Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 80: Ngoại truyện phúc lợi 03
Tạ Tranh nới lỏng cà vạt, cởi hai nút áo, vùng da dưới đôi mày sắc sảo lộ ra quầng thâm nhạt.
Khoảng thời gian này anh quá bận rộn, hết chuyến công tác này đến chuyến công tác khác, hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, lại còn phải chuẩn bị ra mắt sản phẩm mới liên tục;
Ngay cả một người có thể lực luôn tốt như Tạ Tranh cũng khó tránh khỏi mệt mỏi.
May mắn thay, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Trong nhà không có một ai — trường học tổ chức trại hè, đi nước ngoài chơi nửa tháng, Tạ Tích và cặp song sinh đã xách vali chứa đầy những món đồ chơi kỳ quái lên đường từ năm ngày trước;
Lộ Mãn năm nay hai tuổi rưỡi, không có duyên tham gia hoạt động của các anh chị, nhưng cũng có việc của riêng phải làm của mình.
Cục nhỏ này có chút năng khiếu âm nhạc, nhưng quá lười, bình thường chỉ thích ngủ, lần này gặp lúc giáo viên âm nhạc của bé nghỉ phép, nên bé bị kéo đến phòng thu âm luyện tập dưới sự giám sát của giáo viên.
Lộ Lộc đã tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng vẫn là “sinh viên”, ngoài việc tự làm điêu khắc, tham gia triển lãm, thỉnh thoảng cậu còn thay thầy giáo hướng dẫn học trò và giảng dạy cho sinh viên.
Tạ Tranh cũng từng đi xem, dáng vẻ Lộ Lộc đứng trên bục giảng rất đáng tin cậy, trông ôn hòa và ấm áp, như dòng suối trong sạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Lúc này Lộ Lộc đang đi triển lãm ở thành phố lân cận, phải đến ngày mai mới về nhà.
Tạ Tranh đã lâu không được trải nghiệm ngôi nhà yên tĩnh như vậy, trong lúc nhất thời, ngoài cảm giác thoải mái, lại có chút không quen, luôn cảm thấy xung quanh trống trải.
Anh đi đến tủ lạnh nhỏ lấy một chai bia, mở điện thoại ra.
Có một nhóm chat được ghim trên WeChat, tên nhóm do Lộ Lộc đặt, “Sáu vị Hoàng đế chơi đùa”, phía sau còn theo một chuỗi biểu tượng cảm xúc lấp lánh.
Trong lịch sử trò chuyện, ba đứa trẻ đi trại hè đã gửi không ít thứ, tất cả hình ảnh đều được chụp bằng đồng hồ thông minh, rất rung, phía sau còn kèm theo một chuỗi tin nhắn thoại. Tạ Tranh mở ra nghe thử, luôn cảm thấy ba đứa này bây giờ nói chuyện có chút giọng nước ngoài, không biết có phải ảo giác của mình không.
Tạ Tranh trả lời hai tin, ba đứa trẻ bên kia đang là ban ngày, trả lời rất nhanh, Tạ Tích gửi một tin nhắn thoại đến, Tạ Tranh mở ra, nghe thấy cậu bé nói nhỏ: “Ba ba, chúng con nhớ hai ba lắm.”
Làm cho Lộ Lộc b*n r* một chuỗi biểu tượng cảm xúc.
[Nai Ngốc]: Bé con
[Nai Ngốc]: Ba ba cũng nhớ các con lắm, bé con bé con
[Tạ]: Mấy giờ máy bay hạ cánh?
[Nai Ngốc]: 10:35 hạ cánh, khoảng trưa là về nhà
[Tạ]: Tôi sẽ đón
[Nai Ngốc]: Chú sẽ đến đón em à?
[Nai Ngốc]: (*/w\*)
[Tiểu Mãn]: [Tin nhắn thoại]
Tạ Tranh mở tin nhắn thoại, nghe thấy giọng lười biếng của cục nhỏ, pha chút oán trách: “Ba ba — hai người có thể gửi tin nhắn thoại không, con không biết chữ.”
Tạ Tranh: “…” Cái thằng mù chữ này.
