Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Chương 53: Phiên ngoại 1
Buộc dây cáp xong, Lê Tầm sẽ diễn thử hai lần cảnh bị đánh bay ra ngoài dưới sự hướng dẫn của đạo diễn.
Anh đến tham gia diễn xuất với vai trò là cameo trong một bộ phim cổ trang, đóng vai một nam phụ chỉ hết vai sau ba tập. Tuy ít đất diễn nhưng đây lại là bạch nguyệt quang của nữ chính, gần như xuyên suốt cả bộ phim.
Việc nhận vai khách mời này cũng là ý đồ của công ty muốn anh thử sức để sau này có thể phát triển theo sự nghiệp diễn xuất. Ban đầu Lê Tầm không có ý định này, anh không xuất thân chính quy từ điện ảnh, cũng không tự tin vào khả năng diễn xuất của bản thân. Nhưng tuổi thọ của nhóm nhạc thần tượng rất hạn chế, hầu hết các nhóm nhạc nổi tiếng được vài năm thì đều tách ra để phát triển sự nghiệp riêng, người gặp may mắn thì có thể tỏa sáng ở nhiều lĩnh vực, có người thì chìm hẳn, chỉ xuất hiện khi nhóm tái hợp hoạt động. Người có thể duy trì danh tiếng lâu dài thì rất ít, giới giải trí là nơi sóng sau xô sóng trước quá nhanh.
Chuyển sang làm diễn viên là ước mơ của hầu hết các thần tượng, nhiều người đã thử sức lấn sân sang diễn xuất nhưng rất ít người có thể thành công. Đường Duệ Ninh cũng khuyên anh nên thử một lần, dù sao trước đây khi quay MV đạo diễn cũng đã khen ngợi về khả năng diễn xuất của anh, nhưng độ khó của việc quay MV là quá xa so với việc đóng phim chính thống. Lê Tầm mang theo nỗi bồn chồn lo lắng cho đến khi đến phim trường, trong lòng niệm đi niệm lại những câu thoại ít ỏi mà anh đã học thuộc lòng.
Đạo diễn Hùng là một đạo diễn lão làng giàu kinh nghiệm, có danh tiếng không nhỏ. Ông không thích dùng thần tượng trong phim của mình nhưng không phải mọi chuyện đều do ông quyết định. Tuy nhiên đây chỉ là một vai phụ nhỏ, nhét thêm một người vào cũng không gây ra ảnh hưởng gì lớn. Đạo diễn Hùng hướng dẫn hai lần, thấy thần tượng này có thái độ rất khiêm tốn, khả năng lĩnh hội không tệ, ngoại hình cũng rất phù hợp với khí chất "bạch nguyệt quang" trong phim, sắc mặt ông cũng dần tốt hơn, bắt đầu quay cảnh đầu tiên.
Cảnh đầu tiên là cảnh Lê Tầm bị ám toán, anh bị một chưởng đánh bay, hộc máu và chết, tức là cảnh anh hết vai. Cho đến hôm nay Lê Tầm mới biết cảnh quay đầu tiên của mình là cảnh này, trong lòng không tránh khỏi khẩn trương. Anh ngậm bịch máu giả trong miệng, cơ thể được dây cáp nhấc văng ra rồi ngã xuống đất, hộc máu.
Cảnh này anh không có nhiều lời thoại, trọng tâm là bắt được cận cảnh vẻ mặt từ kinh ngạc tột độ đến lúc nhắm mắt ôm hận của anh. Người ám toán anh trong phim chính là người bạn thân nhiều năm của anh. Lê Tầm mở to mắt, máu đỏ chảy đầy phân nửa gương mặt, anh nhìn người bạn thân với biểu cảm không thể tin được. Nước mắt chảy xuống hòa cùng với máu, nhuộm đỏ bộ y phục trắng tinh của anh.
Lần đầu tiên anh tiếp đất khá hoàn hảo nhưng máu giả không nhả ra tốt, trông rất giả nên phải quay lại.
Trợ lý trường quay đi tới lau sạch máu trên mặt anh, tiện thể dặm lại lớp trang điểm và điều chỉnh trang phục. Lê Tầm nói nhỏ với cô ta: "Làm phiền cô rồi," cô trợ lý cười nói: "Không sao đâu, rất bình thường mà, lần đầu quay phim ai mà chẳng thiếu kinh nghiệm."
