Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 11: Không thể khước từ


Từ Hành Thanh hoàn toàn không ngờ Du Dã lại có thể hành động táo bạo như thế, hắn mạnh bạo né sang một bên, tức giận nhìn y. +


Hắn ngầm thừa nhận sự tiếp cận của Du Dã, nhưng chưa từng cho phép sự thân mật kiểu này. +


“Trông có vẻ rất ngon.” Du Dã rũ mắt, lau lau tay. +


“Cái gì cơ?” +


Y không trả lời mà cưỡng ép ôm chầm lấy Từ Hành Thanh. Lúc này, tay trái Từ Hành Thanh đang cầm một lá vỏ sủi cảo, tay phải cầm đũa, đứng chết trân tại chỗ. +


Du Dã chỉ cứ thế ôm lấy, cúi thấp người, áp tai vào ngay lồng ngực của Từ Hành Thanh. +


“Anh làm cái gì vậy?” +


Từ Hành Thanh không thoải mái dùng đầu đũa chọc chọc vào lưng Du Dã, chẳng đau chẳng ngứa. +


“Đang nghe nhịp tim của bé cưng nhà mình.” +


Du Dã đáp, độ rung từ dây thanh quản khi y nói chuyện như xuyên qua cơ thể, thấm thấu vào tận trái tim của Từ Hành Thanh. +


“Ồ, nhanh hơn rồi này.” Du Dã lại cười, tiếng cười khẽ không kìm nén được phát ra từ nơi sâu nhất trong cơ thể y, truyền đến tận đáy lòng của Từ Hành Thanh, giống như ngọn lửa men theo ngòi nổ, đốt cháy một trận hỏa hoạn rực rỡ. +


Khiến Từ Hành Thanh không tự chủ được mà nín thở. +


“Em lúc nào cũng vậy.” Du Dã buông tay ra. +


Tôi lúc nào cũng thế nào? Từ Hành Thanh không hiểu, cũng không hỏi. +



“Muốn quy hết mọi chuyện về việc nín thở sao?” Du Dã định bấu mũi Từ Hành Thanh, nhưng bị hắn né được. +


“Nhưng mà như vậy cũng rất đáng yêu.” Trong đôi mắt cong cong của Du Dã hoàn toàn là hình bóng của Từ Hành Thanh. +


Từ Hành Thanh không biết lúc này trông mình ra sao, nhưng hắn biết rõ dáng vẻ của Du Dã: nhẹ nhõm, vui vẻ, như chú cá vàng đang vẫy vây thổi bong bóng trong bể nước, “bộp bộp”, đáng yêu cực kỳ. +


Hắn nhất định là điên rồi mới thấy Du Dã đáng yêu. +


Có lẽ Du Dã không hề lừa hắn, trước khi hắn mất trí nhớ, họ vốn dĩ là mối quan hệ thân mật hơn cả người tình. +


Dù cho Từ Hành Thanh có không cam lòng đến mức nào, thì trái tim hắn giờ đây đã không còn bị bộ não đánh lừa được nữa. +


Nhưng hắn không biết cách để thích một người, cũng giống như việc hắn không hiểu hạnh phúc là gì vậy. +


Cho nên hắn không cảm nhận được sự yêu thích của người khác, nhưng… hắn hình như thực sự đã cảm nhận được sự yêu thích mà Du Dã dành cho mình. +


Cảm giác đó rất mơ hồ, rất nhẹ nhàng nhưng lại hiện hữu ở khắp mọi nơi, giống như hơi thở, chỉ cần còn sống là nó vẫn luôn diễn ra trong từng phút từng giây. +


“Hành Thanh, đừng nín thở.” Du Dã rửa tay sạch sẽ rồi lấy lá vỏ sủi cảo từ tay Từ Hành Thanh, nhắc nhở: “Hít thở đi nào. Tôi không trêu em nữa.” +


Từ Hành Thanh theo bản năng túm lấy áo của Du Dã, bột mì dính lên lớp vải trắng xóa một mảng. Lông mi hắn run rẩy, khẽ khàng hít thở, nhưng vẫn cảm thấy có chút không thông, hệt như trong lồng ngực tích tụ làn khói đặc từ bao năm qua, khiến người ta khó chịu vì bị sặc từ bên trong. +


