Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 2: Chiêu Vương


Chuyện cùng Chiêu Vương viên phòng, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện trong dự tính của Trì Huỳnh.


Dù phụ thân và đích mẫu vì muốn trấn an nàng mà chưa từng nhắc đến tính tình tàn nhẫn điên cuồng của Chiêu Vương, nhưng trong phủ luôn có người lén bàn tán. Lại thêm dáng vẻ hoảng sợ tột độ của Trì Dĩnh Nguyệt mỗi khi nhắc đến Chiêu Vương, Trì Huỳnh mới biết Chiêu Vương là kẻ mang tâm tính âm u tàn bạo như vậy.


Đặc biệt là sau khi mù lòa, sự bạo ngược còn hơn trước. Nghe nói những nữ nhân bị kéo ra khỏi phòng hắn, không ai là không có kết cục thê thảm.


Vì thế, cho dù nay hắn trọng thương không khỏi, Trì Dĩnh Nguyệt vẫn sống chết không chịu gả, sợ rằng mình cũng sẽ giống như những nữ nhân kia, chọc giận Chiêu Vương rồi chịu đủ tra tấn mà chết. Ân thị vì giữ mạng cho con gái, thà phạm tội khi quân cũng quyết che trời đổi biển, để một thứ nữ như nàng thay gả.


Trì Huỳnh đương nhiên cũng sợ.


Nhưng chuyện đã đến nước này, nàng không còn đường lui.


Bệnh tình của a nương cần thuốc gấp, nếu không e rằng ngay cả


nửa năm tới có vượt qua được hay không cũng khó nói.


Huống chi nàng đã đồng ý, giờ lại đổi ý, Ân thị mẫu nữ sao có thể chịu yên, cá chết lưới rách cũng không phải không có khả năng.


Thay gả thì thay gả, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng muốn trở thành phu thê thực sự với Chiêu Vương.


Tốt nhất là ngay cả mặt Chiêu Vương nàng cũng không cần gặp, người kia cứ thế trọng thương qua đời. Như vậy nàng cũng có thể sớm thoát thân, đưa a nương rời xa kinh thành, tìm một nơi non xanh nước biếc an cư dưỡng bệnh.


Dự tính thì rất đẹp, chỉ là không biết còn phải ở lại phủ Chiêu Vương bao lâu.


Hôm nay lén lút gả vào được xem như đã qua cửa ải đầu tiên.


Cả ngày mệt mỏi rã rời, ban đêm Trì Huỳnh trằn trọc không yên, ác mộng liên miên - khi thì là bụng bầu xuất huyết của Ân thị, khi thì là tấm lưng a nương bê bết máu, khi thì là lời đe dọa nghiến răng của đích tỷ, khi lại là một người đàn ông khuôn mặt mơ hồ, mù hai mắt, hung hăng bóp chặt cổ nàng...


...


Sáng sớm hôm sau, Trì Huỳnh rửa mặt chải đầu, dưới mắt đã hiện lên một quầng thâm nhàn nhạt, liền để Hương Cầm dùng phấn son che đi.


Hương Cầm là nha hoàn hồi môn do Ân thị đích thân chọn cho nàng, giỏi nhất là trang điểm chải chuốt. Qua tay nàng ta, chỉ cần vài nét tô điểm tinh tế, lại cài thêm trâm hoa bộ dao động mà Trì Dĩnh Nguyệt thường dùng, liền có thể nâng độ giống từ sáu bảy phần lên đến tám phần, khiến người khác không thể không bái phục.


Phương Xuân cô cô tối qua từng hầu hạ Trì Huỳnh đi ngủ, đã thấy dung mạo nàng khi không phấn son. Hôm nay nhìn lại dáng vẻ trang điểm đậm, tuy vẫn đẹp, nhưng lại có cảm giác gượng gạo khó tả.


Giống như một bức thủy mặc thanh nhã, đột ngột thêm vào vài nét màu sắc rực rỡ, ngược lại làm mất đi vẻ thanh vận ban đầu.


