Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 98: NT11: (Nếu như) Thích
oàng hậu dẫn nàng thong thả dạo qua Ngự Hoa Viên phía bắc Khôn Ninh Cung.
Trì Huỳnh lúc này mới chú ý, trong vườn có một khoảng đất trống đã được cải tạo thành võ trường. Trên giá binh khí bày ngay ngắn hồng anh thương, trường kiếm, cung tiễn và trường tiên, cách đó không xa còn dựng một dãy bia ngắm.
Từ lâu đã nghe nói vị hoàng tẩu này từ nhỏ tập võ, cung ngựa thuần thục, không ngờ ngay cả Ngự Hoa Viên cũng bị bố trí thành nơi luyện võ của nàng ấy.
Cung nữ thân cận của Hoàng hậu là Hồng Lăng rất lấy làm tự hào: "Nhìn khắp Tây Nam, người có thể thắng được nương nương chúng ta về võ nghệ cũng chẳng được mấy ai. Những năm vào kinh, nương nương chưa từng lơ là. Trước kia mỗi ngày đều luyện võ từ sáng sớm, chỉ là mấy tháng gần đây mới đổi sang buổi chiều tối."
Hoàng hậu khẽ ho một tiếng, trên mặt thoáng hiện vẻ không tự nhiên, rồi vỗ vỗ tay Trì Huỳnh, cười nói: "A Huỳnh có muốn xem ta múa thương không? Ta biểu diễn cho muội xem."
Trì Huỳnh dĩ nhiên là vui vẻ, chỉ là để đường đường Hoàng hậu múa thương cho mình xem thì dường như có phần không ổn, hơn nữa bộ lễ phục và trâm cài trên người cũng không tiện.
Nàng còn chưa kịp trả lời, đã thấy Hoàng hậu gọn gàng tháo phượng trâm bộ diêu trên đầu, dùng một cây trâm gỗ búi gọn mái tóc dài, rồi từ giá binh khí lấy xuống cây hồng anh thương, cứ thế sải bước như gió tiến vào võ trường.
Gió mạnh gào thét, mũi thương xé gió, vạch ra hàn mang sắc bén. Hoàng hậu điểm mũi chân, tung người bay lên, mày mắt rực rỡ như mây chiều, vạt áo đỏ thẫm tung bay phấp phới. Phượng hoàng thêu chỉ vàng dưới nắng lưu chuyển ánh sáng, tựa như thần điểu giang cánh.
Trì Huỳnh nhìn đến ngẩn người tại chỗ. Ngày thường Hoàng hậu đã rực rỡ phóng khoáng, khi múa thương lại càng sinh động mạnh mẽ, uyển chuyển như kinh hồng, tựa một ngọn lửa rực cháy, mũi nhọn tẫn hiện.
Thu thương xong, nơi khóe trán Hoàng hậu lấm tấm mồ hôi. Trì Huỳnh vội đưa khăn gấm, Hoàng hậu cười nói cảm ơn, tiện tay nhận lấy lau bên thái dương.
Trì Huỳnh thành tâm khen ngợi: "Hoàng tẩu thật sự anh tư hiên ngang, muội chưa từng thấy thương pháp tuyệt diệu như vậy."
Nàng từng thấy huynh trưởng Trì Hưng Võ đánh quyền. Tuy không hiểu chiêu thức, nhưng cũng nhìn ra được sự mềm yếu vụng về, ngay cả Xương Viễn Bá xem còn phải lắc đầu thở dài.
Hoàng hậu thì khác, thân pháp nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, mỗi chiêu mỗi thức đều mang vẻ đẹp của sức lực, khiến người ta không khỏi thán phục.
Hoàng hậu thấy nàng tràn đầy kính phục, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Chỉ là hôm nay nàng ấy phát huy cũng chỉ ở mức thường.
Đều tại Yến Tuyết Tễ!
Nếu không phải hắn ban đêm không biết tiết chế, nàng ấy luyện thêm nửa canh giờ cũng chẳng đến mức th* d*c. Nay mới vài chiêu đã thấy lưng mỏi chân mềm.
Vì thế nàng ấy mới đổi thời gian luyện công sang buổi chiều tối. Có khi hắn qua đây, còn phải đấu với hắn vài chiêu, tiêu hao bớt thể lực của hắn, ban đêm mới có thể ngủ sớm.
