Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 3: Tôi cần cậu


Từ Hành Thanh nhìn trừng trừng vào con dao trên tay Du Dã. +


Du Dã lại mang vẻ mặt chẳng mảy may để tâm: “Nếu tôi chết, hãy chôn cất tôi ở ngọn núi sau nhà, cậu chết cũng vậy. Cậu sẽ biết phải làm thế nào mà.” +


Y biết rồi. +


Y rút dao ra, thành thục ướm thử hai nhát lên cổ mình, đón nhận cái chết sắp cận kề một cách ôn hòa và bình thản đến thế. Từ Hành Thanh đột ngột chộp lấy cổ tay y. +


Bản năng của hắn như ngọn núi lửa đang phun trào gào thét, tiềm thức của hắn không muốn Du Dã chết. +


“Xin lỗi… tôi… tôi sai rồi…” Từ Hành Thanh nắm chặt tay Du Dã không ngừng run rẩy, hắn cúi gầm đầu, giọng nói như bị dùng sức mạnh cưỡng ép rặn ra. +


Du Dã lại nói: “Cậu không sai, Hành Thanh, cậu không có lỗi gì cả.” +


“Tôi thực sự…” +


Cách nhau một khoảng bằng con dao, sự dịu dàng tĩnh mịch trong ánh mắt Du Dã đột ngột va thẳng vào mắt Từ Hành Thanh. +


“Tôi sẵn lòng cùng cậu đi chết.” +


Con dao rơi xuống đất. +


Từ Hành Thanh kinh hoàng lùi lại một bước. +


“Tại sao lại sợ hãi? Đáng lẽ cậu nên vui mừng chứ.” Du Dã tiến lại gần một bước. +


“Cậu chỉ có thể dựa dẫm vào tôi để sống, rất bất công phải không?” +


“Cậu cũng muốn ra ngoài chơi, muốn những ngày tháng nhàn nhã, muốn có những người bạn đẻ sẽ chia, muốn được khen ngợi và công nhận… nhưng tất cả những thứ đó cậu hầu như đều không có được.” +



“Thế giới này tồi tệ lắm nhỉ, ngay cả tôi cũng chỉ đang lợi dụng cậu mà thôi – dùng dòng máu của mình làm xiềng xích khiến cậu sống không bằng chết.” +


“Cho nên cậu mới muốn cùng tôi rời khỏi đây.” +


“Anh… còn anh thì sao?” Từ Hành Thanh từng bước lùi lại, bị ép sát vào tường, hắn hỏi ngược lại Du Dã. +


“Anh không thích cuộc sống hiện tại sao? Anh có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không có bất kỳ sự ràng buộc nào, vẽ tranh của anh, soạn nhạc của anh, trồng hoa của anh, tại sao anh lại sẵn lòng chết?” +


“Bởi vì…” Du Dã tiến sát lại, không đưa tay ra nữa, mà dùng hơi thở nóng rực m*n tr*n gương mặt Từ Hành Thanh, khẽ cười một tiếng. +


“…Cậu muốn đi đâu tôi cũng sẽ đi cùng cậu, ngay cả thế giới sau cái chết, nếu như cậu cần.” +


Rõ ràng giây trước anh còn nói mình đang lợi dụng tôi? Tại sao khoảnh khắc này lại nói ra lý do quyến luyến dịu dàng đến thế, cứ như thể anh yêu tôi sâu đậm. +


Từ Hành Thanh không hiểu. +


Hắn nhớ lại nơi ký ức mình bắt đầu rõ ràng, điểm khởi đầu của hắn. +


Phòng bệnh VIP trong bệnh viện, Du Dã ngồi bên cạnh giường hắn. +


Y nói với hắn: “Chúng ta chung sống với nhau.” +


Chỉ vậy mà thôi. +


“Chúng ta là quan hệ gì?” +


Bây giờ, Từ Hành Thanh rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi đã bủa vây lấy mình suốt một năm qua. +


“Quan hệ của chúng ta vượt trên tất cả mọi mối quan hệ trên thế gian này, không thể định nghĩa chính xác được.” Du Dã cong khóe miệng, “Nhưng, khi nào cậu thực sự không còn yêu tôi nữa, cậu mới có thể giết được tôi.” +


“Tôi không yêu anh.” Từ Hành Thanh vô cảm, “Trong ký ức mơ hồ của tôi căn bản không có anh.” +



“Ha ha ha,” Du Dã cười lên, nắm lấy tay Từ Hành Thanh, dùng gò má mình cọ cọ vào đó, “Phải, đều là tôi đơn phương tình nguyện.” +


Từ Hành Thanh đột ngột rút tay về: “Anh cũng không yêu tôi.” +


Nếu yêu hắn, tại sao cuộc sống của bọn họ lại giống như những người xa lạ? Chưa từng hỏi han, hiếm khi tiếp xúc, thậm chí ngay cả chuyện thuốc thang cũng giấu giếm hắn. +


Du Dã đối với hắn căn bản chẳng có lấy một hành động cầu yêu nào, vậy mà lại ở đây bịa ra cái cớ sẵn lòng cùng chết với hắn. +


Khóe miệng Du Dã dần hạ xuống, trở nên vô cảm giống hệt Từ Hành Thanh, khiến hắn trong phút chốc cảm thấy như mình đang soi gương. +


Cảm giác này khiến Từ Hành Thanh thấy lạ lẫm. +


Nếu không nhờ ngoại vật, con người thực chất rất ít khi nhìn thấy khuôn mặt của chính mình. +


Đi trên đường phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng là đủ loại người, duy chỉ có bản thân mình là không thấy được. +


