Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 10
Nằm ngủ co quắp cả một đêm, sáng hôm sau khi Tạ Tranh tỉnh dậy, cơ thể cư như là tập gym quá sức, pha trộn giữa sự ê ẩm tột độ và sự thoải mái sảng khoái.
Lộ Lộc đã dậy rồi, quần áo chỉnh tề, cười híp mắt bày đồ ăn sáng mua ngoài lên trên mặt bàn.
Tạ Tranh híp mắt đánh giá Lộ Lộc.
Nam sinh trông không có gì thay đổi so với lần đầu tiên Tạ Tranh gặp cậu, trẻ trung, tràn đầy sức sống, giống như một bông hướng dương đang nở rộ với nụ cười ngốc nghếch hướng về phía mặt trời, vẫn mang theo sự ngây thơ chưa từng trải đời. Không giống như mấy thằng bạn xấu của Tạ Tranh, chuyện đêm hôm trước làm cái gì, nhìn một cái là biết ngay.
Lúc hai người làm chuyện đó cũng như vậy, mặc dù cơ thể có nhuốm mùi đến đâu, vẻ mặt của Lộ Lộc vẫn luôn sạch sẽ, tươi tắn.
Tạ Tranh mò lấy điếu thuốc ở đầu giường.
Lộ Lộc nghe thấy tiếng nắp bật lửa đóng mở, quay đầu lại: “Bánh bao tam tiên hấp và sữa đậu nành, chú Tạ ăn quen không ạ ”
Tạ Tranh không trả lời, híp mắt cười cười nhìn mặt Lộ Lộc, vừa mở miệng giọng đã khàn: “Sao vẫn còn như trai tơ thế này.”
Lộ Lộc không ngờ Tạ Tranh lại trả lời mình câu này, ngạc nhiên nhướng mày nhìn Tạ Tranh, sau một lúc lại bị chọc cười, phụt cười thành tiếng.
Tạ Tranh nhìn cái vẻ mặt cười ngốc nghếch đó của cậu là thấy phiền, thầm mắng một tiếng thiểu năng trong lòng.
Ăn sáng xong Tạ Tranh lấy một ống thuốc ức chế ném cho Lộ Lộc: “Bảo bối, tiêm giúp tôi.”
Lộ Lộc cười: “Cháu chưa dùng loại này bao giờ.”
Tạ Tranh: “……”
Trong ấn tượng của anh, thuốc ức chế dạng miếng dán xuất hiện cũng mới chỉ khoảng hai năm nay, Lộ Lộc ngay cả dạng tiêm cũng chưa dùng qua, cho thấy cậu thật sự rất nhỏ.
Tạ Tranh suýt chút nữa không kìm được giật giật khóe môi: “Em còn chưa lớn bằng con chó ông đây nuôi.”
“Chó ” Lộ Lộc nhìn hình xăm xương chó trên cánh tay của Tạ Tranh: “Là con này ạ?”
Tạ Tranh ừ một tiếng từ trong mũi.
“Nó tên là gì thế ạ ”
“Mễ Đoàn.” Tạ Tranh nhíu mày, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa: “Em nhanh lên.”
Lộ Lộc tìm thấy vị trí hộp sọ của Mễ Đoàn trên vai Tạ Tranh, chào nó một tiếng: “Mễ Đoàn chào cậu, tớ là người tình được ba của cậu bao nuôi.”
“…” Tạ Tranh cạn lời: “Mả mẹ mày đang nói bậy cái gì đấy hả?”
Vừa dứt lời, bụng dưới đau nhói, chiếc kim ngắn sắc nhọn bị Lộ Lộc đâm vào da, từng chút một được đẩy vào cơ thể theo sự chuyển động.
Khi kim được rút ra, có hai giọt thuốc chảy xuống eo Tạ Tranh. Lộ Lộc đưa tay lau đi, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Tạ Tranh.
Chắc chắn Tạ Tranh là người rất giỏi chịu đau, nhưng lúc này lông mày nhíu chặt, môi mỏng mím lại, cơ ngực có chút run rẩy.
Lộ Lộc chỉ biết thuốc ức chế dạng tiêm đau, nhưng không ngờ lại đau đến thế.
Nhưng biểu cảm lúc này của Tạ Tranh quá đẹp, như thể bị ức h**p, Lộ Lộc đoán trên đời này căn bản không có mấy người, thậm chí có thể chỉ có một mình cậu mới được nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Tạ Tranh.
