Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Chương 5: Xin lỗi
“Sắp đến… sinh nhật rồi.” +
“Của tôi à?” Từ Hành Thanh suy nghĩ một chút, định đi tìm chứng minh thư của mình. Hắn không mấy quan tâm đến ngày sinh nhật. +
Du Dã nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói: “Của chúng ta.” +
Từ Hành Thanh sững sờ tại chỗ, không kìm được mà hỏi: “Chúng ta là anh em song sinh sao?” +
Du Dã “phụt” cười một tiếng. +
“Chúng ta còn… thân mật hơn thế nhiều.” Y tiến lại gần Từ Hành Thanh, dùng ánh mắt khóa chặt lấy người trước mặt, Từ Hành Thanh phản ứng lại theo bản năng, đột ngột lùi về phía sau. +
“Tôi muốn hôn cậu.” +
“Không muốn.” +
Y cúi đầu, hàng mi khẽ run rẩy như cánh lông vũ, trông có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn đáp: “Được thôi.” +
“Du Dã,” cảm nhận được sự ngoan ngoãn của người đàn ông, Từ Hành Thanh không tự chủ được mà lấn tới, “Nói rõ ràng về mối quan hệ của chúng ta đi. Chúng ta không phải song sinh, chúng ta chỉ chung sống với nhau thôi, đơn giản vậy thôi, đúng không?” +
“Cậu nói cứ như thể chúng ta chẳng có quan hệ gì với nhau vậy.” Du Dã khẽ nâng mi mắt, “Tôi nói cho cậu, tôi sẽ nói hết cho cậu, nếu cậu hôn tôi.” +
Từ Hành Thanh do dự giữa việc tiếp tục bị bủa vây bởi những thắc mắc hay là chỉ chạm môi một cái cho xong. +
Bởi vì hắn dường như chưa từng thân mật với ai như thế này bao giờ. +
Cứ coi như là hôn vào gương đi. +
Từ Hành Thanh lấy hết can đảm, nhắm mắt ghé sát lại gần, nhưng lại bị lòng bàn tay người đàn ông chặn lại. +
Trong lòng bàn tay toàn là hơi thở của chính hắn, lướt qua gò má mình. +
Từ Hành Thanh mở mắt ra, lộ vẻ bối rối. +
Du Dã hối hận rồi sao? +
Hắn lùi lại, Du Dã buông tay, khẽ hôn lên lòng bàn tay mình. +
“Tôi không muốn một nụ hôn vô nghĩa chỉ để đổi lấy câu trả lời.” Du Dã chỉ nói vậy. +
Người ta đều cho rằng hôn là thích, là yêu. +
Không, thực tế mỗi người đều có thể gán cho nụ hôn những ý nghĩa khác nhau. Nhiều khi đó không phải là hiện thực của tình yêu, mà chỉ là sự tưởng tượng của con người mà thôi. +
Du Dã thở hắt ra một hơi, chậm rãi kể lại: “Khi chúng ta chào đời, vì một lý do nào đó mà cha mẹ chỉ đăng ký tên cho một người, kể từ đó hai ta dùng chung một thân phận, cũng vì thế mà sống một cách vô cùng cẩn trọng.” +
“Đừng đùa nữa, lẽ nào định sống như vậy cả đời sao? Không kết hôn, không sinh con?” +
Du Dã nhìn Từ Hành Thanh đang chất vấn mình, không nói lời nào. Từ Hành Thanh lại từ trong mắt y nhìn thấy câu trả lời – đúng vậy, dường như đó là lẽ đương nhiên. +
“Tôi có thể làm gì được đây, Hành Thanh à.” Du Dã thở dài, “Dù chúng ta có đi bù đắp, tôi có được chứng minh thư riêng, thì bằng cấp của cậu, công việc hiện tại của cậu ở viện nghiên cứu, chẳng lẽ sẽ không bị đóng con dấu nghi ngờ gian lận sao? Chúng ta chẳng lẽ không phải đối mặt với những lời đàm tiếu của thiên hạ sao?” +
“Cậu không có công việc, tôi sẵn lòng đi rửa bát, chạy giao hàng để nuôi cậu, nhưng tôi sợ cậu vì tôi mà bị tổn thương, sợ đến phát điên đi được.” +
“Tôi đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của cậu, tôi nghĩ, có lẽ cậu sẽ vì nụ cười của tôi mà thấy vui vẻ, nên tôi mới dốc hết sức mình để không bộc lộ nỗi buồn. Thế nhưng đến lúc đó, nhìn cậu đau khổ, tôi rốt cuộc nên cười hay nên khóc đây?” +
Từ Hành Thanh do dự: “Du…” +
Hắn khựng lại. +
Họ dùng chung một thân phận, Du Dã cũng là Từ Hành Thanh, vậy nên Du Dã là cái tên y tự đặt cho mình sao? +
“Anh đừng có được hời còn khoe mẽ! Bây giờ người đau khổ nhất rõ ràng là tôi, anh ở nhà có thể làm bất cứ điều gì anh muốn, những bức tranh đó, những bản nhạc đó, những bông hoa đó… ngoại trừ anh ra căn bản chẳng ai quan tâm cả! Anh còn giá trị gì nữa? Anh ngay cả thân phận cũng không còn, cũng không cần nữa rồi, vậy mà còn nói lời đường mật là vì tôi!” +
“Anh mới là người nên rời đi nhất! Nếu không phải…” +
Nếu không phải vì anh là “thuốc” của tôi, tôi đã sớm đuổi anh đi, sớm rời bỏ anh rồi. +
