Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 42


"Em biết không, bây giờ anh rất tin tưởng vào vận mệnh." Lê Tầm đeo tai nghe, dựa người vào đầu giường gọi điện thoại cho em gái. Đường Duệ Ninh gối đầu lên đùi anh, hai mắt nhắm lại như đang ngủ nhưng vẫn nắm tay Lê Tầm và ch*m r** v**t v* lên mu bàn tay anh.


Lê Tầm xoa nhẹ lên sống mũi cao thẳng của Đường Duệ Ninh, khóe môi cong lên, nói với Lê Mạt: "Em đừng lo nữa, có lo nhiều cũng vô ích. Đây đều là những kiếp nạn không thể tránh được, chỉ có thể chờ nó qua đi."


"Anh gặp chuyện mà cũng không nói cho em biết." Lê Mạt bực tức nói, chuyện anh trai cô bị người ta giành mất suất debut, cô cũng mới biết cùng một lúc với cộng đồng mạng, trước đây Lê Tầm không chịu nói với cô. Lần trước cô gặp Đường Duệ Ninh, hắn có nhắc đến hai từ "bù đắp" nhưng sau đó Lê Tầm cũng chỉ lấp l**m cho qua, không nói cho cô biết anh đang bù đắp điều gì.


"Anh chẳng chịu nói gì với em cả." Càng nói càng uất ức, sự buồn bã trong giọng nói của cô khiến Lê Tầm cũng đau lòng. Anh vội vàng nói: "Đều là lỗi của anh, sau này anh sẽ không như vậy nữa."


Đầu ngón tay đột nhiên nhói đau, Lê Tầm "hít hà" một tiếng, nhìn về phía kẻ đầu xỏ gây chuyện.


"Sao thế?" Lê Mạt hỏi ở đầu dây bên kia.


"Không có gì..." Lê Tầm trừng mắt nhìn hắn, rút tay về.


"Anh xem anh kìa! Anh vừa nói sau này sẽ không như vậy nữa mà vẫn không chịu nói gì với em!" Cô tức giận muốn cúp điện thoại, Lê Tầm vội vàng ngăn cản: "Em đừng cúp máy, đừng cúp máy, không phải là anh không muốn nói với em."


Nhìn bộ dạng này của anh, Đường Duệ Ninh há miệng cười. Lê Tầm đưa tay che miệng hắn lại, nhỏ giọng trách móc: "Em còn cười nữa!"


Lê Mạt im lặng một lúc: "... Anh, bên cạnh anh có người ạ?"



Vậy thì những chuyện mà họ vừa nói về Lê Tầm đều bị người khác nghe thấy rồi sao?


"Ừm..." Đường Duệ Ninh hôn một cái lên lòng bàn tay đang đặt lên miệng mình, Lê Tầm cố nhịn, sau đó anh lại bị hôn thêm một cái nữa. "Duệ Ninh đang ở bên cạnh anh."


"..." Đầu dây bên kia yếu ớt hỏi: "Đường Duệ Ninh?"


"Ừm."


Một sự im lặng kéo dài, Lê Tầm chủ động thú nhận: "Chuyện này có hơi phức tạp, tóm lại là Duệ Ninh... em ấy đã biết thân phận của anh rồi."


Đường Duệ Ninh bò dậy khỏi đùi anh, ghé sát vào điện thoại nói: "Chào em."


Bên kia truyền đến một âm thanh kinh ngạc và yếu ớt: "Chào anh...!"


Một lúc sau, Lê Mạt cẩn thận hỏi: "Hai người... ừm, ý em là, hai người... đang hẹn hò ạ?"


Người trả lời cô chính là Đường Duệ Ninh: "Đúng." Khác hẳn với giọng điệu trầm tĩnh thường ngày của hắn, Lê Mạt lại nghe thấy sự vui mừng và kiêu hãnh trong một từ "đúng" đơn giản này.


"Tại sao em lại..." Lê Tầm rất đỗi ngạc nhiên, anh cố gắng nhớ lại nội dung của cuộc nói chuyện vừa rồi, anh có nói đến thông tin nào liên quan đến chuyện hẹn hò sao?


Đường Duệ Ninh tháo một bên tai nghe của anh ra nhét vào tai mình, cùng nghe.



Đường Duệ Ninh ở bên cạnh đồng tình: "Quá đúng."


"Chưa kể đến một bí mật lớn như vậy, trừ phi hai người có mờ ám gì đó, nếu không sao anh lại chịu kể chuyện này cho người khác biết được, cả đời này cũng không thể nào!"


"Hơn nữa cái lúc mà anh nói 'em còn cười nữa' lúc nãy... thôi thôi em nghe một phát là biết ngay!"


Lê Tầm ngây người: "...Hả?"


"Em nổi hết cả da gà lên rồi đây này!!"


"..."


"Em biết ngay mà..." Lê Mạt vẫn đang tuôn trào: "Bạn cùng phòng của em còn ship couple của anh với Viên Tri Diễn một cách rất nhiệt tình, nhưng em thì biết chắc anh sẽ không thích cái kiểu chó con ngốc nghếch đó đâu."


Đường Duệ Ninh: "Bạn cùng phòng của em con mắt bị hư rồi."


"Vậy mới nói!" Lê Mạt hoàn toàn đồng ý: "Em cũng định cá cược với nhỏ, tiếc là không có cách nào để chứng minh, em đâu thể nói với nhỏ là 'đây là anh trai mình, sao mình lại không hiểu ảnh được chứ'."