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, thưởng thức vẻ đẹp cận mặt anh một lúc. Cô trợ lý là người thẳng tính, sau khi lau sạch máu cho anh, cô cười hì hì nhận xét: "Anh đẹp thật đấy, rất hợp với tạo hình mỹ nam cổ trang."
"Cảm ơn." Lê Tầm xấu hổ cười.
Lần thứ hai khá ổn nhưng vẫn thiếu một chút cảm xúc, đạo diễn cho anh nghỉ ngơi một lát. Lê Tầm ở một bên điều chỉnh cảm xúc, hít thở sâu vài hơi rồi quay lần thứ ba.
Ống kính phóng đại đôi mắt đang rơi lệ của anh, sự kinh hoàng và đau đớn tột cùng trong mắt anh còn tốt hơn cả mong đợi của đạo diễn. Theo kịch bản, lẽ ra anh phải ngã xuống nhưng anh không cam lòng, chật vật bò về phía trước một đoạn ngắn, rơm rớm nước mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng người bạn đã phản bội mình, sau đó mới tắt thở mà chết.
Đạo diễn Hùng hô "Qua". Cô trợ lý lại chạy nhanh tới, vừa giúp anh chỉnh trang vừa khen: "Anh làm tốt lắm!"
Một người mới chưa có kinh nghiệm diễn xuất mà qua được chỉ sau ba lần quay là đã rất giỏi rồi. Nhưng Lê Tầm không biết tình hình của những người khác, anh nghĩ ba lần là nhiều, cho rằng cô trợ lý đang an ủi và khuyến khích mình.
Anh hít hít mũi, nước mắt vẫn chưa khô, lau khóe mắt rồi đi ra bên cạnh nghỉ ngơi.
Nhưng chưa đi đến chỗ ngồi, anh đã thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Duệ Ninh...!"
Đường Duệ Ninh bước tới, mỉm cười và ôm eo anh, hoàn toàn mặc kệ những người xung quanh.
"Em đến lúc nào vậy? Không phải hôm nay em phải đi chụp ảnh sao?" Lê Tầm bất ngờ và vui vẻ nói.
Gần đây Đường Duệ Ninh cũng đang chuẩn bị cho album solo của mình, hôm nay hắn phải chụp ảnh concept cho album.
"Chụp xong rồi."
"Chụp xong rồi?" Mới một buổi chiều mà, bình thường phải chụp cả ngày chứ.
"Ừm, bắt đầu chụp từ rất sớm, em chụp nhanh."
Lê Tầm đoán người này đã tăng tốc tiến độ chụp ảnh để đến thăm mình.
Anh muốn bảo Đường Duệ Ninh sau này đừng như vậy nữa, công việc chính quan trọng hơn, nhưng anh biết mình có nói cũng vô ích, còn phụ lòng hắn đã cố gắng sắp xếp thời gian để đến đây nên anh không nói ra, chỉ ôm hắn sát hơn.
"Nhớ em không?" Đường Duệ Ninh nhỏ giọng hỏi, giơ tay cầm lọn tóc đang xõa trước ngực anh, ngay cả khi đó là tóc giả dùng để tạo kiểu.
Mấy ngày nay cả hai đều bận rộn công việc riêng, không có thời gian ở bên nhau. Lê Tầm nhẹ nhàng gật đầu.
Bên cạnh còn có các nhân viên trong đoàn phim, Lê Tầm đẩy nhẹ hắn, ý bảo đến chỗ xa hơn một chút. Hậu trường đang bố trí cảnh quay tiếp theo. Họ đi ra xa khỏi phim trường. Ở góc khuất, Đường Duệ Ninh ôm chặt anh, nâng cằm anh lên và trao cho anh một nụ hôn nóng bỏng.
Trong miệng Lê Tầm vẫn còn vị ngọt nhàn nhạt của máu giả, đầu lưỡi của Đường Duệ Ninh l**m sâu trong miệng anh, hôn đến khi anh th* d*c mới buông ra, kề trán vào trán anh, giọng khàn khàn: "Em nhớ anh lắm..."
Nói xong câu này, Đường Duệ Ninh lại ngậm lấy môi anh mài nhẹ, bàn tay ghì chặt vòng eo thon gọn đang bị quấn bởi dây đai của anh.
