Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai

Chương 29: Thổ lộ

365@-
Tô Tịch Nhược như là bị mê hoặc vậy, bước nhanh đi đến cạnh Vũ Úc Đông, thẳng đến khi đi qua mới phản ứng lại.

Vũ Úc Đông cũng không chọc thủng cô, dựa theo con đường đạo diễn cho, đã quy hoạch một con đường tốt trên bản đồ, mang theo Tô Tịch Nhược cùng nhau đi.

Thể lực của Vũ Úc Đông là thật sự tốt, nhìn ra được là đã cố ý luyện qua, lúc di chuyển có thể xuyên thấu qua quần áo nhìn thấy đường cong cơ bắp.

Đạo diễn chọn đường đương nhiên không phải thứ gì tốt, một đường toàn là cảnh đẹp chưa khai phá, tuy rằng cảnh sắc rất đẹp, nhưng đường rất khó đi.

Tô Tịch Nhược đã sớm chuẩn bị tâm lý, đem theo một đôi giày thể thao, nhưng vẫn là xem nhẹ sự độc ác của đạo diễn, không ngờ con đường này lại khó đi như vậy, cô đi nửa tiếng đã bắt đầu thở hồng hộc.

Ngày thường cô chưa từng nghiêm túc rèn luyện thân thể, thể lực thuộc loại yếu, là điểm yếu của hầu hết phái nữ, đi đường nhiều sẽ hiện ra tới, hơn nữa thời tiết hiện tại khá nóng, cô hơi hơi thở phì phò, gương mặt biến đỏ.

Vũ Úc Đông không dấu vết nhìn Tô Tịch Nhược.

Dưới ánh nắng tươi đẹp, làn da trắng sứ như nửa trong suốt, mang theo đỏ ửng say lòng người.

Mỹ nhân môi khẽ nhếch, thở gấp, dù cho là rất mệt, nhưng cô cũng vẫn ưu nhã động lòng người.

Điều này chỉ có mỹ nhân mới có.

Vũ Úc Đông không biết cố gắng nuốt một ngụm nước miếng, phi thường động tâm.

Anh đi đến gần Tô Tịch Nhược, săn sóc kiến nghị: "Có phải rất mệt mỏi hay không? Hay là chúng ta nghỉ ngơi một chút đi."

Tô Tịch Nhược lắc đầu: "Không cần, chúng ta tiếp tục lên đường."

Ở gameshow, thời gian là thứ vô cùng quan trọng.

Dọc theo đường đi đạo diễn cũng không buông tha bọn họ, trên đường thiết kế vài trạm kiểm soát, khảo nghiệm thể lực, thậm chí còn có nhiệm vụ đi vào khu dân cư mượn đồ vật.

Đi hơn một tiếng đồng hồ, Tô Tịch Nhược đã mệt nhừ người.

Cô cảm thấy hai cái đùi hiện tại đã là hết lực, đi vài bước suýt nữa té ngã.

Vũ Úc Đông duỗi tay giúp cô, nắm tay đỡ cô dậy.

Tô Tịch Nhược thở phì phò, ngẩng đầu nói: "Cảm ơn anh..."

Cô vẫn giữ tư thế nửa té ngã, thân thể hơi hơi nghiêng về phía trước, lúc này Vũ Úc Đông đang cúi đầu quan tâm nhìn cô, cô vừa ngẩng đầu, khoảng cách giữa hai người có vẻ rất gần.

Vũ Úc Đông có thể nhìn thấy da thịt non mịn của Tô Tịch Nhược, ngay cả lỗ chân lông đều không có.

Cùng với... Anh chỉ cần hơi hơi động sẽ có thể chạm vào... Đôi môi mềm mại ửng hồng mọng nước kia.

Ánh mắt Vũ Úc Đông chuyển sâu.

Trong con ngươi đen nhánh giống như vừa nảy sinh ra thứ gì đó.

Tô Tịch Nhược giật giật môi, muốn nói cái gì.

Vũ Úc Đông chỉ có thể nhìn đến đôi môi mềm mại mà anh đã tưởng nhớ thật lâu, ở trước mắt anh cứ mở mở đóng đóng, âm thanh bên tai nghe được chính là tiếng thở êm tai của cô.

Anh giống như bị mê hoặc, trực tiếp hôn lên.

Tô Tịch Nhược sợ ngây người.

Cô giật mình đứng yên tại chỗ, hoàn toàn không có cách nào nhúc nhích, không biết tại sao Vũ Úc Đông lại làm như vậy.

Vũ Úc Đông hôn lấy môi cô, giống như một người khát khô hồi lâu, rốt cuộc tiếp xúc tới nguồn nước ngọt mát, gắt gao, không nghĩ buông ra.

Cuối cùng không biết qua bao lâu, Tô Tịch Nhược phản ứng trước, đẩy Vũ Úc Đông ra.

Vũ Úc Đông lấy lại tinh thần, bị đẩy lảo đảo một chút, lúc sau cười khổ.

Không ngờ anh ở cái tuổi này rồi, mà còn có chuyện hormone lên não, làm ra chuyện như vậy.

Chỉ có thể nói, sức quyến rũ từ mỹ nhân và tình yêu thật sự quá lớn.

Nhưng làm đều làm, cho dù là anh nhất thời xúc động hay là như thế nào, anh đều tính toán đối mặt với chuyện này, anh mềm nhẹ mà nói: "Xin lỗi, mới vừa rồi anh nhất thời xúc động..."

Tô Tịch Nhược cúi đầu, xấu hổ không biết nên nói cái gì, tim đập nhanh, màu đỏ ửng lam tới mang tai, trong lòng suy nghĩ nên làm cách nào để cho qua chuyện này.

Vũ Úc Đông hít sâu một hơi, nói với Tô Tịch Nhược: "Anh thích em."


Tô Tịch Nhược bỗng nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Vũ Úc Đông.

Thật sự thổ lộ?!

Sau khi thổ lộ, Vũ Úc Đông không có khẩn trương giống như những gì anh nghĩ, mỉm cười nhìn cô: "Như thế nào, rất kỳ lạ hả?"

Tô Tịch Nhược kinh ngạc nói năng lộn xộn: "Anh, anh thích em, sao... Sao có thể... Em, em là mẹ đơn thân có một đứa con trai chín tuổi nha, anh ..."

Cô không biết nên nói cái gì mới đúng.

Tuy rằng cô cũng cảm giác được Vũ Úc Đông cố ý vô tình theo đuổi cô, trong lòng nghĩ một chuyện, nhưng luôn có một âm thanh nhắc nhở cô.

Một người phụ nữ mang theo một đứa bé trai chín tuổi, nhìn ra sao cũng không thấy phù hợp với một người đàn ông có điều kiện ưu tú như Vũ Úc Đông.

Có khả năng Vũ Úc Đông chỉ xuất phát từ lễ phép phong độ tới chăm sóc cho cô mà thôi.

Cô không thể nghĩ nhiều.

Nhưng hiện tại, Vũ Úc Đông chính miệng nói cho cô, anh thích cô.

Cô không còn có lý do nói rằng bản thân cô cảm giác sai rồi.

Tự Vũ Úc Đông bản thân đâm thủng tầng cửa sổ giấy này, nói trắng những lời này ra với cô.

"Thích không có nhiều lý do như vậy."

Vũ Úc Đông dịu dàng nói, ánh mắt nhìn cô dịu dàng như nước, nhưng đôi mắt đen nhánh kia như ẩn chứa những thứ gì khác, thuộc về sự cường thế cùng xâm lược của một người đàn ông bị anh che giấu ở phía dưới sự dịu dàng.

"Người anh thích chính là em, thích con người của em."

Tô Tịch Nhược khiếp sợ, đại não trống rỗng.

"Hơn nữa..."

Giọng Vũ Úc Đông thong thả, lại kéo dài: "Anh mới phát hiện một việc."

Tô Tịch Nhược theo bản năng hỏi lại: "Việc gì?"

"Tuy rằng anh không biết em có thích anh hay không, nhưng em không chán ghét anh."

"Anh... Anh đang nói cái gì đó?"

"Nếu em chán ghét anh, em đã sớm đẩy anh ra, lại đánh anh một cái tát, đây mới là cách đối xử với những kẻ lưu manh, không đúng sao?"

Vũ Úc Đông nói vô cùng tự tin.

Trước lúc chưa thổ lộ, anh lo lắng rất nhiều, băn khoăn sợ Tô Tịch Nhược sẽ không tiếp nhận anh hoặc là thế nào đó. Nhưng thật sự chờ đến lúc cắn răng nhắm mắt, cái gì đều làm, bỗng nhiên phát hiện, âm thầm không bằng nói trước mặt.

Chuyện so với trong tưởng tượng của anh tốt hơn rất nhiều, anh vô cùng lo lắng, lo được lo mất, đều là bởi vì quá để ý.

"Anh cảm thấy, có khả năng em cũng có chút thích anh."

Vũ Úc Đông lớn mật giả thiết: "Anh không bức em, anh cho em thời gian mấy ngày để suy xét, sau đó em có thể cho anh câu trả lời đươc không?"

Trong đầu Tô Tịch Nhược là một cuộn chỉ rối, chỉ nghĩ rời xa Vũ Úc Đông, càng xa càng tốt, bản thân tìm mội nơi yên tĩnh ngồi chải chuốt mọi chuyện cho rõ ràng.

Nhưng Vũ Úc Đông cố tình không cho cô tránh né.

Anh trực tiếp đi đến tổ camera đã yên lặng nhìn tiết mục thổ lộ của anh hồi lâu, anh quay phim không biết nên làm thế nào cho đúng, Vũ Úc Đông đã lên tiếng đe dọa: "Cut đoạn này, gửi video trực tiếp cho tôi, không thể lưu giữ ở nhà đài."

Tô Tịch Nhược yên lặng nhìn Vũ Úc Đông đi uy hiếp ở tổ camera đi theo phía sau bọn họ, cảm thấy bản thân bị người vây xem toàn bộ quá trình, có loại tự nhiên cảm thấy thẹn.

Vũ Úc Đông nói xong, lại đi trở về gần Tô Tịch Nhược, bình tĩnh tự nhiên nói: "Đi thôi."

Tô Tịch Nhược không bình tĩnh hỏi: "Đi đâu?"

"Đi đến nơi đạo diễn muốn chúng ta đến."

Vũ Úc Đông lấy bản đồ ra đưa cho Tô Tịch Nhược xem: "Cần phải đi nhanh mới tới kịp."

Tô Tịch Nhược: "... "


Người này một giây trước còn đang thổ lộ, hiện tại lại bình tĩnh kêu cô đi theo?

Cô cảm thấy bản thân thực sự không có công lực mạnh như anh.

Nhưng vẫn còn đang quay gameshow, cô muốn tránh né Vũ Úc Đông cũng không được, hai người còn muốn cùng nhau lên đường, còn muốn cùng nhau hoàn thành kịch bản của đạo diễn.

May mắn, sau đó Vũ Úc Đông không có làm ra chuyện gù khác người, dọc theo đường đi săn sóc chăm sóc cô, hai người cùng nhau đi tới nơi Khổng Khải gọi là địa điểm tập hợp.

Tới nơi tập hợp mà, Tô Tịch Nhược lập tức tránh Vũ Úc Đông, đi đến gần Miêu Tiểu Mỹ làm bộ giao lưu kinh nghiệm.

Vũ Úc Đông bật cười nhìn cô, thật ra hiện tại anh cũng không tính lại bức ép cô cái gì, cũng phải cho người ta một chút thời gian để suy xét, nhưng anh nhìn thấy cô gấp không chờ nổi rời đi như vậy, trong lòng vẫn là có chút không thoải mái.

Sau khi quay xong, Tô Tịch Nhược đều không nhớ rõ bản thân làm cách nào hoàn thành, chỉ cảm thấy trong lòng có chuyện, về phòng gọi video call cho Tô Hoàn mới thanh tỉnh lại đôi chút.

Tô Hoàn xuất hiện trên màn hình di động, bé đang ngồi ở trong phòng, cầm di động cách mặt bé có chút xa, Tô Tịch Nhược thấy không rõ.

"Tô Hoàn, sao hôm nay con lại cầm di động xa như vậy? Mẹ nhìn không thấy rõ mặt con." Tô Tịch Nhược cười nói.

Bên cạnh truyền đến một giọng không thuộc về Tô Hoàn, Hạ Hoài Thụy thò qua tới, vẻ mặt tức giận mà nói: "Chị ơi, hôm nay ở trong trường học, em và Tô Hoàn đánh nhau, Tô Hoàn bị thương trên mặt."

Tô Tịch Nhược hoảng sợ, hít hà một hơi, hỏi: "Bị thương thế nào, có nghiêm trọng không?"

Tô Hoàn lạnh như băng liếc mắt nhìn Hạ Hoài Thụy, nhìn đến mức làm Hạ Hoài Thụy súc súc cổ. Lúc này mới nói với Tô Tịch Nhược: "Dạ con không có việc gì đâu mẹ, chỉ là trên mặt có chút vết xước nhỏ, ngoài ra không có vấn đề gì khác..."

Tô Hoàn bình tĩnh nói với cô, còn sợ cô không tin, cầm di động đến gần mặt mình.

Tô Tịch Nhược rõ ràng nhìn thấy một bên má trắng nõn của bé có một vết trầy.

Nhưng may mắn là cả gương mặt đều không có vết thương gì trừ một vết trầy trên má, không có vết thương khác.

Cô không yên tâm hỏi: "Thật sự chỉ có chút vết thương như vậy?"

Tô Hoàn gật đầu: "Dạ đúng vậy, mẹ đừng lo lắng cho con."

Tô Tịch nhược thở ra một hơi, hỏi: "Tại sao con lại đánh nhau?"

Hạ Hoài Thụy lập tức bất mãn, nói: "Những người đó mắng Tô Hoàn là đứa trẻ không có ba, thật là chán ghét, nên con nhào vô đập tụi nó tơi tả, Tô Hoàn thấy vậy mới đến giúp con."

Tô Tịch Nhược ngơ ngẩn.

Ba...

Tô Hoàn có lẽ, cũng yêu cầu một người làm ba.

Từ khi Tô Tịch Nhược xuyên vào trong quyển sách này thì cảm thấy một thân một mình nuôi con khá tốt, hai mẹ con vui vẻ tự do biết bao nhiêu, nhưng là cô quên mất một chuyện quan trọng.

Một đứa trẻ khỏe mạnh trưởng thành, không thể thiếu vắng sự giúp đỡ từ cha mẹ.

Có mẹ, nên có cha.

Mẹ dù sao cũng chỉ là phái nữ, trong quá trình con cái trưởng thành càng cần có cách dạy dỗ cứng rắn, mà cha lại người có thể làm chuyện đó, dạy con trưởng thành, độc lập, kiên cường, có trách nhiệm.

Chức trách của cha và mẹ vừa tương tự lại khác nhau.

Một gia đình toàn vẹn, là có cha có mẹ, con cái mới có hoàn cảnh trưởng thành tốt nhất.

Từ trước đến nay cô chưa từng làm mẹ, nên xem nhẹ điều này.

Cô im lặng suy nghĩ một lát, nghiêm túc hỏi Tô Hoàn: "Con có muốn một người cha không?"

Tô Hoàn nhíu mày, gương mặt nhỏ lạnh băng cự tuyệt: "Không cần."

Tô Tịch Nhược cười khổ, nói: "Thực xin lỗi, là mẹ không tốt."

Tô Hoàn nghiêm túc dùng giọng trẻ con an ủi cô: "Không có, mẹ rất tốt, là, là những bạn học đó không tốt."

Tô Hoàn phồng gương mặt nhỏ, thật sự là quá đáng yêu.

Tô Tịch Nhược cười cười, nói sang với chuyện khác Tô Hoàn.

Cúp máy, tâm tình của cô vô cùng phức tạp.

Tâm trạng hôm nay của cô như đi tàu lượn siêu tốc, còn là loại siêu biến thái, gặp phải rất nhiều vấn đề.


Vũ Úc Đông thổ lộ với cô, Tô Hoàn bởi vì bị bạn mắng không có ba nên bắt tay với Hoài Thụy đánh nhau.

Cô bắt đầu nghiêm túc mà suy xét vấn đề này, cô có cần tìm cho Tô Hoàn một người cha hay không?

Nhưng dù là tìm một người cha, cũng phải tìm người đáng tin cậy điểm, lỡ như không đáng tin cậy, vậy chẳng phải là đi vào một cái hố lửa?

Còn người nào đáng tin cậy được chọn...

Vũ Úc Đông, hình như có chút đáng tin cậy!!!

Lần đầu tiên bọn họ mới vừa gặp mặt, cả hai đều là người xa lạ, vậy mà Vũ Úc Đông không trách Tô Hoàn, còn chịu trách nhiệm về sự cố, săn sóc nghiêm túc muốn mang bọn họ đến bệnh viện xem.

Nhiều ngày tiếp xúc trong lòng cô đã có kết luận.

Tuy rằng Vũ Úc Đông nhìn cao ngạo lạnh lùng, nhưng trên thực tế lại rất săn sóc dịu dàng, coi như là một người đàn ông tốt.

Đặc biệt hơn nữa, là gia thế và công việc của anh, so sánh lên thì không ai bằng anh được.

Nhưng... Cũng thật là tốt quá.

Tô Tịch Nhược phát sầu.

Cô ngồi một mình ở trên giường phát sầu, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.

"Là anh." Vũ Úc Đông đứng ở trước cửa nói.

Cô do dự, mời Vũ Úc Đông vào.

Vũ Úc Đông đẩy cửa ra, thấy cô ngồi ở trên giường, như có chút phát sầu, thuận tay đóng cửa lại, hỏi: "Làm sao vậy, có phải em có tâm sự hay không?"

Tô Tịch Nhược im lặng suy nghĩ, bắt đầu nghiêm túc nói với Vũ Úc Đông: "Vũ tiên sinh, chuyện của em không cần nói nhiều chắc anh cũng biết. Em chỉ là người mới bước vào giới giải trí, nhưng tuổi đã rất lớn, sự nghiệp không nhất định sẽ có đột phá. Đồng thời, em còn là mẹ đơn thân có một đứa con trai chín tuổi, điều kiện của em cũng không tốt, tại sao anh lại thích em?"

Cô nghĩ rất nhiều mới soạn ra được một đoạn ngắn nhưng súc tích đến hỏi anh.

Vũ Úc Đông cười lắc đầu, nói với cô: "Người khác tìm đối tượng xem điều kiện, anh thì không, trước nay đều không. Bởi vì dù đối phương có điều kiện gì, khả năng đều không có tốt bằng anh, vậy anh còn để ý những cái đó làm gì."

"Anh theo đuổi em, chỉ là đơn giản bởi vì anh thích em, em không cần nghĩ đến những thứ bên ngoài gọi là điều kiện đó, em thử suy nghĩ, em, có thích anh không?"

Tô Tịch Nhược bậm môi im lặng trong chốc lát, nói: "Em có đứa con trai."

Vũ Úc Đông chăm chú nhìn cô, nghiêm túc trả lời: "Anh sẽ xem thằng bé như là con ruột của mình."

Lần này Tô Tịch Nhược nói không nên lời từ chối, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, anh làm em suy nghĩ thêm một chút."

"Được."

Vũ Úc Đông săn sóc trả lời, giọng dịu dàng nói với cô: "Thật ra, anh chỉ là muốn đến xem em thế nào thôi, chủ yếu là đến nói cho em, em không cần có gánh nặng, em yên tâm, anh sẽ không bức em làm gì mà bản thân em không thích."

Vũ Úc Đông rời đi thực mau, Tô Tịch Nhược tự hỏi.

Cô thích Vũ Úc Đông sao?

Nếu không bài xích nụ hôn của anh, vậy chắc là thích...

Cô nhìn ra được, Vũ Úc Đông là nghiêm túc muốn theo đuổi cô.

Con người Vũ Úc Đông lại đáng tin cậy, điều kiện lại tốt...

Tô Tịch Nhược đáng xấu hổ động tâm.

***

Ngày thứ 11 kỳ 1 gamshow kết thúc, Vũ Úc Đông muốn nói chuyện với Tô Tịch Nhược, nhưng công ty chồng chất rất nhiều việc, không thể chờ cô được, anh chỉ có thể đi đến công ty xử lý đống giấy tờ, chờ trở về lại nói.

Tập đoàn Vũ thị, Thư ký Khâu tới báo cáo với Vũ Úc Đông: "Tưởng Thiên Hồng muốn đổi chỗ ở cho Tô tiểu thư."

"Đổi chỗ ở..." Vũ Úc Đông im lặng suy nghĩ, trực tiếp nói ra mội địa chỉ.

Sau khi Tô Tịch Nhược trở về, ngày hôm sau đã đến trong công ty đưa tin, Tưởng Thiên Hồng nói muốn thay đổi chỗ ở cho mẹ con cô.

"Hiện tại chương trình gameshow sắp phát sóng, em còn ở lại chỗ cũ sẽ rất dễ bị phát hiện, có khả năng không an toàn. Như vậy đi, công ty sắp xếp trước một chỗ ở mới cho em, gần chỗ ở cũ của em một chút, chờ em gom đủ tiền lại mua nhà mới sau."


Tô Tịch Nhược suy nghĩ, gật đầu đồng ý.

Ngày hôm sau vừa lúc là thứ bảy, cô và Tô Hoàn cùng nhau dọn dẹp hành lý, ngồi trên xe công ty, đổi sang chỗ ở mới.

Cô đến khu chung cư mới phát hiện, Tưởng Thiên Hồng sắp xếp cho mẹ con cô ở ngay khu chung cư xa hoa nằm ngay trung tâm thành phố, hoàn cảnh vô cùng tốt, siêu thị mini 24 giờ, bên trong khu chung cư có câu lạc bộ bơi lội, phòng tập thể thao và công viên hoa tươi lá xanh.

Ở trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng sáng lập ra một khu chung cư như vậy, xem như đã vô vùng xa xỉ.

Cô có chút kinh ngạc: "Công ty đãi ngộ tốt như vậy?"

Nói đến việc này, Tưởng Thiên Hồng cũng cảm thấy kỳ lạ: "Chị cũng không biết, nơi ở là công ty cho, chị..."

Cô cũng cảm thấy nơi này có hơi tốt quá mức bình thường, hoàn toàn không giống như ký túc xá giành cho nhân viên của công ty giải trí Vũ Dã.

Nhưng ở nơi tốt như vậy sẽ có chỗ lợi cho nghệ sĩ nhà mình, nên Tưởng Thiên Hồng không nói thêm cái gì nữa.

Hai ngày này Vũ Úc Đông vẫn luôn ở trong công ty, bận tối mắt tối mũi, cũng chưa có thời gian gặp mặt Tô Tịch Nhược, chờ anh từ đống giấy tờ thoát thân ra tới, mới phát hiện đã đến thời gian Tô Tịch Nhược chuyển sang chỗ ở mới.

Anh lập tức lái xe chạy về nhà mình, thì nhìn thấy cửa căn phòng đối diện anh chừa lại cho mẹ con Tô Tịch Nhược đang mở ra, Tô Tịch Nhược và Tô Hoàn cùng vài người khác đang dọn đồ vào bên trong.

Anh mỉm cười nói: "Anh cũng tới giúp một tay."

Tưởng Thiên Hồng nhìn Vũ Úc Đông, mơ hồ cảm thấy người này có chút quen mắt, nhưng lại không thể nhớ gặp mặt ở nơi nào.

Tô Tịch Nhược nghe thấy giọng Vũ Úc Đông, kinh ngạc quay đầu, nhìn thây anh đang đứng ở trước cửa cách đó không xa: "Sao anh lại ở chỗ này?"

"Ờ."

Anh dùng một loại âm thanh nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Thật tình cờ, anh ở căn đối diện."

Tô Tịch Nhược: "... "

Sao cô có cảm giác đây cũng không phải là chuyện trùng hợp.

Tô Hoàn nghe được giọng của người nào đó, lập tức chạy ra, thì phát hiện Vũ Úc Đông đứng ở cách đó không xa.

Cậu nhóc lập tức không vui, nhăn mày nhíu mi, đứng trước người Tô Tịch Nhược làm ra hành động bảo vệ.

Vũ Úc Đông thổ lộ Tô Tịch Nhược còn chưa có cho đáp án, hiện tại nhìn thấy đối phương có chút không được tự nhiên, nên chống đẩy: "Tụi em có thể ..."

Vũ Úc Đông dứt khoát không thỉnh tự vào, bản thân nâng lên một thùng giấy ôm vào trong phòng: "Không sao, anh tới giúp mẹ con em."

Tô Hoàn trừng mắt đen nhánh nhìn người đàn ông xa lạ mà bé rất ghét đang đặt chân vào nhà mới của bé và mẹ.

Nhưng một người đàn ông cao 1m88 như Vũ Úc Đông, anh muốn giúp chuyển nhà, người bình thường thật đúng là cự tuyệt không được.

Có anh gia nhập, tốc độ nhanh rất nhiều, chưa tới 12 giờ đã dọn xong, còn đâu vào đấy, rất gọn gàng.

Tô Tịch Nhược muốn mời công nhân chuyển nhà ăn cơm, nhưng bọn họ đều có việc sôi nổi cáo từ, chỉ có Vũ Úc Đông còn đứng ở trong phòng, mỉm cười nói: "Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, em vừa mới nói muốn mời khách àm."

Tô Tịch Nhược: "... "

Cô cảm giác Vũ Úc Đông thật biết cách hướng lên trên bò.

Tô Hoàn bậm môi nhỏ, có chút bất mãn mà nhìn Vũ Úc Đông, nhưng rốt cuộc bé cũng không nói gì.

Dù sao Tiểu Hoàn cũng là một cậu bé ngoan hiểu lễ phép, nhìn thấy Vũ Úc Đông mới vừa giúp mẹ con bọn họ chuyển nhà, bé cảm thấy phải nên nói lời cảm ơn đối phương.

Chú Vũ là người ngoài, bé và mẹ mới là người nhà, theo phép phải nên cảm ơn đối phương.

Cứ như vậy, Tô Tịch Nhược, Tô Hoàn và Vũ Úc Đông cùng nhau ngồi thang máy xuống lầu chuẩn bị ăn cơm.

Ba người vừa rời khỏi cửa thang máy, thì phía trước đi tới một người phụ nữ khoảng 35, 36 tuổi, bên cạnh đi theo một người con gái cũng bằng tuổi với Tô Tịch Nhược.

Hai người diện mạo đều không tồi, bảo dưỡng rất khá, một thân vàng bạc đá quý, sặc mùi nhà giàu mới nổi.

Vũ Úc Đông xa xa nhìn thấy hai người kia, đôi mắt lập tức sắc bén, sắc mặt nháy mắt lạnh xuống âm độ.

Người phụ nữ hơn 30 tuổi kia như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn sang phía Vũ Úc Đông, nhìn thấy Vũ Úc Đông vô cùng giật mình, ánh mắt lơ đãng rơi xuống trên người Tô Tịch Nhược và Tô Hoàn, bỗng nhiên sắc mặt nhanh chóng thay đổi.

Ad có lời muốn nói:

Chắc không kịp rồi, ad ngủ một giấc mới dậy, chắc từ giờ đến khuya ad chỉ dịch thêm 2 chương nữa thôi, số còn lại nợ mai trả dứt.
Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai Truyện Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai Story Chương 29: Thổ lộ
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...