Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband

Chương 21


Thứ 7 tuần này có một buổi biểu diễn tương tác thương mại, nhóm To5 sẽ trình diễn ba bài hát.


Họ là nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong số những người được mời đến tham gia buổi diễn nên sẽ xuất hiện cuối cùng. Hơn một nửa khán đài là fan hâm mộ của To5, đều giơ cao lightstick của nhóm.


Họ đã đến hậu trường chuẩn bị từ sớm, trong lúc đang trang điểm, có người đến gõ cửa. Đó là nhóm nhạc nam tân binh Cherry Pit ở phòng chờ bên cạnh.


Trước đây họ đã từng gặp nhau một lần nhưng chỉ vội vàng lướt qua, chưa kịp nói chuyện. Nhóm này đông người, có đến 9 thành viên, khi họ tràn vào, bầu không khí trở nên rất náo nhiệt. Phòng chờ vốn không lớn bây giờ đã trở nên chen chúc, đông nghịt người.


Người đi đầu chính là Hoàng Minh, cậu ta đã trang điểm xong, gương mặt đẹp trai trẻ trung bừng sáng kể cả khi đứng chung với 9 người.


Cả 5 thành viên của nhóm To5 đều đứng dậy chào hỏi, Lê Tầm vẫn đang trang điểm, áo còn chưa cài nút xong, anh đứng dậy chậm hơn một chút rồi đi tới. Đường Duệ Ninh lặng lẽ nhích lên trên, đứng chắn trước người Lê Tầm.


Lê Tầm dịch sang bên cạnh một chút, Đường Duệ Ninh cũng dịch người theo anh, nhất quyết đứng ngay trước mặt cản trở tầm nhìn của anh.


Lê Tầm:?


Anh hơi nghiêng đầu, nhìn thấy Hoàng Minh ở phía đối diện, sau đó lại nhìn cái ót cố chấp của người kia, trong lòng hiện lên một phỏng đoán.


Người này ấu trĩ đến thế sao...


Lê Tầm hơi cúi người, nói nhỏ vào tai người phía trước: "Cậu che tôi lại rồi."


Đường Duệ Ninh không xê dịch, cũng không nói gì, cứ đứng thẳng lưng như vậy. Ngay cả mấy sợi tóc cũng dường như đang cố gắng vươn ra để mình có thể cao hơn một chút, muốn che chắn phía sau không để lộ anh ra một tí nào.


Lê Tầm không nhịn được cười một tiếng, dứt khoát đi ra đứng ở góc ngoài cùng, như vậy thì không ai có thể chắn anh được nữa.


Nhóm 9 người do trưởng nhóm dẫn đầu đến chào hỏi các tiền bối, nói những lời khách sáo với họ. Lúc nãy Giang Diệc Lan bị che lại nên chưa thấy mặt, hiện tại họ mới thấy được Giang Diệc Lan, đều quay lại nhìn anh.


Trong 9 người đó, có một số người khi nhìn thấy Giang Diệc Lan thì hai mắt sáng lên. Hoàng Minh là người thẳng tính, không hề keo kiệt lời khen, cậu ta nói: "Anh Diệc Lan, hôm nay anh đẹp trai quá."


Ánh mắt của Đường Duệ Ninh phóng thẳng lên người Hoàng Minh, thấy cậu ta cười tươi vẫy tay với Giang Diệc Lan, anh cũng cười vẫy tay chào lại. Hắn không khỏi siết chặt nắm đấm thêm vài phần.


Mấy đứa trẻ bây giờ lớn lên ăn gì mà còn cao hơn cả hắn và Giang Diệc Lan thế không biết.


Hoàng Minh rất nhiệt tình, cậu ta huyên thuyên nói với Lê Tầm: "Anh Diệc Lan, lần trước anh livestream chơi guitar bài 'Merry Christmas, Mr. Lawrence', em xem xong cũng tìm sheet nhạc của bài đó để tập thử. Wow, thực sự rất khó đó anh, anh giỏi thật."


"Chỉ cần luyện tập nhiều sẽ quen thôi." Lê Tầm nói.


"Vâng ạ, trước đây em còn có thời gian luyện guitar, bây giờ bận quá, không có nhiều thời gian để luyện tập nữa."



