Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 30


Lê Tầm bị đánh thức bởi tiếng rung của điện thoại.


Anh muốn vươn tay lấy điện thoại nhưng nhận ra tay mình đang bị ai đó giữ chặt. Bàn tay của người kia đang đan vào tay anh, mười ngón tay giao nhau vô cùng quấn quýt.


Anh vừa cử động, chủ nhân của bàn tay đó cũng tỉnh giấc. Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là buông ra mà là nắm chặt hơn.


"... Điện thoại em đang reo." Lê Tầm lên tiếng.


"Ừm, báo thức, quên tắt." Đường Duệ Ninh mặc kệ nó rung lên một lát rồi mới không nỡ buông người trong lòng ra, xoay người đi tắt cái thứ đang làm phiền kia.


"Anh muốn ngủ thêm một lát nữa không?" Đường Duệ Ninh hỏi, cánh tay lại vòng qua ôm lấy eo anh.


Tối hôm qua về phòng thì đã rất muộn, anh cũng không nhớ mình đi ngủ lúc mấy giờ, chỉ nhớ trước khi mơ màng chìm vào giấc ngủ, Đường Duệ Ninh vẫn còn hôn lên khóe môi anh.


Đầu hơi đau, Lê Tầm sờ lên môi mình, xác nhận không bị cắn rách da, anh nói: "Không ngủ nữa."


Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Đường Duệ Ninh đang đặt ngang eo mình, muốn đứng dậy đi làm vệ sinh cá nhân, nhưng Đường Duệ Ninh cứ làm như không hiểu ý anh, vẫn ôm chặt người không chịu bỏ.


Lê Tầm cũng không thúc giục, để đối phương ôm mình nằm ngủ nướng thêm vài phút nữa trên giường.


Chẳng bao lâu, Lê Tầm cựa mình một cái, cố nhịn nhưng vẫn không nhịn được, nghiêng đầu, ánh mắt liếc xuống phía dưới: "Rất có tinh thần?"



"..." Đường Duệ Ninh buông anh ra đi lấy điện thoại, khàn giọng nói: "Em đi gọi đồ ăn sáng đây."


Trợ lý mang hai phần ăn sáng đến, Lê Tầm làm vệ sinh cá nhân xong xuôi bước ra mở cửa phòng, Tiểu Trình đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy anh rồi lại nhìn lên bảng số phòng: "Đúng mà, em không nhớ nhầm, anh Duệ Ninh ở phòng này mà anh."


"Hửm?" Lê Tầm nhận lấy bữa sáng: "Đúng là phòng này."


"Vừa nãy anh Duệ Ninh gọi điện cho em, bảo em mang hai phần ăn sáng đến phòng này." Tiểu Trình chợt hiểu ra: "À, đêm qua hai anh ngủ chung với nhau sao?"


Lê Tầm nghẹn lại, nhưng nhìn dáng vẻ của Tiểu Trình thì anh biết cậu ta không nghĩ nhiều, hóa ra chỉ do anh tự thấy chột dạ. Anh gật đầu nói: "Ừm... Tối qua anh uống chút rượu, Duệ Ninh đưa anh về nên ngủ chung luôn."


"Vâng vâng." Bây giờ Đường Duệ Ninh đang ở trong phòng tắm, Tiểu Trình nhìn vào trong không thấy ai, nói: "Vậy hai anh ăn nhanh đi kẻo nguội nhé."


"Em ăn chưa?" Lê Tầm hỏi, Tiểu Trình gật đầu: "Em ăn lâu rồi, mấy người kia còn chưa dậy đâu, hai anh dậy sớm nhất đấy."


Khi đi tour lưu diễn, trợ lý sẽ đóng gói bữa sáng ở nhà hàng khách sạn mang đến tận phòng. Lê Tầm đặt bữa sáng lên bàn, mở túi ra, đồ ăn rất phong phú. Anh chia ra những món Đường Duệ Ninh không ăn đặt trước mặt mình, ngồi xuống vừa đợi người vừa bóc vỏ trứng luộc.


Việc đầu tiên Đường Duệ Ninh làm khi bước đến bàn là nâng mặt anh lên hôn một cái. Lê Tầm còn chưa kịp phản ứng, môi đã bị hôn "chụt" một tiếng thật kêu.


