Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 57


Cuối năm luôn có rất nhiều lễ hội.


Sau Giáng Sinh lại đến Tết Dương lịch.


Tạ Tích bị không khí náo nhiệt trên phố ảnh hưởng, rất phấn khích, vừa mở mắt ra là đã mong chờ.


Tối ngày 31/12, Tạ Tích hỏi Tạ Tranh: “Ba ba, con thật sự đã, trải qua hai lần, Tết Dương lịch rồi ạ?”


Cậu bé có vẻ phiền não: “Nhưng mà, con không nhớ gì hết.”


“Thế thì làm sao đây, còn trẻ mà trí nhớ đã kém thế này rồi.” Tạ Tranh trêu chọc con trai: “Mua cho con Não Bạch Kim uống nhé.”


Tạ Tích không hiểu Não Bạch Kim là gì, ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn ba ba!”


Tạ Tranh: “….”


“Thôi được rồi,” Tạ Tranh vác cậu bé lên vai: “Đi ngủ đi, ngày mai ba đưa con đi xem phim.”


Tạ Tích cười khúc khích hạnh phúc.


Từ nhỏ đến lớn Tạ Tranh không thích xem phim truyền hình hay điện ảnh, càng không nói đến phim anime.


Trong rạp chiếu phim toàn là trẻ con, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười và tiếng khóc, Tạ Tích thì rất yên lặng và chăm chú nhìn chú mèo biết nói trên màn hình lớn, lòng bàn tay đặt ngay ngắn trên đùi.


Tạ Tranh xem một lúc thì có chút buồn ngủ.


Mấy ngày nay anh thường xuyên l*m t*nh với Lộ Lộc, thằng nhóc đó như thể đã uống thuốc k*ch th*ch, hai người vừa nằm lên giường là không có lúc nào yên tĩnh, hôn hít một lát là lại bùng cháy, Lộ Lộc luôn không ngừng nói ba từ đó bên tai anh, đợi đến khoảnh khắc Tạ Tranh thất thần nhất, lại hỏi anh: “Còn chú Tạ thì sao? Còn chú?” Giọng điệu rất vội vã.


Cậu nghiện việc khiến Tạ Tranh nói yêu, để có thể khiến Tạ Tranh thốt ra một câu “yêu chết em mất”, cậu gần như dùng mọi thủ đoạn để trêu chọc Tạ Tranh, chỉ một chỗ thôi cũng có thể phục vụ rất lâu, trên cơ ngực Tạ Tranh bây giờ vẫn còn vết răng của Lộ Lộc.


Tạ Tranh mơ mơ màng màng buồn ngủ, đầu tựa vào lưng ghế, đột nhiên nghe thấy động tĩnh bên cạnh. Anh mở mắt nhìn một cái, phát hiện Lộ Lộc và Tạ Tích đã đổi chỗ cho nhau, bây giờ Lộ Lộc đang ngồi bên trái anh.


“Sao thế?”


Lộ Lộc khẽ nói: “Chú Tạ, chú có thể dựa vào em mà ngủ.”


Tạ Tranh: “Tôi không ngủ.”


Lộ Lộc cười mà không nói gì, một lúc sau cậu cảm thấy Tạ Tranh nghiêng đầu về phía mình, sau đó vai cậu nặng trĩu.


Lộ Lộc đưa tay ra, ngửa lòng bàn tay đỡ lấy tay Tạ Tranh đang chống trên tay vịn, năm ngón tay luồn vào kẽ tay Tạ Tranh, đan chặt mười ngón với anh.


Nắm tay người mình yêu trong môi trường tối tăm như rạp chiếu phim, đó là điều mà rất nhiều người đã từng tưởng tượng.


Lộ Lộc thì đã từng tưởng tượng. Trong khoảng thời gian cậu nằm viện, mỗi ngày cậu đều dựa vào đủ loại tưởng tượng để chống đỡ, cậu tưởng tượng mình có thể sống sót, có thể cùng Tạ Tranh tâm ý tương thông, có thể dũng cảm tỏ tình với Tạ Tranh, có thể hẹn hò với Tạ Tranh ở khắp mọi nơi.



Được ở bên Tạ Tranh, lẽ ra cậu phải vui vẻ mãn nguyện, nhưng những thứ cậu muốn lại không thể kiểm soát mà trở nên nhiều hơn. Trái tim không những vì thế mà thoải mái, ngược lại càng trở nên tham lam hơn.


