Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 6: Tay vững chút, bản vương không đau
Đêm dài thăm thẳm, tiếng đồng hồ nước nhỏ từng giọt.
Trán Yến Tuyết Thôi rịn một lớp mồ hôi mỏng, hơi thở gấp gáp, máu dưới da như đang sôi trào. Cơ thể hắn gần như mang theo sự say mê b*nh h**n đối với mùi hương dịu dàng ấm áp ấy, thế nào cũng không chịu buông tay.
Đã rất lâu rồi hắn chưa từng mất khống chế đến vậy.
Rõ ràng hắn vô cùng chán ghét người ngoài chạm vào, cũng chưa từng mê đắm sắc đẹp. Một năm nay sống trong bóng tối, lại càng sinh ra tâm lý chán ghét cực độ với mọi người và mọi việc xung quanh, chưa từng tham luyến khí tức của bất kỳ ai như thế này.
Giống như nhiễm phải một thứ nghiện nào đó, chỉ một chiếc khăn gấm cũng đủ khiến hắn khó lòng tự chủ.
Tiềm thức không ngừng cảnh báo hắn — điều này rất không đúng.
Có lẽ là đại lễ mà vị hoàng huynh nào đó ban cho hắn, cũng có thể là mang theo mưu đồ khác mà tiếp cận, nếu không thì vì sao giọng nói của nàng, khí tức của nàng, thậm chí là cảm giác da thịt thoáng lướt qua, đều có thể khơi dậy phản ứng cơ thể mãnh liệt đến vậy?
Dùng mỹ nhân kế với một kẻ mù như hắn, đúng là tốn không ít tâm tư.
Ý thức Yến Tuyết Thôi dần dần tỉnh táo lại. Hắn giật phăng chiếc khăn gấm trên mặt, bàn tay siết chặt nổi đầy gân xanh, nhắm mắt lại, thở nặng nề.
Một lúc lâu sau, hắn tháo chiếc ban chỉ thanh ngọc, xuống giường, lần theo tiếng nến cháy lách tách, đi tới trước đèn đồng liên chi. Hắn đưa tay cảm nhận nhiệt độ ngọn lửa, rồi chậm rãi treo chiếc khăn đã nhiễm đầy khí tức của mình lên trên ánh nến.
Chiếc khăn vân gấm từng chút từng chút bị lưỡi lửa nuốt chửng. Nhiệt độ nóng rực nhanh chóng áp sát đầu ngón tay, ngọn lửa bừng bừng l**m lên những đốt ngón tay dài lạnh trắng của hắn, mà hắn dường như hoàn toàn không hay biết.
Cho đến khi chiếc khăn gấm cháy thành tro, Yến Tuyết Thôi mới chậm rãi rút tay về.
Lúc này lòng bàn tay hắn đã phủ đầy bọng nước bỏng rộp, lớp da bị thiêu cháy đỏ tươi dữ tợn. Cơn đau bỏng rát mãnh liệt không chừa một kẽ hở nào, k*ch th*ch mạnh mẽ những giác quan đã bị tước đoạt của hắn, rất lâu sau mới hoàn toàn xua tan đi kh*** c*m mà chiếc khăn kia mang lại.
......
Sáng sớm ngày hôm sau, ám vệ trình lên những tin tức đã điều tra và chỉnh lý xong.
Hơn một năm nay, vì hai mắt mù lòa, tất cả tình báo đều được khắc lên thẻ tre đưa đến, hắn dùng đầu ngón tay lần từng chữ một.
"Trì Dĩnh Nguyệt, mười bảy tuổi, thứ nữ của Xương Viễn Bá Trì Minh Tường, do chính thất Ân thị sinh ra, dung mạo diễm lệ xuất chúng, rực rỡ như hoa xuân;
Tính tình kiêu căng ngang ngược, hạ nhân vừa kính vừa sợ;
Biết sơ thư họa thêu thùa, đặc biệt giỏi đàn;
Yêu thích trân châu mỹ ngọc, gấm vóc hoa phục;
Sau khi thánh chỉ tứ hôn vào phủ, Vương phi nghi không cam nguyện, khóc náo nhiều ngày, từng nói 'chết cũng không gả';
Nửa năm chờ gả trong khuê phòng, đóng cửa không ra.
Ông nội là Uy Ninh Hầu Trì Viễn Thành, ông ngoại từng giữ chức Thị lang Bộ Hộ; phụ thân Xương Viễn Bá Trì Minh Tường hiện là Hồng Lư Tự Thiếu khanh tòng ngũ phẩm, sinh hai con trai ba con gái.
