Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 102: NT15: (Nếu như) Phu quân


Xích Ảnh cao lớn hơn con hồng mã nhỏ của nàng quá nhiều. Trì Huỳnh chỉ nghe gió rít bên tai, thân người theo lưng ngựa chao lên hạ xuống, trái tim treo lơ lửng, đến cả nhịp thở cũng run gấp.


Yến Tuyết Thôi ghé bên tai nàng: "Thả lỏng, có ta ở đây."


Trì Huỳnh nghe theo, chậm rãi điều hòa hơi thở. Khi dần quen với độ cao và nhịp xóc, trong lồng ngực nàng lại dâng lên một cảm giác sảng khoái chưa từng có.


Thì ra phi ngựa lao nhanh... lại là cảm giác như vậy.


Trước kia học cưỡi ngựa, nàng luôn dè dặt, sợ lộ vẻ vụng về, sợ làm phiền Hoàng hậu, nên chỉ dám đi chậm cho ổn. Chưa khi nào như lúc này - được bung hết bản thân ra, tận hưởng trọn vẹn sự rộng lớn và khoái chí của đất trời.


Nhất là khi lưng tựa vào lồng ngực ấm nóng của hắn, nàng cảm thấy an tâm vô cùng. Dù nàng dang tay ra cũng có thể được hắn giữ vững, tuyệt đối không để nàng bị thương.


Yến Tuyết Thôi siết cương cho ngựa chậm lại, cười hỏi: "Cảm giác thế nào?"


Trì Huỳnh thở hơi gấp, lòng còn chưa yên: "Rất thoải mái... rất vui!"


Yến Tuyết Thôi nói: "Có mấy lần trải nghiệm thế này, sau này nàng sẽ dám cưỡi ngựa, mới thật sự biết hưởng cái vui rong ruổi."


Trì Huỳnh cong môi, gật đầu.


Tiếng móng ngựa lộp cộp, kinh động chim thú trong rừng.


Yến Tuyết Thôi rút tên giương cung. Trì Huỳnh còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe "vút vút" vài tiếng, tên bay xuyên gió - mũi nào mũi nấy đều trúng. Chẳng mấy chốc đã săn được một con chồn xám và hai con thỏ rừng.


Trì Huỳnh không khỏi kinh ngạc: "Điện hạ bắn chuẩn thật!"


"Lại đây, ta dạy nàng."


Hắn từ phía sau phủ tay lên tay nàng, dạy nàng giương cung đặt tên. Trì Huỳnh lập tức tập trung nhìn chằm chằm bụi cỏ nơi có một con lửng chó. Hơi thở nóng của hắn phớt qua vành tai nàng.


"Đừng căng thẳng. Bắn!"


Mũi tên xé gió trong khoảnh khắc. Con lửng vừa nhận ra động tĩnh còn chưa kịp chạy thì đã trúng tên ngã xuống.


Trì Huỳnh không dám tin, khe khẽ kêu lên: "Trúng rồi ư?"


Yến Tuyết Thôi cười nơi khóe môi: "Không tệ. Lát nữa bảo hoàng huynh thưởng nàng cái 'khai chiến đại thắng'."


Trì Huỳnh bất lực: "Điện hạ lại trêu thiếp..."


Hai người cưỡi ngựa dạo trong rừng. Thỉnh thoảng gặp chim thú, Trì Huỳnh cũng tự thử vài lần, nhưng vì lực tay chưa đủ hoặc lệch hướng nên phần nhiều bắn hụt. May có hắn chỉnh tư thế cho, nàng lại bắn trúng thêm một con gà rừng.


Chỉ là dù đeo ngọc tháp, ngón tay vẫn bị dây cung cà đỏ mấy chỗ.


Yến Tuyết Thôi lấy thuốc mỡ mang theo, bôi cho nàng, nhìn sắc trời rồi hỏi: "Về thôi?"


Trì Huỳnh không nghĩ nhiều, theo phản xạ gật đầu.


Nào ngờ hắn lại quay đầu ngựa, nghiêm túc hỏi: "Theo cảnh trong mộng của nàng, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"


Trì Huỳnh sững người, rồi mặt đỏ bừng.


Yến Tuyết Thôi cúi xuống hôn vành tai nàng, khiến nàng rùng mình. Hắn khẽ cười: "Ta hiểu rồi."


Trì Huỳnh: "...Điện hạ hiểu gì cơ?"


Yến Tuyết Thôi thúc ngựa về trại, cười ngông nghênh khoái ý.



Quả nhiên... không thoát được kết cục của "mộng tiên tri".