Lê Tầm: "Em còn muốn đem anh ruột của mình ra để cá cược à?"


Đường Duệ Ninh: "Không sao, em có thể đem anh rể của em ra để cá cược."



"... Hai người cứ nói chuyện tiếp đi nhé?" Lê Tầm không thể nghe nổi nữa, tháo tai nghe xuống nói: "Anh đi tắm đây."


Lúc Lê Tầm quay lại thì Đường Duệ Ninh đã cúp điện thoại. Anh hỏi: "Anh rể và em gái vừa nói chuyện gì thế?"


"Không nói gì, anh đi rồi thì em gái của anh cũng không được tự nhiên cho lắm." Đường Duệ Ninh kéo anh lại, ôm vào lòng hít hà một cái: "Em nói lần sau sẽ mời em ấy đi ăn một bữa."


"Mẹ Giang vừa gọi điện cho anh." Đường Duệ Ninh vùi mặt vào cổ áo anh nói: "Em không bắt máy."


Lê Tầm "ừm" một tiếng, an tĩnh ôm hắn một lúc, gương mặt của Ngụy Kỳ Dao hiện lên trong đầu, Lê Tầm thở dài nói: "Anh thường xuyên không biết phải cư xử với bà ấy như thế nào mới đúng."


Đường Duệ Ninh ngẩng đầu nhìn anh: "Anh vất vả rồi."


Lê Tầm lắc đầu: "Không có gì vất vả. Chỉ là, mặc dù anh không có ký ức gì về mẹ ruột của mình, không có khái niệm về tình mẫu tử, nhưng anh có thể cảm nhận được bà ấy thực sự rất yêu con trai của mình. Nhưng... anh không phải là con trai của bà ấy."


"Chuyện năm đó, bà ấy và cả cha Giang đều có tham gia. Thực ra đối với họ đó chỉ là một chuyện nhỏ, họ căn bản sẽ không để tâm, thậm chí còn không nhớ nổi người bị giành mất vị trí debut kia tên là gì." Lê Tầm nhếch miệng, cười khổ nói: "Cho nên anh mới... càng không biết phải làm sao cho đúng."


"Anh mềm lòng quá." Đường Duệ Ninh nói: "Dù thế nào đi nữa, họ đều là những người đã hủy hoại tiền đồ của anh, lẽ ra anh không cần phải chịu đựng những điều khổ sở này."


"Trái tim của em sắt đá hơn, em sẽ không đồng cảm với việc họ mất đi con trai của mình. Anh phải tiếp tục sống với thân phận của Giang Diệc Lan, vì vậy việc anh bỏ qua hiềm khích là tốt, tránh cho bản thân phải khó chịu. Nhưng anh không thể vì thế mà có cảm giác tội lỗi, cảm thấy có lỗi với họ. Anh không có lỗi với bất kỳ ai hết."


Đường Duệ Ninh v**t v* gò má anh, dịu dàng nói: "Anh biết nói với em là 'đừng tự trách bản thân mình', sao bản thân anh lại không làm được?"



Anh cúi đầu nhìn ngón tay hơi đỏ lên của mình, lại hỏi: "Sao lúc nãy em đột nhiên cắn anh vậy?" Thật sự có hơi đau.


"'Đều là lỗi của anh, sau này anh sẽ không như vậy nữa'." Đường Duệ Ninh lặp lại, nheo mắt nhìn anh từ dưới lên: "Tại sao anh chưa bao giờ dỗ ngọt em như thế?"


Nếu biết hắn sẽ trả lời như vậy thì anh đã không hỏi rồi, nhưng mà Đường Duệ Ninh thực sự trông có một chút tủi thân, Lê Tầm thỏa hiệp hỏi: "Em muốn anh dỗ ngọt em như thế nào?"


"Gọi một tiếng 'anh ơi' cho em nghe đi."


Bản thân Giang Diệc Lan nhỏ hơn Đường Duệ Ninh hơn 1 tuổi nhưng Lê Tầm lại lớn hơn Đường Duệ Ninh 2 tuổi 3 tháng. Sao anh có thể gọi hắn bằng "anh" được?


Lê Tầm sửng sốt, đấu tranh: "Anh lớn hơn em mà."


Trên mặt Đường Duệ Ninh viết rõ mấy chữ "thì sao chứ?". Hắn tiến lại gần hơn, ngón tay chọc chọc vào ngực anh rồi lướt xuống: "Gọi đi."


Cúc áo ngủ của Lê Tầm cài rất thấp, để lộ một mảng lớn ngực. Đầu ngón tay Đường Duệ Ninh chạm lướt qua, anh bị nhột lùi lại, nằm ngửa ra giường.


Một lúc lâu sau, Đường Duệ Ninh đè lại chỗ đó, hiếm khi hôn anh một cách hờ hững như vậy: "Thật sự không gọi sao?"


Lê Tầm run rẩy dữ dội, cố nhịn đến mức khóe mắt ửng đỏ, môi hơi hé mở, giống như đang chịu uất ức kêu lên: "Anh ơi..."


Tiếng gọi này nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Người nghe không mấy hài lòng nhưng hắn cũng biết mình không nên quá đáng, nếu không sẽ bị phản tác dụng. Đường Duệ Ninh buông tay.


Lê Tầm hít thở gấp gáp vài hơi. Đường Duệ Ninh lại muốn hôn môi anh nhưng lần này đã bị phản tác dụng, anh dứt khoát né tránh không cho hôn nữa.


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 42
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...