Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 18


Phòng của Lộ Lộc có một khung cửa sổ hẹp, sáng hôm sau Tạ Tranh bị ánh nắng đánh thức.


Ánh nắng màu vàng nhạt lọt qua khung cửa sổ hẹp đó, có thể nhìn thấy một chút bụi bẩn lơ lửng.


Tạ Tranh nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài cửa.


“Lộ Lộcc, con cầm lại tiền đi.”


“Con nói là đủ dùng mà, bà cứ coi như giúp con tiết kiệm tiền đi.”


“Thật sự đủ dùng rồi sao?”


“Vâng ạ! Yên tâm đi yên tâm đi yên tâm đi!”


“Gần đây con có đến chỗ của bác sĩ Lý không?”


“Lúc nghỉ lễ con có đến chỗ bác ấy rồi, tuổi cao như thế mà còn khỏe hơn cả con, chỉ là cảm thấy bác ấy lại mập lên một chút…”


“Lát nữa đi cắt tóc đi nhé? Tóc che hết cả mắt rồi kìa.”


“Không cắt! Con cố tình để dài đấy, bà không hiểu đâu.”


“Để thế này là đẹp à? Con hỏi thầy Tạ xem thấy thế nào?”


“Thầy Tạ thích lắm đó—”


Cuộc đối thoại rất đỗi bình thường, nhưng Tạ Tranh chỉ nghe thấy những lời thoại như vậy trong phim truyền hình hoặc tiểu thuyết. Điều này hoàn toàn không thể xảy ra trong gia đình của anh, giữa anh và cha mẹ chỉ có hai trạng thái, hoặc là không có gì để nói, hoặc là lời nói châm chọc nhau.


Ngón tay Tạ Tranh vô thức v**t v* hình xăm Mễ Đoàn trên vai, rồi anh nghe thấy cửa phòng ngủ bị mở ra.


Lộ Lộc thò đầu vào nhìn một cái, cất cao giọng gọi ra ngoài: “Dậy rồi dậy rồi!”


“Bà cháu cứ bắt cháu vào xem thầy Tạ dậy chưa, nếu không cháo bà nấu sẽ nguội mất.” Lộ Lộc làm một cử chỉ: “Cháo thịt nạc bà cháu nấu ngon lắm, chú Tạ nếm thử là biết ngay.”


Tạ Tranh quả thực đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của thức ăn trong không khí.



Anh lười biếng đưa tay ra: “Lấy quần áo cho tôi.”


Lộ Lộc đưa áo sơ mi của Tạ Tranh cho anh, nhưng Tạ Tranh không nhận lấy, mà đưa tay ra, ra hiệu cho Lộ Lộc giúp anh mặc vào.


Lộ Lộc cười muốn bật ra tiếng, nắm lấy cánh tay Tạ Tranh luồn qua ống tay áo, rồi cúi người cài cúc áo cho Tạ Tranh.


Lộ Lộc vừa đến gần, Tạ Tranh lại ngửi thấy mùi bưởi trên người cậu, nồng hơn lúc lên xe hôm qua, da Tạ Tranh bắt đầu xuất hiện cảm giác châm chích rõ rệt.


“Em thực sự sắp đến kỳ mẫn cảm rồi. Chuẩn bị sẵn thuốc ức chế đi.”


Lộ Lộc nghiêng đầu cười, để Tạ Tranh nhìn phía sau tai cậu: “Chú Tạ, cháu đã lấy miếng dán ra dán lên sau khi chú nói hôm qua rồi ạ.”


Miếng dán tròn màu nâu dán ngay sau tai Lộ Lộc. Làn da của Lộ Lộc trắng, miếng dán càng trở nên nổi bật hơn.


Tạ Tranh ngậm d** tai Lộ Lộc vào miệng, từ từ cắn một cái, giống như cách anh thường cắn đầu lọc thuốc lá. Khoang mũi Lộ Lộc bắt đầu phát ra những tiếng hừ khẽ, như tiếng kêu của chú chó con vừa mới sinh.


Tạ Tranh rất thích nghe âm thanh như vậy của Lộ Lộc. Có một alpha khác vì anh mà xúc động là một điều rất k*ch th*ch đối với Tạ Tranh.