Bạn hiểu rõ từng hành động cử chỉ của mình, nhưng bạn hoàn toàn không biết trông mình như thế nào. +


Góc nhìn thứ nhất và góc nhìn thứ ba vĩnh viễn không bao giờ giống nhau. +


“Tôi cần cậu.” +


Du Dã không còn dùng tông giọng nhẹ nhàng như trước, âm thanh này trở nên rất nặng, rất lạnh, xen lẫn một chút run rẩy. +


Giống hệt như giọng nói của chính hắn. +


Rõ ràng là tôi cần anh mà. Từ Hành Thanh thầm nghĩ, rõ ràng là dây leo không thể rời xa đại thụ. +


Hắn không nghĩ ra lời nào để đáp lại. Du Dã lại tiến gần hơn, hơi thở ấm nóng khiến Từ Hành Thanh tỉnh ngộ rằng trước mặt mình không phải tấm gương, mà là một con người sống bằng xương bằng thịt. +


“Tôi rất vui vì cậu muốn đưa tôi cùng rời đi, nhưng nếu có một ngày cậu muốn ra đi một mình, liệu có thể nói cho tôi biết không?” +



Từ Hành Thanh không trả lời. +


Du Dã cười, nụ cười rất cay đắng, giống hệt vị của viên thuốc mà Từ Hành Thanh phải uống mỗi ngày. Hắn vô thức cử động hàm, cắn vài cái, răng va vào nhau phát ra âm thanh nhỏ xíu, hắn chỉ cắn vào không khí trong miệng, nhưng vị đắng ngắt kia dường như thực sự đang hiện hữu nơi đầu lưỡi. +


“Coi như tôi cầu xin cậu đấy.” +


Bóng tối dời đi, Du Dã quỳ một chân xuống đất, nắm lấy tay Từ Hành Thanh, ngẩng đầu nhìn hắn. +


“Tôi cầu xin cậu.” +


Y lặp lại một lần nữa, đôi mày khẽ nhíu lại đầy uất ức, dường như nếu Từ Hành Thanh không đồng ý, y sẽ không buông tay, cũng sẽ không đứng dậy. +


Từ Hành Thanh không muốn đồng ý. +


“Tôi chết cũng sẽ kéo anh chết cùng, mới không thèm rời đi một mình.” Hắn nói chắc như đinh đóng cột, vậy mà Du Dã lại như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi. +


Người này… không phải bị thần kinh đấy chứ? +


“Vậy thì, những ngày tháng sau này, tôi sẽ không đè nén bản thân mình nữa.” Du Dã mỉm cười đứng dậy nói. +


“Tùy anh.” +


Hừ, cuối cùng cũng chịu lộ bản chất rồi sao! Trước đây giấu giấu diếm diếm chắc chắn là vì quá xấu xa rồi. Thế cũng tốt, sau này giết đi mới không thấy tội lỗi. +


Từ Hành Thanh lên mạng tìm kiếm đủ mọi cách chết. +


Một dòng thông báo đẩy hiện ngay lên đầu. +


Hôm nay cũng là một ngày muốn g**t ch*t ông chủ [mặt mỉm cười]. +


Đó là nhật ký ghi lại những lời nói suông và ảo tưởng của một kẻ đáng thương bị công việc vùi dập, chỉ có vậy thôi. +



Thậm chí về sau, nội dung không còn đơn thuần là các kiểu mưu sát nữa, mà còn bao gồm cả cách chế biến các tổ chức và cơ quan cơ thể khiến người ta phải há hốc mồm vì những nội dung như thế. +


Xem ra bệnh cũng không nhẹ. +


Từ Hành Thanh lắc đầu, bấm vào một trang web khác. +


Trang web đó nói về việc tự sát. +


Từ Hành Thanh có thể thấy ý định ban đầu của nó là khuyên người ta trân trọng mạng sống, chẳng có phương thức tự sát nào là không đau đớn cả. +


Du Dã sẽ mặc kệ mình cứ thế cắt cổ tay y sao? Sẽ ngoan ngoãn đi theo mình leo lên nhà cao tầng rồi nhảy xuống chứ? Sẽ uống thứ thuốc mình đưa cho sao? Hay sẽ đi vào biển khơi không người rồi biến mất dưới sự chứng kiến của mình? +


Y đã nói là sẵn lòng đi chết mà. +


Từ Hành Thanh tựa lưng vào ghế. +


Tại sao chứ? Hắn không hiểu. +


Tại sao đại thụ lại sẵn lòng cùng đồng quy vu tận với dây leo? Hay là cái phép ẩn dụ mà hắn hằng tin tưởng bấy lâu nay ngay từ đầu đã sai lầm rồi. +


Du Dã nói anh ta cần mình. Từ Hành Thanh nhíu mày, một lần nữa ghé sát vào màn hình, trong khoảnh khắc bỗng nhiên bừng tỉnh. +


Phải rồi, Du Dã cần hắn kiếm tiền không phải sao? +


Du Dã có công việc riêng không? +


Toàn bộ những bức tranh kia đều được treo trong phòng trưng bày đặc biệt, những bản nhạc và bài hát đó hắn chưa bao giờ nghe thấy ở bên ngoài. Y gần như là một nhà sáng tạo cách biệt với thế gian, chẳng hề quan tâm đến mọi thứ ngoài kia. +


Y không kiếm được tiền, cũng sẽ không sống nổi, y mới chính là dây leo! +


Từ Hành Thanh trở nên tự tin hẳn. +


Cho đến sáng ngày hôm sau, hắn không nhìn thấy thuốc của mình trên tủ thuốc nữa. 


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 3: Tôi cần cậu
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...