Cồn trong người bắt đầu khiến cho Tạ Tranh buồn ngủ, sau khi trò chuyện một lúc, anh nói ngủ ngon trong nhóm, lập tức vang lên một tràng tiếng chim hót líu lo chúc anh có một giấc mơ đẹp.
**
Ngày hôm sau Tạ Tranh ngủ nướng.
Cơ thể sau khi được nghỉ ngơi đầy đủ đã trở lại trạng thái tốt nhất, anh tập luyện đơn giản một chút, chỉnh sửa kiểu tóc trước gương.
Thấy thời gian gần đến, anh cầm chìa khóa xe và phóng thẳng đến sân bay.
Mùa hè luôn là mùa du lịch cao điểm, sân bay người ra người vào, ánh mắt Tạ Tranh lướt qua đám đông, lại rất dễ dàng tìm thấy Lộ Lộc, xung quanh Alpha trẻ tuổi tụ tập rất nhiều ánh nhìn, lấp lánh.
Lộ Lộc tình cờ cũng thấy xe Tạ Tranh, ánh mắt nhìn về phía xa, Tạ Tranh bóp ngón cái và ngón trỏ lại đặt bên môi, huýt sáo nhẹ và nhanh với Lộ Lộc.
Lộ Lộc cười toe toét chạy đến.
“Chú Tạ?” Lộ Lộc đặt vali vào cốp xe, cũng không vội lên xe, mà đi vòng lại ghế lái chính, nhìn vào trong xe qua cửa sổ: “Hôm nay chú mặc đẹp thế?”
Tạ Tranh cúi đầu nhìn mình: “…” Áo phông trắng tùy tiện mặc, cũng đẹp?
Anh giơ tay chạm vào trán Lộ Lộc: “Lên xe.”
Lộ Lộc hỏi: “Em lái nhé?”
Tạ Tranh: “Không cần. Đưa em đến một nơi.”
Biểu cảm trên mặt Lộ Lộc càng sáng hơn một chút: “Hửm? Đi đâu thế ạ?”
Tạ Tranh không trả lời trực tiếp: “Đến nơi em sẽ biết.”
Lộ Lộc: “Vậy em không tò mò nữa, em chỉ có một câu hỏi muốn hỏi.”
Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn Lộ Lộc một cái, nhướng mày.
Lộ Lộc: “Có cơm không? Em sắp đói chết rồi.”
Tạ Tranh bị chọc cười: “Lát nữa có cơm, không để em đói đâu.”
Lộ Lộc với vẻ mặt thỏa mãn, từ từ nghiêng người qua, hôn lên môi Tạ Tranh một cái: “Nhớ chú lắm, chú Tạ.”
Tạ Tranh nhéo tai cậu.
Để không cho Lộ Lộc biết mình sẽ đi đâu, Tạ Tranh cố tình không bật định vị, may mà trước đây đã từng đến rồi, trí nhớ của Tạ Tranh lại tốt, không đến nỗi bị lạc đường.
Mặc dù vậy vẫn bị Lộ Lộc nhận ra. Cậu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tóc mái bị gió thổi bay để lộ trán, nụ cười trên khóe môi dần dần trở nên thư thái và vui vẻ. Cậu quay đầu lại nhìn Tạ Tranh, giọng nói rất nhẹ: “Chúng ta đi núi Mã Thạch hả, chú Tạ.”
Tạ Tranh “ừm” một tiếng.
Anh không thích leo núi, không hiểu được niềm vui của việc leo núi, đến tận bây giờ vẫn vậy.
Lúc mới quen Lộ Lộc, cậu đã mời anh, Tạ Tranh không nghĩ nhiều mà từ chối.
Mãi đến hai năm sau Tạ Tranh mới phát hiện ra đó là một cái gai trong lòng Lộ Lộc.
Lúc đó Lộ Lộc nằm trên giường bệnh, tóc đã cạo trọc, cả người gầy gò và tái nhợt, tinh thần không tỉnh táo, thậm chí không biết người đang nói chuyện với mình là ai.
Cũng chính vì vậy, những lời nói bị dồn nén trong lòng Lộ Lộc mới có cơ hội được nói ra.
Cậu nói cây nhỏ đã thích lão Hổ từ khi rất nhỏ rồi, muốn kết hôn với lão Hổ.