Buổi sáng khi thức dậy, cậu có thể nhìn thấy mình trong gương, gần như sắp bị tình yêu đốt cháy rồi.


Tạ Tranh không nghi ngờ gì là một người đàn ông mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Lộ Lộc biết một khi anh đã đồng ý với mình, hai người có thể đi cùng nhau mãi mãi, nhưng Lộ Lộc vẫn cảm thấy trống rỗng.


Cậu không muốn Tạ Tranh khi mơ màng suýt chút nữa dựa vào vai người khác, không muốn Tạ Tranh chỉ nói yêu cậu khi ở trên giường.


Cậu muốn thấy trong mắt Tạ Tranh có ngọn lửa giống mình, tại sao con người lại là một sinh vật tham lam như vậy chứ? Lộ Lộc gần như bị sự được đằng chân lân đằng đầu của mình làm cho kinh ngạc.


Không đủ, không đủ.


Cậu dùng đầu ngón tay mình nhẹ nhàng chạm vào đầu ngón tay Tạ Tranh, đột nhiên muốn viết tên mình lên mu bàn tay Tạ Tranh, giống như hồi học tiểu học, trung học.


Xem xong phim, ba người lại đi ăn ở ngoài.


Tạ Tích hạnh phúc gặm suất ăn trẻ em của mình, Tạ Tranh chọn hai cọng khoai tây chiên ăn.


Lộ Lộc hỏi: “Không có khẩu vị ạ? Về nhà làm mì lạnh ăn nhé?”


Cậu làm động tác mô tả: “Thêm ớt và rất rất rất nhiều dưa chuột sợi.”


Tạ Tranh bị chọc cười, gật đầu.


Hai đứa bé trong bụng này so với Tạ Tích thì hành hạ hơn nhiều, Tạ Tranh vừa mang thai đã phản ứng rất lớn, luôn buồn nôn, muốn ói, còn ngủ nhiều.


Khoảng thời gian trước thì ngoan ngoãn một chút, hai ngày nay Tạ Tranh lại bắt đầu cảm thấy toàn thân không thoải mái, ăn uống cũng không có khẩu vị, may mắn là mỗi ngày Lộ Lộc đều thay đổi món ăn, tay nghề ngày càng tốt hơn.


Tạ Tích giơ một cọng khoai tây chiên bọc đầy tương cà đưa vào miệng Tạ Tranh.


Trên đường về nhà, ba người tiện đường ghé qua siêu thị gần đó, Lộ Lộc mua một ít nguyên liệu nấu ăn, đặt đồ lên ghế sau.


Chiếc xe thể thao đắt tiền của anh! Bây giờ toàn mùi hành tây!


Tạ Tranh bĩu môi, sau khi đưa hai đứa đại đần tiểu đần cười ngây ngô với hành tây về nhà, liền lái xe thẳng đến tiệm rửa xe.


Trên đường về, anh nhận được tin nhắn Lộ Lộc gửi đến.


[Nai Ngốc]: Có người đến nhà


[Nai Ngốc]: Chú Tạ


[Tạ]: ? Ai


[Nai Ngốc]: Em còn đang hỏi


Một lúc sau Lộ Lộc lại gửi tin: “Tiểu Tích gọi anh ta là Chú Shirley.”



Tạ Tranh nhướng mày.


Bây giờ khắp nhà đều có dấu vết của Lộ Lộc, nếu bà Mạnh đột nhiên đến thăm, Tạ Tranh có lẽ còn có chút căng thẳng. Nhưng nghe nói người đến là Tạ Lý, nội tâm Tạ Tranh lại bình lặng như nước.


Thoát ra khỏi giao diện trò chuyện với Lộ Lộc, Tạ Tranh còn thấy trong vô số tin nhắn chúc mừng năm mới chưa đọc, còn kẹp một tin nhắn Tạ Lý gửi cho mình, gửi cách đây hơn bốn mươi phút.


[Thằng em đần]: Anh đoán xem em đang ở đâu?


Tạ Tranh: “…”


Thằng em họ đần độn của anh.


Khi anh về đến nhà, Tạ Lý và Tạ Tích đang ngồi trên thảm, lắp ráp Lego.