Từ Hành Thanh sững người, vì Du Dã đang đăm đăm nhìn hắn, hắn không diễn tả được đó là ánh mắt gì, có lẽ là vùng biển sâu dưới lớp băng trôi trong đêm ở chai cực Bắc Nam. +
“Hành Thanh à, trước đây cậu không nói như vậy.” +
Lớp băng nứt vỡ, dòng nước biển vốn nên tĩnh lặng tức khắc cuộn trào ra ngoài. +
Từ Hành Thanh cứng đờ người, hoàn toàn không ngờ Du Dã sẽ khóc. +
“Cậu từng nói, cậu rất thích tranh của tôi, rất thích hoa của tôi, rất thích nhạc của tôi, cũng rất thích cơm nước và món tráng miệng tôi làm. Cậu là cam tâm tình nguyện, cậu đã nói…” +
“Cậu nói sau này cậu sẽ là Từ Hành Thanh, còn tôi được tự do hoàn toàn, cậu nói rồi sẽ có một ngày, chúng ta sẽ cùng nhau dạo chơi không chút gò bó trên những cánh đồng cỏ xanh mướt rộng lớn.” +
“Cũng chính cậu đã nói rằng khung tranh, giấy vẽ và những khuông nhạc đều là cánh đồng hoang của tôi. Cậu thích nhìn tôi trầm tư hay chạy nhảy trên đó mà chẳng cần quan tâm đến bất kỳ ai. Cậu đã nói như thế…” +
“Cậu nói, từ nay về sau tôi sẽ tên là Du Dã.” +
Dạo chơi nơi đồng hoang, tự do không ràng buộc. +
“Nhưng cậu đều không nhớ rõ nữa rồi… Cậu chỉ nhớ trong thuốc của cậu có máu của tôi, cậu chỉ nhớ tôi là xiềng xích nặng nề của cậu, cậu chỉ nhớ cái chết chính là sự giải thoát…” +
“Cậu không nhớ rằng cậu còn có tôi luôn yêu cậu, không nhớ lời thề của chúng ta… Tất cả đều không nhớ nữa rồi…” +
Du Dã nức nở, đôi mắt đẫm lệ nhìn Từ Hành Thanh đang đứng ngây ra như phỗng một cái, rồi bước về phía nhà bếp. +
Từ Hành Thanh hoàn hồn, vội vã đuổi theo. +
Hóa ra là như vậy sao? +
Du Dã cầm con dao lên, sắc mặt trắng bệch: “Tôi đã tính toán kỹ rồi, chỉ cần mỗi tuần rút 200ml máu, rút trong vòng sáu tháng là đủ để cậu sống cả đời. Đơn thuốc tôi cũng đã viết sẵn cho cậu rồi.” +
“Du, Du Dã! Anh bình tĩnh lại đi!” Từ Hành Thanh sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, “Là tôi sai rồi, xin lỗi anh! Xin lỗi! Là tôi đã không tìm hiểu kỹ.” +
“Đều là lỗi của tôi, là tôi quá tham lam.” Du Dã lẩm bẩm trong trạng thái thất thần, đột nhiên lại nở một nụ cười rạng rỡ, “Thực ra tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi, vốn dĩ tôi không nên tồn tại, không nên làm phiền cậu. Tôi nên rút cạn máu rồi rời đi, không nên dùng chuyện này để trói buộc cậu.” +
“Cậu đợi tôi thêm sáu tháng nữa thôi, có được không? Cầu xin cậu đấy.” +
“Không phải… không phải như thế! Anh nên nói cho tôi biết chứ!” Từ Hành Thanh hét lớn một tiếng, “Anh nên kể cho tôi nghe từng chút một về những gì giữa chúng ta! Tại sao lúc nào cũng im hơi lặng tiếng như vậy?” +
“Bởi vì điều này là sai trái, Hành Thanh à, chính cậu cũng đã nói rồi mà, lẽ nào chúng ta định cứ thế này cả đời, không kết hôn không sinh con sao?” +
Từ Hành Thanh không ngờ chiếc boomerang mình ném đi lại đâm ngược vào chính mình nhanh đến thế. +
Đúng rồi, không sao, vẫn còn sáu tháng nữa cơ mà. +
“Bỏ dao xuống đi, đưa tôi đến phòng trưng bày xem một chút.” Từ Hành Thanh cố gắng nói thật dịu dàng, “Hãy để tôi nhớ lại, để tôi nhớ về anh, có được không?” +
Người đàn ông nước mắt đầm đìa chậm rãi đặt con dao xuống, tay áp lên lồng ngực mình, nhìn Từ Hành Thanh một cách đáng thương: “Chỗ này khó chịu quá, muốn được ôm cậu một cái.” +
Từ Hành Thanh bất lực dang rộng vòng tay, Du Dã lập tức vùi đầu vào lồng ngực hắn, sụt sịt mũi rồi dùng sức ôm chặt lấy hắn, tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn. +
“Xin lỗi… nhưng tôi thực sự… thực sự rất muốn được ở bên cậu mãi mãi… xin lỗi cậu…” +
“Từ khi còn nhỏ tôi đã nghĩ như vậy, chúng ta chắc chắn sẽ bên nhau mãi mãi, tôi đã nghĩ như thế cho đến tận bây giờ, nhưng mà… xin lỗi… xin lỗi…” +
Tôi thực sự không thể kiểm soát nổi bản thân mình để ngừng yêu em, trừ khi thần chết mang tôi đi. +
Từ Hành Thanh còn có thể nói gì đây? Hắn chính là kẻ đã từng nung nấu ý định g**t ch*t người đang ở trong lòng mình. +
Nhưng… hắn thực sự đã mủi lòng rồi. +
Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Story
Chương 5: Xin lỗi
10.0/10 từ 31 lượt.