Nói chú Tạ đừng tìm người khác, ít nhất đợi ba tháng rồi hãy tìm người khác có được không? Nói trước khi đi núi Mã Thạch, cậu đã mua quần áo mới, muốn hẹn hò với chú, chú lại không đến.
Từ ngày đó trở đi, Núi Mã Thạch cũng trở thành một cái dằm trong thịt Tạ Tranh, cảm giác đau âm ỉ khiến anh vô cùng khó chịu.
Anh đã muốn đưa Lộ Lộc đi một chuyến từ lâu, nhưng lại gặp phải hai nhà thầu đang kiện tụng, dây dưa mất mấy năm, mãi đến mùa hè năm nay Núi Mã Thạch mới mở cửa trở lại.
Ánh mắt Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh ẩm ướt, như sắp cười, cũng như sắp rơi một giọt nước mắt.
Tạ Tranh nhếch khóe môi cười cười nhìn Lộ Lộc một cái, cuối cùng Lộ Lộc chỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi ngắn từ miệng, nghe như một nụ cười.
Là một điểm tham quan mới nổi tiếng ở Lâm Uyên, khi còn cách Núi Mã Thạch vài km đã bắt đầu kẹt xe, dù xe đắt tiền đến đâu đến đây cũng chỉ còn biết nhích từng chút một, Tạ Tranh cảm thấy tính khí của mình thực sự đã tốt hơn trước khá nhiều, trước đây anh gặp kẹt xe là bực bội muốn chửi người, bây giờ lại có tâm trạng bình tĩnh.
Hoặc có thể nói là bây giờ đã ít có chuyện gì có thể khiến anh tức giận.
Những chuyện anh đã trải qua, tốt, xấu, hay đáng buồn, cứa mạnh qua làn da của anh, máu ngừng chảy để lại một lớp chai sần, cứng cáp và dày dặn.
Trợ lý đã đặt khách sạn từ trước, Lộ Lộc và Tạ Tranh quấn quýt một lúc, đợi đến khi Tạ Tranh dán băng cá nhân ở cổ đi ra ngoài thì màn đêm đã buông xuống.
Hai bên đường có rất nhiều du khách và người bán hàng rong, người chen chúc người, gần như không còn chỗ đặt chân. Ngón út Lộ Lộc móc vào ngón út Tạ Tranh, rất nghiêm túc xem đồ vật trên mỗi quầy hàng nhỏ, rồi mua một ít đồ ăn vặt, Tạ Tranh cắn một miếng, Lộ Lộc hỏi: “Thế nào?”
Tạ Tranh cười: “Toàn là chất phụ gia không có tự nhiên. Ngon hơn em làm, không tốt cho sức khỏe bằng em làm. Phiếu này tôi bầu cho em, bảo bối.”
Dưới ánh mắt giận dữ của ông chủ quầy hàng, Lộ Lộc nín cười vội vàng kéo Tạ Tranh rời đi.
Hai người đi dạo đến rất khuya, Tạ Tranh chọn cho mấy đứa trẻ một vài món đồ, cho đến khi người trên đường giảm đi đáng kể hai người mới quay về.
Vừa về đến nơi đã nhận được yêu cầu gọi video từ Tạ Tích trong nhóm.
Tạ Tranh dựa vào ghế sofa nhận cuộc gọi, thấy Tạ Tích nằm sấp trên giường, tóc vừa gội xong còn ướt rũ xuống, che đi một phần đôi mắt, vẻ mặt vui mừng: “Ba ba!”
Tạ Tranh “ừm” một tiếng: “Giờ này là thời gian hoạt động tự do à?”
“Đúng vậy ạ.” Tạ Tích nhích sang một bên, quay đầu gọi: “Tiểu Thần, Tiểu Tinh.”
Sau một tiếng động nhẹ, hai khuôn mặt giống hệt nhau xuất hiện phía sau Tạ Tích, một bên trái một bên phải.
Chưa kịp nói gì, trong ống nghe vang lên tiếng “ting tong”, báo hiệu Lộ Mãn cũng tham gia cuộc gọi video.
