Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 59


Tạ Tranh ở nhà đến mùng 7 Tết mới quay về.


Tạ Tích vừa vui vừa không vui, vui vì về rồi có thể gặp Lộ Lộc, không vui vì ở đây rất náo nhiệt, mỗi ngày đều có rất nhiều người đến, bao gồm cả Tạ Lý và tất cả mọi người, cứ thấy Tạ Tích là nhét đồ ăn vào tay cậu bé, Tạ Tích còn tròn hơn một chút.


Người đàn ông họ Từ đã chuyển vào sống chung với Mạnh Hải Anh sau hôn lễ, nhưng Tạ Tranh cũng không nói chuyện nhiều với ông ta, người đàn ông trầm lặng ít nói, ở nhà giống như một cái bóng ma, khá giống với cảm giác Tạ Tranh có về Tạ Tiến Đức, nhưng ông ta lại rụt rè hơn Tạ Tiến Đức.


Tạ Tranh vác Tạ Tích lên vai: “Đi thôi.”


Mạnh Hải Anh đứng ở cửa, giúp Tạ Tranh chỉnh sửa quần áo.


Ngón tay bà kéo cổ áo Tạ Tranh, rồi giúp Tạ Tranh cài lại cúc áo trước ngực.


Tạ Tranh trơ mắt nhìn ngón tay Mạnh Hải Anh cách bụng dưới của mình chưa đến 10cm, nhưng vẻ mặt bà vẫn bình thường, vẫn không phát hiện ra điều gì.


Tạ Tranh cao hơn Mạnh Hải Anh rất nhiều, từ góc nhìn của anh, có thể thấy chân tóc mẹ anh chưa kịp nhuộm lại, lốm đốm màu trắng, và biểu cảm ôn hòa tươi cười.


Lúc nhỏ Tạ Tranh thường xuyên cãi nhau với bà Mạnh, cả hai đều là người nóng tính, cho đến khi Tạ Tranh phân hóa, nôn thốc nôn tháo bên bồn cầu, bà Mạnh đứng bên cạnh lo lắng đến ch** n**c mắt, sau khi từ bệnh viện về Tạ Tranh không còn cãi nhau với bà nữa.


Hai năm nay càng không có những cuộc cãi vã nhỏ, bởi vì Tạ Tích, con trai của Tạ Tranh ngược lại đã mang lại sự thỏa mãn về mặt tinh thần cho bà.


Tạ Tranh gần như có thể tưởng tượng được vẻ mặt long trời lở đất của Mạnh Hải Anh khi biết đến sự tồn tại của Lộ Lộc.


Anh, với tư cách là người yêu của Lộ Lộc, nên giới thiệu Lộ Lộc với gia đình của mình.


Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay Tạ Tích còn ở đây, Tạ Tranh không muốn cãi nhau trước mặt trẻ con.


Trên đường về nhà, Tạ Tích dần dần thoát khỏi cảm xúc quyến luyến bà nội và Tạ Lý, trở nên mong chờ gặp Lộ Lộc, lắc lư đôi chân nhỏ bé hát trong ghế an toàn.


Nhưng khi đến Hoài Lưu thì đã rất muộn, Tạ Tích ngửa đầu ngủ mê mệt, Lộ Lộc bế cậu bé lên giường nhỏ cũng không tỉnh.


Cửa phòng làm việc của Lộ Lộc không đóng, khi Tạ Tranh đang quấn quýt với Tạ Tích thì anh đã vào xem qua. Tượng điêu khắc cao bằng cẳng chân anh đã có hình dáng ban đầu, nhưng vẫn chưa rõ ràng là gì, có chút giống hoa? Tạ Tranh cũng không chắc chắn lắm.


Trên cuốn sổ phác thảo đặt bên cạnh là một bức tranh khác, bốn đôi cánh lớn, nhiều bàn tay v**t v* mép cánh, những con cá mềm mại và linh hoạt đang bơi lội bên cạnh.


Đây là vẽ chơi, hay là bản phác thảo để làm tượng?


Tạ Tranh lật thêm hai trang, xem những bức tranh khác của Lộ Lộc, ngoài những khung cảnh đó, Tạ Tranh còn phát hiện ra một điểm thú vị —



Anh luôn có thể tìm thấy hình bóng của mình trong các bức tranh của Lộ Lộc, to nhỏ khác nhau, đôi khi chỉ là vài nét vẽ, vẽ thì khá giống, chỉ là Tạ Tranh thực sự không nhớ mình đã từng có những biểu cảm có phần sến sẩm như này từ bao giờ.


