vinh hạnh.”
Hạ Uẩn không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Lạc Tự, khiến anh lo lắng không biết hôm nay mình có chỗ nào không chỉn chu.
Một lúc lâu sau, mới nghe Hạ Uẩn nói: “Hóa ra không phải anh chỉ đẹp trên màn ảnh, mà thực sự đẹp trai như vậy.”
Bị tiền bối khen như thế, mặt Lạc Tự ửng hồng.
Chị Thôi cũng vội vàng tiến tới bắt tay Hạ Uẩn, hy vọng cô sẽ quan tâm đến Lạc Tự trong buổi ra mắt.
Lúc này, trợ lý quan hệ công chúng của Byron là Tăng Lâm cùng Hà Mộ đến trước thang máy. Hà Mộ là người trình diễn ‘Nguyệt Thần’ lý tưởng nhất trong bộ sưu tập ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’ của họ. Dù ban giám đốc chưa chốt cuối, Tăng Lâm cũng biết với độ hot của Hà Mộ sẽ rất quan trọng cho quảng bá trang sức, nên đối xử rất nhiệt tình với cậu ta.
Khi họ đến cửa thang máy, biểu cảm của Hà Mộ dừng lại một cách rõ rệt.
Tăng Lâm theo ánh mắt anh ta nhìn sang, ấn tượng đầu tiên là Lạc Tự. Trong khoảnh khắc đó, Tăng Lâm sững sờ, bởi anh ta không ngờ điều kiện hình thể và khí chất của Lạc Tự lại tốt đến vậy. Dù đứng cạnh nữ thần bất lão thanh lịch Hạ Uẩn, sự hiện diện của anh cũng không hề mờ nhạt.
Lý do thương hiệu mời Lạc Tự chủ yếu là vì độ hot của hai vai Bạch Dĩnh và Hoắc Hạo Ngôn, và trong khảo sát, nhiều khách hàng cao cấp rất có thiện cảm với anh, cộng thêm sự ăn ý độc đáo với Cố Tiêu Duy trên màn ảnh, nên công ty quyết định mời anh làm một trong những khách mời. Nhưng thứ họ chuẩn bị cho anh trình diễn chỉ là ‘Kim Tinh’ trong ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’ mà thôi.
Nói thẳng ra thì Nhật và Nguyệt là độc nhất vô nhị, còn Kim Tinh thì có rất nhiều.
Tăng Lâm dù sao cũng làm trong ngành lâu, anh ta có linh cảm rằng thiết kế của ‘Kim Tinh’ quá nhỏ, sẽ bị khí chất của Lạc Tự lấn át.
Anh ta muốn quan sát Lạc Tự kỹ hơn, nhưng không thể khiến Hà Mộ bên cạnh không vui, nên khéo léo nói: “Anh Hà, tôi thấy cô Hạ cũng ở đó, chúng ta qua chào hỏi nhé?”
Hà Mộ đương nhiên hiểu gặp tiền bối có tầm ảnh hưởng phải lễ phép, nên gật đầu, kìm nén sự không hài lòng trong lòng, tiến lại gần.
“Chào cô Hạ, hôm nay cô thật đẹp.” Hà Mộ lịch sự nói, ánh mắt cố tình lờ đi Lạc Tự bên cạnh.
Hạ Uẩn mỉm cười, “Hôm nay cậu cũng rất đẹp trai.”
Tăng Lâm cố ý nói về nhà thiết kế trang sức mà Hạ Uẩn thích nhất, quả nhiên cô khen ngợi hết lời. Khi cô đang nói, Hà Mộ và Tạ Thường đều phải chăm chú lắng nghe.
Điều này cũng cho Tăng Lâm cơ hội quan sát Lạc Tự ở cự ly gần, và trong lòng thầm kinh ngạc.
Anh ta đã gặp nhiều diễn viên, nhưng lần đầu tiên cảm nhận được ở Lạc Tự một khí trường điềm tĩnh trước vinh nhục. Anh không cố ý tạo dựng thái độ, nhưng tự toát ra phong độ, khiến người ta muốn lại gần, muốn nhìn mãi.
Người trình diễn trang sức ngoài việc phải phù hợp với khí chất của trang sức, còn không được quá phô trương lấn át vẻ hào nhoáng của nó.
Trong thâm tâm, Tăng Lâm thầm nghĩ Hà Mộ phù hợp hơn với các thương hiệu thời trang nhanh, thu hút giới trẻ. Nhưng Lạc Tự thực sự có một vẻ đẹp lắng đọng, đặc biệt là cổ dài nhưng toát lên sức mạnh nam tính, đường nét từ cổ tay đến ngón tay đều hoàn hảo, sang trọng phù hợp đeo nhẫn, không có tính xâm lấn, sự tỏa sáng của hormone nam tính diễn ra một cách tinh tế.
