Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 27


Trên đường trở về, Viên Tri Diễn vẫn luôn uể oải hết cả người. Mặc dù nôn xong đã dễ chịu hơn nhưng lúc này cậu ta cảm thấy như bị rút cạn sức lực, cả người dựa vào vai Lê Tầm để nghỉ ngơi.


"Tụi anh đã bàn với nhau rồi, sau này sẽ không quay mấy cái này nữa." Lê Tầm ôm vai cậu ta an ủi. Đạo diễn cũng không ngờ tình hình của cậu ta lại nghiêm trọng đến vậy, có chút áy náy. Đương nhiên sức khỏe của nghệ sĩ vẫn là điều quan trọng nhất, sau này những trò chơi cảm giác mạnh như vậy sẽ bị xóa bỏ khỏi chương trình tạp kỹ của nhóm.


Viên Tri Diễn gật đầu, mấy sợi tóc trên đỉnh đầu cọ vào mặt Lê Tầm, cậu ta rầu rĩ nói: "Hình như mọi người không bị gì hết... chỉ có mình em thôi."


"Đâu có sao? Tuy em sợ nhưng vẫn tham gia, rất dũng cảm mà." Lê Tầm nói: "Ai cũng có nỗi sợ của riêng mình, nhưng em sợ mà vẫn dám đối mặt, như vậy đã giỏi hơn rất người nhiều rồi."


"Yeah, em cũng thấy vậy..." Viên Tri Diễn lại vui vẻ lên, giọng nói yếu ớt cao hơn vài độ. Cậu ta nhắm mắt dưỡng thần vài phút, lúc mở mắt ra để ý thấy xe của họ vẫn chưa tiến thêm được bao xa. Lúc này đang là giờ cao điểm tan tầm, đường phố tắc nghẽn chỉ thấy toàn là đèn xe.


Ngô Tinh Diệp ngồi ở hàng ghế trước đang gọi điện thoại với Kiều Hàm. Mặc dù cậu ta đã hạ giọng rất thấp nhưng không gian trong xe nhỏ, vẫn có thể nghe thấy cậu ta ngọt ngào gọi đối phương là "chị ơi".


Viên Tri Diễn nắm chặt tay, tủi thân cọ lên vai Lê Tầm. Lê Tầm nhịn cười, vỗ vai cậu ta để an ủi.


Ba người họ và Đường Duệ Ninh ngồi ở hàng ghế cuối. Viên Tri Diễn ngồi ở giữa hai người, cả người cậu ta cứ vặn qua vặn lại, Đường Duệ Ninh liền đá cậu ta một cái: "Đừng có như con giòi nữa."


Viên Tri Diễn ai oán thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe nhích được mấy chục mét, cậu ta dùng ngón tay chỉ vào cửa kính ngay bên cạnh Lê Tầm, tò mò hỏi: "Chỗ kia xếp hàng dài quá, bán đồ ăn hả anh?"



Lê Tầm quay đầu lại, nhìn thấy một hàng người và khung cảnh đường phố quen thuộc: "À, quán đó sao, là một tiệm bánh kếp."


Chỗ này chỉ còn cách kí túc xá của họ khoảng chừng 2 cây số. Khi còn là thực tập sinh, anh và Phương Thần Dục đã từng đến mua bánh kếp ở đây vài lần. Hồi đó quán này chưa nổi đến thế, họ sẽ đạp xe đạp công cộng để đi mua. Không ngờ bây giờ việc kinh doanh của quán đã tốt như vậy, mặt tiền cũng đã được trang trí khang trang hơn.


Suýt chút nữa anh đã buột miệng nói "rất ngon", Lê Tầm kịp thời sửa lời: "Anh cũng nghe nói bánh kếp ở quán này ngon lắm, nhưng tiếc là quán này không có giao hàng tận nhà."


"Thật sao? Vậy kêu Tiểu Trình mua giúp chúng ta đi."


"Lần sau đi. Họ bán xong đợt này hình như là dọn hàng rồi." Lê Tầm nói.


"Sao anh rành vậy, anh muốn ăn từ lâu rồi đúng không?! Haiz, sao anh không chịu nói sớm, em có thể đi mua với anh mà, đâu cần đợi đến hôm nay." Nói đến ăn, Viên Tri Diễn lại trở nên hào hứng, Lê Tầm cười cậu ta: "Vừa nôn xong mà em vẫn thèm ăn à?"


"Chính vì đã nôn hết nên em mới đói bụng á!" Viên Tri Diễn xoa xoa dạ dày.


Lê Tầm thật sự không đem chuyện mua bánh kếp để trong lòng, nhưng điều anh không ngờ tới là sáng hôm sau anh thực sự đã được ăn bánh kếp của quán này.


Phản ứng đầu tiên của anh là "Viên Tri Diễn thật sự chạy đi mua bánh từ sáng sớm sao?" Nhưng rất nhanh, Viên Tri Diễn bước khỏi phòng ngủ với đôi mắt ngái ngủ đã phủ định suy đoán đó của anh.


Đôi mắt vẫn còn chưa tỉnh ngủ của cậu ta ngay lập tức mở to khi nhìn thấy một túi bánh kếp lớn trên bàn: "Đây là quán mà anh nói hôm qua đúng không?" Viên Tri Diễn nhìn thấy Giang Diệc Lan cũng đang mặc đồ ngủ thì hỏi: "Anh kêu Tiểu Trình đi mua à?"



"Không có, anh còn tưởng là em đi mua."


Viên Tri Diễn: "Em còn chưa ham ăn đến mức thức dậy sớm đi mua đâu..."


