Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 87: Ngọt ngào thường nhật
Lãng Lãng và Giảo Giảo ở tại Từ Ninh Cung cho tới cuối năm. Không chỉ có Thái hậu trông nom, Tiết phu nhân và các Thái phi cũng thường xuyên tới trêu đùa. Trên dưới Từ Ninh Cung lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười, hai tiểu nãi oa vui đến quên lối về.
Nhân lúc rảnh rỗi, Trì Huỳnh tiếp tục xoay xở mở chi nhánh mới trên phố Thành Dương.
Đúng dịp đầu năm mới, bách tính sắm sửa y phục, thăm hỏi thân bằng quyến thuộc, nhu cầu son phấn càng tăng, việc buôn bán trong tiệm cũng thêm phần tất bật.
Danh tiếng tay nghề trang điểm của Hương Cầm lan xa, nàng lần lượt nhận thêm không ít học trò. Các cô nương trong kinh thành cũng không còn bó buộc chuyện tự trang điểm ở nhà, đa phần đều chấp nhận dành dụm chút bạc, tới tiệm tìm những trang nương trang điểm có tay nghề cao hơn, vẽ nên dung nhan tinh xảo - hoặc tại hội du xuân khiến người người kinh diễm, hoặc giữa thân bằng nổi bật bắt mắt, hoặc sinh nhật tự thưởng cho mình, hoặc dưới hoa trước nguyệt, vì người tri kỷ mà sửa soạn dung nhan.
Vài tháng trôi qua, lợi nhuận không nhỏ. Trì Huỳnh đem khoản thu này tiếp tục nộp vào quốc khố, đích danh dùng cho dưỡng tế viện: trợ cấp tiền gạo cho trẻ sơ sinh bị bỏ rơi và trẻ mồ côi, mời nhũ mẫu và lang y, lại mời thầy dạy chúng đọc sách biết chữ và những tay nghề có thể tự lập mưu sinh.
Đầu tháng Hai, trời xuân còn se lạnh, lại đúng Hoa Triều Tiết - ngày lễ được các cô nương Đại Tấn yêu thích nhất. Mấy ngày ấy, ba cửa hàng đều bận rộn đến đỏ lửa. Trì Huỳnh đành tiếp tục gửi hai đứa nhỏ sang Từ Ninh Cung, nhờ Thái hậu trông nom.
Đợi Hoa Triều Tiết qua, tiết trời ấm dần, xuân ý dạt dào, Yến Tuyết Thôi đề nghị đưa nàng cố địa trùng du, ngắm xuân đạp thanh, tới Ôn Tuyền sơn trang ở tạm một thời gian.
Trì Huỳnh bận rộn từ trước Tết đến cuối tháng Hai, suốt thời gian này con đều ở Từ Ninh Cung, nghe vậy không khỏi do dự: "Lại phải để mẫu hậu trông tiếp sao?"
Yến Tuyết Thôi nói: "Đã trông lâu như vậy rồi, thêm mấy ngày cũng không sao. Huống hồ trong cung còn có mẫu thân nàng hỗ trợ, Từ Ninh Cung lại thêm hai nhũ mẫu, lo gì không chu toàn?"
Trì Huỳnh liếc hắn một cái: "Hay là... mang bọn trẻ đi cùng?"
Yến Tuyết Thôi khẽ nhíu mày: "Đường núi xóc nảy, sau Kinh Trập trăm trùng dần sinh, bọn trẻ còn nhỏ, ta nghĩ mẫu hậu cũng không muốn lúc này đưa chúng lên núi."
Thấy nàng vẫn lưỡng lự, Yến Tuyết Thôi đành tung con bài cuối: "Chỉ ta với nàng thôi. Ở Ôn Tuyền sơn trang khi ấy, là quãng thời gian vui nhất đời ta."
Tim Trì Huỳnh mềm ra, dâng lên vị chua chua ngọt ngọt.
Nhớ lại những ngày ở sơn trang như mộng như huyễn, nhớ hắn có cầu tất ứng, làm cho nàng ba mươi việc - đó chẳng phải cũng là quãng thời gian nàng vui sướng nhất đời sao? Từ khi sinh ra, lần đầu tiên ngoài nương ra, nàng được một người trân trọng che chở đến thế; cũng là lần đầu tiên nàng mở miệng gọi hắn là phu quân.
Nghĩ đến đó, nàng khẽ gật đầu.
Đầu tháng Ba, tiết xuân ấm hoa nở, hai người trở lại chốn cũ. Lúc này sơn hoa khắp dã, anh đào rực rỡ, đào nở bên dòng nước, khói bếp lững lờ - cảnh sắc hoàn toàn khác với mùa hạ.