Đường Duệ Ninh hài lòng đi qua chỗ đối diện ngồi xuống. Quả trứng trong tay Lê Tầm suýt rơi ra ngoài, anh cúi đầu bóc nốt phần vỏ cuối cùng rồi cho vào chén của Đường Duệ Ninh.


Họ lên máy bay trở về vào buổi trưa. Trên đường ngồi xe đi tới sân bay, Viên Tri Diễn vừa lướt điện thoại vừa cười, nói với Lê Tầm: "Sau đêm qua, fan couple của chúng ta tăng lên nhiều lắm luôn."


"Bộ chuyện này vui lắm hả?" Đường Duệ Ninh xen vào.



Sau đó liền hăng hái hô lên: "Nhưng cuối cùng họ cũng đã phát hiện ra rồi! Niên hạ chó con thơm ơi là thơm!"


"..." Nghe thấy tiếng cười của Giang Diệc Lan bên cạnh, Đường Duệ Ninh quay đầu nhìn anh, không chắc nụ cười trên mặt anh có phải là đang đồng tình hay không.


"Niên hạ chó con, thơm?"


Lê Tầm ghé sát tai hắn, nói nhỏ: "Anh thì thấy sói con thơm hơn."


Người luôn có đầu óc thông minh như Đường Duệ Ninh hiếm hoi rơi vào trạng thái nghi ngờ.


— Anh ấy đang nói mình sao?


Mãi cho đến lúc tới sân bay, hắn vẫn đang so sánh sự tương đồng giữa mình và sói con trong đầu.


Cuối cùng, hắn vẫn kéo anh lại, hỏi: "Sói con là ai vậy?"


Họ đang đứng trước cổng kiểm soát an ninh, Đường Duệ Ninh từ phía sau nắm cổ tay anh, dán vào tai anh thì thầm. Tư thế này trông như Đường Duệ Ninh đang ôm Giang Diệc Lan từ phía sau.


Đột nhiên bị bao vây bởi hơi nóng, Lê Tầm khựng lại: "Fan đang ở phía sau chụp hình đó."


"Cứ để họ chụp." Đường Duệ Ninh lại càng dựa sát hơn nữa: "Chụp nhiều, đăng nhiều một chút."


"Nhiều fan couple là chuyện vui lắm hả?" Lê Tầm cười hỏi Đường Duệ Ninh bằng một câu hắn đã hỏi không lâu trước đó.



Hai người bước về phía trước, Đường Duệ Ninh vẫn dán sát vào anh, suýt thì dẫm phải gót chân Lê Tầm.


"Chúng ta là một đôi, fan couple của chúng ta là hàng thật, còn những người khác là hàng giả."


Nghe vậy, Lê Tầm cười đến mức vai hơi run lên, Đường Duệ Ninh có chút bất mãn: "Sao anh lại cười?"


Với tư thế này, nếu Lê Tầm nghiêng đầu sang một bên là sẽ hôn trúng hắn luôn, nên anh không cử động, chỉ lắc đầu với biên độ rất nhỏ, nghiêm túc nói: "Không cười nữa."


Đường Duệ Ninh lại im lặng mấy giây mới mở miệng nói: "Em không thể làm anh vui được à?"


Lần này Lê Tầm quay đầu lại nhìn hắn, kéo giãn khoảng cách ra một chút: "Em đang gây sự với anh phải không Đường Duệ Ninh?"


Đường Duệ Ninh không trả lời, nhìn anh một lúc rồi lại nói: "Lúc anh gọi cả họ tên của em, em rất muốn hôn anh."


Khi hắn nói những lời như vậy, biểu cảm hoàn toàn không giống như đang tán tỉnh mà là rất nghiêm túc. Lê Tầm nhìn vào mắt hắn một lúc, tai anh lặng lẽ đỏ ửng lên.


Vinh Kiêu đi ở phía trước nãy giờ không lên tiếng quay đầu lại, khóe miệng nở một nụ cười, nói: "Hai người có biết tiết chế là gì không vậy?"


Lúc đầu hai người họ nói chuyện rất nhỏ, Vinh Kiêu không nghe thấy, chỉ nghe được hai câu cuối cùng. Giọng điệu của câu đầu tiên đã có phần giống như đang làm nũng, Vinh Kiêu còn tưởng là mình nghe nhầm, kết quả câu thứ hai lại càng đáng sợ hơn.