Dù sao thì, Vương phi thích là được - gương mặt này rốt cuộc vẫn là mỹ mạo.


Dùng xong bữa sáng, Trì Huỳnh theo Phương Xuân cô cô đến Thọ Xuân Đường phía bắc vương phủ, bái kiến mẫu thân của Chiêu Vương - Trang Phi.


Xét thấy bệnh tình của Trang Phi đặc thù, Phương Xuân nói trước với nàng: "Nương nương vốn là người ôn hòa hiền hậu, chỉ vì mấy năm trước Định Vương điện hạ tử trận sa trường mà chịu k*ch th*ch, từ đó thần trí có phần không tỉnh táo. Có lúc sẽ coi Chiêu Vương điện hạ là Định Vương điện hạ, có lúc lại xem là kẻ thù đã hại chết Định Vương điện hạ..."


Nói đến đây, không biết nhớ ra điều gì, bà thở dài: "Nhưng Vương phi không cần sợ, trong ngoài Thọ Xuân Đường đều có hộ vệ, sẽ không để nương nương làm tổn thương người khác, hay tự làm hại bản thân."


Trì Huỳnh gật đầu: "Đa tạ cô cô đã cho biết."


Phủ Chiêu Vương lầu son gác tía, cổ kính nghiêm trang, canh phòng cực kỳ nghiêm mật, khắp nơi đều có trọng binh tuần tra.


Nghe tiếng giáp trụ va chạm vang lên từ những góc khuất, lòng bàn tay Trì Huỳnh rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, chỉ cảm thấy mình như đang ở dưới ánh mắt giám sát khắp nơi, không chỗ nào có thể ẩn thân.



Nàng không ngừng trấn an bản thân - dung mạo và cách trang điểm của nàng đã gần như hoàn toàn giống Trì Dĩnh Nguyệt.


Cho dù lúc này hai người đứng cạnh nhau, e rằng ngay cả nha hoàn trong Bá phủ cũng chưa chắc phân biệt được.


Huống chi Xương Viễn Bá phủ nay đã sa sút, trong kinh thành quyền quý tụ hội căn bản không đáng kể. Trì Dĩnh Nguyệt suốt một năm qua ở nhà chờ gả, rất ít ra ngoài, trong vòng quý nữ cũng là nhân vật bên lề. Còn nàng thì đã sống trọn bảy năm ở thôn trang, cho dù là những nhà thân thích qua lại thân thiết với Bá phủ, cũng chưa chắc còn nhớ đến Tiết di nương năm đó bị đuổi đi cùng đứa thứ nữ phạm lỗi kia - phủ Chiêu Vương càng không thể có người nhận ra nàng.


Chỉ cần không để lộ sơ hở, trước mắt nàng vẫn an toàn trong vương phủ.


Thế nhưng Trì Huỳnh vẫn không kìm được căng thẳng, sợ bị người khác nhìn ra manh mối.


Phương Xuân nửa cười nửa thở dài: "Điện hạ mười ba tuổi đã theo Định Vương điện hạ ra chiến trường, năm đó cũng từng ý khí phong phát, tung hoành vô địch, chỉ tiếc là..."


Bà không nỡ nói tiếp, trong mắt thoáng hiện nét buồn, rồi nhìn về phía các hộ vệ canh giữ ngoài cửa hoa rủ: "Những hộ vệ này đều là cựu bộ của hai vị điện hạ năm xưa, ai nấy thân thủ bất phàm. Nay Chiêu Vương điện hạ mù lòa, nương nương lại bệnh yếu, nếu vương phủ không canh phòng nghiêm ngặt, ắt sẽ có kẻ tâm địa bất lương gây hại cho điện hạ và nương nương. Vương phi thấy có đúng không?"


Hàng mi Trì Huỳnh khẽ run, không biết có phải vì chột dạ hay không, chỉ cảm thấy trong lời bà dường như có ý nhắc nhở.