Và những biểu cảm khác nữa, mơ màng đến mức ánh mắt thất thần, làn da màu lúc mạch ửng hồng, cười ngây ngô, và cả cái dáng vẻ cắn vào hổ khẩu của mình.
k*ch th*ch muốn chết.
Lộ Lộc dùng tay đang ấn trên eo Tạ Tranh đột nhiên lật người Tạ Tranh lại, cả người quỳ gối phủ lên. Cậu vội vàng hôn dọc theo đường eo Tạ Tranh xuống dưới, giọng nói chế nhạo của Tạ Tranh xen lẫn tiếng th* d*c: “Đệch… Bảo bối, sao đột nhiên lại lên cơn n*ng thế này?”
Dư vị đêm qua vẫn còn, không cần chuẩn bị quá nhiều, Lộ Lộc rất muốn nhìn thấy khuôn mặt Tạ Tranh trở nên thoải mái vì mình, nên càng thêm nỗ lực, cho đến khi nghe thấy tiếng “ưm” kỳ lạ của Tạ Tranh mới dừng lại.
Tạ Tranh khom lưng, dùng tư thế vô cùng kỳ lạ ấn vào bụng dưới của mình, Lộ Lộc sững người: “Chú Tạ, chú không thoải mái ạ ”
Tạ Tranh không trả lời cậu ngay lập tức, phát ra hai tiếng như nôn khan, kéo tay Lộ Lộc đang ấn trên eo anh đặt lên bụng dưới của anh.
Làn da của Tạ Tranh có màu lúc mạch rất khỏe mạnh, còn làn da của Lộ Lộc vốn đã trắng, lúc này ngón tay bị Tạ Tranh nắm trong tay, so sánh lại càng có vẻ tái nhợt hơn.
Lộ Lộc ngẩn người nhìn hai bàn tay đan vào nhau, ngón tay cử động, nhưng không hiểu ý đồ của Tạ Tranh.
Rồi cậu lại v**t v* một hình dạng nào đó.
“Mả mẹ mày ăn bánh bao hay thuốc k*ch th*ch thế? Điên rồi à?” Tạ Tranh hít sâu mấy lần, cười lạnh: “Lát nữa dọn không sạch ông đây lấy đầu mày làm bóng mà đá, thằng ngu.”
Tạ Tranh mắng dữ dội, nhưng Lộ Lộc biết anh không giận lắm.
Tư thế này, thứ mà bàn tay chạm vào, khiến Lộ Lộc nảy sinh một ảo giác hoàn toàn nắm giữ người đàn ông mạnh mẽ này trong lòng bàn tay.
Lộ Lộc khẽ nói, giọng điệu vô cùng ngoan ngoãn: “Cháu dọn sạch mà.”
Vừa nói, Lộ Lộc lại nhớ đến kiến thức đã được học trong lớp giáo dục sức khỏe sinh sản.
Nếu bây giờ Tạ Tranh là một Omega khỏe mạnh, đang trong kỳ ph*t t*nh, thì anh có 50% khả năng sẽ bước vào trạng thái mang thai giả sau khi kết thúc.
Nếu đã thực hiện hành vi đánh dấu hoặc đánh dấu tạm thời, thì Tạ Tranh có 10% khả năng sẽ mang thai thật.
Lộ Lộc chưa từng nghĩ đến chuyện con cái.
Đợi đến khi Lộ Lộc hoàn hồn, nghe thấy Tạ Tranh vừa khen vừa mắng mình: “… Con nai ngu ngốc, bé ngoan… sâu hơn chút… mẹ nó… không đúng… Mày cút ra ngoài cho ông đây…”
Lộ Lộc cảm thấy mình như mật ong được phơi dưới ánh nắng mặt trời, gần như tan chảy thành nước ngọt. Cậu cắn tai Tạ Tranh, trở nên phấn khích hơn vì tưởng tượng Tạ Tranh sẽ sinh con cho mình.
Tạ Tranh đã mắng một vạn câu chửi thề trong lòng.
Nếu so trong điều kiện bình thường, Tạ Tranh không nghĩ thể lực của mình sẽ thua Lộ Lộc.
Nhưng làm người ở vị trí hía dưới tiêu hao sức lực nhiều hơn Tạ Tranh tưởng tượng quá nhiều, hơn nữa Tạ Tranh hiện tại vốn đang trong kỳ mẫn cảm, Tạ Tranh lại chỉ có phần bị đè nén.