Lúc này Hạ Uẩn đã nói xong về nhà thiết kế yêu thích, Hà Mộ cũng hơi sốt ruột muốn lên thang máy nhanh, nóng lòng được đeo ‘Nguyệt Thần’. Cậu ta đã mất vài hợp đồng đại diện xa xỉ, lời mời của ‘Byron’ khiến sự tự tin đang xuống dốc của anh ta cuối cùng cũng được vực dậy chút ít.
Và ở cùng không gian với Lạc Tự, cậu ta có cảm giác bất an như sức sống của mình đang bị đối phương hút đi.
Rốt cuộc, mấy hợp đồng đại diện xa xỉ cậu ta mất đều đã liên hệ với bên Lạc Tự.
“Vậy chúng tôi vào thang máy trước, cô Hạ cùng vào chứ?” Tăng Lâm lên tiếng.
“Không, để tôi ngắm thêm Hoắc Hạo Ngôn vài giây. Yêu cái đẹp là bản tính của con người. Ở độ tuổi nào cũng vậy thôi.” Hạ Uẩn mỉm cười đầy ẩn ý.
Tăng Lâm lập tức hiểu hành động quan sát Lạc Tự lúc nãy của mình đã bị Hạ Uẩn nhìn thấu.
“Vậy chúng tôi lên trước.”
Khi cửa thang máy đóng lại, nụ cười gượng gạo trên môi Hà Mộ cuối cùng cũng lạnh đi.
Hạ Uẩn lại thân thiết với Lạc Tự như vậy! Chỉ vì anh diễn Hoắc Hạo Ngôn? Chắc chắn là do Lạc Tự lớn tuổi, cùng tầng tuổi với Hạ Uẩn!
Còn Tăng Lâm thì nắm chặt tay rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi lại nắm chặt. Lần đầu tiên anh ta cảm thấy thang máy sao mà chậm thế.
Khi cửa thang máy mở, Tăng Lâm nhanh chóng dẫn Hà Mộ đến phòng VIP, nơi đã có sẵn vài bộ trang sức chờ cậu ta thử đeo, stylist cũng đang chờ.
Sau đó, Tăng Lâm chạy nhanh trở lại cửa thang máy, ấn mạnh nút đi lên, vào trong liền bấm nút tầng cao nhất, nơi đặt văn phòng của giám đốc thiết kế Karlman.
Ra khỏi thang máy, anh không kịp chào trợ lý thiết kế đi ngang qua, liền xông vào văn phòng Karlman.
“Ngài Karlman, tôi nghĩ tôi đã tìm thấy người phù hợp để đeo ‘Bôn Nguyệt’ rồi.” Tăng Lâm chống hai tay lên bàn làm việc, hào hứng nhìn Karlman.
Karlman đang xem bản thiết kế, thở dài ngẩng đầu lên, “Anh nên biết, ‘Bôn Nguyệt’ có giá trị sưu tầm không nhỏ, không phải ai cũng có thể đeo được. Nếu người đeo không thể thể hiện vẻ đẹp của ‘Bôn Nguyệt’, sẽ làm giảm giá trị của bộ trang sức trị giá hàng chục triệu này.”
“Trước đây chúng ta cũng nói người đeo ‘Xạ Nhật’ phải có khí trường mạnh mẽ, nhưng chúng ta chẳng cũng tìm được Cố Tiêu Duy sao?”
“‘Xạ Nhật’ dùng ngọc phỉ thúy thủy tinh chủng hoàng đế lục làm đá chính, sự quý phái và màu sắc của nó không phải ai cũng có thể chế ngự được, đa số mọi người đều bị nó áp đảo ngược lại. Các nhà sưu tập đều kiêu ngạo, không ai muốn bị trang sức lấn át hoàn toàn. Ngũ quan của Cố Tiêu Duy có cảm giác mạnh mẽ, có thể tạo ra sự va chạm với ‘Xạ Nhật’. Nhưng trên đời có mấy Cố Tiêu Duy?”
“‘Bôn Nguyệt’ cần không phải là va chạm, mà là sự thanh lịch tự thân. Tôi đề nghị ngài đi xem một người, chúng ta đừng bỏ lỡ cơ hội ‘Bôn Nguyệt’ được trưng bày.”
Thực ra trong thiết kế ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’, ‘Nguyệt Thần’ không phải là đại diện cho ‘Nguyệt’, mà chính là ‘Bôn Nguyệt’.