Trưởng tử Trì Hưng Võ, hai mươi ba tuổi, con của di nương Liễu thị, hiện rèn luyện tại Vệ Thông Châu, tư chất tầm thường;
Thứ tử Trì Hưng Nghiệp, mười tuổi, di nương mất sớm, nuôi dưỡng dưới gối Ân thị, theo học tư thục của Hàn lâm Thị giảng Trần Minh Nghĩa;
Trưởng nữ Trì Tân Nguyệt, hai mươi tuổi, con của di nương Chu thị, xuất giá nhà họ Tống ở Thương Châu, năm ngoái sinh một con trai;
Tam nữ Trì Huỳnh, mười sáu tuổi, con của di nương Tiết thị, năm chín tuổi vì nô đùa khiến Ân thị sảy thai, cùng mẫu thân bị đuổi tới thôn trang ngoại thành kinh sư, năm ngoái từng về phủ cầu thuốc..."
Ngón tay Yến Tuyết Thôi lướt từng chữ trên thẻ tre, cuối cùng dừng lại ở câu "chết cũng không gả".
Hắn khẽ cười.
Hay cho một câu "chết cũng không gả".
Bên cạnh, Nguyên Đức chú ý tới bốn chữ đó, trong lòng giật thót, cẩn thận quan sát thần sắc của chủ tử, cân nhắc nói: "Vương phi tuổi còn nhỏ, từ bé được nuông chiều, khó tránh có phần kiêu căng, lời nói không suy nghĩ. Điện hạ không cần để trong lòng."
Yến Tuyết Thôi: "Ngươi thấy nàng kiêu căng?"
Nguyên Đức sững người, nhớ lại dáng vẻ cung kính thủ lễ của Vương phi, quả thực không dính dáng gì đến hai chữ "kiêu căng".
Hắn đoán: "Có lẽ trong thời gian chờ gả đã được dạy dỗ, sửa mình đổi tính. Dù sao cũng là người sắp làm Vương phi, đức – ngôn – dung – công đều phải không chê vào đâu được."
Yến Tuyết Thôi tiện tay đặt thẻ tre xuống: "Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, có thể khiến một người lột xác đổi thay sao?"
"Hoặc là..." Nguyên Đức trầm ngâm giây lát, "Vương phi trước đó nghe danh tiếng của điện hạ... trong lòng e sợ, cho nên ở trong phủ thu liễm tâm tính, cẩn trọng từng li từng tí, không dám tùy tiện làm càn..."
Khóe môi Yến Tuyết Thôi cong lên: "Sợ ta?"
Nguyên Đức thầm thở dài. Những năm này, thanh danh của điện hạ coi như đã bị mấy vị hoàng tử kia hủy hoại gần hết. Lời đồn ào ào, sắc bén như lưỡi dao, từng bước phá hủy vị thế của điện hạ trong lòng bệ hạ và bách tính.
Chỉ là hắn không dám nói — điện hạ ở ngoài thì phong quang tễ nguyệt, nhưng trong tối, những thủ đoạn không thể nói ra kia... cũng quả thực danh xứng với thực.
Ví như bàn tay bị bỏng này, với sự cảnh giác nhạy bén của điện hạ, sinh hoạt hằng ngày căn bản không cần người hầu hạ, sao có thể dễ dàng bị nến làm bỏng? Lại còn bỏng nặng đến vậy.
Lại như mấy lần bị Trang phi nương nương đâm bị thương, điện hạ năm xưa ở chiến trường Bắc địa xông pha không ai cản nổi, chẳng lẽ lại không tránh được chiếc kéo ném loạn của nương nương?
Nghĩ đến đủ loại hình phạt trong địa lao, da thịt bắn tung như bùn, mùi máu tanh nồng đặc quánh, mỗi lần nhìn thấy nụ cười của điện hạ, Nguyên Đức đều không khỏi sởn tóc gáy.
Hắn còn như vậy, huống chi là một thiếu nữ vừa tròn mười bảy tuổi.
"Ngươi đang run?"
Yến Tuyết Thôi bất chợt lên tiếng.
Nguyên Đức giật mình run rẩy, không khỏi cảm thán rằng từ sau khi điện hạ mù lòa, thính lực trở nên kinh người, ngay cả phản ứng vô thức của hắn cũng bị nghe ra.
Nguyên Đức lau mồ hôi lạnh trên trán, còn đang nghĩ cách giải thích thì thị vệ vào bẩm, nói Lâm Viện phán đã tới. Hắn như được đại xá, vội vàng mời người vào.