Lộ Mãn nằm ngửa, mái tóc mềm mại màu nhạt xù lên trên gối, hơi dài rồi, nhưng Lộ Mãn không muốn cắt tóc, bé muốn học Lộ Lộc buộc tóc ra phía sau gáy. Bé là người duy nhất nằm trên giường, nhưng điều này không có nghĩa là bé buồn ngủ, bé thích nằm khi rảnh rỗi, đây là hoạt động giải trí của bé.
Tạ Tranh bận rộn suốt thời gian qua, đã mấy ngày không nhìn kỹ mấy đứa trẻ, anh hỏi thăm tình hình gần đây của mấy cục nhỏ mũi hếch.
“Con ngủ không đủ.” Lộ Mãn che miệng trong chăn, giọng nói lầm bầm phàn nàn, lại thở dài như người lớn: “Ôi, lớn lên, khổ quá.”
Tạ Tích thì đã ra dáng anh lớn rồi, cậu bé gối đầu lên cánh tay, cười híp mắt nói với Tạ Tranh: “Ba ba, Jules nấu ăn khó ăn lắm, may mà trước đó chúng con đã mua rất nhiều đồ ăn vặt ở siêu thị.” Lại nói: “Tiểu Thần và Tiểu Tinh thông minh lắm, các em bán đồ ăn vặt cho bạn học, kiếm lại được rất nhiều đồ ăn vặt khác.”
Tạ Tranh có linh cảm không tốt, nheo mắt lại: “Kể chi tiết hơn đi.”
Ba đứa trẻ cứ thế kể chuyện, đứa này một câu đứa kia một câu.
Tạ Tranh nghe hồi lâu, quay đầu nhìn Lộ Lộc cũng đang im lặng.
“Hai đứa chỉ nên mừng là tiền tệ giao dịch là đồ ăn vặt chứ không phải tiền thật.”
Tạ Tranh nhéo nhéo sống mũi: “Gần như bày ra cả mô hình lừa đảo Ponzi* cho ông đây rồi, Tạ Thần Quang, Tạ Tinh Quang, hai đứa chúng mày đúng là thiên tài.”
(*Mô hình này khiến nạn nhân tin rằng lợi nhuận đến từ việc bán sản phẩm hoặc các phương tiện khác, và họ vẫn không biết rằng các nhà đầu tư khác là nguồn tiền. Mô hình Ponzi có thể duy trì ảo tưởng về một doanh nghiệp bền vững miễn là các nhà đầu tư mới đóng góp quỹ mới, và miễn là hầu hết các nhà đầu tư không yêu cầu hoàn trả đầy đủ và vẫn tin tưởng vào tài sản không tồn tại mà họ có ý định sở hữu.)
Lộ Lộc im lặng ôm lấy cái gối phía sau ghế sofa che mặt, che đi bờ vai đang run lên vì cười, ra dấu khẩu hình với Tạ Tranh: Trời ơi.
Tạ Tranh thở dài, giải thích đơn giản về kiến thức khoa học thường thức cho hai đứa trẻ.
Cặp song sinh nghe rất say sưa, đợi đến khi hoàn hồn thì đã mặt kề mặt, vội vàng xích ra xa nhau.
Tạ Thần Quang mắt sáng long lanh nhìn Tạ Tranh: “Ba ba, thế còn cách nào khác để kiếm tiền lớn không ạ?”
Tạ Tranh cách màn hình gõ nhẹ đầu cô bé một cái: “Đợi con về rồi dạy con, con đi trả lại đồ ăn vặt cho người ta trước đã.”
“Vâng, ba ba.”
Âm thanh nền có người gọi Tạ Tích, Tạ Tích bước ra ngoài vài bước, rồi lại ghé mặt vào màn hình: “Ba ba, chúng con phải đi rồi.”
Cậu bé đưa khuôn mặt trắng nõn của mình sát vào màn hình, tai đỏ ửng hỏi: “Ba ba con hôn một cái được không ạ, ba ba ba ba?”
Đúng là biết làm nũng.
Lộ Mãn đã ngủ gục từ lúc Tạ Tranh bắt đầu giải thích về mô hình Ponzi, Lộ Lộc dùng điện thoại Tạ Tranh chụp lại hai tấm ảnh, hạ giọng nói: “Tiểu Mãn, bé con, ngủ ngon.”
Lộ Mãn hừ hừ hai tiếng từ cổ họng, lật người.