Ở cửa thì có thêm mấy thùng sữa, nước trái cây và trái cây, chắc đều là Tạ Lý mang đến cho Tạ Tích.


Nhìn thấy Tạ Tranh, Tạ Tích lớn tiếng: “Ba ba!”


Tạ Lý ra vẻ ngầu lòi gật đầu với anh: “Chúc mừng năm mới.”


Tiếng bước chân từ nhà bếp truyền đến, rồi Lộ Lộc bưng đĩa trái cây đi ra.


Tạ Tranh hạ giọng hỏi Lộ Lộc: “Em giới thiệu bản thân với cậu ta thế nào?”


“Em không giới thiệu.” Lộ Lộc nói: “Anh ta cũng không hỏi. Hình như coi em là bảo mẫu rồi.”


Tạ Tranh không hề cảm thấy bất ngờ.


Lộ Lộc đặt đĩa trái cây lên bàn trà bên cạnh hai người, Tạ Lý nói: “Cảm ơn.”


Tạ Tích nói với Lộ Lộc: “Cảm ơn ba ba!”


Tạ Lý ngước đầu lên một cách khó hiểu, anh ta buồn cười sửa lại cách xưng hô của Tạ Tích với Lộ Lộc: “Là chú, không phải ba ba.”


Tạ Tích nghiêm túc lắc đầu: “Ba ba!”


Tạ Lý lại nói: “Chú.”


Tạ Tích bĩu môi lắc đầu, dùng hết sức lực để từ chối sự sửa chữa của Tạ Lý, và muốn sửa lại Tạ Lý.


Nhưng vốn từ của cậu bé còn quá ít, nên cậu bé cầu cứu nhìn về phía Tạ Tranh.


Tạ Tranh dựa người vào tường, xoa xoa cằm.


Nếu là một tuần trước, anh tuyệt đối sẽ không nói cho Tạ Lý biết Lộ Lộc là ai.


Nhưng bây giờ đã khác rồi.



Anh và Lộ Lộc không còn là quan hệ ông chủ và người tình nữa, mà là một cặp đôi đã tỏ tình và chấp nhận lời tỏ tình của đối phương một cách đường đường chính chính.


Đã thông qua thủ tục rồi.


Làm gì thì phải có dáng vẻ của việc đó.


Làm ông chủ thì phải có dáng vẻ của ông chủ, mặc vest, lập kế hoạch cho nhân viên, đảm bảo công ty tiến lên vững chắc;


Làm cha thì phải có dáng vẻ của người cha, để con cái vui vẻ, hạnh phúc và khỏe mạnh lớn lên;


Làm người yêu cũng phải có dáng vẻ của người yêu, anh nên giới thiệu Lộ Lộc với người nhà, giống như Lộ Lộc giới thiệu anh với bà nội của cậu, chứ không phải để Tạ Lý tiếp tục nghĩ Lộ Lộc là bảo mẫu của anh.


Tạ Tranh đã có kết luận trong lòng.


Anh cười cười chỉ vào mình hỏi Tạ Tích: “Ta là ai?”


Tạ Tích: “Ba ba!”


Tạ Tranh lại chỉ vào Lộ Lộc hỏi Tạ Tích: “Cậu ấy là ai?”


Tạ Tích lắc lư: “Ba ba!”


Lộ Lộc có vẻ ngạc nhiên, cậu quay đầu nhìn Tạ Tranh một cái. Lại là ánh mắt ướt át đó.


Tạ Tranh nhìn cậu một cái, rồi quay đầu lại, tiếp tục nhướng mày nhìn Tạ Lý.


Tạ Lý hỏi: “Tại sao con trai anh thấy ai cũng gọi ba ba thế?”


Tạ Tranh: “…………”


Anh chịu thua rồi.


Lão Điền không phát hiện ra anh mang thai, Tạ Tranh thực sự cảm thấy không sao cả. Dù sao trong một trăm người có một người biết alpha có thể mang thai đã là kiến thức uyên bác rồi.


Nhưng Tạ Lý thì khác, Tạ Lý biết anh thích alpha. Sự thật dán lên mặt Tạ Lý rồi, mà đối phương vẫn chưa phát hiện.


Tạ Tranh thực sự hết cách với Tạ Lý. Anh quyết định nói thẳng: “Cậu ấy tên là Lộ Lộc. Bạn trai của tôi.”