Tạ Tranh đặt cuốn sổ trở lại.


Bức tượng Lộ Lộc làm hồi tốt nghiệp, Tạ Tranh nhớ rất rõ, với chủ đề “Chí Nhu Chí Cương”, hình thể người bị bóp méo nhưng mạnh mẽ, nhưng luôn mang lại ấn tượng vô cùng u ám.


Nhưng những bức tranh này thì lại có vẻ tươi sáng.


Anh bước ra khỏi phòng làm việc, vừa lúc Lộ Lộc cũng từ phòng Tạ Tích đi ra.


“Yo,” Tạ Tranh huýt sáo một tiếng: “Hình tượng không tồi.”


Thợ cắt tóc đã tỉa lại kiểu tóc cho Lộ Lộc một cách đơn giản, mái tóc ngắn gọn gàng, để lộ vầng trán sạch sẽ, tăng thêm vẻ đẹp trai sáng sủa cho khuôn mặt không hề có tính công kích của chàng trai trẻ.


“Hôm qua trước khi về, em cắt ở tiệm dưới nhà bà nội em.” Lộ Lộc làm động tác mô tả con số, rất tự hào: “Chỉ tốn mười tệ.”


Tạ Tranh đưa tay sờ một cái, tiện tay kéo cậu lại: “Có nhớ chồng không?”


Lộ Lộc cười khẽ ừm một tiếng, ôm lấy Tạ Tranh.


Tạ Tranh có thể cảm thấy Lộ Lộc luôn ngửi mình, từ má đến hõm cổ, rồi đến vai.


Khác với beta, alpha và omega đều rất nhạy cảm với mùi hương, một số người sau khi đánh dấu hoàn toàn với người yêu sẽ coi mùi hương của người yêu là sự an ủi tinh thần, thậm chí nghiện đến mức ảnh hưởng đến cuộc sống.


Nhưng anh và Lộ Lộc thì vẫn ổn ở điểm này, thỉnh thoảng trao đổi pheromone cho nhau, cũng chỉ là thủ đoạn nhỏ để tán tỉnh trên giường.


Tạ Tranh bắt chước Lộ Lộc cũng ngửi mùi hương trên người cậu.


Mùi bưởi, trong căn phòng đầy hơi ấm tỏa ra sự tươi mát ẩm ướt, lúc này đang hòa quyện với mùi hồ tiêu của anh, ngửi lâu một chút thì hơi gắt.


Sống mũi cao thẳng của Tạ Tranh áp vào vai Lộ Lộc, cắn người qua lớp quần áo, rồi dần dần tăng thêm một chút lực.


Khoảng thời gian đầu anh và Lộ Lộc l*m t*nh, anh thường cắn Lộ Lộc, chỗ nào có thịt là cắn chỗ đó, không nếm được vị máu thì thấy không đủ k*ch th*ch, vừa thấy Lộ Lộc đầy vết răng, vết hôn thì liền cảm thấy sướng;


Sau này anh mới biết Lộ Lộc có chứng rối loạn đông máu, lúc đó quả thực đã sợ hãi, sợ Lộ Lộc phun máu tung tóe, nên cũng không dám cắn nữa. Thỉnh thoảng nhịn không được thì cắn mu bàn tay, cánh tay của mình.


Lúc này thì anh cảm thấy ngứa răng dữ dội, Tạ Tranh cắn răng vào xương bả vai Lộ Lộc qua lớp quần áo, rồi dần dần tăng lực.


Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc cười gọi mình: “Chú Tạ.”



Tạ Tranh: “…”


Anh vốn chưa định cắn mạnh Lộ Lộc, nghe Lộ Lộc nói vậy, ngược lại bắt đầu không kiềm được sức lực. Răng nanh anh từ từ siết lại, chóp mũi ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng.


Mùi máu hòa lẫn với pheromone của hai người, giống như vườn trái cây của lão nông bị cháy rồi lại phát hiện ra người bị thương.


Tạ Tranh chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, cả người như bị đốt cháy, bụng dưới co thắt, cơ bắp toàn thân đều căng cứng.


Vài giây sau, Tạ Tranh mới có nhận thức muộn màng, anh đến kỳ mẫn cảm.


Tạ Tranh: “…”


Đầu óc anh trống rỗng trong một khoảnh khắc.


Omega khi mang thai sẽ không có kỳ ph*t t*nh, khi mang thai Tạ Tích anh cũng không có kỳ mẫn cảm nào, mặc dù bác sĩ lúc đó dùng từ “về mặt lý thuyết”.