Anh đắc ý nhướng mày, hỏi Lộ Lộc: “Vậy kỳ mẫn cảm lần này của em thực sự đến sớm đấy à? Không phải vì tôi đấy chứ? Thích chú đến vậy cơ à?”


Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh không nói gì; trong sự im lặng, cậu cài chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng cho Tạ Tranh.


Ăn cơm xong, Lão Điền phải đi làm việc cho Tạ Tranh nên rời đi trước, còn Tạ Tranh được Lộ Lộc dẫn đi dạo một vòng trên bãi biển.


Lộ Lộc dưới ánh nắng vàng óng khiến Tạ Tranh liên tưởng đến những múi bưởi trong đĩa pha lê chất đầy đá lạnh, trong suốt, óng ánh rõ ràng, đẹp mắt. Điều này cho phép Tạ Tranh khoan dung tha thứ cho việc Lộ Lộc mặc một chiếc áo sơ mi lớn phong cách Hawaii loè loẹt đến mức làm cay mắt anh.


Buổi chiều Lộ Lộc lại dẫn Tạ Tranh đi xem cây anh đào mà anh đã trồng.


Hồ Công Chúa lừng danh ngày xưa đã biến thành một vũng nước nhỏ không người lui tới. Cây anh đào cô đơn đứng bên hồ, Tạ Tranh nhẩm tính thời gian: “Lần cuối tôi đến Hoài Lưu là lúc em mới ba tuổi.”


Thật đáng sợ.


Tạ Tranh có cảm giác như mình đang dùng lao động trẻ em.


Trên đường về từ hồ Công Chúa có một đoạn dốc. Vài đứa trẻ trượt ván trượt la hét trượt xuống, sắp sửa đâm vào Tạ Tranh, Lộ Lộc kéo Tạ Tranh một cái, ngược lại bị đâm thẳng vào.


Khuỷu tay cậu bị trầy xước một mảng lớn, máu đỏ tươi tí tách rơi xuống theo cánh tay, ngón tay, gần như ngay lập tức tụ lại thành một hồ máu nhỏ trên mặt đất.



Tạ Tranh trực tiếp túm cổ áo nhấc đứa trẻ lên: “Nhóc còn muốn giữ lại đôi mắt nữa không? Nói.”


Tạ Tranh cười rất vui vẻ, nhưng lông mày cụp xuống, ngập tràn sát khí, ai cũng có thể thấy anh đang tức giận. Đứa trẻ bị Tạ Tranh dọa đến mức quên cả khóc, lắp bắp há miệng nhìn Tạ Tranh.


Ngược lại, Lộ Lộc bật cười thành tiếng: “Chú Tạ, cháu không sao.”


Cậu giành lại đứa trẻ khỏi tay Tạ Tranh: “Thôi được rồi, nói với anh trai một câu xin lỗi, anh trai sẽ tha thứ cho mấy đứa.”


Mấy đứa trẻ thậm chí còn cúi gập người, run rẩy xin lỗi: “Anh ơi tụi em xin lỗi ạ.”


Lộ Lộc cười: “Đi đi.”


Trong lúc nói chuyện, máu vẫn nhỏ giọt từ đầu ngón tay Lộ Lộc. Tạ Tranh là người đã đánh nhau không biết bao nhiêu lần, trực giác mách bảo có gì đó không ổn: “Có phải bị thương động mạch rồi không?”


“Chắc không phải đâu.”


Lộ Lộc chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Thực ra cháu có chút khó đông máu. Bình thường bị cắn vài cái thì không sao, vết thương lớn như thế này thì không dễ lành lắm.”


Tạ Tranh: “…………”


Anh bắt đầu nhớ lại mình đã để lại bao nhiêu vết cắn trên người Lộ Lộc.


Mẹ, lỡ lần nào đó cắn không đúng, Lộ Lộc trực tiếp phun máu ba thước trên giường anh thì sao?


Lúc này tội danh của anh không chỉ là sử dụng lao động trẻ em nữa, mà còn là ngược đãi lao động trẻ em.


Chuyện quan trọng như vậy mà không nói, thiểu năng đấy à?


