Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 29: Ngủ Ngon Honey
Dấu chân trong tuyết ngày hôm sau ước chừng sẽ bị lấp phẳng, Kỷ Tư Du ngoan ngoãn giống như Omega nhỏ hồi bé vừa mới gặp mặt làm quen kia, sẽ chạy theo sau mông Kỷ Ương Nam, cũng sẽ ngồi ở cửa quán rượu gặm bánh mì.
Sắc trời quá tối, không nhìn thấy ánh sáng, y dựa vào ký ức trở về căn cứ, dưới bầu trời mênh mông bát ngát dường như chỉ có y và Kỷ Tư Du.
Y gọi tên Kỷ Tư Du một lần nữa.
“Hửm?”
Omega sau lưng hai tay ôm chặt thêm vài phần, sáp vào gần muốn nghe y nói chuyện, gò má lạnh băng dán vào y, “Tiểu Tước, cậu vừa nói cái gì vậy?”
Y nảy sinh tâm tư xấu xa, “Không nghe thấy thì thôi.”
Kỷ Tư Du sốt ruột, giọng điệu cũng loạn cả lên, “Nói lại lần nữa đi, tôi muốn nghe.”
“Không nói.”
Kỷ Tư Du dùng mặt nghiêng cọ qua cọ lại lỗ tai y, “Cầu xin cậu đấy.”
Nhưng An Sơn Lam dường như quyết tâm không muốn nói lại lần nữa, Kỷ Tư Du liền chỉ có thể mất mát nằm sấp trên vai y, buồn bã giống như bạn nhỏ bị thu hồi phần thưởng.
“Biết rồi.”
An Sơn Lam giọng điệu xoay chuyển, “Cậu biết cái gì mà cậu biết rồi?”
“Không có mà.” Kỷ Tư Du nói: “Cậu đang giận tôi, cho nên không nói cho tôi biết.”
“Biết là tốt.”
Kỷ Tư Du rất nhẹ rất nhẹ dùng miệng chạm vào d** tai y, giống như đang thề thốt: “Sau này sẽ không thế nữa……”
Ánh đèn dưới hành lang ký túc xá căn cứ trắng bệch, không có một ai, An Sơn Lam cõng Kỷ Tư Du vào phòng, hoa hồng tuyết được y cắm trên nền tuyết trước cửa ký túc xá.
Trên bàn bên cửa sổ đặt một cái bát đựng đầy cơm thức ăn cùng một tờ giấy có viết chữ.
“Tri Tri để lại sao?” Kỷ Tư Du s* s**ng mặt bàn không theo quy luật gì, tờ giấy kia đã sớm bị An Sơn Lam cầm ở trong tay.
“Tư Du.”
Nhịp tim hôm nay quá tải quá lâu, An Sơn Lam đột nhiên gọi cậu như vậy, thực sự khiến cậu có hơi luống cuống.
“Hôm nay tôi phải trực đêm, chỉ có thể rời đi trước.”
Kỷ Tư Du lúc này mới ý thức được y đang đọc tờ giấy Nhậm Tri Nhiên để lại, đỏ mặt không thôi, vành tai nóng hổi.
“Các cậu thật là, cũng không về sớm chút, ngày mai tôi tới tìm cậu.”
Kỷ Tư Du cảm thấy An Sơn Lam ngồi xuống bên cạnh cậu, ghé vào rất gần.
“Đợi tôi một chút.”
“Đi đâu vậy?” Cậu bây giờ rất sợ Tiểu Tước lại muốn đi.
“Cơm nguội, tôi đi hâm nóng một chút.”
Trái tim đang treo lơ lửng lại được cậu nuốt vào trong bụng, “Được.”
Chưa đi bao lâu, có thể mười phút cũng chưa tới, An Sơn Lam liền đẩy cửa bước vào, nghe tiếng bước chân là biết là y.
Chiếc thìa sắt kề sát bên môi cậu, thật ra hơi nóng, nhưng cậu nhất quyết không hé răng kêu một tiếng, An Sơn Lam trơ mắt nhìn màu môi cậu trở nên đỏ thắm, nhíu mày nhét miếng tiếp theo vào miệng mình.
“Kỷ Tư Du, nóng thế này cũng không nói.”
Lông mi của Omega nhìn qua ươn ướt, vừa mềm mại, rũ thẳng xuống đáy mắt, cậu hơi hé môi, đầu lưỡi bên trong cũng đỏ thấu.
“Không nóng lắm đâu.” Cậu một chút cũng không biết nói dối, “Tôi chính là đói mà.”
Nhưng An Sơn Lam không đút cho cậu ăn nữa, Kỷ Tư Du đợi rất lâu, nửa người trên sáp về phía trước, “Sao vậy? Lại không nói chuyện nữa.”