Tạ Tranh luôn có thói quen tiêm thuốc ức chế trước, thêm vào đó triệu chứng kỳ mẫn cảm của anh không nghiêm trọng, kém xa so với sự bùng phát dữ dội lần này, nên rất ít khi có cảm giác lý trí cũng bị đốt cháy theo như hiện tại.


Anh bị quần bó đau điếng, mặt cọ vào vai Lộ Lộc: “Bé Nai ngoan, lấy thuốc ức chế của chú qua đây, nhanh lên.”


Lộ Lộc cũng không ngờ Tạ Tranh lại đột nhiên đến kỳ mẫn cảm.


Cậu chạy đi lục tủ thuốc một lúc lâu, nhưng cuối cùng mang về lại không phải loại kim tiêm Tạ Tranh thường dùng, mà là miếng dán ức chế mà cậu hay dùng: “Em vừa tra rồi, hình như mang thai dùng thuốc ức chế hại sức khỏe, chú Tạ dùng cái này trước. Em đi rót cho chú cốc nước.”


Khi Lộ Lộc quay lại, Tạ Tranh đã không còn ở phòng khách nữa. Cậu bưng cốc nước quay hai vòng, tìm thấy Tạ Tranh trên giường trong phòng ngủ.


Nhìn rõ cảnh tượng trong phòng ngủ, Lộ Lộc sững người.


Cửa tủ quần áo không biết đã được mở ra từ lúc nào. Tạ Tranh nằm nghiêng trên giường, cẳng chân thon dài rủ ra ngoài chạm đất, ngay cả áo khoác cũng chưa cởi, trên mặt đang đắp một chiếc áo của Lộ Lộc. Là chiếc áo khoác màu vàng tươi hôm hai người gặp nhau lần đầu.


Ngón tay Tạ Tranh không ngừng mân mê mép tay áo của chiếc áo khoác đó, nắm chặt tay áo, rồi dùng hình xăm trên cổ tay cọ xát, động tác tay vô cùng gợi tình mập mờ.


Động tác này khiến Lộ Lộc nghĩ đến chính mình.


Trước đây cậu từng lén lấy một chiếc cà vạt của Tạ Tranh, khi đến kỳ mẫn cảm, cậu sẽ dùng chiếc cà vạt đó xây tổ, không ngừng dùng tay x** n*n, ngửi mùi hương Tạ Tranh còn sót lại trên đó.


Sau này có lần nghỉ hè, cậu làm việc ở công ty Tạ Tranh, lúc đó Tạ Tranh đã mang thai Tạ Tích, cậu luôn chạy đến căn hộ của Tạ Tranh, nấu cho Tạ Tranh ăn những món ăn dở tệ như giấy A4.


Trước khi về trường cậu lén đặt hai chiếc áo của mình vào tủ quần áo Tạ Tranh ít khi mở, một chiếc áo khoác, một chiếc áo phông, trong lòng rất mong đợi Tạ Tranh có cần mùi hương của mình hay không, cũng giống như cậu, nhớ đối phương đến mức ôm quần áo của đối phương vào lòng, nhẹ nhàng chạm bằng môi, nhưng hình như Tạ Tranh chưa bao giờ phát hiện ra hai chiếc áo đó.



Cậu gọi Tạ Tranh một tiếng, nhưng Tạ Tranh không nghe rõ. Lộ Lộc liền tiến lên, vén một góc chiếc áo đang che mặt Tạ Tranh lên.


Nhìn rõ vẻ mặt Tạ Tranh bây giờ, yết hầu Lộ Lộc lăn lên lăn xuống hai cái.


Làn da màu bánh mật lan tỏa màu đỏ nhạt, tóc mái rối bù chắn ngang mắt, rủ xuống sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi hé mở, trong miệng còn ngậm áo của cậu.


Sau khi đối mắt với Lộ Lộc, Tạ Tranh liền nhả miếng vải ướt đó ra, ấn sau gáy Lộ Lộc hôn cậu.


Lộ Lộc cảm thấy tay Tạ Tranh không ngừng kéo cổ áo sau của mình, không phải muốn cởi ra, mà giống như đang gấp phần vải đó lại.


Sau đó có lẽ giơ tay mỏi quá, Tạ Tranh liền buông tay xuống, sờ ga trải giường, lại là động tác gấp gáp đó.


Lộ Lộc rũ mắt nhìn một lúc, đột nhiên phản ứng lại.