Tạ Tranh chửi mấy tiếng: “Đi, đến bệnh viện.”


“Không…”


Lời từ chối của Lộ Lộc còn chưa nói ra, đã bị Tạ Tranh đá một cái: “Câm miệng. Đừng có nói nhảm với ông đây.”


Hai người quay đầu đến bệnh viện, bác sĩ nói không có vấn đề lớn, sau khi cầm máu, băng cánh tay Lộ Lộc lại thành một chiếc bánh chưng.


Lộ Lộc giơ bàn tay tròn ủm ra: “Nhìn có vẻ ngon phết.”



Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc với vẻ mặt kỳ quái, đột nhiên hỏi: “Thì ra em không cho tôi ở trên là vì chuyện này à? Em sợ bị thương?”


Lộ Lộc “À” một tiếng, cong mắt nhìn lên bầu trời, không nói gì.


Tạ Tranh châm một điếu thuốc, không khách khí co ngón tay búng liên tục vào trán Lộ Lộc: “Cũng khá nhiều bệnh đấy, lần tới kiểm tra sức khỏe nhân viên, đăng ký cho em một suất luôn.”


“Còn có kiểm tra sức khỏe nhân viên nữa ạ?” Lộ Lộc nghe có vẻ khá ngưỡng mộ: “Chế độ đãi ngộ tốt ghê.”


Tạ Tranh trêu cậu: “Vậy sau này tốt nghiệp xong em có thể đến công ty tôi ứng tuyển.”


“Không đúng chuyên ngành đâu ạ?”


Tạ Tranh cười khẩy: “Không đúng chuyên ngành thì đã sao? Dưới tay tôi không biết bao nhiêu người học chuyên ngành khác. Tống Thanh Viễn còn từng làm việc với tôi một tháng.”


Đột nhiên nghe thấy cái tên Tống Thanh Viễn, Lộ Lộc sững người lại.


Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cậu trở nên u ám hơn một chút: “Chú Tạ, có thể đừng nhắc đến thầy Tống được không ạ?”


Sợ giáo viên à?


Tạ Tranh phả khói thuốc ra, nhún vai một cách thờ ơ.


Sau khi ra khỏi bệnh viện thì trời đã rất muộn rồi, nói chuyện thêm một lúc nữa thì trời đã tối hẳn.


Hai người thong thả đi về nhà Lộ Lộc. Khi đến dưới lầu, Lộ Lộc đột nhiên giơ tay lên gọi về phía một cửa sổ: “Bà nội!”


Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn theo hướng Lộ Lộc vẫy tay, thấy bóng dáng một bà cụ trong ánh sáng màu cam ấm áp.


Bà cụ không nói gì về vết thương tay của Lộ Lộc, ngược lại Tạ Tranh hiếm khi nảy sinh cảm xúc tương tự như có lỗi, gửi tin nhắn cho Lão Điền, dặn anh ta mai đến nhớ mang thêm chút đồ.


Buổi tối vẫn là Tạ Tranh và Lộ Lộc chen chúc ngủ trên chiếc giường nhỏ. Tạ Tranh nhớ trước khi ngủ Lộ Lộc hỏi mình ngày mai muốn đi đâu chơi, Tạ Tranh cũng quên mất mình có trả lời hay không thì đã ngủ thiếp đi.


Lão Điền nói không sai, chiếc giường đơn rộng 1m8 ngủ hai người đàn ông lớn thực sự hơi chật chội, đặc biệt là vào giữa tháng Năm khi nhiệt độ ngày càng tăng cao.


Lộ Lộc có thân nhiệt cao, giống như một cái lò sưởi nhỏ. Tạ Tranh bị nung nóng đến bực mình, lật người dịch sang bên cạnh, cơ thể đột nhiên có một khoảnh khắc lơ lửng và rơi xuống.


Một bàn tay nắm chặt lấy anh trước khi anh rơi xuống đất, Tạ Tranh cảm nhận được sự tiếp xúc của băng gạc.



Tạ Tranh mượn tay Lộ Lộc ổn định cơ thể, mơ màng buồn ngủ nhích lại gần Lộ Lộc. Má anh vì thế áp vào ngực Lộ Lộc, Lộ Lộc vẫn nắm cánh tay trên của anh, nhìn từ tư thế thì đây là tư thế ngủ thân mật nhất.


