Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Chương 46
Livestream vẫn đang bật, Lê Tầm chỉ xem qua loa rồi tắt điện thoại, mỉm cười với ống kính: "Cảm ơn lời chúc của Duệ Ninh."
Đừng khách sáo mà anh, hai người cứ âm thầm cảm ơn nhau đi nha, phải cảm ơn cho thật lòng nhé
Chắc chắn Đường Duệ Ninh đang dùng acc clone để xem livestream, dùng acc chính đi anh ơi!
Bức ảnh thứ 2 chụp ở đâu vậy? Hai người chụp trong lúc đang hẹn hò à?
Lê Tầm cố gắng nhịn xuống nụ cười khả nghi rồi vội vàng cầm cây guitar bên cạnh lên. Kế hoạch livestream của anh là sau nửa đêm sẽ đàn một bài hát tặng cho mọi người, sau đó kết thúc livestream.
Anh vuốt dây đàn, đàn một giai điệu, miệng hát ngân nga. Giai điệu nhẹ nhàng vui tươi, khiến người nghe cảm thấy thoải mái. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi caro màu xanh da trời rất hợp với phong cách của bài hát. Anh vừa ngân nga vừa ngẩng lên nhìn ống kính vài lần, sau đó lại cúi đầu chìm đắm vào tiếng đàn, khóe môi luôn có ý cười.
Bình luận đều khen hay, hỏi anh tên bài hát là gì. Lê Tầm đàn xong, ôm guitar nói với ống kính: "Đây là bài hát do tôi tự sáng tác nhưng chưa kịp viết lời."
Bình luận bắt đầu tâng bốc điên cuồng, Lê Tầm cẩn thận cất guitar đi, xem bình luận một lúc, nói: "Nếu có thể viết lời hoàn chỉnh, lần livestream sau tôi sẽ đàn cho mọi người nghe."
Vì là lần đầu tiên tự sáng tác, bản thân anh không tự tin, không dám nói câu này một cách quá khẳng định. Lê Tầm mím môi, cười một cách hơi ngại ngùng. Vừa nãy anh muốn xem bình luận nên anh đã ghé sát mặt vào ống kính, những người trước màn hình đều có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của anh.
Điện thoại rung lên một cái, Lê Tầm mở ra, Đường Duệ Ninh hỏi: Khi nào anh tắt livestream?
Sắp rồi, sao thế?
Không saoMuốn hôn anh
... Lê Tầm đặt điện thoại xuống, lùi ra xa ống kính một chút, vẫy tay chào tạm biệt fan: "Cảm ơn mọi người rất rất nhiều vì đã cùng tôi đón sinh nhật lúc nửa đêm. Thật sự cảm ơn. Mọi người ngủ sớm đi, tôi tắt livestream rồi cũng đi ngủ đây."
"Các bạn đừng thức khuya nữa, mau đi ngủ đi. Chúc mọi người ngủ ngon, bye bye, mơ đẹp nhé."
Đợi thêm một lúc, Lê Tầm mới tắt livestream, ngay lập tức nghe thấy tiếng cửa phòng bị mở.
Lê Tầm vội vàng kiểm tra lại một lần nữa, xác nhận livestream đã tắt. Đường Duệ Ninh bước tới ôm chầm lấy anh từ phía sau.
Lê Tầm khó khăn xoay người trong cái ôm gắt gao của hắn, vòng tay qua cổ hắn dán môi mình lên: "Hôn đi."
Thế là họ ngủ rất muộn. Sáng dậy Lê Tầm cảm thấy cơ thể rã rời, anh lập tức nói với Đường Duệ Ninh: "Không thể như thế này nữa, thời gian quảng bá còn chưa kết thúc đâu."
Đường Duệ Ninh chỉ có thể mặt không cảm xúc mà đồng ý với anh: "Ừm."
Buổi trưa anh mời rất nhiều người đến ăn cơm, bao gồm quản lý, trợ lý và những người quen thuộc trong ban nhạc, chỉ có Ngô Tinh Diệp không đến.