Anh dùng sức lật người lại, ghé vào tai Lộ Lộc, đe dọa với giọng ướt át: “Cưng gan lớn lắm rồi, dám đối xử với chồng của mình như thế à? Cưng cứ đợi đấy — lần sau xem chồng có làm chết cưng không.”
Lộ Lộc cười đáp: “Ừm ừm.” Nhưng xét theo động tác ngày càng táo bạo của cậu, rõ ràng là không nghe lọt tai.
**
Khi Lộ Lộc về trường đã là buổi trưa.
Hôm nay cậu không có tiết, ở trong studio vẽ bản nháp.
Về tác phẩm tiếp theo, thực ra cậu đã có ý tưởng.
Bộ xương chó trên người Tạ Tranh rất đẹp, cậu cũng có thể dùng xương để tạo thành nhiều thứ hơn. Bầu trời, bãi cỏ, núi tuyết, toàn bộ thế giới.
Lộ Lộc vừa vẽ vừa sửa, bản nháp cuối cùng dần dần định hình.
Tượng thần Venus tay cụt phiên bản xương trắng.
Loại điêu khắc sáng tạo mang tính thiết kế này thực ra còn quá sớm so với giai đoạn hiện tại của bọn họ, nhưng Lộ Lộc rất thích cái cảm giác biến những ý tưởng chưa chín muồi của mình thành hiện thực này.
Cậu tập trung cao độ tìm tài liệu tham khảo, làm chi tiết bản nháp, trạng thái đắm chìm này cuối cùng bị một tràng gõ cửa đánh thức.
“Tao thấy studio của bọn mày chưa tắt đèn, nên đoán là mày ở đây.”
Mấy bạn học cùng khoa thò đầu vào: “Tiểu Lộc, tối nay câu lạc bộ Nhạc Cụ Dân Tộc liên hoan, bọn tao đi ăn ké, mày có đi cùng không ”
Bạn học dùng tay ra hiệu một kích cỡ: “Nghe nói tôm ở quán đó to bằng — này nè!”
“To bằng này — ấy hả.” Lộ Lộc nén cười bắt chước bạn học nói: “Vậy tao nhất định phải đi cùng rồi.”
Địa điểm liên hoan của câu lạc bộ Nhạc Cụ Dân Tộc là một nhà hàng Trung Quốc mới mở gần trường.
Đến ăn không chỉ có thành viên câu lạc bộ Nhạc Cụ Dân Tộc, mà còn rất nhiều người đến hóng hớt, người quen người không quen, kéo theo cả gia đình, dù sao càng đông người thì chia tiền ăn càng lời.
Cậu ta trợn tròn mắt kinh ngạc: “Tao vừa nhìn thấy Tạ Tranh.”
“Tạ Tranh?”
“Giáo viên à ”
“À, tao biết người đó!”
Một số học sinh không biết Tạ Tranh, Thôi Tùng Bách gõ tên Tạ Tranh trên ứng dụng video ngắn, khi kết quả tìm kiếm hiện ra, cả bàn đều vang lên tiếng “Ồ—” ngỡ ngàng.
— Hóa ra là vị giám đốc đẹp trai và đáng sợ đó, đã nổi tiếng trên mạng vài lần.
Nghe những người khác nhắc đến Tạ Tranh, Lộ Lộc có chút không nhịn được muốn cười, cậu nhấn vào xương quai xanh của mình, bên dưới lớp áo mỏng manh toàn là vết cắn Tạ Tranh để lại.
Cậu lén gửi một tin nhắn cho Tạ Tranh: Chú Tạ
Tạ: [Chuyển khoản 0.5 tệ]
Tạ: Chồng đang bận rồi, mua kẹo m*t mà ăn đi
Lộ Lộc nhịn cười đến mức suýt chút nữa phải vùi mặt xuống gầm bàn.
Thôi Tùng Bách nói với giọng điệu bí ẩn: “Là bạn với thầy Tống của bọn mình đấy.”
Học sinh thì quen biết thầy Tống Thanh Viễn nhiều hơn.
Các bạn học lại ồ lên ngỡ ngàng lần nữa.
Hội trưởng câu lạc bộ Nhạc Cụ Dân Tộc là một cô gái Omega nhanh nhẹn tháo vát, cô mím môi cười: “Tớ ngửi thấy mùi tám chuyện rồi.”