Nhưng họ đã tìm quá nhiều người để đeo ‘Bôn Nguyệt’, hiệu quả đều không lý tưởng, nên cuối cùng định để ‘Bôn Nguyệt’ trong tủ kính, dùng ‘Nguyệt Thần’ để bù đắp cho chủ đề ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’.
Karlman nhìn biểu cảm trên mặt Tăng Lâm, sự hào hứng đó là biểu hiện khi các nhà thiết kế có được cảm hứng hoặc gặp thứ gì đó cực kỳ đẹp.
“Anh nói là ai?” Karlman hỏi.
Nếu có thể, Karlman cũng hy vọng có người có thể đeo ‘Bôn Nguyệt’.
“Tôi nói là Lạc Tự.” Tăng Lâm kiên định nói.
Karlman nhíu mày, anh đã nghe tên diễn viên này, nhưng không quen thuộc lắm.
Nhưng người khiến Tăng Lâm kỳ vọng như vậy, trong lòng anh cũng dấy lên chút mong đợi.
“Đi thôi, đi xem nào.”
Hai người cùng đến tầng nơi khách mời thử trang sức. Đầu tiên họ đi ngang qua phòng VIP của Hà Mộ, vì lịch sự Karlman vẫn dừng lại, vào trong chào Hà Mộ, cũng muốn xem hiệu quả Hà Mộ đeo ‘Nguyệt Thần’ như thế nào.
Thiết kế của ‘Nguyệt Thần’ vốn thiên về trẻ trung, Hà Mộ mặc vest đen đứng dưới ánh đèn, làm nổi bật chiếc ‘Nguyệt Thần’ trên cổ càng thêm sáng và thanh thoát. Đá chính là ngọc phỉ thúy tuyết hoa Mộ Na, hình dáng như hai đóa hoa quế sóng đôi, giữa cánh hoa rủ xuống một giọt sương.
Karlman vỗ tay hướng về phía Hà Mộ, “Quá đẹp. Tôi nghĩ nhà thiết kế của ‘Nguyệt Thần’ nhìn thấy cậu ắt sẽ say mê.”
Những lời khen đôi khi chỉ để người đeo thêm tự tin, và có thêm h*m m**n thể hiện trang sức.
Nghe lời khen như vậy, nụ cười trên mặt Hà Mộ càng rõ, “Cảm ơn, tôi cũng rất vinh hạnh được đeo ‘Nguyệt Thần’.”
Karlman ôm cậu ta một cái, lại thảo luận với stylist về trang điểm của Hà Mộ, rồi mới rời đi.
Ra ngoài, Tăng Lâm cười hỏi Karlman, “Thưa ngài, ngài thực sự nghĩ Hà Mộ có khí chất khiến người ta say mê sao?”
“‘Nguyệt Thần’ đã ban cho cậu ta khí chất làm say đắm lòng người.” Karlman cười, “Cậu ta là một chàng trai trẻ đẹp, nhưng vẻ đẹp của cậu ta luôn khiến người ta cảm thấy thiếu thiếu gì đó, có lẽ do những nhà thiết kế chúng ta quá khắt khe. Dù sao, tác phẩm như ‘Nguyệt Thần’ cần làm nổi bật vẻ đẹp trung tính, nhưng cũng không được quá nữ tính. Hà Mộ đã là lựa chọn có ngũ quan sắc nét nhưng không quá xâm lấn trong số các nam nghệ sĩ rồi.”
Có thể thấy, Hà Mộ trong lòng Karlman chỉ đạt mức khá, chưa đến xuất sắc.
Lúc này họ đến một phòng VIP khác, bên trong vang lên tiếng cười và âm nhạc.
Karlman đẩy cửa vào, thấy Hạ Uẩn mặc một chiếc váy dài màu mực, trên cổ trắng ngần đeo một viên ngọc phỉ thúy màu lạc lục to bằng trứng bồ câu, xung quanh ngọc là những viên ngọc phỉ thúy dương lục được khảm khéo léo với màu sắc từ đậm đến nhạt, đây cũng là sản phẩm chủ lực của bộ sưu tập ‘Nhật Nguyệt Tinh Thần’ – ‘Tinh Hà Vô Ngân’.
Vốn dĩ màu xanh lục nặng nề và quý phái như vậy đeo lên người sẽ trông đoan trang nhưng cũng nặng nề, thiếu sự linh hoạt, nhưng lúc này Hạ Uẩn cười tươi, đang được một chàng trai cao ráo dẫn nhảy.
Đối phương nâng cao đầu ngón tay Hạ Uẩn, dẫn cô xoay tròn, váy của Hạ Uẩn bay lên, như màn đêm đang chảy trôi.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 105: Trọn kiếp yêu nhau
10.0/10 từ 13 lượt.
