Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 34


Lê Tầm bị một cái ôm siết chặt làm tỉnh giấc. Anh mơ màng mở mắt, nhìn đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường, bây giờ mới hơn 4 giờ sáng.


Người đang ôm anh từ phía sau vẫn đang ngủ say, không biết mơ thấy gì mà vô thức ôm anh thật chặt. Lúc này Lê Tầm mới nhớ ra tối nay mình vốn dĩ không ngủ chung với Đường Duệ Ninh.


Đường Duệ Ninh đã vào đây từ lúc nào? Anh lại không hề hay biết. Những ngày này anh đã quá quen với hơi ấm và mùi hương của hắn, ngay cả khi đi ngủ, mặc dù đối phương không có ở đây nhưng Lê Tầm cũng chỉ ngủ nửa giường, chừa lại chỗ cho Đường Duệ Ninh.


Lê Tầm cẩn thận xoay người lại, nằm đối diện và vòng tay ôm lấy Đường Duệ Ninh. Khi anh cựa quậy trong lòng, Đường Duệ Ninh phát ra tiếng lầm bầm mơ hồ trong cổ họng nhưng sau khi được anh ôm lại, hắn nhanh chóng an tâm chìm vào giấc ngủ.


Lần tiếp theo Lê Tầm thức dậy, Đường Duệ Ninh đã thức giấc, nằm an tĩnh ôm anh. Cả hai đều biết đối phương đã tỉnh nhưng không ai nói gì, chỉ im lặng ôm nhau, lắng nghe hơi thở của nhau.


Một lúc lâu sau, Đường Duệ Ninh thấp giọng nói: "Em không bận tâm đến chuyện anh có chuyện muốn giấu em, thật đó."


"Chỉ cần anh vui vẻ, anh không muốn nói với em cũng không sao."


"Em chỉ muốn anh biết là em thật sự thích anh đến mức nào..." Âm cuối nghe ra có chút run rẩy, Đường Duệ Ninh nói xong câu này thì vòng tay ôm anh lại siết chặt hơn, như thể đang nhẫn nhịn điều gì đó.


Trái tim Lê Tầm như bị vò nát rồi đem đi thấm nước, nặng trĩu và trướng đau. Anh đặt lòng bàn tay lên lưng Đường Duệ Ninh, vỗ về một lúc rồi mới nói: "Duệ Ninh, nếu anh có chuyện không muốn cho em biết, không phải là anh cố ý muốn giấu mà là... bất đắc dĩ. Anh hy vọng em hiểu được điều này."


"Ừm." Đường Duệ Ninh vùi mặt vào cổ anh hít một hơi: "Em hiểu."



Có lẽ không cần phải che giấu cả đời, chờ đến sau này, anh sẽ chọn một thời điểm thích hợp nào đó để thú nhận với Đường Duệ Ninh.


Liệu em ấy có tin không? Chuyện hoang đường như vậy nếu không phải tự mình trải qua, ai có thể bình thản chấp nhận tin tưởng?


Hiện tại anh thật lòng không biết phải mở lời ra sao, cũng không tìm được trường hợp nào tương tự như anh để tham khảo kinh nghiệm. Lê Tầm nhắm mắt lại, đầu óc bắt đầu suy nghĩ lung tung. Anh nên trực tiếp nói "Thực ra anh không phải là Giang Diệc Lan, anh chỉ xuyên vào cơ thể của cậu ấy" hay nên dàn dựng một đoạn mở đầu thật dài, kể cho Đường Duệ Ninh nghe một vài câu chuyện tâm linh trước?


Nghĩ thế nào cũng thấy thật hoang đường, có lẽ chỉ thích hợp để kể vào ngày Cá tháng Tư thôi.


Anh vẫn đang tự biên tự diễn trong đầu, suy nghĩ kịch bản cho câu chuyện không biết khi nào mới dùng tới, tay Đường Duệ Ninh đã sờ đến ngực anh, hai cái đùi kẹp lấy chân anh từ từ cọ xát, một nơi nào đó rất có tinh thần khiến Lê Tầm lập tức giật mình tỉnh lại.


...