Du Dã nắm lấy bàn tay đang hơi run của Từ Hành Thanh, đặt lên môi mình. +


Giống như một nụ hôn đầy cố chấp. +


Hơi thở ấm áp chạm vào tay Từ Hành Thanh một cách có quy luật, bình thản và dịu dàng. +


Du Dã nhìn Từ Hành Thanh như thế: “Xin lỗi em.” +



Âm thanh phát ra từ làn môi, gảy lên từng nhịp thần kinh trên cánh tay Từ Hành Thanh. +


Không có khiển trách, không có oán hận, không có phớt lờ, mà là lời xin lỗi. +


Từ Hành Thanh tiến lên một bước, hắn cảm thấy Du Dã sẽ hiểu hắn muốn gì. +


Du Dã hiểu. Trong mắt y xẹt qua một tia sáng trong thoáng chốc, giống như ngôi sao băng rạch ngang bầu trời đêm. +


Y ôm lấy Từ Hành Thanh. +


Đó là một cái ôm chặt đến mức hận không thể để cơ thể cả hai hoàn toàn dính chặt vào nhau. +


Y dán sát vào Từ Hành Thanh. +


Hơi thở, nhiệt độ, nhịp tim, toàn bộ đều được Từ Hành Thanh cảm nhận rõ mồn một. +


Chỉ cần như thế thôi, đã thấy rất hạnh phúc. +


Từ Hành Thanh nhớ lại lúc Du Dã giơ tay trước mặt hắn, gập những ngón tay lại rồi kết thành một hình trái tim và nói với hắn những lời đó. +


Hắn cảm thấy an lòng, cảm thấy bình yên, làn khói trong lồng ngực bị quét sạch không còn một dấu vết. +


Nhưng họ vẫn ôm chặt lấy nhau. +


“Đi nghỉ ngơi đi. Xem video hướng dẫn cách thở bằng bụng cũng tốt lắm đấy.” Cuối cùng, vẫn là Du Dã ghé sát tai hắn nói nhỏ rồi mới buông hắn ra. +


Từ Hành Thanh trở về phòng mình, ngồi trên giường, lần đầu tiên hắn cảm thấy chiếc giường của mình lại rộng đến thế. +


Hắn chẳng có việc gì làm nên đã nghe lời Du Dã, bắt đầu tập thở bằng bụng theo video. +



Khi Du Dã thu dọn xong xuôi mọi thứ rồi lên lầu, vừa đẩy cửa ra, đập vào mắt y là cảnh Từ Hành Thanh đang ngồi như một vị thiền sư nhập định, tai đeo tai nghe, còn cái bụng thì cứ phập phồng lên xuống. +


Y không kìm lòng được mà nhẹ nhàng đặt tay lên, bàn tay nương theo nhịp phập phồng của bụng Từ Hành Thanh chưa được bao lâu thì hắn đã “vỡ trận”. +


Hắn mỉm cười, nhưng vẫn giả vờ giận dỗi mà gạt tay Du Dã ra. +


Du Dã nhìn thấy rõ mồn một ý cười trong mắt Từ Hành Thanh, y cũng cười, vừa cười vừa đưa tay ôm lấy vai hắn, ép người xuống giường. +


Từ Hành Thanh chớp chớp mắt, cười nhìn y. +


Nhưng nụ cười ấy nhanh chóng thu lại, ánh mắt hắn bắt đầu đảo loạn khắp nơi, không dám nhìn thẳng vào Du Dã. +


Bầu không khí vui vẻ đùa giỡn ban nãy bỗng chốc đổi vị, nó không còn trắng trong thuần khiết như nhành linh lan bên cửa sổ nữa, mà bắt đầu ửng hồng, trở nên ám muội. +


Du Dã dò xét cúi người xuống từng chút một, Từ Hành Thanh giống như chú thỏ bị kinh động, đưa tay túm lấy áo y, nhưng lại không đẩy ra. +


Hắn vẫn không nhìn Du Dã. Từ góc độ này, y có thể thấy hàng mi rũ xuống của hắn, một phần con ngươi bị che giấu cảm xúc, và dịch xuống dưới một chút là đầu lưỡi đang nhịn không được mà l**m môi vì căng thẳng và xấu hổ. +