Anh ta còn phải lo lắng thay cho họ, nghe xong thì nhìn xung quanh, xác nhận không có ai nghe thấy mới yên lòng.


Ai tới giải cứu Vinh Kiêu đi!



Sau khi kết thúc tour lưu diễn ở mỗi thành phố, họ sẽ đăng một bài Weibo bằng tài khoản chính thức. Concert của ngày hôm qua vẫn chưa đăng, lúc lên máy bay, Vinh Kiêu chụp một bức ảnh 5 người, soạn một bài cảm ơn ngắn rồi đăng lên mạng.


Vinh Kiêu vừa cất điện thoại đi, Lê Tầm liền lén lút dựa sát vào Đường Duệ Ninh, vội vàng trao cho hắn một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.


Nụ hôn của anh nhẹ như lông vũ, vừa kịp nhận ra thì đã mất đi. Đường Duệ Ninh nhìn anh, ánh mắt ngơ ngác như không hiểu vì sao Lê Tầm lại đột nhiên hôn mình.


"Không phải em nói muốn hôn sao?" Lê Tầm hạ giọng.


Yết hầu hơi rục rịch, Đường Duệ Ninh nói: "Không phải kiểu hôn này."


"Vậy em muốn gì..." Nói được nửa câu, Lê Tầm ngậm miệng lại, nghiêm giọng nói: "Không được, bây giờ... không được."


Đường Duệ Ninh liền ngoan ngoãn và thành thật suốt chặng đường, ngoại trừ việc hắn thường xuyên trộm nắm tay anh. Chuyến bay không xa, về đến sân bay họ lại lên xe quay về ký túc xá. Gần đây mỗi lần di chuyển bằng phương tiện giao thông, hai người họ đều đã thành thói quen ngồi cạnh nhau. Có điều trước đây Đường Duệ Ninh sẽ không làm ra nhiều hành động nhỏ như vậy, bây giờ thì hắn công khai nắm tay Lê Tầm, sờ nắn ngón tay anh, ngay cả khi có thành viên nhìn về phía này, hắn cũng không chịu buông tay.


Viên Tri Diễn vừa nói chuyện vừa nhìn hai người, phát hiện họ nắm tay nhau cũng không thấy có gì sai. Chính cậu ta cũng hay dính lấy Giang Diệc Lan, hết ôm rồi lại cọ, mặc dù Đường Duệ Ninh làm những chuyện này quả thật có chút kỳ quái nhưng hai người họ thân mới nhau mà, cậu ta thấy cũng rất bình thường.


Lê Tầm cố gắng giật tay về khi Viên Tri Diễn nhìn qua nhưng Đường Duệ Ninh lại dùng hai ngón tay bóp mạnh lòng bàn tay anh, khiến anh không thể rụt tay về được. Nếu lúc này mà giằng co với hắn thì lại càng kỳ lạ hơn, Viên Tri Diễn cũng không có bất kỳ biểu cảm ngạc nhiên nào, vì vậy Lê Tầm đành mặc kệ hắn. Nhưng sau đó khi không còn ai nhìn họ, Đường Duệ Ninh càng ngày càng quá đáng hơn, không chỉ s* s**ng lòng bàn tay anh mà còn men theo cổ tay, v**t v* một đường lên tận bắp tay.


Rất nhột, Lê Tầm quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy Đường Duệ Ninh đang nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng tay thì không hề dừng lại.


Về đến công ty, quản lý tập trung mọi người lại để mở họp. Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, giữa chừng Đường Duệ Ninh hiếm hoi lên tiếng thúc giục hai lần. Lần thứ hai, Lê Tầm nhìn hắn, nhẹ nhàng lắc đầu. Hai người ngồi đối diện nhau, Đường Duệ Ninh liền im lặng, nửa sau cuộc họp đa phần hắn chỉ nhìn anh.


Họp xong cả nhóm quay về ký túc xá, ăn uống đơn giản một chút rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Lê Tầm về phòng vừa mở vali ra định dọn dẹp một chút thì cửa đã bị gõ.


Đường Duệ Ninh vào phòng anh, đóng cửa lại. Chỉ sau một ngày, hắn đã rất thành thạo ôm eo Lê Tầm, dán môi mình vào môi anh, nói: "Em đến đòi lại nụ hôn của mình."


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 30
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...