Thời gian đã muộn, hai người mới rề rà rời khỏi giường. Bây giờ họ đã có thể quang minh chính đại cùng nhau đi vào phòng vệ sinh tắm rửa, không cần lo lắng bị thành viên khác nhìn thấy.


Lê Tầm nói với Đường Duệ Ninh hôm nay anh phải về nhà một chuyến, đã lâu không về nhà nên Ngụy Kỳ Dao nói nhớ anh, mặc dù cách đây không lâu Ngụy Kỳ Dao mới đến kí túc xá thăm anh một chuyến.


Trong lòng Lê Tầm đoán được có lẽ Ngụy Kỳ Dao đã biết chuyện rồi. Bởi vì đêm qua muộn rồi mà Ngụy Kỳ Dao vẫn nhắn tin hỏi anh có thể về nhà một chuyến được không. Thông thường bà sẽ không bao giờ nhắn tin cho anh vào đêm khuya.


Nhưng anh không nói với Đường Duệ Ninh, tránh cho người này lại lo lắng.


Trước bữa trưa anh đã lên đường về nhà. Về đến nhà vẫn như thường lệ, gia đình đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy món ngon để tiếp đón anh. Lê Tầm vừa nhìn thấy biểu cảm của Ngụy Kỳ Dao thì đã biết mình đoán không sai. Mặc dù bà vẫn cười với anh, không có ý trách mắng hay giận dữ, nhưng nụ cười đó còn ẩn chứa sự gượng gạo và muốn nói lại thôi.



"Lan Lan ăn cơm trước nhé." Giọng nói của Ngụy Kỳ Dao vẫn rất dịu dàng, muốn con trai ăn cơm xong rồi mới nói chuyện.


"Vâng."


Lê Tầm ngồi xuống dùng bữa, bữa cơm này anh ăn khó khăn hơn trước rất nhiều. Ngụy Kỳ Dao theo thông lệ hỏi những câu thường gặp, chẳng hạn như dạo này anh đi lưu diễn có mệt không, có nghỉ ngơi tốt không, sức khỏe và mọi thứ có ổn không, v.v. nhưng lại thiếu câu "Quan hệ với mọi người trong nhóm vẫn tốt chứ" mà bà vẫn thường hỏi trước đây.


Ăn xong bữa cơm, hai người ngồi xuống ghế sofa. Dì giúp việc cắt một ít trái cây để sẵn cho họ. Ngụy Kỳ Dao nhìn anh, mấy lần muốn hỏi nhưng đều nói lạc sang chuyện khác, mãi vẫn chưa vào chủ đề chính.


Lê Tầm nuốt khan, chủ động bắt chuyện với bà.


Anh nói: "Con xin lỗi... mẹ."


Hai mắt Ngụy Kỳ Dao lập tức đỏ hoe, hai tay bà chà xát lên đầu gối vài cái rồi nắm lại đặt trên đùi.


"Lan Lan à, thực ra mẹ, mẹ không có ý định trách con đâu. Con biết đấy, mẹ cũng không phải là loại người cổ hủ, cho rằng chuyện này là b*nh h**n hay không bình thường gì cả, những chuyện này trong giới giải trí mẹ thấy nhiều nên đã quen rồi. Nhưng mà... trước đây không phải con thích con gái sao? Mẹ chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ..."


Giang Diệc Lan là đứa con duy nhất của bà, mấy ngày trước bà và chồng mình vẫn đang hình dung ra viễn cảnh tươi đẹp về sau khi Giang Diệc Lan lấy vợ sinh con, ba thế hệ bọn họ cùng nhau chung sống. Nào ngờ một tin tức ập đến như sét đánh ngang tai, bà thực sự không ngờ con trai mình đã lớn thế này rồi, giới tính sao có thể nói thay đổi là thay đổi được? Bà lo lắng đến mức mất ngủ đến tận khuya, cuối cùng quyết định gọi Giang Diệc Lan về nhà, tự mình hỏi cho rõ.


"Chuyện trước đây con cũng không nhớ rõ lắm, nhưng bây giờ..." Trong mắt Ngụy Kỳ Dao vẫn còn một chút hy vọng mong manh, nhưng Lê Tầm đành phải nhẫn tâm dập tắt tia hy vọng cuối cùng của bà: "Con thực sự thích con trai."