Lộ Lộc cụp mắt xuống, nhìn đôi mắt sắc sảo và rậm rạp của Tạ Tranh, im lặng rất lâu.


Cậu cảm thấy có điều gì đó không đúng, trái tim đập rộn ràng, cơ thể rất nóng, có cảm giác như bị nướng trên lửa.


Tạ Tranh đột nhiên lật người ngồi dậy, hắt hơi liên tục: “Đệch mẹ—”


Cho đến khoảnh khắc này, Lộ Lộc mới nhận ra kỳ mẫn cảm của mình đã bùng phát hoàn toàn.


Chỉ vì một cái ôm của Tạ Tranh?


Cậu cũng lật người ngồi dậy, định với tay lấy miếng dán ức chế trên đầu giường, nhưng tay đưa nửa chừng lại đổi hướng, chuyển sang ôm lấy mặt Tạ Tranh. Lộ Lộc dùng răng cắn và nghiền cổ áo Tạ Tranh, để lại một vết cắn màu sẫm nhỏ trên áo.


Tạ Tranh mơ màng một lúc, cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra.


Triệu chứng kỳ mẫn cảm của mỗi alpha đều khác nhau. Giống như Tạ Tranh, sau khi tiêm thuốc ức chế vẫn có thể ra ngoài uống rượu với bạn bè, chẳng việc gì bị trì hoãn. Có người chỉ có thể lăn lộn ở nhà với pheromone bốc lên khắp người, không thể đi đâu được.


Có lẽ Lộ Lộc thuộc loại phản ứng rất mạnh.


Mùi bưởi trong phòng nồng đến mức khiến người ta muốn hắt hơi, sắc bén hơn sự tươi mát thường ngày. Do phản ứng bài xích giữa A và A, làn da của Tạ Tranh lại bắt đầu đau nhức.


Lộ Lộc l**m hôn đến yết hầu Tạ Tranh, răng sắc nhọn chạm vào da thịt, có cảm giác như giây tiếp theo sẽ bị cắn đến chảy máu.


Tạ Tranh nghe thấy tiếng th* d*c của Lộ Lộc vô cùng nặng nề. Tạ Tranh không nhìn rõ gương mặt Lộ Lộc, chỉ thấy đường nét, cảm thấy Lộ Lộc lúc này rất giống một người đàn ông trưởng thành, vô cùng quyến rũ.


Môi lưỡi Lộ Lộc dần dần di chuyển đến phía sau gáy của Tạ Tranh, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc dùng răng cắn lấy da thịt của mình.


“Cái l*z má… Nai đần, em tỉnh táo lại đi.” Tạ Tranh bị Lộ Lộc đè lại cổ tay, trong lúc nhất thời không có cách nào thoát ra được: “Ông đây là A! Em có cắn nát tôi cũng không thể đánh dấu được đâu!”


Hơi thở Lộ Lộc phả vào gáy Tạ Tranh: “…Thử một chút xem?”


Lời vừa dứt, Tạ Tranh cảm thấy có vật sắc nhọn đâm vào sau gáy của mình.


Mùi hồ tiêu hun khói và mùi bưởi quấn quýt trộn lẫn vào nhau. Tạ Tranh cảm thấy có thứ gì đó đang được tiêm vào tuyến thể alpha, thứ vốn ẩn mình dưới lớp da và không thể bị đánh dấu, giống như có người đang dùng dùi đục vào mình, đau đớn đến tê dại toàn thân.


Tạ Tranh gần như bất lực dùng tay siết chặt ga trải giường dưới thân, hoa mắt, đầu óc trở nên quay cuồng, anh cong cái eo thon gầy lên một chút, giống như một cây cung bị kéo căng đến giới hạn.


Điện thoại dưới gối phát ra vài tiếng thông báo tin nhắn, Tạ Tranh không có thời gian để ý đến. Anh nghe thấy giọng mình run rẩy cầu xin: “Ai đó… cứu mạng… sướng chết mất… cứu tôi…”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 18
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...