Cuộc tranh đoạt ngôi vị hung hiểm vô cùng, phủ Chiêu Vương đối ngoại tất nhiên phòng thủ nghiêm ngặt. Còn nàng chỉ là người ngoài vừa gả vào, thiện ác chưa rõ, sao có thể hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.


Gió xuyên qua hành lang thổi lạnh sống lưng, tay chân Trì Huỳnh cứng đờ. Nàng chỉ thấy những cột trụ son đỏ khắc rồng uốn lượn, sư tử đá chầu ngoài cửa, cùng những con si vẫn nhe nanh nơi đầu mái, đều giống như dã thú hung dữ há to miệng, chỉ chờ nuốt chửng nàng thành tro bụi.


Gần đến Thọ Xuân Đường, sắc mặt Phương Xuân cô cô nghiêm lại: "Còn một chuyện nữa, mong Vương phi ghi nhớ kỹ."


Trì Huỳnh đáp: "Cô cô cứ nói."


Phương Xuân thở dài: "Nương nương thân thể yếu, không chịu được k*ch th*ch. Chuyện điện hạ mù lòa, trong vương phủ trên dưới đều kiêng kỵ không nhắc tới. Hai năm nay nương nương cũng hiếm khi ra khỏi cửa, vì thế đến nay vẫn chưa biết rõ bệnh tình của điện hạ."


Trì Huỳnh khẽ sững sờ.


Theo nàng biết, Chiêu Vương đã mù hơn một năm rồi, vậy mà Trang Phi nương nương lại hoàn toàn không hay biết.


Chiêu Vương đối với mẫu thân mình quả thực hiếu thuận, nếu không sao phải hao tâm tổn trí che giấu chuyện mù lòa đến vậy.


Hoàn hồn lại, nàng nhanh chóng gật đầu đáp ứng.


Phương Xuân lại nói: "Hôm qua nương nương ngủ mê man, còn chưa biết chuyện điện hạ và Vương phi chưa bái đường viên phòng. Lát nữa gặp nương nương..."


Trì Huỳnh hiểu ý: "Cô cô yên tâm, ta sẽ không lỡ lời."


Thọ Xuân Đường nằm sâu sau hoa viên vương phủ, lối đi quanh co yên tĩnh, lại nối liền với tiểu Phật đường phía đông. Dưới tầng tầng hộ vệ, nơi này gần như tách biệt hoàn toàn với bên ngoài.


Ngoài cổng viện, các võ tỳ canh giữ ai nấy đều cầm binh khí, ánh mắt quét bốn phía, sắc bén cảnh giác như chim ưng.


Trong lòng Trì Huỳnh treo lơ lửng, vô thức hạ thấp ánh nhìn.


Quỳnh Lâm cô cô - người nàng đã gặp hôm qua - rất nhanh bước ra đón: "Nương nương vừa tỉnh, tinh thần khá tốt, lúc nãy còn nhắc đến Vương phi đó. Vương phi vào đi."


Việc phải đối mặt rồi cũng sẽ phải đối mặt.


Trì Huỳnh hít sâu một hơi, theo đó bước vào trong viện.


So với sự xa hoa lộng lẫy nàng từng tưởng tượng, Thọ Xuân Đường lại giống một tiểu viện tinh xảo, ấm cúng hơn. Ngói đen mái cong, cây cối xanh um, hương hải đường rủ nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí đầu xuân hơi se lạnh. Hoa nghinh xuân màu vàng nhạt vươn ra khỏi song cửa, dựa vào bức tường trắng loang rêu mà khẽ lay động.


Có lẽ cách bài trí của viện cũng giống như con người chủ nhân nơi đây - Trang Phi hẳn là người khá dễ gần.



Trì Huỳnh cúi đầu, dịu dàng hành lễ.


Trang Phi không ngờ con dâu lại tĩnh nhã xinh đẹp, lễ độ chu toàn như vậy, trong lòng vui mừng khôn xiết: "Đứa trẻ ngoan, mau lại đây để ta nhìn cho kỹ."