Tạ Lý: “…”


Anh ta sững người, dùng ánh mắt mơ màng nhìn Tạ Tranh.


“Anh—”


Lời nói đến nửa chừng, lại đột ngột dừng lại. Ánh mắt anh ta nhanh chóng dừng lại trên mặt Tạ Tích, rồi di chuyển đến mặt Lộ Lộc.


Một lớn một nhỏ hai người đều đang cười, khóe môi nhạt màu cong lên một đường rất giống nhau.



Tạ Lý cảm thấy thế giới quan của mình đã sụp đổ.


Tạ Tranh là người anh trai cao vời vợi của anh ta, mặc dù anh ta không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng vẫn rất sùng bái Tạ Tranh. Tạ Tranh có thể sinh con khi chưa kết hôn, có thể thích alpha, nhưng anh ấy sao có thể…


Tạ Tranh dường như đã biết Tạ Lý sẽ hỏi như vậy, lạnh nhạt ngắt lời đối phương: “Tôi sinh.”


“Còn nhớ không. Ba năm trước họp mặt gia đình, tôi khó chịu dạ dày, chú hỏi tôi bị làm sao, tôi nói mang thai. Sau này mới biết là thực sự mang thai rồi.”


Tạ Lý: “………………”


Tạ Lý từ từ đưa tay lên xoa thái dương.


Nửa ngày sau anh ta bỏ tay xuống, hỏi: “Bác gái đã biết chưa?”


Tạ Tranh: “Chưa biết.”


Tạ Lý nói: “… Mẹ ơi.”


Anh ta có vẻ muốn nói lại thôi, hình như còn rất nhiều điều muốn hỏi Tạ Tranh.


Tạ Tranh nghĩ một chút: “Chú đi theo tôi.”


Anh nhấc chân đi về phía ban công, Tạ Lý liền đi theo sau, vẻ mặt như tỉnh giấc sau cơn mơ, trong tay vẫn còn nắm một miếng Lego quên đặt xuống.


Lộ Lộc vẫn ở lại phòng khách, từ góc nhìn của cậu có thể thấy Tạ Tranh và Tạ Lý quay lưng về phía mình đứng trên ban công, Tạ Tranh đưa cho Tạ Lý cái gì đó, hình như là một cây kẹo m*t.


Lộ Lộc ôm Tạ Tích đang vểnh tai nghe chuyện phiếm vào sofa ngồi xuống, tiếp tục chơi trò chơi lắp ráp và ăn uống cùng cậu bé.


Sau khi thua Tạ Tích hai lần, Lộ Lộc để Tạ Tích ngồi trên người mình, vẻ mặt rất nghiêm túc hỏi Tạ Tích: “Ba ba giới thiệu ba ba với người nhà của ba ba. Bé con Tiểu Tích, con có thấy ba ba rất yêu ba ba không?”


Ngón tay ấm áp của Tạ Tích chọc chọc mặt Lộ Lộc, gật đầu một cách vô cùng dứt khoát: “Ừm! Ba ba yêu ba ba!”


Lộ Lộc cười, cảm thấy cái vực thẳm tham lam trong lòng mình cuối cùng cũng được lấp đầy một chút.


Một lúc sau, hai người trên ban công quay lại phòng khách.


Biểu cảm của Tạ Lý trông bình tĩnh hơn vừa nãy. Anh ta đưa tay về phía Lộ Lộc, Lộ Lộc bắt tay anh ta, thấy Tạ Lý há miệng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.


Tạ Lý lại quay đầu nhìn Tạ Tranh.


“Thôi được rồi, đừng đứng đó mắt to trừng mắt nhỏ với ông đây.” Tạ Tranh nói: “Ăn cơm chưa?”


“Em…” Tạ Lý nói: “Lát nữa em còn có tiệc. Chỉ tiện đường qua thăm một chút, bây giờ chuẩn bị đi đây.”


Anh ta mặc áo khoác vào, gật đầu với Tạ Tranh rồi quay lưng rời đi.


“Chú Shirley, lấy đi một miếng Lego nhỏ rồi.”


Tạ Tích nhìn chằm chằm vào cửa, mềm giọng nói: “Nhưng Khủng long đỏ là lợi hại nhất, ba ba, ba có thể giúp con, đổi bằng màu xanh với chú Shirley được không, làm ơn làm ơn.”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 57
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...