Cậu vươn tay ra, vừa vặn chạm vào áo khoác quân phục dày nặng của Alpha, lạnh hơn tay cậu rất nhiều.
“Tiểu Tước.”
“Honey.”
Đã quá lâu không nghe thấy cái tên này, tất cả các giác quan của Kỷ Tư Du đều bắt đầu trở nên mẫn cảm, bởi vì không nhìn thấy, theo bản năng nghiêng mặt qua, dùng tai để nghe.
“Há miệng ra.” An Sơn Lam nói.
Không phải thức ăn trong tưởng tượng của cậu, là nụ hôn nóng hổi, ướt át, mềm mại.
Bát đũa được đặt lên cái bàn ở bên cạnh, tiếng động không nhẹ không nặng, nghe như là đã đổ, Kỷ Tư Du không lo được nhiều như vậy, được hôn đến choáng váng đầu óc.
Lúc kết thúc, mới ngửi thấy một chút mùi lá cam đắng.
Cậu luyến tiếc nụ hôn này, An Sơn Lam dường như cũng vậy, ôm cậu ngồi lên đùi, giống như trước kia ở nhà vậy.
“Tiểu Tước.” Cậu thở hổn hển hỏi: “Cậu có phải vẫn chưa ăn cơm không?”
Không biết câu hỏi này là rất khó trả lời hay là An Sơn Lam không muốn trả lời, trong ký túc xá chật hẹp trong một khoảng thời gian dài chỉ có tiếng hít thở trầm đục.
“Kỷ Tư Du.”
“Hửm?”
“Tôi ăn đồ thừa của cậu là được.”
Kỷ Tư Du cảm thấy một trận nóng bức, run rẩy lông mi nói: “Được.”
“Sao cậu không hỏi tôi, tại sao lại hôn cậu?” Alpha đột nhiên hỏi.
Đầu óc Kỷ Tư Du trống rỗng một chút, không nghĩ về phương diện khác, chỉ nói: “Cậu làm gì, cũng đều được cả.”
“Bởi vì cậu là anh trai tôi?”
Kỷ Tư Du mím môi cười cười: “Ừm.”
“Hờ.”
Y rất nhẹ hừ một tiếng, ôm Kỷ Tư Du, rầu rĩ không vui ăn hết cơm thừa trong bát.
Đêm xuống, An Sơn Lam xách ấm nước trong ký túc xá của Kỷ Tư Du đi lấy nước nóng, dùng khăn mặt lau mặt cho cậu, Omega ngoan ngoãn giống như một con mèo, bọt nước ấm áp bắn lên tóc cậu, ướt sũng dính trên trán, kinh nghiệm chăm sóc người khác của An Sơn Lam rất ít, vô cùng vụng về vuốt tóc con trước trán cậu ra phía sau.
Một khuôn mặt xinh đẹp, mang theo ráng hồng cứ thế lộ ra trước mắt y, dựa vào tới gần, có thể nhìn thấy lông mi rõ ràng từng sợi của Kỷ Tư Du.
Làn da trắng như thế, còn chưa dùng sức đã có dấu đỏ, rõ ràng đã rất kiềm chế, cũng không biết làm sao mà ra nông nỗi này.
“Rửa sạch chưa?” Kỷ Tư Du hỏi: “Có cần rửa lại lần nữa không?”
Y ném khăn mặt đi, “Không rửa nữa.”
“Tiểu Tước.” Kỷ Tư Du có hơi bất an: “Cậu không về sao? Bây giờ muộn lắm rồi, trong đội có giờ giới nghiêm mà.”
An Sơn Lam nói với vẻ không sao cả: “Tôi lén chạy ra mà.”
Kỷ Tư Du quả nhiên mắc lừa, “Thế này không tốt lắm, hay là cậu……”
An Sơn Lam không thèm để ý đến cậu, giúp cậu cởi áo khoác, còn muốn cởi cả áo len bên trong của cậu, thậm chí là quần.
“Tiểu Tước!”
“Làm gì?” Y ngồi xổm trước cửa sổ, giống như có tâm địa xấu xa, “Cậu không ngủ, sao tôi đi được?”
Kỷ Tư Du túm lấy quần, không thể nào buông tay, “Tôi tự làm.”
“Không được.”
Y vừa từ chối, Kỷ Tư Du liền hết cách, sợ người ta tức giận, liền buông tay ra.
Ở đây quá lạnh, cho dù là đi ngủ cũng sẽ mặc rất nhiều, bình thường ngủ cùng Nhậm Tri Nhiên cũng sẽ mặc áo len, hôm nay đều bị An Sơn Lam c** s*ch sẽ.