"Diệc Lan còn bận hơn cậu." Đường Duệ Ninh đột nhiên lên tiếng, giọng nói rất bình thản, không nghe ra là đang nói đùa hay nghiêm túc.


Hoàng Minh gật đầu, khẳng định: "Đúng vậy ạ, nên em mới nói là ảnh rất giỏi! Bây giờ có người hỏi em trong các tiền bối em thích ai nhất, em đều trả lời là: 'Giang Diệc Lan của nhóm To5'."


Đường Duệ Ninh khoanh tay không nói gì nữa.


Nói chuyện thêm vài câu, sau khi mấy người họ rời đi, Đường Duệ Ninh mới bày ra vẻ mặt không vui nói với Lê Tầm: "Sao cậu cứ nhìn cậu ta hoài vậy, có gì hay đâu mà nhìn."


"Cậu nói Hoàng Minh à? Hồi nãy đúng là tôi có quan sát cậu ta nhiều hơn một chút." Lê Tầm nói.


Khóe miệng Đường Duệ Ninh xụ xuống, Lê Tầm chậm rãi nói: "Tôi quan sát xong thì rút ra được một kết luận, quả nhiên vẫn là cậu đẹp trai hơn."


Vẻ mặt căng thẳng của Đường Duệ Ninh giãn ra, khóe miệng thẳng ra rồi lại trề xuống: "Cậu đang trêu chọc tôi đúng không?"


"Tôi nói sự thật mà."


Thấy vẻ mặt anh chân thành như vậy, Đường Duệ Ninh suy nghĩ một lát, lại nói: "Cậu ta nhảy không giỏi bằng tôi."


Lê Tầm lộ ra vẻ hơi ngạc nhiên: "Tôi chưa xem cậu ta nhảy bao giờ."


"Lát nữa cậu sẽ thấy... thôi cậu đừng xem, không đẹp đâu."


"Cậu xem rồi sao?"


"Tôi xem video rồi."


Lê Tầm đặt tay lên cằm, trầm ngâm nói: "Trong số các nhóm nhạc nam cùng thế hệ với chúng ta, đúng là không có ai nhảy tốt hơn cậu mà?"


Lúc này biểu cảm của Đường Duệ Ninh mới hoàn toàn thả lỏng, thấp thoáng nở nụ cười.


Lê Tầm lại nói: "Nhưng Cherry Pit chỉ mới ra mắt thôi, cơ hội để phát triển tài năng vẫn còn dài lắm."


"..." Cherry Pit, Đường Duệ Ninh lẩm nhẩm cái tên này, đọc kiểu gì cũng thấy không thuận miệng.


"Một nhóm nhạc nam mà lại đặt tên là Cherry..." Hắn bắt đầu chê bai.


"Nhóm nhạc nam sao lại không thể gọi là Cherry?" Lê Tầm nghĩ thầm, cậu cũng là gay nhưng lại đi phán xét người ta như thế sao? Anh không nói ra nhưng vì suy nghĩ của mình mà bật cười.


"Thích đến vậy luôn hả?" Đường Duệ Ninh nói chuyện cộc lốc.


Nụ cười trên mặt Lê Tầm trở nên bất đắc dĩ: "Cậu overthinking quá mức rồi."



Đường Duệ Ninh nhìn gương mặt mỉm cười nhưng vẫn chưa trang điểm xong của Giang Diệc Lan, thực ra hắn hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của mấy người kia khi nhìn thấy anh.


Lần đầu tiên nhìn thấy Giang Diệc Lan là cảm giác gì, nói thật Đường Duệ Ninh đã không còn nhớ rõ. Năm đó hắn chỉ nghe được tin Giang Diệc Lan dựa vào gia thế để đá người khác ra khỏi nhóm, đột ngột ra mắt chung với họ, thực chất cậu ta chẳng biết ca hát hay vũ đạo là gì. Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ác cảm. Sau đó khi được diện kiến người thật, tự mình lĩnh giáo sự kiêu căng và thái độ không chịu học hành tử tế, chỉ thích kéo chân sau của người khác, Đường Duệ Ninh nhìn thấy gương mặt tuyệt đẹp đó mà chỉ cảm thấy ghê tởm.


Đường Duệ Ninh đột nhiên vươn tay phủi nhẹ lên trán Lê Tầm.


