Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 8: Hạnh phúc


Dường như đêm qua chẳng hề có chuyện gì xảy ra, Du Dã vẫn đon đả gọi hắn xuống ăn sáng. +


Từ Hành Thanh ghét thái độ này của y. +


Cứ như thể y nắm chắc rằng hắn nhất định sẽ không giết y vậy. +


“Hành Thanh ăn hết rồi này, giỏi quá!” +


Nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ kia, Từ Hành Thanh không kìm được mà nghĩ: Đồ thần kinh. +


Hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ, oán hận của Du Dã, hoặc giả là vẻ ấm ức cũng không tồi. +


Trong lúc rảnh rỗi, hắn lướt điện thoại để tìm cách. +


Các đồng nghiệp đang đùn đẩy nhau ở cách đó không xa, rồi một người bước ra, hỏi hắn có muốn đi xem mắt tập thể không. +


Thường thì họ sẽ không mời hắn, suy cho cùng Từ Hành Thanh trông khá bảnh bao, nhưng tính cách lại có phần lạnh lùng. +


Xem mắt là để làm gì nhỉ? +


Để kết bạn, để tìm bạn đời. +


Và sau đó là để làm gì nữa? +


Không biết, cứ thế mà hòa tan vào đám đông, dù cho vốn dĩ bản thân là một kẻ lập dị. +


Xung quanh Từ Hành Thanh toàn là những người lạ, hắn chỉ có thể siết chặt nắm tay, trưng ra một nụ cười giả tạo, nhưng chẳng thể nhìn rõ hay ghi nhớ khuôn mặt của bất kỳ ai. +


Hắn hơi say rồi. +


“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.” Hắn lảo đảo rời khỏi chỗ ngồi. +


Vừa bước vào nhà vệ sinh, hắn đã nhìn thấy một người lẽ ra không thể xuất hiện ở đây. +


“Du Dã, sao anh lại tới đây?” Từ Hành Thanh cúi đầu, nở một nụ cười giễu cợt, “Chẳng phải nói là không thể ra khỏi cửa sao? Chẳng phải nói là lo bị phát hiện sao?” +



Đối phương không trả lời. +


Từ Hành Thanh nhíu mày, đưa tay về phía “Du Dã”, và thế là “Du Dã” cũng đưa tay về phía hắn. +


Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, Từ Hành Thanh đột ngột rụt tay lại, hất cằm lên: “Đêm nay tôi không về nhà đâu.” +


Hắn tuyên bố. +


“Từ Hành Thanh? Cậu đang nói chuyện với ai vậy?” +


Người đàn ông nọ vừa vẩy tay vừa lộ vẻ mặt hoang mang. +


Trên tay không cầm điện thoại, tai không đeo tai nghe, xung quanh cũng chẳng có ai, vậy mà lại nói cái gì mà đêm nay không về nhà? +


Chắc là say rồi. +


Thế nhưng Từ Hành Thanh vẫn về nhà. +


“Du Dã! Anh buông tay ra! Tôi đã nói đêm nay tôi không về nhà rồi mà!” +


“Nói lúc nào, sao tôi không biết?” Du Dã dìu một Từ Hành Thanh đang say khướt, chất vấn: “Tôi đã nói rõ ràng là cậu đang uống thuốc, không được hút thuốc, uống rượu hay ăn đồ quá k*ch th*ch, cậu muốn chết à?” +


“Tôi chết rồi anh có cùng chết với tôi không?” +


“Nếu cậu chết kiểu đó thì tôi sẽ không đâu.” Du Dã cười lạnh một tiếng, bế bổng Từ Hành Thanh lên lầu. +


“Tôi đi lấy thuốc giải rượu, cậu ngoan một chút.” +


Vừa lúc Du Dã rời đi, Từ Hành Thanh lập tức ngồi dậy. Hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, hệt như máu trong người đang sôi trào, hắn lảo đảo bước vào phòng tắm. +


Lúc này hắn chỉ làm theo bản năng cho thoải mái, hoàn toàn không màng đến sự nguy hiểm đằng sau hành động của mình. +


Nghe thấy tiếng nước, Du Dã đặt thuốc xuống rồi mở cửa bước vào. +


Từ Hành Thanh đang áp người liên tục vào lớp gạch men lạnh lẽo, trông như miếng trứng chiên đang lật mặt trên chảo nóng, rồi hắn bị cưỡng ép kéo tuột ra ngoài. +