Hoàng hậu tự nhận thân thể cường kiện, tinh lực dồi dào, vậy mà ban đêm còn bị hao tổn đến mức này, thật không dám tưởng tượng đệ muội thân thể mảnh mai kia phải chịu đựng thế nào.
Về tới Khôn Ninh Cung, Hoàng hậu lấy xuống một bình sứ trên kệ cổ và một chiếc hộp đàn hương, đưa tới trước mặt nàng.
Trì Huỳnh tò mò: "Trong hộp là vật gì vậy? Có mùi hương như hoa lê, rất dễ chịu."
"Phải không? Ta cũng thấy mùi này rất dễ chịu." Hoàng hậu cười nói, "Đây là hương trợ miên ta sai thái y đặc biệt điều chế. Hương vị thanh nhã, có thể an thần dễ ngủ, cho một giấc mộng đẹp suốt đêm."
Trong lòng Trì Huỳnh khẽ động. Nếu trong phòng đốt loại hương này, điện hạ có lẽ sau một lần liền có thể ngủ, hẳn sẽ không giày vò đến nửa đêm về sáng.
Nghĩ tới đó, nàng không nhịn được mỉm cười: "Đa tạ hoàng tẩu, vậy muội xin nhận."
Hoàng hậu dĩ nhiên sẽ không nói cho nàng biết, thứ hương này vốn chuẩn bị cho Yến Tuyết Tễ dùng. Chỉ là người kia nói không thích mùi hương trợ miên, ngửi vào liền đau đầu, nàng đành bỏ qua.
Hoàng hậu lại đẩy tới một bình sứ trắng nhỏ: "Đây là nhuận cao."
Trì Huỳnh: "Cái này là... thoa lên người sao?"
Hoàng hậu ghé sát tai nàng, thấp giọng nói mấy câu: "...chỗ đó ấy, muội hiểu mà?"
Mặt Trì Huỳnh lập tức đỏ bừng: "Hoàng tẩu..."
Hoàng hậu tới gần, quả nhiên liếc thấy những dấu đỏ nàng giấu dưới cổ áo. Người từng trải liếc mắt liền hiểu.
Thất đệ quả nhiên không phải đèn cạn dầu!
Hoàng hậu cười đầy ẩn ý: "Đây là thứ tốt, dùng nó sẽ trơn tru hơn, muội cũng không cần chịu khổ nhiều. Lọ này muội cứ giữ trước, dùng hết rồi lại tới hỏi ta."
"Còn cái này nữa," Hoàng hậu lại đưa thêm một bình sứ xanh, "cái này bôi lên chỗ sưng đỏ, muội cũng nhận luôn đi."
Nàng như ôm hai củ khoai nóng, nhưng cũng không tiện phụ lòng tốt của hoàng tẩu, chỉ đành xấu hổ nhận lấy, bảo Thanh Chi gói kỹ, đừng để ai trông thấy.
Chiều tối, Yến Tuyết Thôi tới đón nàng về phủ.
Trên xe ngựa, Trì Huỳnh kể lại chuyện hôm nay Hoàng hậu múa thương: "Không ngờ hoàng tẩu lại có thân thủ lợi hại như vậy."
Yến Tuyết Thôi nói: "Nàng ấy là con gái An Nam Hầu, từ nhỏ luyện võ, từng theo phụ huynh huynh trưởng chinh phạt mấy bộ lạc man hoang ở Tây Nam. Tiên đế kiêng kỵ thế lực An Nam Hầu tại Tây Nam, nên nàng ấy bất đắc dĩ phải vào kinh làm con tin."
Trì Huỳnh thở dài: "Hoàng tẩu xa quê xa người thân, hẳn rất cô đơn. May mà giờ có Bệ hạ bầu bạn."
Yến Tuyết Thôi khẽ cụp mắt: "Ừ, nhưng nàng ấy thân thủ không tệ, ở kinh thành cũng không ai dám ức h**p. Khi đó Vinh Vương ham sắc đẹp và thế lực Tây Nam sau lưng nàng ấy, còn định âm thầm lôi kéo, kết quả khi tỉ võ bị nàng ấy quất cho hai roi, từ đó mới yên."
Trì Huỳnh nghĩ tới dáng vẻ hiên ngang của Hoàng hậu khi cầm thương, không khỏi tán thưởng: "Hoàng tẩu thật lợi hại."
Yến Tuyết Thôi bóp bóp tay nàng. Hắn rất thích nắn tay nàng, mười ngón thon dài, nhưng cầm lại có cảm giác mềm mại, non mịn như mỡ đông.
"Nếu nàng thích xem, sau này ta múa cho nàng xem. Nếu muốn học cung ngựa, ta cũng có thể dạy nàng."
Trì Huỳnh gật đầu, trong mắt không giấu được vẻ mong đợi, nhưng lại có chút lo lắng: "Nhưng từ nhỏ thiếp chưa từng học, nếu căn cốt không tốt, luyện không ra thì sao?"
Tổ phụ nàng xuất thân hành ngũ, tiếc rằng thể phách võ nhân lại không truyền tới nhánh bọn họ.
Yến Tuyết Thôi nắn lên cổ tay mảnh mai của nàng, cúi mắt lại thấy trên cổ tay nàng có một vòng đỏ nhạt, không khỏi nhíu chặt mày.
Vết tích đêm qua đến giờ vẫn chưa tan.
Da nàng non mịn, chạm nhẹ là đỏ. Nếu thật sự tập võ đao thương, e rằng cả ngày người đầy vết bầm.
Hắn lấy hộp thuốc trong ngăn xe, xoa nóng trong lòng bàn tay, rồi chậm rãi xoa vòng quanh cổ tay nàng: "Danh sư xuất cao đồ, ta dạy nàng tự nhiên sẽ khác. Huống chi nàng không phải ra trận đánh giặc, mà là tận hưởng kh*** c*m giương cung bắn tên, rong ruổi trên lưng ngựa, để bản thân thoải mái, chứ không phải chứng minh cho ai xem, cũng chẳng cần được người khác công nhận, không phải sao?"
Nghe hắn nói vậy, lòng Trì Huỳnh lập tức nhẹ nhõm.
Chỉ là cổ tay bị hắn nắm lấy ẩn ẩn nóng lên, vô tình lại khơi gợi ký ức đêm qua. Khi bị hắn che mắt, cũng chính là đôi bàn tay hơi thô ráp này, men theo thân thể nàng mà v**t v* từng tấc...
Hắn cong môi cười: "Đang nghĩ gì vậy?"
Trì Huỳnh ngẩng lên, thấy gương mặt hắn gần trong gang tấc, mày kiếm mắt sao, tuấn tú vô song. Nàng như bị nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi hắn mê hoặc, tim đập thình thịch không ngừng.
Thế là vết sẹo lành quên đau, nàng từ trong lòng thay hắn biện giải: điện hạ là người tốt nhất, anh tuấn nhất thế gian, lại đối xử với nàng chu đáo như vậy. Dù ban đêm có tham luyến một chút, cũng là chút tì vết không che được ánh ngọc.
Huống chi thiên phú dị bẩm vốn không phải khuyết điểm, thậm chí trong mắt nhiều người còn là ưu điểm. Lại như lời hắn nói, là vì yêu thích nàng nên mới không kìm được muốn gần gũi. Đêm động phòng hoa chúc có phóng túng chút cũng là lẽ thường, hắn chưa chắc đêm nào cũng như vậy.
Trì Huỳnh tự thuyết phục được bản thân. Nhìn đôi mắt ôn nhuận sáng ngời của hắn, nàng như bị ma xui quỷ khiến, nghiêng người tới gần, môi anh đào khẽ chạm lên môi hắn.
Khó có lúc nàng chủ động hôn hắn, nàng rất căng thẳng. Hơi thở hai người quấn quýt, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi trà nhàn nhạt nơi môi hắn.
Nhưng nàng vẫn không quen hôn quá sâu, nếm thử liền muốn lùi ra. Eo nàng bỗng bị siết chặt, đôi môi mỏng hơi mát của người đàn ông phủ xuống, hôn đến mức nàng phải ngửa ra sau, lưng tựa vào thành xe, toàn thân mềm nhũn, bất đắc dĩ phải vươn tay bám lấy vai hắn.
Hắn hôn quá lâu. Trì Huỳnh ngồi trên đùi hắn, gần như cảm nhận rõ sự ngang ngược mãnh liệt kia.
Không khí trong xe trở nên loãng dần. Nàng thở gấp, mặt đỏ như muốn nhỏ máu, môi cũng bị hắn m*t cắn đến tê dại. Mãi tới trước cổng phủ, hắn mới chậm rãi buông nàng ra.
Trì Huỳnh như trốn chạy nhảy xuống xe, lúc này mới có thể hít thở sâu.
Nàng vừa định đi vào trong phủ, chợt nhớ ra chuyện gì, lén quay đầu nhìn lại. Thấy y bào hắn rộng rãi, vừa khéo che đi dị trạng bên dưới, nàng mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tối đến, sau khi tắm rửa xong, Trì Huỳnh lặng lẽ đưa hương trợ miên cho Thanh Chi đốt lên, còn mình thì ngồi trên giường vắt tóc.
Mùa hè mát mẻ, Yến Tuyết Thôi bước vào phòng chỉ mặc một bộ trung y lụa mỏng, cổ áo hơi xộc xệch, vóc dáng cao ráo tuấn tú, mang theo vẻ lười biếng tùy ý.
Ngửi thấy mùi hương trong phòng, hắn thuận miệng hỏi: "Trong phòng đổi hương à?"
Trì Huỳnh chột dạ gật đầu: "Hoàng tẩu tặng, thiếp thấy rất thích."
Nàng không nói đó là hương trợ miên, nếu không hắn nhất định không cho dùng.
Trước khi ngủ, Trì Huỳnh lấy cớ đi tịnh phòng, lén thoa nhuận cao.
Bên dưới ẩm dính hơi khó chịu, nàng khép chặt chân chậm rãi trở về phòng, thấy trong phòng đèn đuốc sáng trưng, khẽ hỏi: "Điện hạ... có thể tắt đèn không?"
Yến Tuyết Thôi nhớ tới dáng vẻ nàng xấu hổ cực độ tối qua không dám nhìn mình, liền cười ôn hòa: "Tùy nàng."
Trì Huỳnh sai người thổi tắt nến ngoài phòng, chỉ để lại một ngọn đèn lưu ly ngoài bình phong. Trong màn ánh sáng mờ nhạt, không đến mức giơ tay không thấy năm ngón, nàng mới hơi yên tâm.
Vừa lên giường, nàng đã bị hắn ôm lấy vòng eo kéo vào lòng.
Yến Tuyết Thôi trán chạm trán nàng, hạ giọng hỏi: "A Huỳnh không thích gần gũi với ta sao?"
Trì Huỳnh bất đắc dĩ lắc đầu: "Không phải."
"Vậy là thích?" Yến Tuyết Thôi hỏi.
Trì Huỳnh nhỏ giọng đáp: "...Ừm."
Dĩ nhiên là thích, nhất là khi được hắn ôm trong lòng mà hôn, cả người nàng đều mềm ra.
Yến Tuyết Thôi nói: "Hôm qua đều là ta hôn nàng. Hôm nay nàng hôn ta, được không?"
Nghĩ tới cách hắn hôn mình đêm qua, Trì Huỳnh xấu hổ cúi đầu. Nếu phải hôn hắn theo cách đó, nàng chắc chắn không làm nổi...
Nàng im lặng một lúc, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong phòng, cuối cùng vẫn gật đầu.
Theo công hiệu của hương trợ miên, có khi nàng còn chưa hôn xong, điện hạ đã ngủ mất. Chỉ cần nàng hôn lâu hơn một chút, chậm hơn một chút là được.
Trì Huỳnh nhìn người đàn ông trong ánh sáng mờ tối, mày mắt sâu thẳm, vòng tay ôm cổ hắn, nhẹ nhàng hôn lên trán, rồi sống mũi cao thẳng, môi ấm áp của hắn, chậm rãi lần xuống.
Yến Tuyết Thôi chỉ cảm thấy nàng như một con thỏ nhỏ chậm chạp, từ từ di chuyển. Nếu không phải đôi môi còn đang khẽ mấp máy, hắn suýt tưởng nàng ngủ mất rồi.
Hắn cố gắng kiềm chế, ngửa đầu thở ra, cười bất lực: "A Huỳnh, rốt cuộc nàng đang làm gì vậy?"
Trì Huỳnh đỏ mặt, nhẹ nhàng hôn lên yết hầu hắn, giống như thỏ gặm cà rốt, chậm rì rì cắn mài từng chút.
Yến Tuyết Thôi lăn yết hầu, thật sự không chịu nổi nữa. Hắn nâng cằm nàng lên, môi răng nghiền nát cánh môi mềm mại của nàng, mang theo vài phần trừng phạt, cúi đầu hôn mạnh xuống.
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Story
Chương 98: NT11: (Nếu như) Thích
10.0/10 từ 15 lượt.