Lê Tầm ngẩn ra, cứng đờ không động đậy, nghe thấy Đường Duệ Ninh nói: "Dính một chút kim tuyến, ngay chỗ lông mày."


Lê Tầm tự sờ sờ, hàng mi rũ xuống: "Vậy tôi đi trang điểm tiếp đây."


"Ừm."


Ba bài hát nhanh chóng được biểu diễn xong, fan hâm mộ bên dưới sân khấu cổ vũ rất nhiệt tình. Tuy chỉ là một sân khấu thương mại nhưng bầu không khí lại náo nhiệt giống hệt như một concert riêng của họ.


Họ là nhóm nhạc biểu diễn cuối cùng, ở rìa sân khấu có thiết bị bắn pháo hoa, pháo hoa bắn lên rất cao, mang theo hơi nóng bỏng rát. Trước đó ban tổ chức đã nhắc nhở họ về thời điểm sẽ bắn. Những người khác đã có kinh nghiệm nhưng Lê Tầm chưa từng gặp pháo hoa trên sân khấu. Khi pháo hoa "bùm" một tiếng bắn lên cao, anh vẫn bị giật mình, mặc dù đã bình tĩnh lại rất nhanh nhưng vẫn bị Đường Duệ Ninh nhìn thấy và bị người hâm mộ quay clip lại.


Khoảnh khắc anh giật nảy mình và đồng tử chấn động đã được fan hâm mộ cắt ra thành ảnh gif, khen anh đáng yêu. Ngày hôm sau Đường Duệ Ninh lướt mạng cũng thấy bài đăng này trên Weibo, lặng lẽ nhấn nút tải về.


Buổi biểu diễn kết thúc, mọi người lần lượt quay lại hậu trường, đúng lúc gặp phải nhóm Cherry Pit đang livestream. Hoàng Minh cầm điện thoại, thấy họ liền vui vẻ chạy tới, hào hứng nói với fan hâm mộ thông qua màn hình: "Mọi người xem này, là các tiền bối To5!"


Có lẽ Hoàng Minh chỉ đang hào hứng nên không nghĩ nhiều, nhưng loại livestream này cần phải nói trước với người ta. Tự dưng bắt đại một người nào đó xuất hiện trước ống kính như vậy là một hành vi vô lễ. Bình thường những "livestream đột kích" mà fan thấy đều đã được thương lượng với đối phương trước. Trong tình huống bình thường, không ai lại cầm điện thoại livestream đột nhiên đẩy cửa phòng chờ của người nổi tiếng nào đó hoặc tự dưng tiến lại gần chĩa máy vào mặt đối phương như vậy cả.


Hoàng Minh bắt trúng Lê Tầm, đưa camera trước vào mặt anh, nói: "Mọi người xem, đẹp trai không! Wow, gương mặt này."


Lúc đầu Lê Tầm có hơi ngơ ngác, anh vừa bước xuống sân khấu, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ về tiết mục, hoàn toàn không để ý có người đang livestream, cho đến khi nhận ra gương mặt mình đang được phóng đại trên màn hình và nhìn thấy làn đạn lướt qua trên đó, anh mới biết Hoàng Minh đang làm gì.


Anh vừa nhảy xong ba bài, tóc mái bị mồ hôi dính vào trán, hơi thở còn chưa ổn định, nhưng vẫn hợp tác cười với màn hình, chào hỏi: "Chào các bạn."


Đường Duệ Ninh trực tiếp đi tới nắm cánh tay anh: "Đi thôi."


Bên phía Cherry Pit còn muốn chụp ảnh chung với họ, lúc nãy ở phòng chờ họ đã đồng ý rồi nhưng bây giờ Đường Duệ Ninh lại không muốn: "Làm gì có chuyện đang livestream thì chạy sang đây? Nếu chúng ta không phát hiện, đang nói chuyện riêng tư thì sao?"


"Tân binh không biết cũng là chuyện bình thường mà." Viên Tri Diễn giảng hòa.


"Lúc chúng ta là tân binh thì đã hiểu được những chuyện này rồi." Đường Duệ Ninh cười lạnh: "Ngay cả cậu cũng sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy."


Viên Tri Diễn: "... Hả?"


Trước đó Hoàng Minh tỏ ra nhiệt tình với Giang Diệc Lan, Đường Duệ Ninh không phải thực sự tức giận, chỉ là khó chịu. Nhưng chuyện này thực sự làm hắn không vui, hắn rất hà khắc một khi ai đó chạm trúng ranh giới cá nhân của mình.