Lâm Viện phán nghe nói tay Chiêu Vương bị nến làm bỏng, trong lòng vô cùng chấn động, đang định tiến lên xem xét thì nghe Yến Tuyết Thôi nói: "Không sao, đêm qua đã bôi thuốc băng bó rồi, trước hết xem mắt đi."
Lâm Viện phán chắp tay lĩnh mệnh, đặt hòm thuốc xuống, trước tiên xem xét đôi mắt của Chiêu Vương.
Tấm lụa tuyết được tháo ra, Yến Tuyết Thôi chậm rãi mở mắt.
Dưới mí mắt mỏng vẫn là sắc xám lạnh trầm tĩnh, tựa như đầm sâu không gợn sóng.
Lâm Viện phán theo lệ châm cứu, dùng thuốc.
Nguyên Đức nhìn chằm chằm những cây kim bạc, cẩn thận hỏi: "Lâm thái y, theo ý ngài, khi nào điện hạ mới có chuyển biến?"
Lâm Viện phán không dám chắc, chỉ nói: "Kinh mạch vùng mắt vốn mong manh, điện hạ lại trúng độc quá sâu. Dùng thuốc mạnh chẳng những không thể giải độc triệt để, trái lại còn rất dễ tổn thương tủy hải. Vi thần cũng chỉ có thể thử hết sức, từ từ dùng thuốc bài độc, lại phối hợp châm cứu thông kinh lạc. Chỉ có thể nói, lâu dài ắt sẽ có cải thiện."
Năm đó, vì điều tra chân tướng cái chết trận của Định Vương, Yến Tuyết Thôi bị Vinh Vương Yến Vân Phàm phái người truy sát, dẫn vào rừng chướng khí. Sau nhiều phen giao chiến, thuộc hạ của Yến Vân Phàm không địch lại, lúc bỏ chạy đã dùng độc Thiên Nữ Tán Hoa hủy đi đôi mắt hắn. Lại thêm chướng khí dày đặc hôm đó kích phát độc tính, khiến hắn trúng độc cực sâu. Thái y viện cùng các danh y dân gian do Vĩnh Thành Đế triệu mời đều bó tay.
Lâm Viện phán xuất thân quân y, am hiểu chướng khí và các loại độc hoa độc thảo, lại từng chịu ân huệ của Định Vương. Sau nhiều năm âm thầm nghiên cứu, cuối cùng cũng chế ra giải dược cho độc Thiên Nữ Tán Hoa. Mượn danh nghĩa bắt mạch định kỳ và trị thương cho Chiêu Vương mà ra vào Chiêu Vương phủ, đến nay vẫn chưa ai sinh nghi.
Bên ngoài đều truyền Chiêu Vương trọng thương khó chữa, cũng vì Lâm Viện phán thường xuyên ra vào phủ.
Châm cứu xong, Lâm Viện phán đang định xử lý lại vết bỏng trên tay Chiêu Vương thì Thanh Trạch vào truyền lời, nói Vương phi cầu kiến.
Yến Tuyết Thôi nhớ tới mật báo trên thẻ tre, khóe môi khẽ nhếch: "Mời nàng vào."
Ngoài lầu Nhạn Quy, Trì Huỳnh hít sâu một hơi.
Nàng đã nghĩ kỹ rồi — đã rơi vào thế cục này, trốn tránh cũng vô ích, vậy thì đã đến thì an. Trì Dĩnh Nguyệt hiện đang ẩn thân ở biệt viện, Chiêu Vương không chết, nàng ta hẳn không dám tùy tiện hồi phủ. Chỉ cần mọi việc chu toàn, nơi nơi cẩn trọng, ắt có thể che trời qua biển.
Xem ra, tính tình Chiêu Vương tuy khó dò, nhưng cũng không phải loại bạo đồ sẽ hành hạ thê tử đến chết. Đợi sau này hắn mất hứng thú với nàng, lại tìm cơ hội đổi Trì Dĩnh Nguyệt trở về, tránh để đêm dài lắm mộng.
Trì Huỳnh nhẹ bước lên lầu, vào nội thất, trước mắt là người đàn ông khoác áo bào tay rộng thêu hạc màu trắng ngà.
Lụa tuyết che mắt, tóc đen buông rủ trên vai, ngồi tĩnh lặng trong làn hương già lam lượn lờ, tựa thu thủy hàn nguyệt, tuyết sạch trời trong.
Trì Huỳnh không dám nhìn nhiều, chậm rãi cúi người hành lễ.