Cửa phòng tắm mở ra, Đường Duệ Ninh vừa tắm xong bước ra ngoài, nhìn thấy hai người đang ngơ ngác nhìn đống bánh kếp trên bàn ăn, nói: "Ăn lúc còn nóng đi."


"Anh Duệ Ninh đi mua ạ?" Viên Tri Diễn kinh ngạc hỏi.


"Ừm, dậy sớm, xuống lầu chạy bộ, tiện thể đi mua bữa sáng."


Cái từ "tiện thể" này hơi bị xa à nha... Viên Tri Diễn kéo ghế ngồi xuống, đưa tay cầm một cái bánh lên cắn một miếng lớn.


"Ấy, thật sự rất ngon!" Viên Tri Diễn nhét đầy bánh vào miệng, lắc lư cái đầu, hỏi Đường Duệ Ninh: "Anh đi lúc sáng sớm có phải xếp hàng không anh?"


"Tôi đi sớm, không có nhiều người."


Bỏ qua chi tiết lúc Đường Duệ Ninh đến mua thì người ta vẫn chưa mở cửa, hắn phải đứng đợi ở cửa một lúc, suýt bị người qua đường nhận ra, quả thực là không có nhiều người.


Không biết vị nào ngon, hắn đã mua tất cả mỗi loại một ít, xách về cả một túi lớn trải đầy bàn.



Vinh Kiêu cũng dậy rồi, đi ra phòng khách thì ngửi thấy mùi bánh thơm ngào ngạt, đi đến bàn ăn "Yo" một tiếng: "Duệ Ninh mua à?"


Hôm qua lúc họ nói chuyện trên xe đương nhiên Vinh Kiêu cũng nghe thấy, nhìn là đoán được ai đã chạy đi mua.


Viên Tri Diễn gật đầu, hồn nhiên nói: "Anh Duệ Ninh tốt dễ sợ, sáng sớm đã đi mua bữa sáng cho chúng ta!"


Vinh Kiêu cười xoa đầu cậu ta. Đứa nhỏ ngốc, người ta có mua cho cậu đâu?


Anh ta ngồi xuống, cười nói: "Chúng ta được thơm lây rồi."


"Thơm lây cái gì?" Viên Tri Diễn cầm cái bánh thứ hai, hỏi.


Lê Tầm nhìn Vinh Kiêu, Vinh Kiêu nháy mắt với anh. Lê Tầm quay đầu dời đi tầm mắt, hắng giọng gọi Đường Duệ Ninh ở đằng kia: "Duệ Ninh, cậu cũng qua đây ăn đi."


Đường Duệ Ninh đáp lời, lấy sữa bò từ tủ lạnh ra.


Tối qua Ngô Tinh Diệp lại không trở về. Bốn người ngồi trên bàn ăn, vừa ăn sáng vừa tán gẫu về cậu ta.


Dạo này Kiều Hàm đang ở trong giai đoạn nghỉ ngơi, đương nhiên có thời gian để hẹn hò, ngược lại tuy nhóm To5 đã qua thời kỳ quảng bá album bận rộn nhất nhưng cũng không rảnh rỗi, họ liên tục có lịch trình phải đi quay. Hôm qua họ đã quay chương trình tạp kỹ cả ngày, ai nấy đều mệt mỏi. Vậy mà Ngô Tinh Diệp vừa về ký túc xá thu dọn đồ đạc là đi ngay, không dừng lại một khắc nào.



"Anh Tinh Diệp chạy đi chạy lại như vậy mà không thấy mệt sao?" Viên Tri Diễn cằn nhằn, trong lời nói xen lẫn sự ghen tị.


"Có tình yêu làm động lực thì sao mà mệt được." Vinh Kiêu cười nói: "Có người vì tình yêu mà chạy đi chạy lại bất kể ngày đêm, còn có người vì tình yêu mà dậy sớm chạy bộ mấy cây số."


"Khụ khụ..."


Đường Duệ Ninh rút khăn giấy đưa qua, vỗ vỗ lưng Lê Tầm: "Có sao không?"


Lê Tầm xua tay, giọng khàn khàn: "Không sao, tôi bị sặc sữa."


Đường Duệ Ninh trừng mắt nhìn Vinh Kiêu. Vinh Kiêu nhún vai, quan tâm nói: "Diệc Lan ăn uống từ từ thôi."


Viên Tri Diễn lại nói: "Nhưng em thực sự không hiểu! Mấy ngày nay em cứ nghĩ hoài, chúng ta tiếp xúc với chị Kiều Hàm đâu có nhiều, không phải chỉ có chương trình tạp kỹ lần đó thôi sao? Chỉ một lần đó, anh ấy cũng không nói được mấy câu với chị Kiều Hàm mà, sao có thể? Sao có thể! ...À, không phải em ghen tị đâu, em chỉ thấy khó hiểu thôi!"


Vinh Kiêu: "Người ta âm thầm liên lạc với nhau còn phải báo cáo cho cậu biết à? Lần trước họ đã trao đổi thông tin liên lạc, một bên có ý theo đuổi, một bên tiếp xúc thấy khả quan, tự nhiên họ thành một cặp thôi, chuyện này rất nhanh mà."


Viên Tri Diễn bĩu môi. Mùi thơm của bánh trong miệng cũng giảm đi vài phần.


"Nhưng mà, nhưng mà em thực sự không ngờ..." Cậu ta vừa khóc thầm vừa gặm thêm vài miếng bánh.


Vinh Kiêu: "Chuyện mà cậu không ngờ tới vẫn còn nhiều lắm, đợi tới khi cậu biết thì người ta ngay cả tên con cũng đã nghĩ xong rồi." Anh ta cười nhìn hai người đang im lặng ở đối diện: "Hai cậu nói có đúng không?"


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 27
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...