Bầu không khí rất hòa hợp, mọi người đều trò chuyện rất vui vẻ. Họ đã mua một cái bánh kem khổng lồ, Lê Tầm không ăn nhiều, cái bánh kem mà Đường Duệ Ninh mua hôm qua anh cũng chỉ ăn vài miếng. Anh không muốn lãng phí tấm lòng của Đường Duệ Ninh nên đã cất vào tủ lạnh dự định sẽ ăn tiếp. Cái bánh kem lớn này thì để chia cho mọi người ăn, nếu không anh ăn ngán rồi về nhà lại không ăn nổi cái bánh kem trong tủ lạnh.
Họ lại ngồi cùng bàn ăn với Jackie, Đường Duệ Ninh nhớ lại sự hiểu lầm lố bịch của mình, hắn thậm chí không thể hiểu nổi sao bản thân lúc đó lại có suy nghĩ như vậy. Hắn không định nói với Lê Tầm, chỉ có thể âm thầm cười nhạo bản thân.
Sau bữa ăn, Đường Duệ Ninh nói sẽ đưa Lê Tầm đi đến một nơi. Hắn nói địa chỉ cho tài xế nhưng không nói với Lê Tầm. Khi xe đến nơi, Lê Tầm phát hiện đây là một khu chung cư cao cấp. Đường Duệ Ninh dẫn anh vào một căn hộ thô chưa trang trí, hỏi anh: "Anh cảm thấy căn hộ này thế nào?"
Lê Tầm nhìn xung quanh một vòng, căn hộ trống rỗng không thể nhìn ra được gì nhưng diện tích thì đủ rộng. Lê Tầm hỏi hắn: "Em định mua nhà ư?"
"Ừm, nếu anh thấy ổn, em sẽ mua căn này."
Lê Tầm biết hắn đang mời mình đến sống chung, cười nói: "Anh thấy được lắm, nhưng quan trọng nhất là em có thích hay không."
Đường Duệ Ninh lắc đầu: "Không, anh thích mới là quan trọng nhất. Căn hộ này em mua xong sẽ chỉ đứng tên một mình anh thôi."
Lê Tầm vốn đang nhìn trần nhà, nghe thấy câu này liền quay phắt lại: "Cái gì!? Không..."
"Đừng từ chối em." Đường Duệ Ninh ngắt lời anh: "Làm ơn."
Lê Tầm mở to mắt nhìn hắn một lúc lâu, rồi vẫn nói: "Không được."
Đường Duệ Ninh bình thường không phải là người tiêu xài hoang phí. Căn hộ ở khu này đắt đến kinh người. Ngay cả khi hắn kiếm được nhiều tiền như bây giờ, đó cũng là tiền do hắn tự tích cóp. Hơn nữa, họ là một nhóm chứ không phải cá nhân, tất cả thu nhập đều phải chia đều, họ chỉ mới debut được vài năm. Mua một căn ở đây thì tiền tiết kiệm chắc chắn cũng không thừa lại bao nhiêu, có khả năng còn phải trả góp. Đường Duệ Ninh cũng xuất thân từ một gia đình bình thường, không phải là gia đình giàu có. Trong nhận thức của Lê Tầm thì việc tặng hẳn một căn hộ cho anh vẫn là quá đáng, sao anh có thể thản nhiên chấp nhận được.
Đường Duệ Ninh cụp mắt xuống, vẻ mặt hiện rõ sự thất vọng.
"Em không biết mình có thể cho anh thứ gì nữa." Vì vậy hắn đã chọn cách tầm thường nhất chính là vật chất, thứ có giá trị cao nhất và thiết thực nhất mà hắn có thể nghĩ ra chính là mua nhà.
"Hơn nữa em cũng rất muốn... có một gia đình với anh."