So với hồi Tạ Tranh đi học, các hoạt động giải trí ở Núi Mã Thạch đã nhiều hơn không chỉ một chút.
**
Tuy rằng Tạ Tranh không thích leo núi, nhưng chưa bao giờ là người làm mất hứng, đã đến thì chơi cho đã, đầu tiên là cùng Lộ Lộc đi cáp treo l*n đ*nh núi, dạo quanh chợ, đi bè, rồi lại theo Lộ Lộc đi đến khu rừng phía sau núi.
“Chỗ này thì trông cũ nát hơn rồi. Bây giờ mọi người không còn mê tín nữa à?”
Lộ Lộc nghiêng đầu nhìn ngôi đền nhỏ cũ kỹ như đã phai màu trước mặt: “Hồi đó nhiều người đến đây cầu duyên lắm, nói là linh nghiệm cực kỳ.”
Tạ Tranh nhéo mặt Lộ Lộc, cuối cùng cũng hiểu tại sao hồi đó Lộ Lộc lại muốn anh đến đây như vậy.
Anh đã bỏ ra số tiền khổng lồ 25 tệ mua một cái ổ khóa sắt, bảo Lộ Lộc khóa vào sợi dây trên lan can.
Ngày thứ hai, hai người đi đến hang động ở sườn núi bên cạnh, rồi trải nghiệm dù lượn và bungee nhảy thấp.
Lịch trình ngày thứ ba ban đầu là hái lượm trong rừng, nhưng nửa đêm lại đổ mưa lớn, những hạt mưa to đập vào cửa sổ, kèm theo sấm sét, cảnh tượng hùng vĩ và khiến người ta phải kính sợ.
Vì an toàn, hầu hết các hoạt động trong núi đều bị dừng lại, Tạ Tranh dù có tinh thần thử thách đến đâu cũng chưa dám liều lĩnh một mình thách thức rừng sâu, nên đành nằm trên giường khách sạn xem TV với Lộ Lộc.
Lộ Lộc thở dài: “Còn muốn hái nấm nữa cơ.”
“Không sao,” Tạ Tranh an ủi cậu: “Nấm ở đây chủng loại quá tạp, nấm độc nhiều lắm, em dám hái tôi cũng không dám ăn.”
Lộ Lộc cười: “Chỉ là vui thôi mà.”
Ánh mắt Tạ Tranh rời khỏi TV nhìn sang mặt cậu.
Anh đưa tay ra, lòng bàn tay áp vào má Lộ Lộc, ngón cái vô định lướt dọc theo vùng da dưới mắt mịn màng của Lộ Lộc, bốn ngón còn lại thì quấn quanh cái đuôi nai mềm mại phía sau gáy Lộ Lộc.
Anh hỏi Lộ Lộc: “Vui không?”
Trên mặt Lộ Lộc lộ ra một biểu cảm tương tự như khi một đứa trẻ mở gói kem mà mình rất muốn ăn, rồi phát hiện nhà sản xuất lại cho vào bên trong hai cây kem.
Vui, tất nhiên là vui rồi.
Sao cậu có thể không vui được cơ chứ?
Người yêu của cậu cũng yêu cậu. Cảm giác cứ như nằm mơ vậy.
Tạ Tranh dựa lưng ra phía sau: “Chơi cái khác nhé?”
Lộ Lộc nghi ngờ nhẹ nhàng “hửm?” một tiếng.
Tạ Tranh mỉm cười, giơ tay kẹp điếu thuốc lên.
Anh nắm tay thành nắm đấm đặt ở bên má, cùng với việc điếu thuốc lúc sáng lúc tối, đầu lưỡi trong khoang miệng Tạ Tranh lại ấn về phía đối diện.
Tai Lộ Lộc đột nhiên đỏ bừng, cậu cảm thấy Tạ Tranh căn bản không biết khi anh làm động tác đó thì có sức sát thương lớn đến mức nào.
Tạ Tranh trêu chọc hỏi: “Bạn học Tiểu Lộc?”
Lồng ngực Lộ Lộc phập phồng, cậu khàn giọng “ừm” một tiếng, Tạ Tranh hơi ngồi thẳng dậy, môi nhẹ nhàng cắn một cái lên vai Lộ Lộc, lướt nhẹ nhàng xuống phía dưới.