Trì Huỳnh đến lúc bị hắn kéo vào trong trướng mới hối hận vì vừa rồi không đề phòng hơn chút. Nàng nghĩ đáng ra nên nũng nịu bảo hắn đi săn thứ gì "khó nhằn" hơn, để hắn có chỗ tiêu hao sức, khỏi quay về... trút cả lên nàng.


Giấc mộng "hai lần" ứng vào hiện thực, Trì Huỳnh chỉ cảm thấy ánh mắt hắn sâu tối đến mức như nhìn con mồi, khiến nàng vừa xấu hổ vừa sợ.


Nàng mệt đến kiệt sức, móng tay bấu vào lưng hắn cào ra vài vệt đỏ, cuối cùng ôm lấy hắn, rơm rớm nước mắt cầu xin: "Điện hạ tha cho thiếp đi... tối còn yến tiệc, không đến sẽ bị người ta bàn tán..."


Yến Tuyết Thôi nhẹ cắn lên xương quai xanh nàng: "Nàng là Vương phi của ta, ai dám nhiều lời?"


Thấy nàng mím môi không nói, hắn như nhớ ra điều gì: "Hôm nay những khuê nữ thế gia ấy - nàng sợ lời ong tiếng ve, sợ đứng giữa bao ánh mắt, nên ngay cả đi cùng ta cũng thấy ngượng ngùng, đúng không?"


Bị hắn chạm đúng tâm sự, Trì Huỳnh nhỏ giọng: "Điện hạ biết rồi, cần gì còn bắt thiếp..."


Yến Tuyết Thôi nâng mặt nàng lên, nghiêm túc nói: "A Huỳnh, nàng vừa là Huyện chủ, vừa là Chiêu Vương phi. Hai thân phận ấy không chỉ là danh xưng - mà còn là phẩm cấp và quyền thế. Nàng nên sống dưới ánh sáng, không phải cứ mãi rụt rè như trước. Hiểu không?"


Trì Huỳnh khẽ gật đầu: "Thiếp hiểu. Thiếp sẽ thử thay đổi."


"Vậy bắt đầu từ cách xưng hô." Yến Tuyết Thôi véo má nàng, "Từ lúc ta về kinh, nàng chưa gọi ta là 'phu quân' nữa."


Nhắc đến đây, hắn như nghiến răng: "Tính ra... cũng một tháng rồi nhỉ."


Trì Huỳnh tê cả người, hai chân cũng run theo. Nàng vội vòng tay ôm cổ hắn, mềm giọng dỗ dành: "Phu quân... thiếp biết lỗi rồi!"


Yến Tuyết Thôi bật cười: "Không phải nói muốn đổi sao? Vậy thế này - tối nay trong yến tiệc, ta muốn nàng gọi ta một tiếng 'phu quân', trước mặt mọi người."


Trì Huỳnh khó xử: "Trước mặt... mọi người?"


Ánh mắt hắn trầm xuống: "Phải. Nếu không chịu bước ra bước này, từ đêm nay tới lúc khởi hành về phủ, nàng đừng hòng xuống khỏi giường."


Trì Huỳnh biết hắn tuyệt đối không phải nói đùa, đành cắn răng: "Vậy... để thiếp thử."


Nàng còn cố giãy: "Bao nhiêu người thì tính là 'trước mặt mọi người'?"


Yến Tuyết Thôi: "Hơn mười người."


Trì Huỳnh tính nhẩm - Bệ hạ và hoàng tẩu là hai, Trình Hoài, Tần Tranh, Liên Vân, Phụng Nguyệt là bốn... vậy còn bốn người nữa...


Yến Tuyết Thôi nhìn thấu suy tính của nàng, nhắc: "Người quen không tính. Nếu không chẳng phải để nàng lừa cho xong?"


Trì Huỳnh: "..."


Hắn thản nhiên: "Nàng có thể bỏ cuộc ngay bây giờ. Vậy thì chúng ta tiếp tục."


Trì Huỳnh thấy hắn thật sự "làm tới", vội vàng: "Được được được! Thiếp đáp ứng!"


Yến tiệc buổi tối, Kiến An Đế ban thưởng cho những người săn bắn đứng đầu trong ngày.


Hoàng hậu cũng thu hoạch rất lớn, còn bắt được một con chồn tuyết toàn thân trắng muốt. Nàng không nỡ bắn bị thương, nhốt vào lồng cho nó nhảy nhót, rồi tặng cho Trì Huỳnh.