Lại ngoảnh ra ngoài hỏi: "Sao Thất lang không cùng con tới?"


Chiêu Vương tên húy Yến Tuyết Thôi, hàng thứ bảy, chính là người bà nhắc đến.


Trì Huỳnh đang cân nhắc nên trả lời thế nào thì Quỳnh Lâm cô cô ở bên cạnh đã thay nàng giải thích: "Điện hạ có công vụ, sáng sớm đã ra phủ rồi."


Trang Phi hờn trách: "Việc gì lại quan trọng hơn chuyện bồi tân phụ đi thỉnh an?"


Trì Huỳnh không nói gì, theo quy củ kính trà, rồi dâng lên chiếc túi hương do chính tay mình làm, có tác dụng an thần dưỡng tâm.


Trang Phi đặt chuỗi tràng hạt xuống, đưa túi hương lên mũi ngửi, hàng mày giãn ra: "Đường kim mũi chỉ tinh tế, hương thơm dễ chịu, con có lòng rồi."


Bà lại liếc Quỳnh Lâm một cái, người kia lập tức mang lễ gặp mặt đã chuẩn bị sẵn lên - là một đôi vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc, óng ánh trơn mịn.


Trì Huỳnh chưa từng thấy bảo vật nào như vậy, nhưng cũng biết quý giá vô cùng.


Trang Phi nói: "Đây là vật năm xưa Huệ Nhân Thái hậu ban cho bản cung. Vốn định hai nàng dâu mỗi người một chiếc, chỉ tiếc nay... thôi vậy, hôm nay ta tặng cả đôi cho con. Mong ngày sau con và Thất lang đồng tâm đồng đức, ân ái hòa thuận."


Trì Huỳnh nhu thuận đáp lời.


Tấm lòng của Trang Phi, nàng không tiện từ chối, chỉ đành tạm nhận lấy, đợi ngày rời phủ sẽ hoàn trả nguyên vẹn.


Trang Phi ngồi lâu trên sập liền thấy mệt, được nha hoàn dìu về giường nghỉ ngơi, vẫn không quên dặn dò Quỳnh Lâm và Phương Xuân: "Lễ đơn ngày mai Vương phi hồi môn, các ngươi giúp kiểm lại kỹ càng, tuyệt đối không được thiếu sót... Việc trong phủ cũng nên dần giao cho Vương phi, trước tiên cho các quản sự đến nhận mặt, Vương phi còn trẻ, cần giúp nàng lập uy..."


Lẩm nhẩm dặn dò hồi lâu, cuối cùng bà không chống đỡ nổi, khép mắt ngủ thiếp đi.


Trì Huỳnh nhìn người phụ nhân gầy yếu trên giường, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó gọi - dường như nàng cũng từng được người khác quan tâm.


Nhưng cảm giác ấy rất nhanh đã tan biến.


Trang Phi quan tâm, rốt cuộc cũng chỉ là dành cho con dâu của mình - đáng tiếc nàng chẳng phải là ai cả.


May mắn thay, Trang Phi chủ động nhắc tới chuyện hồi môn, nàng có thể nhân cơ hội này về phủ thăm a nương, đã là niềm vui ngoài dự liệu.


Sáng hôm sau, Trì Huỳnh đội mũ sa che mặt, mang theo hai nha hoàn hồi môn là Hương Cầm và Bảo Phiến trở về phủ.


Hai nha hoàn đều rõ thân phận thật sự của nàng, để không lộ sơ hở, trước mặt người trong Chiêu Vương phủ vẫn một mực cung kính, nghe lệnh răm rắp.


Trong xe ngựa, Trì Huỳnh nhìn danh sách lễ vật hồi môn, ánh mắt dừng lại trên hai cây nhân sâm trăm năm tuổi, trầm ngâm suy nghĩ.


Bên kia, Xương Viễn Bá và Ân thị nghe tin nàng hồi môn, cũng giả bộ ra đón. Nhưng khi thấy nàng chỉ mang theo nha hoàn nhà mình, lúc quay vào phủ, nụ cười trên mặt liền thu lại sạch sẽ.