"Thôi, đã hứa sẽ chụp ảnh chung với họ rồi." Lê Tầm nói: "Cậu đừng giận nữa, cũng không phải chuyện gì to tát."



"Mọi người chụp đi, cứ nói là tôi đi rồi."


Đúng là không phải chuyện to tát, nhưng một khi Đường Duệ Ninh nổi giận là lại thích làm theo ý mình, hoàn toàn không sợ đắc tội với ai, người nào khuyên cũng vô ích.


Lê Tầm hạ giọng: "Cậu còn sợ cái phốt mắc bệnh ngôi sao của mình chưa đủ lớn sao?"


Đường Duệ Ninh lại bày ra vẻ vô tâm đó: "Vừa đúng lúc, hôm nay tôi sẽ cho họ thấy thế nào là mắc bệnh ngôi sao luôn."


"Đường Duệ Ninh!" Sắc mặt Lê Tầm trầm xuống, giọng điệu hiếm thấy trở nên nghiêm khắc hơn.


Ở đây không chỉ có người của hai nhóm mà còn có rất nhiều nhân viên công vụ và cộng tác viên, người đông miệng nhiều.


Ba người còn lại đứng bên cạnh không dám hó hé, sợ hai người này lại cãi nhau giống như trước kia, không ai nhường ai. Đó là lúc Vinh Kiêu đau đầu nhất.


Đường Duệ Ninh nhìn anh vài giây, mím môi.


Vinh Kiêu vừa định nói: "Thôi được rồi, không chụp thì không chụp, anh sẽ nói Duệ Ninh thấy hơi khó chịu nên đi nghỉ rồi, không sao." thì thấy Đường Duệ Ninh cúi đầu, mở miệng nói: "Biết rồi."


Vẻ mặt ương ngạnh và vô tâm biến mất một cách bất ngờ, Đường Duệ Ninh mềm giọng, nói: "Cậu đừng nhìn tôi như vậy... Tôi đi."


Dưới ánh mắt mở to kinh ngạc của những người xung quanh, Đường Duệ Ninh đi chụp ảnh chung với nhóm Cherry Pit, hơn nữa thái độ còn rất tốt, không hề mặt nặng mày nhẹ.


Hoàng Minh phỏng chừng đã được đồng đội nhắc nhở, chụp ảnh xong cậu ta lại chạy đến trước mặt Lê Tầm, không còn sự hưng phấn ban đầu nữa, vẻ mặt xin lỗi: "Em xin lỗi anh Diệc Lan, lúc nãy em chỉ lo vui vẻ nên đã giữ anh lại. Nếu có gì mạo phạm đến anh, anh cho em xin lỗi ạ."


Có rất nhiều tiền lệ về việc nghệ sĩ gặp sự cố vì livestream, công ty họ cũng đã đặc biệt dặn dò họ phải chú ý khi livestream, tốt nhất là không nên đột ngột phát livestream ở bên ngoài. Trước đây công ty họ đã từng có một nghệ sĩ vô tình quay trúng cảnh nghệ sĩ khác ở bên cạnh đang thay đồ trong lúc livestream, may mà đó là một idol nam, nhưng vẫn khiến idol nam đó rất không vui.


"Không sao đâu." Lê Tầm an ủi cậu ta: "Sau này cậu đừng làm như vậy với người khác là được."


Hoàng Minh gật đầu liên tục: "Em sẽ không làm nữa."


Cậu ta cũng không ngốc, lúc thấy anh bị Đường Duệ Ninh kéo đi thì đã nhận ra Đường Duệ Ninh không vui. Làn đạn bình luận cũng có fan hỏi: Người vừa lướt qua là Đường Duệ Ninh đúng không?Anh ấy trông có vẻ đang giận?Không phải đâu, tôi là fan của cả hai nhóm, bình thường anh ấy hay như vậy, không phải tỏ thái độ với Minh Minh đâu


Sợ càng nói càng sai, Hoàng Minh vội vàng chuyển đề tài, cùng các thành viên nói sang chuyện khác.


Lê Tầm nói: "Các cậu mới ra mắt, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn."