"Trước đây em không có khái niệm về cái gọi là nhà, thậm chí còn rất chán ghét. Em không thích về nhà, cũng chưa từng nghĩ sau này nhà của mình sẽ như thế nào. Nhưng bởi vì anh mà em đã khao khát muốn có một gia đình, khao khát rất lớn. Em luôn nghĩ về ngôi nhà sau này của chúng ta sẽ như thế nào, nghĩ về cuộc sống của hai chúng ta khi sống cùng nhau... Em muốn có một gia đình với anh, một mái nhà chỉ có hai chúng ta."
Trong lòng Lê Tầm vừa xót vừa mềm, anh ôm chầm lấy hắn: "Anh cũng muốn có một gia đình với em."
"Nhưng ít nhất, anh sẽ trả một nửa số tiền, nhà thì đứng tên của hai chúng ta được không?"
Im lặng một lúc, Đường Duệ Ninh thấp giọng nói: "Vậy thì không phải em tặng anh nữa rồi, không được. Em là người đã tự ý mua nhà, anh không hề có ý định đó, sao lại bắt anh phải trả một nửa. Vậy thì có khác gì em đang gián tiếp bắt anh phải bỏ tiền ra đâu."
Lê Tầm im lặng, trong đầu suy nghĩ xem còn cách nào để thuyết phục hắn nữa không. Đường Duệ Ninh nói tiếp: "Anh cứ xem như em đang bắt cóc đạo đức anh đi. Sau này chỉ cần nghĩ đến căn nhà này, anh cũng sẽ không nỡ chia tay với em."
"Em tặng nhà cho anh thì bản thân em cũng sẽ vui, đây cũng giống như em đang thỏa mãn chính mình. Anh cũng không phải là không có nhà, mà em cũng đâu có chịu thiệt, em cũng sẽ dọn vào ở chung với anh mà."
"Anh cứ phân chia tiền bạc rạch ròi với em như vậy thì em sẽ đau lòng thật đấy." Đường Duệ Ninh nói: "Anh cũng không muốn làm em đau lòng đâu đúng không?"
...Sao cái gì cũng lôi ra nói thế này? Lê Tầm thật sự phục người này luôn, đầu tiên là uốn nắn logic của mình trở nên hợp lý, sau đó lại dùng tình cảm để lay động. Càng nói càng vô lý rồi.
"Vậy thì..." Lê Tầm cố gắng thương lượng lần cuối: "Anh sẽ lo phần trang trí nội thất được không?"
Căn nhà rộng như thế này nếu muốn trang trí đẹp và sắm sửa nội thất thì cũng tốn mất một khoản tiền lớn. Đường Duệ Ninh do dự một lúc, miễn cưỡng đồng ý: "Được."
"Thật ra em muốn đưa anh đến xem nhà vào đúng ngày sinh nhật thật của anh, nhưng còn lâu lắm." Đường Duệ Ninh lại nói.
Lần trước nhắc đến chủ đề sinh nhật, Đường Duệ Ninh nói sau này mỗi năm sẽ tổ chức sinh nhật cho anh 2 lần. Một lần là công khai, mọi người cùng nhau chúc mừng. Một lần là sinh nhật cá nhân của Lê Tầm, chỉ có hai người họ chúc mừng.
Lê Tầm nghe xong thì hơi khó xử nói với hắn: "Còn có Mạt Mạt nữa, cũng phải tổ chức cùng em ấy."
Suýt thì quên mất, Đường Duệ Ninh gật đầu: "Vậy ban ngày mình rủ Mạt Mạt đi chung, buổi tối chỉ có hai chúng ta thôi được không?"
Lê Tầm cười đồng ý: "Được."
Chỉ là không ngờ, ngày sinh nhật thật của Lê Tầm trong năm nay lại không hề yên bình. Trong nhiều năm sau mỗi khi Đường Duệ Ninh nhớ lại, hắn đều không khỏi cảm thấy thót tim.
Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Story
Chương 46
10.0/10 từ 41 lượt.