Xương Viễn Bá vốn đã lo lắng chuyện đổi gả, người vừa vào phủ liền lập tức hỏi thăm tình hình của nàng tại Vương phủ.


Trì Huỳnh tất nhiên hiểu rõ, ông ta không phải lo an nguy cho nàng, mà sợ nàng sơ suất liên lụy cả bá phủ, bèn chỉ nhàn nhạt đáp: "Chiêu Vương nằm liệt giường, chưa từng gặp. Trang Phi thân thể cũng không khỏe, hôm qua chỉ bái kiến một lần, tạm thời chưa ai sinh nghi."


Xương Viễn Bá khẽ gật đầu, tâm trạng phức tạp.


Cuộc hôn sự này rơi xuống đầu bá phủ, Ân thị cho rằng là bùa đòi mạng của con gái, còn ông thì lại không nghĩ vậy.



Ông không ngờ Ân thị vì con gái, dám mạo hiểm tội khi quân, liều lĩnh làm ra chuyện này.


Trì Huỳnh lấy thân phận đích nữ gả vào Vương phủ, đến cả nghi lễ bái đường cũng không có, chưa từng gặp mặt Chiêu Vương, chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã khiến Xương Viễn Bá phủ trở thành đề tài trà dư tửu hậu nơi kinh thành, làm ông mất sạch mặt mũi trước đồng liêu.


Nhưng nghĩ lại, nhà mình tìm một thứ nữ để giả mạo, có thể che mắt qua được đã là vạn hạnh, sao còn dám mong cầu thêm điều gì.


Ân thị nhìn nữ tử trước mắt châu ngọc đầy người, tiếng vòng ngọc leng keng, nhớ lại năm ngoái nàng mặc áo bông cũ nát, thân hình gầy yếu, run rẩy quỳ trước cổng phủ, trong lòng không khỏi trăm mối ngổn ngang.


Nếu Chiêu Vương không phải kẻ tàn bạo khát máu, sắp chết đến nơi, thì hôm nay người làm Vương phi chính là Dĩnh Nguyệt, đâu đến lượt con của tiện tỳ này!


Bà ta nghiến răng, lạnh giọng nhắc nhở: "Dù là như vậy, ngươi cũng tuyệt đối không được sơ suất. Ngày sau xảy ra chuyện, không ai cứu được ngươi đâu."


Trì Huỳnh cười lạnh trong lòng, nhìn Xương Viễn Bá: "Ta muốn gặp a nương."


Xương Viễn Bá còn chưa lên tiếng, Ân thị đã lập tức ngăn cản: "Tiết di nương chúng ta tự sẽ chăm sóc. Ngươi giờ là người thay gả, phải cẩn ngôn thận hành, suốt ngày treo một di nương trên miệng thì ra thể thống gì? Để người Chiêu Vương phủ nghe thấy, tất sẽ sinh nghi."


Trì Huỳnh không chịu nhượng bộ: "Nếu không tận mắt thấy A nương bình an, e rằng vai Chiêu Vương phi này ta không diễn nổi nữa. Hay là để nhị tỷ quay về, ta cũng sớm trả lại thân phận Vương phi thì hơn..."


"Ngươi!" Ân thị giận dữ, "Ngươi còn dám uy h**p ta? Năm đó chẳng phải chính ngươi hại chết em trai mình sao? Ta còn chưa bắt ngươi đền mạng! Nay chỉ bảo ngươi thay Dĩnh Nguyệt xuất giá cản một trận, dù gả không phải người tốt, nhưng ngươi cũng trèo cao, hưởng vinh hoa phú quý, sai khiến nô bộc, bao kẻ cầu còn chẳng được! Ta và Bá gia còn phải tốn tiền tốn sức chăm sóc Tiết di nương, ngươi không biết ơn thì thôi, chẳng lẽ muốn cả Xương Viễn Bá phủ chôn theo ngươi sao!"