“Tôi nóng!” +



Du Dã bế Từ Hành Thanh đi đến một căn phòng khác rồi đặt xuống: “Giờ đã mát hơn chưa?” +


Từ Hành Thanh nằm đó, lớp gương lạnh giá sau lưng đang dần nóng lên theo nhiệt độ cơ thể, thế là hắn lại lăn một vòng sang bên cạnh. +


Một nửa mặt sàn là gương, cả một bức tường là gương, ngay cả trần nhà cũng có. +


“Uống thuốc đi.” +


Du Dã giữ thái độ cứng rắn ép Từ Hành Thanh uống thuốc. +


“Du Dã, căn phòng này dùng để làm gì? Anh là kẻ b**n th** à?” Sau khi uống thuốc xong, Từ Hành Thanh cười cợt hỏi. +


“Đúng vậy, tôi chính là kẻ b**n th**.” Du Dã cũng mỉm cười nhìn hắn. +


Từ Hành Thanh tỉnh táo lại trong thoáng chốc, mới nhận ra mình đã tựa sát vào tường, còn Du Dã thì đang ở ngay trước mặt. +


Giống, thật sự quá giống. +


Hắn mơ màng đưa tay chạm vào mặt của Du Dã. +


Nghe thấy tiếng cười của y, lúc này hắn mới hoàn toàn tỉnh hẳn, vội vàng đẩy người trước mặt ra rồi hoảng loạn rời đi. +


Dường như trong những tấm gương kia, mọi dáng vẻ xấu xí của hắn đều không còn chỗ trốn. +


À, không nên nổi loạn mà uống rượu, người chịu tổn thương là cơ thể của mình, đã thế còn phải để Du Dã chăm sóc. +


Tựa lưng vào tường trong phòng mình, Từ Hành Thanh chẳng buồn nhấc một ngón tay. +


Cuối cùng làm sao mà bản thân sạch sẽ thơm tho đi ngủ được, hắn hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. +


Khi tỉnh dậy, đầu Từ Hành Thanh hơi đau. +


“Tôi xin nghỉ giúp cậu rồi, hôm nay hãy nghỉ ngơi cho tốt đi.” Du Dã đứng ở cửa, rồi bước vào phòng, “Cậu muốn làm gì nào?” +


“l*m t*nh, cũng được chứ?” Từ Hành Thanh liếc Du Dã một cái, xuống giường ôm quần áo đi vệ sinh cá nhân. +


Vệ sinh xong, hắn phát hiện Du Dã vẫn túc trực ở cửa. Thấy hắn ra, Du Dã ngửa đầu cười nhìn hắn như một chú chó nhỏ: “Được chứ, tôi sao cũng được.” +



Cái gì cũng được. +


Sống cũng được, chết cũng được, yêu cũng được. +


Sao lại có loại người như thế này nhỉ? +


“Vì cái gì?” Từ Hành Thanh cau mày. +


“Vì đó là cậu.” Du Dã đứng dậy, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ tâm mày của Từ Hành Thanh, “Cho nên tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu.” +


“Chưa chắc đâu.” Từ Hành Thanh lạnh lùng gạt tay y ra, đi thẳng đến bàn ăn. +


Con người không phải vạn năng. +


Du Dã nhìn hắn, vẫn như mọi khi. +


Từ Hành Thanh không nghĩ ra cách nào để đối đãi với Du Dã, sự hiện diện của cả một con người mang tên Du Dã khiến hắn khó chịu. +


Không thể phớt lờ, cũng chẳng thể tiêu diệt. +


Năm tháng, đợi thêm năm tháng nữa thôi. +


“Cậu có muốn vẽ tranh không? Hay nghe nhạc, hoặc nấu ăn làm đồ ngọt? Tôi có thể dạy cậu.” Du Dã giống như hoàn toàn không biết nội tâm của Từ Hành Thanh, hỏi hắn như vậy. +


“Nhưng tôi chẳng dạy được gì cho anh cả.” Từ Hành Thanh nói. +


Du Dã có thể dạy hắn những thú vui trong cuộc sống, nhưng Từ Hành Thanh không thể dạy y công việc của mình. +