Hoàng Minh vẫn liên tục gật đầu. Lê Tầm nói xong câu này thì im lặng, nghiêm khắc mà nói thì thời gian ra mắt của anh còn muộn hơn Cherry Pit một chút, sao lại đóng vai tiền bối ở đây.


Sự chột dạ đến muộn, Lê Tầm cười, kết thúc chủ đề: "Mọi người về sớm đi, tụi anh cũng đi đây, bye bye."


Hai bên chào tạm biệt nhau, Lê Tầm vừa quay người lại đã thấy Đường Duệ Ninh đứng sau lưng mình.



Hắn tiến lại gần nói với anh: "Tôi nghe lời cậu rồi, có thể xin một phần thưởng được không?"


...Lê Tầm bị hắn làm cho bất lực đến bật cười: "Tôi sợ danh tiếng của cậu bị tổn hại, vậy mà cậu còn đòi tôi thưởng cho cậu nữa sao?"


Không biết từ lúc nào Đường Duệ Ninh đã bắt đầu áp dụng thái độ làm liều: "Dù sao tôi cũng đã nghe lời cậu, nếu không thì tôi thật sự đã bỏ đi rồi."


"Được rồi." Lê Tầm đã không phân biệt được nụ cười trên mặt mình bây giờ là do cạn lời hay do tức giận: "Nói đi, cậu muốn phần thưởng gì?"


"Tôi muốn một cái ôm."


Trái tim anh bị câu nói này bao vây và siết chặt, Lê Tầm đối diện với ánh mắt cực kỳ nghiêm túc của Đường Duệ Ninh, cảm thấy hơi thở của mình cũng nghẹn đi phần nào.


Một cái ôm không là gì cả, anh có thể cho bất kỳ ai. Nhưng Đường Duệ Ninh lại xem nó như một phần thưởng, hỏi anh có thể cho hay không.


"Chúng ta... trở về rồi ôm." Lê Tầm nói.


Trở về ký túc xá, lúc Đường Duệ Ninh gõ cửa phòng anh, hắn thậm chí đã tắm rửa sạch sẽ.


Tóc được sấy hơi khô, hắn mang theo hơi ẩm và mùi dầu gội đầu tiến lại gần Lê Tầm, hỏi anh: "Bây giờ ôm được chưa?"


Trong phòng Lê Tầm chỉ đang bật một chiếc đèn bàn, ánh sáng mờ ảo khiến không gian trở nên ám muội. Lê Tầm gần như muốn kêu cứu SOS trong lòng, sao tự nhiên tình hình lại trở nên như vậy?!! Trên đường về anh còn nghĩ nhiều nhất họ cũng chỉ giống như lần quay MV, ôm một cái rồi tách ra, anh thậm chí còn diễn tập trong đầu vài lần.


Đường Duệ Ninh bước tới, 1 bước, 2 bước... Căn phòng không quá rộng, không có nhiều không gian và thời gian để Lê Tầm chuẩn bị tâm lý.


—Không đúng, đây không phải là chuyện cần chuẩn bị tâm lý!


Chỉ là một cái ôm đơn giản mà thôi.


Lê Tầm nhắm mắt lại, chủ động vươn tay ôm lấy Đường Duệ Ninh đã đứng trước mặt mình.


Anh tính nhẩm, thấy thời gian đã gần bằng thời gian ôm trong MV, Lê Tầm liền thả lỏng tay, nhưng người nãy giờ không hành động lại bất ngờ vòng tay giữ anh lại, không chịu để anh đi.


Đường Duệ Ninh ôm rất chặt, khiến Lê Tầm cảm thấy đau.


Mái tóc còn ẩm của hắn cọ vào tai anh, khiến Lê Tầm cảm thấy khó chịu.


Lê Tầm mơ hồ nghĩ, có lẽ Đường Duệ Ninh chỉ muốn làm anh đau, muốn anh cảm thấy khó chịu. Hôm nay trong lòng hắn có oán khí, muốn phát tiết ra đây mà.


Không biết đã qua bao lâu, Đường Duệ Ninh mới buông anh ra, nhìn anh chăm chú vài giây rồi dịu dàng nói: "Ngủ ngon."


Sau đó rời khỏi phòng anh, nhẹ nhàng đóng cửa lại.


Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Truyện Sống Lại Tôi Trở Thành ACE Của Boyband Story Chương 21
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...