"Tạo hình cổ trang của anh đẹp lắm anh biết không?"
Lê Tầm cười, cố ý nói: "Ừm, có người nói với anh rồi."
Đường Duệ Ninh lập tức hỏi: "Ai?"
"Đùa em thôi, không có ai hết." Lê Tầm nói, rồi hỏi lại: "Em đến đây trước khi anh quay à? Anh không nhìn thấy em."
"Mới đến không lâu, thấy được cảnh anh vừa quay rồi, diễn tốt lắm."
"Anh quay ba lần mới qua đó."
"Mới ba lần thôi sao?" Đường Duệ Ninh nhướng mày: "Giỏi quá."
"Em thuận miệng khen hay là khen thật lòng vậy?" Lê Tầm nghi ngờ hỏi.
"Đương nhiên là khen thật lòng rồi. Cảnh quay đó nhìn khó thật mà, nếu đổi lại là em thì có quay 30 lần cũng không qua nổi."
Lê Tầm bật cười: "Đừng có nói bậy."
Đường Duệ Ninh lại khẳng định: "Bảo bối giỏi lắm."
Không quấn quýt được lâu, Lê Tầm phải quay lại để tiếp tục đóng phim. Cảnh quay của anh phải được tập trung hoàn thành trong 2 ngày này.
Đường Duệ Ninh ngồi bên cạnh xem, cảnh tiếp theo là cảnh anh diễn chung với nữ chính. Hai người là mối quan hệ sư huynh và sư muội kinh điển. Trước khi sư huynh bạch nguyệt quang chết, sư muội vốn là một thiếu nữ hồn nhiên vô tư. Nàng và sư huynh lớn lên cùng nhau nhưng lại không kịp gặp mặt anh lần cuối, nhận tin anh qua đời như một tiếng sét ngang tai.
Hai người đi dạo và trò chuyện bên bờ sông, sư huynh đi ở phía sau nàng, nhắc nhở: "Muội cũng phải tranh thủ thời gian để luyện võ đi. Hôm trước sư phụ có hỏi, ta đã nói dối trước mặt người cho muội, nói rằng gần đây muội đã siêng năng hơn."
"Võ công cao cường để làm gì chứ? Muội cũng không muốn trở thành Chưởng môn." Sư muội quay lại, cười vô tư nói: "Chỉ cần có thể bảo vệ bản thân là tốt rồi, vả lại còn có sư huynh ở đây mà."
"Vậy nếu huynh không có ở đây thì sao, nếu gặp nguy hiểm thì muội phải làm thế nào?"
"Sẽ không có chuyện đó đâu. Sư huynh đi đâu thì muội sẽ theo đó, huynh không bỏ rơi muội được đâu."
Sư huynh rất yêu thương sư muội, nghe vậy cũng chỉ bất lực mà cười, cầm cây sáo ngọc trong tay gõ nhẹ lên đầu nàng.
Nữ diễn viên đóng vai nữ chính cũng là một tân binh có tiềm năng. Hai người không có tiếp xúc da thịt nhưng đã diễn ra được cảm giác mập mờ giữa thiếu nam và thiếu nữ. Lần đầu tiên không qua nhưng cô gái đã giơ ngón cái về phía Lê Tầm, khen anh diễn tốt.
Ánh mắt của Đường Duệ Ninh chỉ tập trung vào Lê Tầm, quan sát mọi cử chỉ lẫn nụ cười rất nhập tâm của anh. Trên người anh mặc trường bào, dáng đi ung dung và thanh thoát. Đôi mắt nhìn sư muội chứa đựng tình cảm và ý cười, ngón tay thon dài cầm cây sáo ngọc sứ trắng.
Đường Duệ Ninh sờ lên môi mình, cảm thấy trong lòng rạo rực.
Không lâu sau khi lập lời thề, sư huynh đã gặp nạn.
Hung thủ bặt vô âm tín, nữ chính quyết tâm báo thù. Nàng đi tìm sư phụ xin giúp đỡ nhưng điều nữ chính không ngờ tới là chưởng môn dường như đang che giấu điều gì đó, không ủng hộ nàng truy ra hung thủ, còn khuyên nàng sớm nên gác lại mối thù này.
Phần tiếp theo là con đường lột xác và trưởng thành của nữ chính, một mình rời khỏi sư môn để báo thù cho sư huynh.