Tạ Tranh đang xây tổ.


Hành vi xây tổ nhỏ bé và máy móc, thậm chí Tạ Tranh còn không tự nhận ra.


Lộ Lộc đón nhận sự phân hóa của mình vào năm mười bảy tuổi, từ đó đến trước khi gặp Tạ Tranh, Lộ Lộc đã trải qua ba kỳ mẫn cảm.


Mỗi lần cậu đều có hành vi xây tổ.


Cái tổ an toàn, là bến cảng độc quyền của cậu.


Khi cuộn tròn trong đó, Lộ Lộc cảm thấy mình vẫn còn bé, như thể cha mẹ, ông bà đều ở bên mình. Lúc đó tuy cậu bị bệnh, luôn phải nằm viện, nhưng mỗi lần ra viện đều được ăn kem và những món ăn ngon.


Sau khi gặp Tạ Tranh, cái tổ của cậu đã thay đổi mùi vị. Cậu muốn cùng Tạ Tranh cuộn tròn trong không gian nhỏ bé, tròn trịa này, giấu người mình yêu nhất vào nơi mình quen thuộc nhất, mãi mãi quấn quýt không chia lìa.


Nhưng cậu chưa bao giờ thấy Tạ Tranh xây tổ.


Lộ Lộc nhớ Tạ Tranh từng đề cập, anh quả thực có hành vi xây tổ, là sau khi phân hóa.


Lộ Lộc đoán, việc bây giờ Tạ Tranh không xây tổ, cũng là do ảnh hưởng của việc “điều trị” lúc đó.


Nhưng Tạ Tranh hiện tại lại xuất hiện hành vi xây tổ.


Vì mình?


Vì Tạ Tranh cũng muốn giống mình, đặt người yêu vào bến cảng của anh, mãi mãi không chia lìa?



Dừng một chút, Tạ Tranh lại nói thêm một câu như tự nói với chính mình, nhỏ giọng: “… Nhưng chú không biết xây tổ, ha.”


Khoảnh khắc này, Lộ Lộc thực sự cảm nhận được tình yêu của Tạ Tranh dành cho mình. Sự phấn khích và xót xa, cùng đủ loại cảm xúc hòa trộn vào nhau, Lộ Lộc cảm thấy trái tim mình xoắn lại.


Cậu lại gọi Tạ Tranh một tiếng: “Chú Tạ. Em có thứ muốn tặng chú.”


Cậu lấy ra hai chiếc nhẫn được đựng trong túi nhỏ trong suốt từ túi quần.


Đây là những chiếc nhẫn bạc được cậu tự tay làm ở tiệm, khảm kim cương nhỏ, mặt trong khắc tên viết tắt bằng chữ Latin của hai người, một cặp nhẫn cẩn thận nhưng kín đáo, vừa vặn với kích cỡ ngón áp út của hai người.


Nhưng chiếc hộp đựng nhẫn cậu mua vẫn chưa đến, chiếc hộp nhung cậu đã cẩn thận lựa chọn, rất đắt tiền.


Hôm đó Tạ Tranh hỏi cậu có muốn đăng ký kết hôn không, cậu đã muốn cầu hôn Tạ Tranh một cách chính thức, nhưng lời cầu hôn của cậu cũng giống như lời tỏ tình của cậu, bắt đầu trong một đêm bình dị, không có điểm neo lễ hội nào.


Lộ Lộc đeo chiếc nhẫn đó vào ngón áp út của Tạ Tranh.


Ánh mắt Tạ Tranh lúc này đã tỉnh táo hơn một chút.


Anh giơ tay lên, nhìn ngón tay mình dưới ánh đèn, ánh mắt như đang nhìn một người ngoài hành tinh da xanh.


Kết hôn.


Từ này nhảy ra trong đầu Tạ Tranh.


Rồi ngay sau đó lại nhảy ra một từ khác: Thành gia.


Thành, gia. Tạo thành một gia đình, thành lập một gia đình.


Một gia đình có nai ngốc, có cục bột nếp biết nói làm ơn làm ơn, và hai cục trong bụng.


Một viễn cảnh hoàn toàn trái ngược với triết lý sống của anh, Tạ Tranh lại cảm thấy hạnh phúc và an tâm một cách kỳ lạ.


Mẹ.


**


Nhật ký Tạ Tranh


[Năm năm trước]


Hôm nay chuyển ra khỏi nhà ba mẹ, cảm thấy không khí thật trong lành


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 59
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...