Trì Huỳnh vừa thấy cục bông lông xù kia đã thích. Thấy mọi người vây lại xem, nàng muốn gọi Yến Tuyết Thôi cùng xem - nhưng hai chữ "phu quân" lại mắc ở cổ họng, thế nào cũng không thốt ra được, đành chờ cơ hội khác.


Chồn tuyết được giao Liên Vân trông coi. Trì Huỳnh theo Yến Tuyết Thôi vào chỗ ngồi. Mọi người nâng chén chúc rượu, nói cười rôm rả, nàng vẫn không tìm được thời cơ thích hợp.


Đột ngột quá. Có võ quan tới kính rượu, nàng chẳng lẽ gọi "phu quân" ngay trước mặt người ta?


Bên kia, Hoàng hậu nhìn ly rượu mà thèm, lén hỏi Kiến An Đế: "Ta uống một chút được không? Chỉ ăn thịt nướng mà không có rượu, chẳng đã chút nào."


Kiến An Đế nhớ tới hôm nay nàng áo đỏ rực rỡ, không biết đã kéo bao nhiêu ánh nhìn, trong lòng hơi nặng. Hắn rũ mắt: "Uống một chút."



Hoàng hậu lập tức vui ra mặt, nhưng lại nghe hắn hạ giọng từng chữ một: "Tự gánh hậu quả."


Hoàng hậu tức đến muốn nổ, ngay trước mặt hắn nâng chén uống cạn, đặt mạnh xuống rồi trừng hắn: "Ta cứ muốn uống!"


Không những tự uống, nàng còn muốn chuốc cho hắn say. Chén của Kiến An Đế vừa cạn, nàng đã "ân cần" rót đầy.


Nàng đọc thoại bản rồi - đàn ông say rượu thì "yếu", nàng không tin Yến Tuyết Tễ lại ngoại lệ, đêm nay xem hắn còn "ngang" sao được!


Kiến An Đế bị nàng rót hai vò, cuối cùng bất lực nhắc: "Quên nói với nàng. Rượu hôm nay ngâm lộc nhung và... thứ đó. Là để kích hứng cho tướng sĩ. Nàng chắc còn muốn rót cho ta uống nữa không?"


Hoàng hậu uống đến hai má đỏ bừng, tay mềm suýt làm rơi vò: "Chàng... sao không nói sớm!"


Kiến An Đế liếc nàng: "Ta nói tự gánh hậu quả. Nàng không tin."


Hắn nâng chén định uống tiếp, Hoàng hậu hoảng hốt ấn tay hắn xuống, cười lấy lòng: "Đừng đừng đừng, đừng mà."


Nàng đỡ eo, muốn khóc: "Xong rồi... đêm nay chắc khó thoát..."


Còn Trì Huỳnh thì vẫn rối bời không biết làm sao mới gọi được một tiếng "phu quân" mà không lộ liễu.


Bên bàn cạnh và đối diện là hai vị vương gia cùng quốc công, phía sau là mấy tông thất nữ và gia quyến võ tướng - người nàng đều đã đếm kỹ. Nhưng nàng cứ lưỡng lự, mấy lần gắp thức ăn cho hắn cũng không dám mở miệng, thế là cứ thế... ngồi tới tận khi yến tiệc kết thúc.


Yến Tuyết Thôi uống xong chén cuối, mỉm cười với nàng: "Nói với hoàng huynh một tiếng, chúng ta về thôi?"


Trì Huỳnh chạm vào ánh mắt nóng rực của hắn, theo bản năng nuốt khan, cắn răng đứng lên.


Yến Tuyết Thôi không thúc giục, chỉ nắm tay nàng - nóng bỏng và mạnh mẽ, khiến nàng bất giác nhớ tới cảm giác quen thuộc khiến chân mềm nhũn.


Mãi đến sát lúc bước ra khỏi đại trướng, Trì Huỳnh mới liều mạng thốt lên một tiếng, gần như dốc hết can đảm:


"Phu quân!"


Tiếng gọi đủ lớn để những quan viên và nữ quyến chuẩn bị rời đi đều nghe rõ.


Trì Huỳnh đỏ bừng mặt ngước lên, ánh mắt "cứu mạng" thúc giục hắn: mau đi!


Yến Tuyết Thôi lại dừng chân, cong môi: "Là ta sơ suất, quên mất A Huỳnh chân mỏi đi không xa. Ta cõng nàng về nhé?"


Trì Huỳnh trợn tròn mắt.


Sao còn... thêm màn nữa vậy!


Chưa kịp từ chối, hắn đã cúi người trước mặt nàng. Trì Huỳnh chