Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai

Chương 17: Thay đổi nhân vật

185@-
Vũ Úc Đông đi không bao lâu, thì có người chạy đến trang điểm cho Tô Tịch Nhược.

Phòng hóa trang chung, trên cơ bản đều dùng chung một chuyên viên trang điểm, cho nên lúc Tô Tịch Nhược bắt đầu trang điểm, cũng là lúc Trịnh Á Tinh đã trang điểm xong.

Đầu tóc Trịnh Á Tinh được búi tóc theo kiểu cung nữ thời xưa, ngồi ở trên ghế nhìn Tô Tịch Nhược trào phúng: "Không có cách nào khác nha, có người không có trợ lý chính là không tiện, làm cái gì cũng phải chậm hơn so với người khác, ngay cả trang điểm cũng chậm hơn người ta một bước."

Mới vừa xử lý xong chuyện hợp đồng, đang muốn bước chân đi vào phòng trang điểm thêm lần nữa, Vũ Úc Đông còn chưa có kịp cất bước đi vào thì đã nghe được những lời này.

Anh khẽ nhíu mày, tuy rằng anh biết có rất nhiều nghệ sĩ trong giới giải trí lén lút bất hòa, nhưng chỉ cần không gây ra sai lầm trong công việc là được, anh sẽ xem như không thấy đối với loại chuyện này.

Nhưng anh không ngờ tới, sẽ có người bắt nạt Tô Tịch Nhược ngay tại phòng trang điểm chung, bắt lấy nhược điểm cô không có trợ lý nói này nói nọ với cô.

Anh vốn định đi vào xử lý cái người bắt nạt người trong lòng của anh, nhưng bàn tay mới vừa đặt ở trên tay cầm ổ khóa cửa thì đã nghe Tô Tịch Nhược nói: "Có chút người có trợ lý đó, trang điểm đúng là rất nhanh, nhưng làm xong rồi còn muốn ngồi ở lại chờ đến lượt người khác *chì chiết người ta, cần gì làm như vậy, có mệt hay không?"

*chì chiết: lời nói cay nghiệt, soi mói. (bạn nào sống trong Nam chắc sẽ khá quen với từ này, mình nghe từ này từ thuở nhỏ luôn).

Thật sự là Tô Tịch Nhược muốn biết Trịnh Á Tinh có mệt hay không?

Cô ta rảnh rỗi lắm hay sao mà cần phải dựa vào chuyện bắt nạt chì chiết cô để có cảm giác tồn tại, mấu chốt là mấy cái cớ của cô ta đều thuộc hạng tép riu, trò trẻ con, mà cô ta lại quá háo thắng, càng thua càng đánh, đây còn không phải là đưa mặt đến cho cô vả sao?

Trịnh Á Tinh sắc mặt thay đổi, biết Tô Tịch Nhược là đang nói mình, tức giận nói: "Cô dựa vào cái gì cảm thấy tôi ngồi đây đợi cô để chì chiết?"

"Chỉ bằng đạo diễn nói."

Tô Tịch Nhược bình tĩnh trả lời: "Hôm nay là tới chụp ảnh tạo hình, còn phải chụp chung một tấm có đầy đủ diễn viên làm poster tuyên truyền, cô đến trước, trang điểm trước, còn không phải là ngồi đợi thật lâu sao?"

Trịnh Á Tinh: "Tôi thích đó, thì sao?"

"Không ngờ tới cô lại có ham mê đặc biệt như vậy, nếu cô nói vậy thì tôi không còn gì để nói nữa." Tô Tịch Nhược nói đầy ẩn ý.

Trịnh Á Tinh nổi giận: "Cô đang nói cái quỷ gì vậy?"

Lần này Tô Tịch Nhược dứt khoát không để ý đến đối phương.

Vũ Úc Đông khép hờ mi mắt, hiếm khi mỉm cười, cong cong khóe môi.

Anh thấy tính cách của Tô Tịch Nhược ưu nhã dịu dàng, lo lắng cô bị bắt nạt, bị chèn ép, không ngờ tính cách của cô ấy kiên cường lợi hại hơn rất nhiều nàng so với trong tưởng tượng của anh.


Cũng đúng, một người mẹ đơn thân một mình nuôi lớn một cậu con trai, tính cách nhất định phải vô cùng độc lập mới có thể cõng toàn bộ gia đình trên lưng của mình được.

Loại phụ nữ ngoài mềm trong cứng này, sẽ làm rất nhiều đàn ông thưởng thức, bởi vì cứng cỏi tạo cho họ có cảm giác muốn chinh phục.

Nhưng Vũ Úc Đông lại chỉ cảm thấy đau lòng.

Bả vai của cô ấy nhỏ bé yếu ớt như vậy, lại muốn gánh vác rất nhiều chuyện mà đáng lẽ ra phải thuộc về đàn ông.

Anh rất muốn thay cô gánh vác trách nhiệm này.

Anh rút bàn tay trên tay cằm về, không đẩy cửa ra, mà trực tiếp cầm lấy di động gọi cho Cổ Lâm.

Lúc này Cổ Lâm đang vội vàng điều chỉnh phông nền chụp ảnh, nhận được cuộc gọi từ Vũ Úc Đông còn không hiểu tại sao kim chủ ba ba lại gọi cho anh giờ này: "Úc Đông, chuyện gì?"

"Anh, em cảm thấy có quá nhiều diễn viên tụ tập trong phòng trang điểm không tốt lắm, những người nào trang điểm xong anh hãy kêu bọn họ đến studio đi, học tập thêm kinh nghiệm, anh thấy sao?"

Cổ lâm hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết Vũ Úc Đông đang muốn nói cái gì, nhưng anh lăn lộn trong giới giải trí biết bao năm, tính cách khôn khéo, nháy mắt là có thể nghĩ đến có người nào đó trong phòng trang điểm quấy rầy Vũ Úc Đông làm việc, lập tức nói: "Yên tâm, anh lập tức kêu bọn họ ra tới."

Vì thế, Trịnh Á Tinh mặc xong cổ phục của cung nữ ngồi ở trong phòng hóa trang, chưa kịp nói mấy câu trào phúng Tô Tịch Nhược tiếp đã bị phó đạo diễn kêu đến studio.

Những nữ diễn viên khác cũng nhận được tin tức, một đám nối đuôi nhau đi ra.

Trịnh Á Tinh cũng hoàn toàn không biết tại sao lại xảy ra loại chuyện này, nhưng phó đạo diễn kêu đi, cô không dám không đi, chỉ có thể tức hận mà liếc mắt nhìn Tô Tịch Nhược, bực tức đứng dậy rời đi.

Lúc đi ngang qua Tô Tịch Nhược, không biết sao mà Trịnh Á Tinh bỗng nhớ tới vừa rồi cô vô tình ngẩng đầu nhìn thấy Tô Tịch Nhược nói chuyện phiếm với một người đàn ông xa lạ đẹp trai.

Tuy rằng người đàn ông kia cúi đầu, biểu tình có chút lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại đặc biệt dịu dàng, nhìn vào hai người không khác gì một đôi uyên ương được ông trời tác hợp.

Nếu người đàn ông kia xấu thì trong lòng cô còn có thể cân bằng một chút, cố tình người đàn ông kia cao lớn đẹp trai, thanh lãnh quý phái. Cô ở giới giải trí cũng gặp qua không ít nam diễn viên, nhưng ngay cả ảnh đế Mộ Mộc Trần đang rất nổi tiếng hiện tại cũng không có nhan sắc và khí chất bằng người đàn ông kia.

Cái này làm trong lòng cô nảy sinh ra ghen ghét.

Dựa vào cái gì cô phải hầu hạ kim chủ già cả lớn tuổi bụng phê xấu như cóc, mà Tô Tịch Nhược lại có thể nói cười với đàn ông đẹp trai khí chất hơn người?

Cô chưa từng nhìn thấy người đàn ông đẹp trai kia xuất hiện ở đoàn phim này, nói vậy chắc cũng không phải nhân vật quan trọng gì, chỉ là bề ngoài nhìn hơn người một chút mà thôi. Nhưng loại đàn bà chán ghét như Tô Tịch Nhược lại không xứng đứng chung một chỗ với người đàn ông đẹp trai kia.


Lời nói của cô ta mang theo ác ý nói với Tô Tịch Nhược.

"Tôi khuyên cô nên cẩn thận một chút, tốt nhất đừng làm ra tình yêu đoàn phim, rất nhiều người đều chơi trò vợ chồng đoàn phim, rời khỏi đoàn phim thì ai đều không quen biết ai. Thấy cô vừa mới chân ướt chân ráo bước vào giới giải trí, tôi dạy cho cô một bài học, đừng để bị người khác lừa, mất cả tình lẫn của."

Lúc này, Tô Tịch Nhược đang tô son, không tiện nói chuyện, trực tiếp làm như không nghe thấy.

Trịnh Á Tinh hừ thật mạnh một tiếng, chỉ coi như Tô Tịch Nhược sợ cô ta, nghênh ngang đẩy ra cửa phòng trang điểm đi ra ngoài.

Cửa bị đẩy ra, ngoài cửa cách đó không xa đứng ba người, trong đó một người chính là người đàn ông đẹp trai vừa mới nói chuyện với Tô Tịch Nhược, một người đàn ông khác hình như là đồng nghiệp của người kia.

Mà người cuối cùng là phó đạo diễn Phó Hành.

Cô nhìn đến Phó Hành, suýt nữa bị dọa đến chân mềm, sợ Phó Hành nghe được cái gì, sẽ nói những lời không tốt về mình cho đạo diễn.

Cô run run rẩy rẩy mở miệng: "Đạo diễn..."

Phó Hành nhăn chặt mày, nhỏ giọng trách cứ: "Không muốn chụp ảnh tạo hình sao, cả ngày nghĩ toàn mấy thứ vô dụng đó làm cái gì, chạy nhanh đến studio đi!"

Trịnh Á Tinh bị dọa liên tục nói xin lỗi, xám xịt chạy tới studio.

Trịnh Á Tinh đi rồi, Phó Hành muốn nói tiếng xin lỗi với Vũ Úc Đông.

Tuy rằng Phó Hành biết, đạo diễn Cổ Lâm có chút quan hệ thân thích mơ hồ với vị kim chủ ba ba này cũng là nhà đầu tư lớn nhất đoàn phim. Cho nên anh cũng không dám làm bậy, lập tức giải thích với Vũ Úc Đông: "Vũ tiên sinh, ngài yên tâm, hôm nay chỉ là ngoại lệ, những người khác trong đoàn phim của chúng tôi ý thức đều rất cao."

Vũ Úc Đông đứng ở bên ngoài phòng trang điểm, nhìn không ra bất gì biểu tình gì, nhỏ giọng hỏi: "Người vừa rồi đóng nhân vật nào?"

Phó Hành trả lời: "Là cung nữ Hoàn Đông bên cạnh Hoàng Hậu, là..."

Vũ Úc Đông vẫy tay, ý bảo Phó Hành không cần nói tiếp, thuận tiện nhìn thư ký Khâu.

Thư ký Khâu lập tức hiểu ý kéo Phó Hành, nhỏ giọng nói: "Anh nhỏ giọng lại một chút, đừng để cho người khác nghe được."

Phó Hành giật mình, nhìn nhìn khoảng cách giữa phòng trang điểm và nơi ba người bọn họ đứng, phát hiện còn có chút khoảng cách mới nhẹ nhàng thở ra.

Vũ Úc Đông xem qua kịch bản của Tuyết Mãn Đình, anh trời sinh có trí nhớ tốt, nhớ rõ nhân vật Hoàn Đông này, suất diễn không nhiều lắm, nhân thiết là một cung nữ có lòng tốt, trợ giúp nữ chính Tuyết Mãn Đình làm vài chuyện, cuối cùng được đưa ra cung yên ổn hưởng phúc tuổi già.

Anh im lặng suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: "Hình tượng của người kia hình như không thích hợp với nhân thiết tốt đẹp của nhân vật này."


Phó Hành giật mình tiếp, không hiểu rõ ý của kim chủ ba ba là gì.

Vũ Úc Đông lạnh nhạt nói: "Để cô ta diễn vai Hoàn Hạ."

Trong đầu Phó Hành lập tức nhớ ra hình tượng của Hoàn Hạ, là người ăn cháo đá bát, giúp người khác ức hiếp khi dễ nữ chủ Tuyết Mãn Đình, cuối cùng bị thị vệ cưỡng bức, chết không toàn thây.

Là hình tượng vô cùng độc ác trong bộ phim này.

Do dự trong một cái chớp mắt, Phó Hành lập tức trả lời: "Dạ được, tôi lập tức đi thu xếp ngay."

Tuy rằng vì nể mặt nhà đầu tư khác nhường cho Trịnh Á Tinh một nhân vật tốt, nhưng vị kim chủ ba ba này là lớn nhất. Trong lòng Phó Hành vẫn biết bên nào nên đắc tội bên nào không nên. Huống hồ, nhân vật anh cũng đã cho, có thể cho nhà đầu tư kia một câu trả lời.

"Còn nữa..."

Vũ Úc Đông chậm rãi nói: "Trang điểm thật đậm, nhớ rõ tăng số tuổi lên."

Vũ Úc Đông nói xong, bản thân đi vào phòng trang điểm chung.

Lần này Phó Hành thật là trợn mắt há hốc mồm.

Chiêu này của tổng giám đốc Vũ thật là quá xấu rồi. Một nữ diễn viên quan trọng nhất chính là hình tượng, nếu khâu trang điểm thất bại, thiếu nữ mười sáu sẽ nhìn như là đàn bà hơn ba mươi tuổi, không có diễn viên nào không chú trọng chuyện trang điểm, nếu không hình tượng sẽ bị hủy hoại trong một nốt nhạc.

Nói không dễ nghe là để lại ấn tượng khó coi cho người xem, có khả năng cắt đứt con đường diễn viên.

Phó Hành âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, quyết định sau này trăm triệu lần không thể đắc tội tổng giám đốc Vũ, bằng không chết như thế nào cũng không biết.

Vũ Úc Đông đi vào Tô Tịch Nhược đã trang điểm xong, đang ngồi ở trên ghế, do dự không biết có cần đi đến studio hay không, cầm di động suy nghĩ gọi hay không gọi cho nhân viên đoàn phim hỏi về vụ này.

Vũ Úc Đông hỏi: "Làm sao vậy, có chuyện gì sao?"

Tô Tịch Nhược nhìn thấy người đến là Vũ Úc Đông, cười nói: "Vừa rồi em nghe phó đạo diễn kêu những diễn viên trang điểm xong đến studio chờ, không biết em có cần đi luôn hay không..."

"Không cần đi."

Vũ Úc Đông trả lời ngay, lại giải thích thêm: "Anh mới gặp phó đạo diễn ở ngoài cửa, anh ta nói em cứ chờ ở trong phòng trang điểm là được."


"Ơ, ừ, được rồi." Tô Tịch Nhược hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của anh.

Studio lại loạn lại ồn ào, còn có rất nhiều người, qua bên kia bao lâu đảm bảo lớp trang điểm sẽ trôi hết, vẫn là ngồi đợi ở trong phòng trang điểm cho thoải mái.

"À."

Tô Tịch Nhược nói tiếp: "Vừa rồi hình như em nghe được anh và phó đạo diễn ở bên ngoài nói chuyện rất lâu, anh ta nói với anh lúc đó sao?"

Vũ Úc Đông: "Ừ, đúng vậy."

"Ừm."

Tô Tịch Nhược bỗng nhiên có chút tò mò: "Anh ở đoàn phim giữ vị trí gì vậy?"

Vũ Úc Đông không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể hàm hồ nói qua cho có lệ: "Giúp đạo diễn và phó đạo diễn làm chút chuyện."

Người đầu tư chắc cũng coi như là hỗ trợ làm việc, giúp rất nhiều là đằng khác, đưa tiền chính là kim chủ ba ba.

Tô Tịch Nhược cười cười không hỏi nữa.

Phòng trang điểm không còn người nào khác, bao gồm chuyên viên trang điểm làm xong việc cần làm đều đã rời đi, phòng trang điểm to như vậy giờ chỉ có mình cô và Vũ Úc Đông, trong khoảng thời gian ngắn, không khí có chút ngượng ngùng.

Vũ Úc Đông cúi đầu, trong con ngươi tất cả đều là hình ảnh ngược của Tô Tịch Nhược.

Cô đã trang điểm xong, đôi môi màu hồng đào mang theo một lớp son bóng, gương mặt trắng căng như sứ nhiễm chút phấn má hồng. Anh đứng từ trên cao nhìn xuống, mơ hồ có thể xuyên thấu qua cổ phục to rộng nhìn thấy xương quai xanh hình con bướm của cô, làm cả người cô càng thêm quyến rũ chết người.

Yết hầu Vũ Úc Đông hoạt động lên xuống, ánh mắt không tự giác trở nên càng sâu.

Tô Tịch Nhược vừa nhấc đầu, thì chạm phải ánh mắt sâu không đáy của Vũ Úc Đông, cô có chút kinh giác lập tức dời tầm mắt, lúng túng lên tiếng: "Vũ tiên sinh..."

"Kêu anh Úc Đông là được."

Giọng Vũ Úc Đông có hơi khàn khàn, nói: "Anh và em là bạn bè, đừng mãi kêu anh là Vũ tiên sinh như vậy nữa quá xa cách khác sáo, anh không thích."

Tác giả có lời muốn nói:

Vũ Úc Đông: Tôi đối xử với người khác có thể rất bá đạo mang theo khí thế tổng tài, nhưng đối với bà xã... Lại giống như một thằng nhóc mới lớn rơi vào mối tình đầu đời...
Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai Truyện Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ Tự Nhiên Có Thêm Đứa Con Trai Story Chương 17: Thay đổi nhân vật
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...