Hắn siết chặt áo y, nhịp tim đập nhanh như sấm dậy. +


Cuối cùng Du Dã cũng động đậy. +


Như một đứa trẻ đối đãi với viên kẹo quý giá, y l**m láp qua làn môi Từ Hành Thanh, chạm vào đầu lưỡi nhút nhát đang rụt rè sâu trong khoang miệng, rồi cẩn thận quấn quýt lấy nó. +


Rất nhẹ, rất chậm và rất dịu dàng, tựa hồ ẩn chứa rất nhiều lo âu và luyến lưu. +


Nhưng dù chỉ là mặt hồ phẳng lặng như thế, cũng đủ khiến hơi thở Từ Hành Thanh dồn dập, đại não vì thiếu oxy mà trở nên mụ mẫm. +


Lòng bàn tay hắn vừa đẩy một cái, Du Dã liền ngoan ngoãn buông ra, nhưng vẫn chống người phía trên nhìn hắn đắm đuối. +



Đôi mắt ấy gần như khiến Từ Hành Thanh sợ hãi, nhưng sợ hãi điều gì cơ chứ? Đó là đôi mắt chỉ đong đầy hình bóng hắn, một bản thân đang lộ vẻ “chật vật” vì tình vì yêui. +


Du Dã kiên nhẫn chờ đợi hành động của hắn, chờ đợi mệnh lệnh từ hắn. +


Từ Hành Thanh không biết mình bị làm sao, lòng bàn tay hắn run rẩy theo từng nhịp thở của Du Dã. +


Lẽ ra hắn nên đẩy y ra mới đúng. +


Có lẽ vì những đóa hoa trong vườn chiều nay nở quá rực rỡ, có lẽ vì vầng trăng đêm nay quá tròn đầy, có lẽ vì bát sủi cảo sáng mai sẽ rất thơm, hoặc có lẽ vì làn gió thổi qua chiếc chuông bắt giấc mơ khiến mọi thứ trở nên quá đỗi nồng nàn… Lòng bàn tay đang đẩy Du Dã của hắn dần co lại, những ngón tay lần lượt gập vào, một lần nữa túm chặt lấy áo y. +


Du Dã mỉm cười.  +


Từ Hành Thanh không nhìn y, nhưng hắn biết y đang cười. Khoảng cách giữa họ gần đến mức chẳng cần ngôn từ cũng có thể cảm nhận được tất cả. +


Du Dã mỉm cười rồi lại cúi xuống, một lần nữa ngậm lấy viên kẹo quý giá của mình, rồi lại được đà lấn tới mà dò xét, còn Từ Hành Thanh, đã ngầm cho phép. +


Ban đầu hắn có vùng vẫy một chút, nhưng rồi chỉ đưa tay ra ấn chặt đầu Du Dã, ép trán y tựa vào vai mình, cốt để y không nhìn thấy biểu cảm của hắn, cứ như làm vậy sẽ khiến hắn thấy yên tâm hơn. +


Hắn cảm thấy thật nóng, nhưng hắn lại không nỡ buông bỏ nguồn cơn của mọi sự nóng bỏng ấy – chính là Du Dã. +


Chẳng có lời nào được thốt ra. +


Hóa ra họ chẳng cần nói gì cả. +


Chỉ một ánh mắt, một động tác, Du Dã đã có thể thấu hiểu tất cả về hắn. +


Những bông hoa linh lan không tiếng động khẽ khàng lay động trong làn gió đêm dịu dàng, vầng trăng cuối cùng cũng chịu ban phát ánh sáng mà nó đã chắt bóp bấy lâu, bao phủ lấy những đóa hoa non nớt đang run rẩy. +


Một bàn tay sạch sẽ che khuất đôi mắt của Từ Hành Thanh, khiến trước mắt hắn bỗng chốc trở nên tối đen như mực. +


Giọng nói hơi khàn của người đàn ông cuối cùng cũng phá vỡ sự cuồng nhiệt đầy tĩnh lặng này. +


Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Truyện Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh Story Chương 11: Không thể khước từ
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...