Các bạn học nhìn nhau, rồi lại ồ lên ngỡ ngàng thêm một lần nữa.
“Trúc mã trúc mã đó.”
“Lại còn là bạn học.”
“Tạ Tranh chẳng phải đang ở Lâm Uyên à, lần này không biết sao đột nhiên lại đến Thần An.”
“Hôm đó Tống Thanh Viễn và anh ấy cười nói vui vẻ trong khuôn viên trường. Trông đẹp đôi cực kỳ.”
“Nhưng bọn họ không phải đều là hai Alpha à…”
“Tình trạng của thầy Tống thì mày đâu phải không biết. Nói là Alpha, không bằng nói là Beta còn đúng hơn.”
Lộ Lộc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong màn hình điện thoại đã tắt, nụ cười vừa rồi đã biến mất hoàn toàn, vẻ mặt lạnh lùng.
Lộ Lộc đứng dậy: “Tao đi vệ sinh một lát.”
Vòi nước trong nhà hàng lại chảy ra từ giỏ trái cây được điêu khắc trong lòng người phụ nữ Hy Lạp, Lộ Lộc thích sự tỉ mỉ này, dùng điện thoại chụp vài bức ảnh tham khảo từ trước sau và hai bên, rồi cúi người dùng tay hứng một vốc nước, vùi mặt vào đó một lúc.
Lúc ngẩng đầu lên, Lộ Lộc nhìn thấy mình ướt sũng trong gương phía trước, và bóng lưng của người đàn ông mặc vest đen, vai rộng eo thon đứng ngay bên cạnh mình.
Tạ Tranh khoanh tay trước ngực, giọng điệu buồn cười: “Em đang làm cái gì đấy? Thổi bong bóng à?”
Lộ Lộc cười: “Nóng quá.”
“Sao em lại ở đây?”
“Câu lạc bộ liên hoan ạ.” Lộ Lộc khua tay ra hiệu: “Nghe nói tôm ở đây to bằng này — nè.”
Tạ Tranh ồ lên một tiếng: “Thảo nào, phòng bao bên cạnh chúng tôi chắc là lũ nhóc con các em rồi, ồn ào chết đi được.”
“Vâng ạ, bọn họ đều uống chút rượu rồi.”
Tạ Tranh đột nhiên híp mắt: “Em có uống không ”
“Không ạ.”
Tạ Tranh dùng hai tay bóp hai bên má Lộ Lộc, cười xấu xa: “Để chú Tạ kiểm tra xem.”
Lộ Lộc rất hợp tác há miệng, thè lưỡi ra một chút.
Khuôn mặt ngoan ngoãn này làm ra biểu cảm như vậy thực sự quá có sức hút, Tạ Tranh “đệch” một tiếng, tay bóp má Lộ Lộc dùng lực hơn một chút: “Chồng có việc chính sự, em lại quyến rũ tôi thế này à?”
Không đợi Lộ Lộc trả lời, Tạ Tranh ngẩng đầu cắn vào đoạn lưỡi Lộ Lộc thè ra đó, ngậm vào miệng, dây dưa dữ dội.
Cảm giác hôn Lộ Lộc thực sự rất tốt, Lộ Lộc không kiểu cách, rất phối hợp, Tạ Tranh luôn nhớ lại câu “Tôi không hôn môi” mà mình nói lúc ban đầu, quả thực có chút làm bộ làm tịch.
Tiếng bước chân truyền đến từ phía hành lang, Tạ Tranh mới buông gương mặt của Lộ Lộc ra. Chủ nhân của tiếng bước chân đi ngang qua bên ngoài nhà vệ sinh, Lộ Lộc đột nhiên nói: “À đúng rồi, chú Tạ.”
Tạ Tranh: “… ”
Lộ Lộc: “Sau này nếu chú có người tình khác, cháu dựa theo vai vế, có được tăng lương không ạ?”
Tạ Tranh: “…”
“Em nghĩ em là nữ chính trong phim cung đấu đấy à?” Tạ Tranh vừa cạn lời vừa buồn cười: “Tạm thời sẽ không có ai khác cho em thỏa mãn cơn nghiện quan chức đâu, em dẹp ý định tăng lương đó đi.”
Lộ Lộc khẽ cười: “Vâng ạ.”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 10
10.0/10 từ 32 lượt.