Trì Huỳnh cắn răng nói: "Mẫu thân tự vấn lương tâm, chuyện năm đó thật sự là..."


"Đủ rồi!" Xương Viễn Bá trầm giọng cắt ngang, "Muốn làm ầm lên cho cả thiên hạ biết sao?"


Ông phất tay: "Tiết di nương ở Xuân Liễu Uyển, ngươi đi đi."


Trì Huỳnh lập tức đến Xuân Liễu Uyển.


Tiết di nương cũng được âm thầm đón về phủ. Trong ngoài Xuân Liễu Uyển đều là hạ nhân làm việc lâu năm, Ân thị đã sớm răn đe, không được tiết lộ nửa chữ về chuyện mẫu nữ Tiết di nương, nếu không thì cắt lưỡi cũng còn nhẹ, nên không ai dám nhiều lời.


Trì Huỳnh vừa vào cửa, thấy Tiết di nương nằm trên giường, sắc mặt tuy chưa hẳn tốt, nhưng so với lúc ở điền trang trước kia thì đã khỏe hơn rất nhiều, lòng nàng khẽ thả lỏng: "A nương."


Tiết di nương lâu ngày không gặp con gái, lập tức chống đỡ ngồi dậy: "A Huỳnh, mấy ngày nay con đi đâu? Ta nghe họ nói, muốn


con thay nhị cô nương xuất giá?"


Trì Huỳnh vội đỡ bà nằm xuống: "A nương yên tâm, con không sao."


Để bà an lòng, nàng chỉ nói qua loa: "Nhà đó lang quân bệnh nặng, chẳng còn mấy ngày. Nhị tỷ không chịu gả, nên mới để con thay."


Tiết di nương lo lắng: "Sao có thể thay được? Hai đứa tuy giống nhau, nhưng tính tình hoàn toàn khác, bị phát hiện thì biết làm sao?"


Trì Huỳnh nói: "Con ở đó mấy ngày rồi, cũng không ai phát hiện điều bất thường. A nương cứ yên tâm, đợi bên đó xong xuôi, con sẽ quay về bầu bạn cùng người."


Tiết di nương nửa tin nửa ngờ, Trì Huỳnh mím môi cười, dang tay cho bà xem y phục hoa lệ trên người.


"Người xem, con giờ ăn ngon mặc đẹp, bệnh của A nương cũng dần khá hơn, ngày tháng của chúng ta so với lúc ở điền trang trước kia chẳng phải đã tốt hơn rất nhiều rồi sao?"


Tiết di nương nhớ lại những ngày hai mẹ con cô độc nơi điền trang, dung mạo A Huỳnh lại thường xuyên bị kẻ khác dòm ngó, mà trở về kinh thành lại càng là hang hùm miệng sói. Ân thị độc ác nhường nào, con gái mình không chịu gả, lại bắt A Huỳnh nhảy vào hố lửa...


Nghĩ đến bao điều, nước mắt Tiết di nương tuôn rơi: "Con cũng là người cần gả đàng hoàng, làm loạn thế này, sau này biết tự xử thế nào?"


"Những chuyện đó không sao cả," Trì Huỳnh xoa lưng bà, "đợi bên kia xong xuôi, chúng ta sẽ rời xa kinh thành, đến nơi không ai quen biết. Ừm... con đưa a nương xuống Giang Nam, được không?"



Trì Huỳnh gật đầu.


Nàng không thể lộ diện trong phủ, chỉ ngồi bầu bạn cùng Tiết di nương thêm một lúc. Trước khi rời phủ lúc chạng vạng, nàng lại đưa ra hai yêu cầu với Xương Viễn Bá.


"Trong lễ hồi môn có hai cây nhân sâm, là vật đại bổ, con muốn để lại cho a nương bồi dưỡng thân thể."


Nhân sâm là thành phần chính trong đơn thuốc Ký Tế Đan mà A nương đang dùng, lại là trân phẩm trong kho phủ Chiêu Vương, hẳn rất có ích cho thân thể bà, nàng không muốn để rơi vào tay người khác.