Tạ Tranh đưa tay kẹp điếu thuốc ra xa, khói thuốc lượn lờ trên những ngón tay thon dài của anh, Lộ Lộc cảm nhận được Tạ Tranh dùng răng cắn lấy dây chuyền của mình.
Lộ Lộc cảm thấy cơ thể mình run lên vì hưng phấn, cậu cong lưng, cố gắng hết sức kiềm chế sự thôi thúc muốn ấn chặt gáy Tạ Tranh: “Chú Tạ… Tạ Tranh…”
Tạ Tranh sờ khóe miệng ướt át, cảm thấy leo núi thú vị hơn trong ký ức của mình rất nhiều, có lẽ chuyến đi này của mình đáng giá rồi.
**
Ngày hôm sau hai người trở về nhà.
Một ngày sau nữa, mấy cục nhỏ cũng về nhà.
Tạ Tích lao vào lòng Tạ Tranh: “Ba ba, I miss you.”
Tạ Tranh: “…”
Số tiền này coi như không uổng phí.
Lộ Mãn như một con búp bê bông đi một vòng trong vòng tay các anh chị, cuối cùng cuộn trở lại trong lòng Lộ Lộc, cục nhỏ lại bắt đầu “ngộ đạo”: “Ôi, cuộc đời hai tuổi, khổ quá.”
Tạ Thần Quang và Tạ Tinh Quang mỗi người một bên nhéo má Lộ Mãn, Tạ Tinh Quang hỏi: “Tiểu Mãn, anh có một bộ bí kíp, có thể giúp em tràn đầy năng lượng cả ngày.”
Tạ Thần Quang ngẩng đầu hỏi Tạ Tranh: “Ba ba, cái này hợp pháp không ạ?”
Tạ Tranh sờ cằm, nhìn Lộ Lộc một cái, cả hai đều đang cố gắng hết sức kìm nén nụ cười: “Ừm, tạm được.”
Sự yên tĩnh trong nhà biến mất, cảm giác trống trải khiến Tạ Tranh không quen mấy ngày trước cũng theo đó tan biến.
Vài ngày sau.
Tạ Tranh nhíu mày nhìn chăm chú vào thứ trong tay mình. Là bảng điểm kiểm tra đầu vào của Tạ Tích và cặp song sinh.
Tạ Tích chơi quá mệt, sốt nhẹ, thuộc loại mang bệnh vào phòng thi, trừ môn tiếng Anh đầu tiên có thành tích rất tốt, mấy môn còn lại khi cơn sốt cao lên, làm bài thi trong trạng thái mơ mơ màng màng, thành tích có thể nói là không lý tưởng.
Cặp song sinh thì không viết lời nói mớ lên bài thi, chỉ là quên viết tên, tất cả các môn đều là điểm không.
Tạ Tranh đột nhiên cảm thấy có một cảm giác khủng hoảng vô cùng mạnh mẽ.
Tối hôm đó, anh vỗ tay, lần đầu tiên tổ chức một cuộc họp gia đình.
“Ba đã từng nói, thành tích không quan trọng.”
“Ba cũng đã từng nói, các con lớn rồi, muốn làm gì cũng được.”
“Nhưng mà,”
Tạ Tranh trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Các con có thực sự muốn nghe người khác nói, nhà chúng ta có bốn đứa trẻ, có đến ba đứa đều là kẻ mù chữ không?”
“……….”
Trên mặt Tạ Tích và cặp song sinh hiện lên vẻ kinh hãi.
Lộ Mãn thì không thể tin được dùng ngón tay chỉ vào mình: “Ba ba, nhiệm vụ không làm kẻ mù chữ, nhất định phải đặt lên vai con á?” Bé yếu ớt thở dài: “Con mới hai tuổi rưỡi thôi mà.”
Lộ Lộc cảm thấy mình sắp bị thương nặng vì cố nín cười.
Sự thật chứng minh cuộc nói chuyện này hữu ích hơn bất cứ điều gì khác.
Lần kiểm tra tiếp theo, Tạ Tích và cặp song sinh đều chễm chệ ở hạng nhất khối.
Hết
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 80: Ngoại truyện phúc lợi 03
10.0/10 từ 32 lượt.