Quay xong phần diễn của hôm nay, Đường Duệ Ninh sẽ ở lại cùng anh. Đường Duệ Ninh biết Lê Tầm sẽ không đồng ý làm chuyện gì với hắn nếu ngày hôm sau họ có công việc quan trọng, nên hắn chỉ ôm anh đi ngủ sớm. Chỉ ôm nhau đơn giản như vậy thôi hắn cũng đã rất thỏa mãn rồi.
"Ngày mai em cũng không về sao?" Lê Tầm hỏi.
"Không về, đợi anh quay xong chúng ta cùng về."
Lê Tầm vẫn không nhịn được, dịu dàng nói: "Lần sau em đừng chạy đến thăm anh như vậy nữa. Ngày mai anh quay xong là về ngay, nhanh lắm. Em chạy tới chạy lui như thế sẽ làm lỡ công việc của mình mất."
"Không ôm anh thì em ngủ không ngon." Đường Duệ Ninh nói, hôn lên trán anh: "Ngày mai em cũng không có lịch trình. Hôm nay em thấy mình đến đây rất đúng lúc, bỏ lỡ mới là hối tiếc. Em chỉ muốn ở bên anh, muốn xem lần đầu anh quay phim như thế nào, muốn buổi tối được ngủ cùng anh, được không bảo bối?"
Càng nói về sau thì giọng của hắn càng giống như làm nũng, Lê Tầm cọ cọ lên mặt hắn, lập tức trả lời: "Được, vậy em ở bên cạnh anh đi."
Thế là Đường Duệ Ninh đã dõi theo anh suốt cả ngày hôm sau. Những người trong ngành trên cơ bản đều biết đến mối quan hệ của họ, cảm thấy bình thường. Một số người tò mò thì lén lút nhìn vài cái, bình thường Đường Duệ Ninh luôn bày ra vẻ mặt rất lạnh lùng, họ không dám đến gần bắt chuyện với hắn. Cho đến khi Giang Diệc Lan quay lại nhìn hắn, gương mặt lạnh lùng đó lập tức mỉm cười ấm áp với anh, đúng là thay đổi một cách chóng mặt. Mọi người đều lặng lẽ quay đầu lại, kinh ngạc không nói nên lời.
Lê Tầm quay xong phần diễn của mình thì ra về, anh đi một vòng chào tạm biệt đạo diễn, các diễn viên và nhân viên trước khi rời đi. Mặc dù chỉ mới hợp tác qua 2 ngày nhưng mọi người đều có ấn tượng tốt về anh, ai ai cũng nồng nhiệt chào tạm biệt anh. Đạo diễn Hùng giữ anh lại nói vài câu, Đường Duệ Ninh nhìn từ xa thấy vẻ mặt anh từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng.
"Chuyện gì vậy?" Đợi anh đến gần, Đường Duệ Ninh hỏi.
"Đạo diễn Hùng hỏi anh có hứng thú tham gia bộ phim tiếp theo của ông ấy không, đóng vai nam thứ." Lê Tầm vẫn còn choáng váng vì không dám tin. Hai ngày nay đạo diễn Hùng không có lời khen nào đặc biệt về diễn xuất của anh, Lê Tầm tưởng ông không hài lòng lắm với mình, vậy nên lúc nhận được lời mời này anh thật sự đã rất bất ngờ.
"Thật sao? Vậy thì tốt quá." Đóng một vai quần chúng mà đã được đạo diễn nổi tiếng để mắt tới, Đường Duệ Ninh cũng vui mừng ra mặt, giọng điệu đầy tự hào: "Em đã nói rồi, anh giỏi lắm, vậy mà anh không tin."
Lê Tầm vẫn đang ngây người: "Nhưng anh có thể diễn tốt được không... Đạo diễn Hùng nói ông ấy sẽ quay phim hình sự, nghe có vẻ khó quá."
Đường Duệ Ninh dừng chân, giơ tay giữ vai anh, bắt anh nhìn vào mắt mình: "Anh có thể làm được, anh sẽ làm tốt mà, tin em đi. Anh đi đóng phim nữa đi, em vẫn sẽ đồng hành với anh, được không bảo bối?"
Lê Tầm nhìn thẳng vào mắt hắn, từ từ ôm lấy đối phương.
Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Story
Chương 53: Phiên ngoại 1
10.0/10 từ 41 lượt.