Xương Viễn Bá xem qua nhân sâm, vốn định dùng làm lễ gửi cho thầy dạy con trai út, nghe vậy cân nhắc một chút, miễn cưỡng đồng ý.


Trì Huỳnh trầm mặc giây lát, lại nói: "Con ở Vương phủ đi lại khó khăn, cũng cần tiền bạc để trên dưới thông suốt."


Của hồi môn là của Trì Dĩnh Nguyệt, là của nhà họ Trì. Xương Viễn Bá không cho nàng tự ý động vào, chỉ mong sau khi Chiêu Vương qua đời, Vương phủ không tham lam chút hồi môn ít ỏi ấy, đến lúc đó trả lại nguyên vẹn.


Vì vậy trong tay Trì Huỳnh hoàn toàn không có bạc.


Xương Viễn Bá "hừ" một tiếng: "Ngươi là kẻ thay gả, an phận bên đó là được, còn thật sự coi mình là Chiêu Vương phi sao?"


Trì Huỳnh cố giữ bình tĩnh: "Phụ thân hẳn cũng không mong người ngoài thấy, đường đường là đích nữ của bá phủ mà trong người không có lấy một đồng, phải bán trang sức để sống chứ? Để người ta nhìn thấy, e rằng sinh nghi..."


Xương Viễn Bá nghiến răng, sai quản gia đưa cho nàng năm mươi lạng bạc, coi như tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên.


Trì Huỳnh lấy ra mười lạng, dùng để biếu xén nha hoàn sắc thuốc và bà tử trông nom A nương. Hai người mừng rỡ khôn xiết, cam đoan sẽ tận tâm chăm sóc Tiết di nương.


Trì Huỳnh không mong cầu điều gì khác, chỉ cần họ không ngấm ngầm hà khắc với A nương, như vậy là đủ rồi.


Trên đường trở về phủ, Trì Huỳnh tính toán xem nên dùng số bạc còn lại làm chút sinh ý gì đó, kiếm đủ tiền thuốc cho A nương, để khỏi mãi bị người khác khống chế; hơn nữa chân tướng vụ sảy thai năm xưa của Ân thị cũng cần tra rõ... Tóm lại, chỗ nào cũng cần đến bạc.


Trong đầu muôn vàn mối rối ren, bất ngờ xe ngựa thắng gấp, trong khoảnh khắc càng xe rung mạnh, thân xe đột ngột dừng lại.


Ba chủ tớ trong xe đều bất ngờ chúi người về phía trước.


Phía trước truyền đến tiếng binh khí va chạm, giao đấu kịch liệt.


Trì Huỳnh nắm chặt khung cửa sổ, hướng ra ngoài hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"


Xa phu nhìn rõ phù hiệu trên chiếc xe đối diện, lại liếc sang mấy tên hộ vệ cầm đao, lưỡi gần như cứng lại: "Bẩm Vương phi, là... là xe ngựa của điện hạ!"


Điện hạ...


Người xa phu nói là - "điện hạ của chúng ta".


Trong đầu Trì Huỳnh trống rỗng một thoáng, ngay sau đó, cùng với một tiếng kim loại sắc bén cọ xát vang lên ngoài xe, cách xưng hô ấy như một tiếng sấm nổ trong đầu nàng.


Trì Huỳnh siết chặt khăn lụa trong tay, tim đập thình thịch như trống dồn.


Ngoài xe, cuộc giao đấu vẫn tiếp diễn.


Tiếng đao kiếm va nhau không dứt, mỗi lần chạm trán đều như nhịp trống nện mạnh vào tim nàng.


Chiêu Vương chẳng phải đang trọng thương nằm liệt giường sao, vì sao lại xuất hiện ở phố Thành Hiền?


Hắn có biết hôm nay nàng hồi môn không?


Tránh... hay không tránh?


Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Story Chương 2: Chiêu Vương
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...