Đây là một loại quan hệ không thể dùng từ “song song” hay “giao nhau” để mô tả, nó giống như mỗi người đang ở một không gian khác biệt. +


“Chỉ là tạm thời cậu chưa nghĩ ra thôi.” Du Dã nói, “Sự cô đơn, tịch mịch, không cam lòng, tủi thân, khát khao của cậu… đều có thể dạy tôi.” +


Từ Hành Thanh cười, cảm thấy thật hoang đường. +


Những thứ đó mà cũng tính là thứ cần dạy, cần học sao? Có phải là loại máy móc không biết thấu cảm với con người đâu. +


“Anh chưa từng thấy cô đơn sao?” Từ Hành Thanh hỏi Du Dã, “Anh chưa bao giờ trải qua cảm giác đó à?” +



Du Dã rũ hàng mi xuống, dáng vẻ ấy rất giống hắn: yếu ớt, lạc lối, im lìm, hệt như một hạt giống trong chậu hoa không biết phải nảy mầm thế nào, vùi sâu trong đất rồi cuối cùng chẳng thể đâm chồi. +


Y không trả lời, chỉ ngước mắt lên cười, đưa tay ra trước mặt Từ Hành Thanh: “Cậu xem này.” +


Những ngón tay đó linh hoạt gập lại vài cái, cuối cùng kết thành một hình trái tim, khiến Từ Hành Thanh nhìn mà không hiểu ý gì. +


Du Dã cũng nhận thấy sự hoang mang trong mắt Từ Hành Thanh, tự mình bật cười khẽ: “Đôi khi chỉ cần như thế này thôi, tôi đã cảm thấy vui vẻ rồi, Hành Thanh à, cậu hiểu không?” +


Bởi vì được sống, được hít thở, được chớp mắt, được nghe tiếng tim đập, rõ ràng là những điều tầm thường bấy nhiêu người chẳng mấy khi bận tâm, nhưng đôi khi, y lại thấy hạnh phúc. +


Người ta nói kẻ dễ thỏa mãn thì dễ có được niềm vui, vậy phải chăng y đã quá dễ thỏa mãn rồi không, chỉ cần được sống. Trái tim còn đập, y đã cảm thấy an lòng. +


Từ Hành Thanh bị những lời nói của Du Dã bao vây, toàn thân trào dâng một cảm giác tê dại, gần như không dám cử động, ngay cả hơi thở cũng ngừng lại. +


Nhưng tim vẫn đang đập, trước khi cái chết đến, nó chưa từng ngừng lại bao giờ. +


Dường như đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc cảm nhận được sự tồn tại thầm kín nhưng không thể cưỡng lại của nó, giống hệt như Du Dã – liều thuốc của hắn. +


Thế nhưng Từ Hành Thanh vẫn luôn tự cho rằng Du Dã là xiềng xích của mình, hắn muốn tự do, hắn muốn người kia phải chết. +


Vào khoảnh khắc nhận ra những điều này, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn tiếng tim đập và hơi thở của Từ Hành Thanh trôi nổi giữa một vũ trụ trống rỗng. +


Hắn không muốn chết, cũng không muốn Du Dã chết. +


Chỉ cần sống thôi đã là một loại hạnh phúc sao? Trước đây Từ Hành Thanh chưa từng nghĩ như vậy. +


Lúc này hắn cũng không thể nở nụ cười. +


Hắn cảm thấy chấn động chứ không thấy hạnh phúc, đại não đang dốc hết sức để phủ nhận điều đó. Những thứ này là căn bản của sự sống, hắn đáng lẽ phải khao khát nhiều hơn, đạt được nhiều hơn, như thế mới là hạnh phúc. +


Nhưng như thế lại chẳng hề hạnh phúc, vì mãi mãi không bao giờ thỏa mãn, nên mới không hạnh phúc. +


“Tại sao anh lại nghĩ như vậy?” Cuối cùng Từ Hành Thanh cũng phá vỡ sự tĩnh lặng của cơn trầm tư. +


Vì đã từng trải qua cái chết sao, hay là vì từng trở thành người thực vật? +


Vào khoảnh khắc mất đi, những gì đang có mới trở nên trân quý; chỉ khi có lại được lần nữa, người ta mới cảm nhận được hạnh phúc. +


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 8: Hạnh phúc
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...