Pheromone khó có thể kiềm chế mà tỏa ra, Kỷ Tư Du có loại ảo giác như đang tr*n tr**ng.
An Sơn Lam dùng chăn đắp kín cho cậu, cậu nghĩ nên nói một câu chúc ngủ ngon, nhưng Alpha lại ghé vào bên tai cậu, tiếng hít thở nóng rực phả vào khiến cậu rất ngứa.
“Kỷ Tư Du, muốn ngủ cùng nhau.”
Thật ra so với căng thẳng, khi Kỷ Tư Du nghe thấy câu này càng nhiều hơn là hoảng hốt, bọn họ đã rất lâu rất lâu không ngủ cùng nhau, hồi đó ở nhà vì chuyện này mà nảy sinh mâu thuẫn, chiến tranh lạnh, còn khiến An Sơn Lam bị sốt, nhưng Kỷ Tư Du vĩnh viễn đều sẽ thỏa mãn tất cả yêu cầu của An Sơn Lam.
“Được.”
An Sơn Lam không lên giường ngay, Kỷ Tư Du nghe thấy tiếng nước lung tung rối loạn, đợi đến khi Alpha dán vào người, cảm nhận được một trận ẩm ướt.
“Sao lạnh vậy?”
Cậu muốn ngồi dậy, An Sơn Lam đè mạnh cậu xuống không cho phép cậu động đậy, “Dùng nước thừa của cậu đấy.”
Kỷ Tư Du lo lắng nói: “Có nước nóng mà, bị ốm thì làm thế nào?”
An Sơn Lam không biết từ lúc nào lại dán sát vào, “Dù sao bây giờ Kỷ Tư Du là một bác sĩ giỏi, bệnh gì cũng khám được.”
“Không được.” Kỷ Tư Du nhìn qua rất buồn bã: “Tôi không nhìn thấy, không chữa được cho cậu.”
“Vậy tôi chết quách cho xong.” Y nằm vật luôn xuống bên cạnh.
Kỷ Tư Du không nghe nổi loại lời nói này, trong hỗn loạn sờ thấy tay y, vết chai bên trên thô ráp và dày hơn trong ký ức, cái gì cũng không lo được, trực tiếp ngồi dậy.
Áo trong sát người của cậu rất mỏng manh, cổ áo lỏng lẻo, lúc dậy bị lệch sang một bên, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, An Sơn Lam trực tiếp dùng chăn quấn lấy cậu.
“Lạnh chết cậu.”
Thật ra một chút cũng không lạnh, không biết đèn trong ký túc xá đã tắt hay chưa, Kỷ Tư Du không cảm nhận được, lúc được ôm nằm xuống, cả người đều rúc vào trong lòng An Sơn Lam.
Không có lớp quần áo dày nặng che chắn, mùi pheromone của Alpha vừa rõ ràng vừa sâu sắc.
An Sơn Lam nói: “Sáng sớm mai tôi đi.”
Kỷ Tư Du nhắm mắt cảm nhận nhiệt độ cơ thể y, “Được.”
Cậu áp hai tay của Alpha lên ngực mình, sờ vết chai bên trên, tiếng tim đập như muốn nhảy ra ngoài, không ai nói gì cả.
Không biết là ai chủ động, lại bắt đầu hôn môi, giống như thế nào cũng không chán, áo của Kỷ Tư Du sắp bị vén lên đến ngực, mẫn cảm đến mức chạm vào là run rẩy, An Sơn Lam cũng chưa bao giờ vượt giới hạn, thay cậu kéo quần áo xuống.
Giọng y rất trầm, “Ngủ đi.”
Pheromone quấn quýt dường như quá mức hỗn loạn, không ai ý thức được xảy ra vấn đề ở đâu.
“Được……” Cổ họng đều đang run, Kỷ Tư Du ôm lấy vai y, khẽ nói một câu: “Ngủ ngon.”
Rất lâu rất lâu sau, An Sơn Lam mới hôn lên trán cậu.
“Ngủ ngon honey.”
_________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Vẫn chưa kết thúc nhanh vậy đâu, bởi vì còn có kỳ ph*t t*nh, còn phải đón sinh nhật, sau khi xác nhận quan hệ mới có thể chính thức kết thúc, Tước Du nhà chúng ta đi mỗi bước đều rất thuần ái, không xảy ra bất kỳ sai sót nào (cười trộm, ý là phía sau đều là ngọt ngào đấy).
KY: Tiểu Tước vẫn chưa húp được honey thì sao end sớm thế được
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Đánh giá:
Truyện Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Story
Chương 29: Ngủ Ngon Honey
10.0/10 từ 26 lượt.