Đi được nửa đường, hai người dừng chân trên một bãi cỏ, sóng vai đứng bên vách núi, trông về dãy núi xanh và thôn xóm phía xa.
Thậm chí còn nhìn thấy thôn trang nơi nàng từng ở suốt bảy năm.
Trì Huỳnh tháo cây trâm bạc trên búi tóc, khẽ nói: "Hai năm trước, chàng mua cho thiếp cây trâm này ở tiệm trang sức trong trấn. Khi ấy thiếp từng nghĩ, giá như chúng ta chỉ là đôi phu thê bình thường nơi trần thế thì tốt biết bao - thiếp sẽ không phải khó khăn đến vậy, không phải chịu bao nhiêu điều bất đắc dĩ."
Yến Tuyết Thôi trầm ngâm giây lát rồi nói: "Nếu nàng muốn, chúng ta cũng có thể làm đôi phu thê bình thường nhất trần gian."
Đợi chim non đủ lông đủ cánh, có thể tung bay chín tầng trời, họ cũng có thể đi khắp thiên hạ - trời cao đất rộng, đầu đường cuối ngõ, đều theo ý nàng.
Trì Huỳnh bỗng cười: "Yến Tuyết Thôi, nếu khi đó chàng không thể tìm được thiếp nữa, chàng sẽ thế nào?"
"Không thể." Hắn không muốn đặt giả thiết ấy, "Sẽ không có chuyện không tìm được nàng."
Rồi khẽ thở dài: "Nếu ông trời có mắt, tuyệt đối sẽ không để chúng ta vĩnh viễn chia lìa."
Hắn cũng may mắn những năm qua từng bước tính toán, giữa gió tanh mưa máu mà nắm giữ thiên hạ, mới có thể tìm khắp nghìn dặm, nhanh nhất tìm thấy nàng.
"Nếu thật sự không tìm được, thì tìm cả đời; nếu cả đời cũng không tìm được..."
Hắn thử nghĩ đến khả năng tàn nhẫn ấy, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "E rằng đời ta còn khó chịu hơn hai năm mù lòa."
Bởi bóng tối rồi cũng quen, cũng có thể thích ứng; nhưng đã từng có nàng, rồi hoàn toàn mất đi - đau còn hơn khoét tim xẻ thịt.
Hắn nửa cười nửa không: "Có lẽ sẽ vì giang sơn bách tính mà gắng gượng vài năm, rồi sớm qua đời."
Tim Trì Huỳnh run lên, vội đưa tay che môi hắn: "Đừng nói bậy."
Yến Tuyết Thôi nắm tay nàng, nhìn về trời đất mênh mông, khẽ thở: "A Huỳnh, nếu không có nàng, đời ta chỉ có thể vĩnh viễn rơi vào bóng tối."
Trì Huỳnh trầm mặc hồi lâu, mím môi nói: "Nghĩ kỹ thì nương đặt cho thiếp chữ 'Huỳnh' thật hay - không cần tranh sáng với trăng, chỉ cần giữ một phương trời nhỏ, soi sáng chính mình và người mình yêu, vậy là đủ."
Nàng nghĩ một chút rồi ngẩng lên nhìn hắn: "Năm kia ở Ôn Tuyền sơn trang, chàng làm cho thiếp ba mươi việc. Khi ấy thiếp còn quá nhiều lo lắng, chưa thể tận hứng. Lần này tới đây, chúng ta làm lại tất cả, được không?"
Yến Tuyết Thôi "chậc" một tiếng: "Sao nghe toàn là ta chịu thiệt vậy?"
Trì Huỳnh vội nói: "Vậy chàng nghĩ xem có tâm nguyện gì - ở sơn trang, mỗi ngày một nguyện, thiếp sẽ dốc sức giúp chàng toại nguyện, được không?"
Nhìn nụ cười trêu chọc của hắn, Trì Huỳnh biết chàng lại đang ôm bụng dạ xấu. Nhưng cũng chẳng sao - sau khi có con, hiếm khi được rảnh rang trộm nhàn như thế này, lại ở nơi từng trao trọn chân tâm cho nhau; dẫu hắn muốn ngày ngày quấn quýt, thì có gì không được?
Nàng thoải mái gật đầu: "Chỉ cần chàng đừng quá đáng, chỉ cần thiếp còn một hơi thở, đều ở bên chàng."
Yến Tuyết Thôi: "Vậy... bắt đầu từ hôm nay?"
Trì Huỳnh nghiêm túc: "Bắt đầu từ lúc này. Chàng muốn gì, thiếp đều đáp."
Yến Tuyết Thôi ngoái nhìn đoàn tùy tùng phía sau; con hồng tông mã đang thong thả gặm cỏ dưới cây hồ đào. Ý nghĩ vừa động: "Còn một canh giờ nữa mới tới sơn trang, chúng ta cùng cưỡi ngựa lên núi?"
"Được thôi!" Trì Huỳnh vui vẻ đồng ý; nàng cũng muốn cưỡi ngựa đón gió núi, thu trọn cảnh xuân rực rỡ vào mắt.
Yến Tuyết Thôi bế nàng lên yên, ôm vào phía trước, rồi quay đầu dặn hộ vệ không cần bám sát, theo xa xa là được.
Trì Huỳnh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Mỗi lần nàng cảm thấy không ổn, thì nhất định là... không ổn thật.
Hồng tông mã phi nước kiệu; trên đường núi gập ghềnh, nàng cảm nhận rõ rệt sự hiện diện không thể bỏ qua phía sau, theo nhịp vó ngựa mà từng lần từng lần áp sát nàng. Đến lúc này Trì Huỳnh mới bừng tỉnh hiểu ra dụng ý hắn rủ nàng cưỡi ngựa.
Người này đúng là... giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Mà khi nàng nhận ra thì đã muộn.
Hồng tông mã vẫn chưa dừng, chỉ chậm lại. Hắn ôm nàng ngồi xuống, đợi nàng dần thích ứng, nhuận mềm, đầy đặn đón lấy hắn, liền siết chặt người, giương roi thúc ngựa lao về sơn trang.
Đám tùy tùng đánh xe bị bỏ xa tít phía sau.
Trì Huỳnh cắn chặt môi, hai chân lơ lửng, đầu óc không còn rảnh nghĩ chuyện khác; mọi điểm tựa dường như đều dồn về một chỗ.
Yến Tuyết Thôi kề môi bên tai nàng, cười khẽ: "Đừng nhịn, không ai nghe đâu, yên tâm."
Cuối cùng nàng không nhịn được, tiếng rên khe khẽ tràn khỏi cổ họng; mà nàng càng cất tiếng, hắn lại càng buông thả.
Gió núi gào thét, liệt mã phi nhanh; mọi âm thanh đều bị che lấp trong tiếng thông reo và vó ngựa, rồi tan biến không dấu vết.
Trì Huỳnh vốn biết hắn tinh lực dồi dào, trò mới liên miên; mỗi khi "chứng bám người" phát tác, phải thân cận nàng trăm bề mới dịu.
Nhưng một khi nàng có cầu tất ứng, hắn lại càng được đằng chân lân đằng đầu. Trì Huỳnh đếm không xuể đã bị hắn trói bao nhiêu lần, xé rách bao nhiêu bộ xiêm y, vì thế mà thất thần bao nhiêu lượt.
Thành thật mà nói, khoái lạc ăn mòn xương tủy cũng là điều nàng chưa từng trải - ngoại trừ những khoảnh khắc khiến nàng suýt tưởng mình cận kề cái chết...
Trở lại kinh thành, mọi việc đâu vào đấy.
Yến Tuyết Thôi xử lý triều chính; Trì Huỳnh quản lý cửa tiệm; hai đứa trẻ cũng ngày một lớn lên.
Tết Trung Thu năm nay là sinh nhật tròn một tuổi của Lãng Lãng và Giảo Giảo. Trong cung hiếm khi bày gia yến, hoàng thất tông thân tụ họp đông đủ.
Sau một phen thanh lọc, những tông thất còn lại trong kinh đều là người thần phục Vĩnh Thành Đế, tự nguyện tránh xa tranh chấp; vì thế mọi người chung đụng cũng xem như hòa thuận vui vẻ.
Chỉ là so với lần đầu Trì Huỳnh nhập cung, tông thất đã thiếu đi nhiều gương mặt quen. Công chúa Ngọc Hi rời hoàng thành, kiên quyết vì Tiên đế và Tiên hoàng hậu thủ lăng; Tuyên Vương mất vì bệnh năm ngoái, Tuyên Vương phi bị ban chết; Khánh Vương, Duệ Vương, Bát Hoàng tử, Cửu Hoàng tử cũng lần lượt rời kinh đi trấn phiên.
Trì Huỳnh đã không còn rụt rè như khi còn là Chiêu Vương phi; nay nàng đã có thể ung dung trò chuyện, vui đùa cùng mọi người.
Trong lễ trảo chu, trên thảm phúc lộc bày đầy sách vở, bút mực, nguyên bảo, tiểu đao tiểu kiếm... Hai tiểu nãi oa ch** n**c dãi, tranh nhau bò lên thảm đỏ; dáng vẻ ngộ nghĩnh khiến mọi người cười nghiêng ngả.
Cuối cùng, Lãng Lãng chộp được ấn chương, Giảo Giảo chộp bàn tính vàng nhỏ. Mọi người trêu đùa nói hai tiểu nãi oa tiền đồ vô lượng, kế thừa y bát của phụ hoàng mẫu hậu.
Yến Tuyết Thôi cười sảng khoái: "Sau này một người chấp chính, một người quản tài - không tệ."
Khi hai đứa trẻ đến tuổi học chữ, thầy khai môn là Hàn lâm học sĩ, sau đó lại mời các lão Các, Thượng thư làm Tam sư.
Lãng Lãng và Giảo Giảo cùng nhau học hành nghe giảng; dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của Yến Tuyết Thôi, việc học đều hoàn thành rất tốt.
Có lúc Trì Huỳnh cảm thấy hắn quá nghiêm với con; nhưng nghĩ đến thân phận Thái tử và Công chúa, Lãng Lãng sau này kế vị, tất phải nỗ lực hơn con nhà thường dân, lớn nhanh hơn - nàng chỉ đành tận tâm lo chu toàn ăn mặc sinh hoạt để chúng không còn lo lắng phía sau.
Trước sinh nhật bảy tuổi, Lãng Lãng ham chơi không thuộc được thơ văn, bị phụ hoàng mắng đến khóc, còn lớn tiếng đòi không làm Thái tử xui xẻo nữa, muốn dắt mẫu hậu và muội muội trốn khỏi "ma trảo", lưu lạc giang hồ.
Hậu quả khỏi nói cũng biết.
Bị đánh một trận, Lãng Lãng vừa khóc vừa chạy đi tìm mẫu hậu kêu oan, tố cáo "tội ác" của phụ hoàng.
"Con có thể..." Lãng Lãng trước thần sắc nghiêm nghị của phụ hoàng không dám đòi quá, chỉ dè dặt ước: "Mỗi lần... ngủ nướng thêm nửa canh giờ được không?"
Yến Tuyết Thôi đáp: "Được. Thời hạn một tháng. Sang tháng vẫn dậy lúc Mão sáu khắc."
Lãng Lãng mừng rỡ nhảy cẫng.
Trì Huỳnh lại hỏi Giảo Giảo: "Giảo Giảo muốn ước điều gì?"
Giảo Giảo chớp chớp mắt, nghĩ một chút rồi nói: "Con muốn mẫu hậu ngủ cùng con. Mẫu hậu tối nào cũng bị phụ hoàng chiếm mất, đã lâu không ngủ với con và ca ca rồi."
Trì Huỳnh ngượng ngùng liếc Yến Tuyết Thôi.
Giảo Giảo đầy mong đợi nhìn phụ hoàng: "Nếu ca ca được ngủ nướng một tháng, thì con cũng muốn mẫu hậu ngủ với con một tháng!"
Yến Tuyết Thôi ho khẽ, nghiêm giọng: "Nguyện vọng của con... thời hạn ba ngày."
Giảo Giảo ngạc nhiên mở to miệng, kéo tay mẫu hậu, tủi thân sắp khóc.
Trì Huỳnh giả vờ tức, trừng hắn một cái.
Yến Tuyết Thôi đành miễn cưỡng nhượng bộ: "Vậy bảy ngày. Đừng mặc cả nữa."
Giảo Giảo, Trì Huỳnh: "......"
...
Lại qua nhiều năm.
Đại Tấn thúc đẩy khoa cử, trọng dụng hàn môn, khuyến nông tang, nhẹ sưu thuế, mở rộng bờ cõi. Chỉ hơn mười năm, đã đạt tới chính trị trong sạch, dân sinh sung túc, phiên bang thần phục.
Thái tử mười lăm tuổi bắt đầu giám quốc xử lý chính sự; Công chúa cũng toại nguyện vào Hộ Bộ rèn luyện. Yến Tuyết Thôi cuối cùng có thời gian nhàn rỗi, cùng Trì Huỳnh đi khắp sơn hà.
Trong các chuyến tuần du, Yến Tuyết Thôi chỉnh đốn cai trị địa phương, thúc đẩy mở trường học, trừng trị tham quan ô lại; Trì Huỳnh cũng mở tiệm son phấn của nàng khắp mọi miền.
Năm Vĩnh Thành thứ hai mươi, Yến Tuyết Thôi chính thức truyền ngôi cho Thái tử, đổi niên hiệu Vĩnh Gia. Công chúa Bảo Ninh trở thành vị Công chúa đầu tiên tham chính của Đại Tấn, cũng là nữ Thượng thư Bộ Hộ đầu tiên.
Thái thượng hoàng mang theo Thái thượng hoàng hậu vân du tứ hải, làm đôi phu thê bình thường nhất trần gian - nhàn vân dã hạc, tiêu dao tự tại.
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Story
Chương 87: Ngọt ngào thường nhật
10.0/10 từ 15 lượt.