Im lặng một lát, Ngụy Kỳ Dao lại nói: "Mẹ biết, mẹ biết con bây giờ... ừm, khác xưa rồi, nhưng ý mẹ là, nếu trước đây con có thể thích con gái, vậy thì nếu con có thể chấp nhận cả hai lựa chọn, mẹ... mẹ chỉ muốn hỏi thôi, con có thể thử chọn con gái không?"



Lê Tầm cười: "Nhưng Đường Duệ Ninh là con trai mà."


Nói đến nước này, Ngụy Kỳ Dao liền biết anh chỉ nhắm trúng một người, bà thở ra một hơi thật dài: "Con thực sự thích cậu ấy sao?"


"Vâng, thích ạ."


Anh không do dự nói "thích", trên môi vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng. Ngụy Kỳ Dao thấy anh như vậy còn có thể nói gì được nữa. Đường Duệ Ninh là một đứa trẻ tốt, Ngụy Kỳ Dao vẫn luôn ưng ý hắn, cảm thấy hắn không có nhiều tâm cơ hay giả dối giống như nhiều nghệ sĩ khác, cũng không phải ù lì hay vô dụng. Chỉ là phần lớn thời gian hắn khinh thường việc phải dùng mưu mô, là người có chính kiến riêng và đáng tin cậy.


Nhưng hiện tại Ngụy Kỳ Dao vẫn không thể tưởng tượng được con trai mình sẽ cùng một người đàn ông chung sống trọn đời ra sao. Bà lại nghĩ, có lẽ mình cũng không cần phải quá bi quan, sự hợp tan của các cặp đôi trên đời là chuyện như cơm bữa, huống chi trong giới giải trí cá mè lẫn lộn với vô vàn cám dỗ, có lẽ hai người họ chẳng yêu nhau được bao lâu rồi cũng sẽ chia tay thôi.


Nhưng lỡ như sau khi chia tay, Giang Diệc Lan vẫn thích con trai, mà đối tượng tìm được lại không bằng Đường Duệ Ninh thì sao...


Lê Tầm thấy vẻ mặt Ngụy Kỳ Dao lại trở nên rối rắm, anh bước tới ngồi xổm trước mặt bà, ngẩng đầu nhìn bà: "Duệ Ninh rất tốt, mẹ đừng thấy bình thường cậu ấy có vẻ lạnh lùng, cậu ấy đối xử với con rất tốt, thật sự tốt vô cùng."


"Ở bên cạnh cậu ấy con cảm thấy rất an tâm, cũng rất vui vẻ. Con không biết có người nào khác có thể cho con cảm giác như thế hay không, nhưng con biết cậu ấy là người phù hợp."


Ngụy Kỳ Dao dịu dàng xoa đầu anh, sống mũi lại cay cay: "Mẹ đương nhiên hy vọng con được vui vẻ và hạnh phúc."


Điện thoại trong túi rung lên, một lúc sau Lê Tầm mới đứng dậy lấy ra xem, là Đường Duệ Ninh.


Bảo bối, khi nào anh về?



Lê Tầm suýt làm rơi điện thoại, người này gọi anh là bảo bối từ khi nào vậy...


Anh cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, trả lời: Trước bữa tối nhé, Em ăn trưa chưa?


Ăn rồi, không có anh em ăn không ngon


Lê Tầm đi xa vài bước, Ngụy Kỳ Dao ngẩng đầu nhìn anh.


Anh sẽ về sớm mà


Đường Duệ Ninh: Ừm Anh hôn em một cái đi


... Lê Tầm hào phóng nhấn một hàng kissing emoji gửi cho hắn.


Không phải cái này


Lê Tầm chưa kịp gõ xong bốn chữ "em muốn thế nào?", đối phương đã gửi đến một tin nhắn thoại chỉ dài 1 giây.


Anh để sát vào tai, nhấn nút nghe, là một tiếng "chụt" phát ra từ miệng ai đó.


Lê Tầm mặt không cảm xúc đưa điện thoại ra xa, sau đó bấm nghe một lần nữa.


Làm đi làm lại thao tác này 5 lần, Lê Tầm trả lời hắn: Anh nợ lại trước nha


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 34
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...