Lâm Viện phán dâng lên hũ tuyết phu cao, Trì Huỳnh nói lời cảm tạ, giao bình sứ trắng cho cô cô Phương Xuân, rồi lui sang một bên rửa tay, quay lại thay thuốc cho Chiêu Vương.
Nguyên Đức đưa thuốc trị bỏng cho nàng, khẽ thở dài: "Tối qua tay điện hạ bị nến làm bỏng, phiền Vương phi giúp bôi thuốc băng bó."
Trong lòng Trì Huỳnh khẽ kinh, lúc này mới thấy bàn tay Chiêu Vương quấn một vòng băng gạc thấm máu.
Nàng cúi người, ngẩng lên nhìn hắn: "Điện hạ, để thiếp thay thuốc cho ngài."
Những đốt ngón tay đang buông thõng của Yến Tuyết Thôi không động đậy, mỉm cười nói: "Ừm, làm phiền Vương phi."
Trì Huỳnh cố gắng điều hòa hơi thở, do dự một lát, mới cẩn thận đặt tay lên những ngón tay quấn băng của người đàn ông. Trong khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào, các đốt ngón tay của hắn lập tức run rẩy không kiểm soát được.
Nàng tưởng mình làm đau hắn, luống cuống nói: "Điện hạ thứ tội, ngài... ngài nhịn một chút, thiếp sẽ nhẹ tay hơn."
Yến Tuyết Thôi bình thản cười: "Không sao, ngươi có nặng tay hơn nữa, bản vương cũng không trách."
Trì Huỳnh không dám lơ là, nhẹ nhàng đỡ mu bàn tay hắn, từng vòng từng vòng tháo băng gạc. Máu tươi cũng từng lớp từng lớp loang ra. Lớp gạc trong cùng dính liền da thịt, da non đỏ tươi cùng lớp da bị bỏng nhìn mà giật mình. Khi nhẹ nhàng kéo băng gạc ra, chính Trì Huỳnh cũng cảm thấy đau lòng đến thắt tim.
Mu bàn tay Yến Tuyết Thôi áp sát vào đầu ngón tay mềm mại của thiếu nữ, dịu giọng nhắc: "Tay vững chút, bản vương không đau."
Khóe môi hắn hơi nhếch, sắc mặt không đổi, như thể người bị thương không phải là mình.
Trì Huỳnh không hiểu. Nàng từng bị thương, dưới sự che chở của a nương chỉ chịu mấy roi, nhưng nhiều năm trôi qua, cảm giác đau thấu xương ấy vẫn khắc sâu trong ký ức.
Thế mà Chiêu Vương dường như thiếu cảm giác với đau đớn, nhất là vết thương này — người thường chạm vào lửa ắt sẽ lập tức rút tay, cùng lắm chỉ bỏng đầu ngón, sao có thể nặng đến vậy? Giống như... để mặc cho ngọn nến thiêu đốt rất lâu.
Trì Huỳnh xuất phát từ lòng mình nói: "Điện hạ mắt không nhìn thấy, ban đêm vẫn nên có người hầu cận bên mới phải. Nếu không cứ bị thương mãi thế này, Trang phi nương nương cũng sẽ lo lắng."
Hắn ba ngày hai bữa lại thêm thương tích, nàng cũng phải ngày ngày lên Nhạn Quy Lâu thay thuốc, cùng chung một mái hiên — thực sự không phải chuyện tốt.
Nguyên Đức ở bên toát mồ hôi, dè dặt liếc nhìn Chiêu Vương.
Từ sau khi điện hạ mù lòa, mỗi lần hắn muốn hầu hạ bên cạnh đều bị quở trách đuổi đi.
Lúc đầu có lẽ điện hạ không muốn người khác thấy dáng vẻ chật vật của mình. Nay tuy đã hành động tự nhiên, nhưng những vết bỏng như đêm qua, Nguyên Đức thật sự không muốn thấy thêm lần nào nữa.
Hắn không ngờ Vương phi dám trực tiếp khuyên nhủ, trong lòng không khỏi chờ đợi phản ứng của điện hạ.
Không ngờ, điện hạ lại mở miệng hỏi: "Nói vậy, Vương phi cho rằng bản vương bị thương là do hạ nhân thất trách?"
Nghe vậy, chân Nguyên Đức mềm nhũn, cùng toàn bộ hạ nhân trong phòng đều quỳ rạp xuống đất, run rẩy chờ xử trí.
Trì Huỳnh nhất thời cũng không nói nên lời.
Hắn luôn cười nhạt như thế, nhưng lời nói lại giấu kim, khiến người ta trở tay không kịp.
"Ý của thiếp là..."
"Theo ý Vương phi, bản vương nên xử trí bọn họ thế nào?"
Toàn thân Trì Huỳnh cứng đờ, lòng bàn tay siết chặt ướt đẫm mồ hôi.
Thấy nàng im lặng, Yến Tuyết Thôi lại truy hỏi: "Một phủ chủ mẫu lẽ ra phải thưởng phạt phân minh. Mẫu thân ngươi chưa từng dạy ngươi cách quản hạ nhân sao?"
Tuy hắn đã mù, nhưng khi đôi mắt xám trầm kia "nhìn" về phía nàng, lại giống hệt ánh nhìn soi thấu không chỗ ẩn thân.
Trì Huỳnh siết chặt đầu ngón tay, vạt váy xanh nhạt bị nắm đến nhăn nhúm, khớp ngón tay trắng bệch.
Trong thế giới của nàng, chưa từng có hai chữ "ngự hạ".
Nàng tuy là tam cô nương nhà họ Trì, nhưng từ nhỏ cảnh ngộ cũng chẳng hơn gì hạ nhân.
A nương nàng vốn là tỳ nữ của Ân thị, bị phụ thân say rượu loạn tính mà có thai, mới được nâng làm thiếp. Sau khi sinh nàng, a nương tự tay đặt tên là "Huỳnh", chứ không theo chữ "Nguyệt" của nữ nhi họ Trì, chính là để bày tỏ thái độ với Ân thị — ánh sáng đom đóm tuyệt không tranh giành với trăng sáng.
Năm ngoái trở về phủ, nàng cũng có ý quan sát lời nói cử chỉ của Trì Dĩnh Nguyệt, cố gắng để mình giống nàng ta hơn.
Nhưng đích nữ được nuông chiều từ nhỏ kia xưa nay không phải kiểu hiền lành nhút nhát. Dù nước rửa mặt nóng hay lạnh, cũng động một chút là đánh mắng.
Theo tính tình của Trì Dĩnh Nguyệt, nếu xảy ra bỏng nặng như thế này, đám hạ nhân trong phòng e rằng sẽ bị đánh đến chết, hoặc trực tiếp bán đi.
Trì Huỳnh cũng muốn giả vờ cho ra dáng, lôi hạ nhân ra hỏi tội nghiêm trị. Nhưng vì sao bị bỏng, Chiêu Vương hẳn rất rõ, cớ gì lại cố tình hỏi ý nàng?
Chẳng lẽ... đã phát hiện điều bất thường nơi nàng?
Cũng phải, Trì Dĩnh Nguyệt là người thế nào, Chiêu Vương chỉ cần có lòng điều tra, nhất định tra ra.
Là nàng tự trách mình — vừa rồi vốn không nên nhiều lời.
Trì Huỳnh nuốt khan, cân nhắc rất lâu mới nhẹ giọng nói: "Có dạy qua. Thiếp trước kia quen tính tùy hứng, mẫu thân vì thế đã tốn không ít tâm sức dạy dỗ. Trước khi xuất giá cũng nhiều lần nhắc nhở thiếp phải học cách khoan dung với người, không được tiếp tục tùy tiện làm bậy, kẻo khiến điện hạ không vui. Thiếp vừa mới đến, còn chưa rõ quy củ trong phủ, nhưng xin điện hạ yên tâm, sau này thiếp nhất định sẽ theo hai vị cô cô Phương Xuân và Quỳnh Lâm, nghiêm túc học cách ân uy song hành..."
Nghe đến cuối, Yến Tuyết Thôi chỉ cảm thấy giọng nói của nàng mềm mại quá mức. Dáng vẻ run run, cố gắng giải thích kia quả thực thú vị.
Hắn không nhịn được bật cười: "Vương phi nói quá lời. Bản vương chỉ thuận miệng hỏi thôi. Ngươi là đích nữ phủ Xương Viễn Bá, đương nhiên mọi thứ đều không chê vào đâu được."
Trì Huỳnh cúi đầu khẽ nói: "Điện hạ quá khen."
Nàng âm thầm thở phào, ổn định tâm thần, tiếp tục động tác trong tay. Vừa bôi thuốc, vừa vô thức thổi nhẹ vào vết thương.
Trước kia, mỗi lần nàng va chạm trầy xước, a nương đều làm như vậy cho nàng — thổi vào chỗ đau, cảm giác sẽ dịu đi phần nào.
Chỉ là ở nơi nàng không nhìn thấy, người đàn ông hơi ngửa đầu, khí tức rối loạn, yết hầu nhiều lần cuộn lên.
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
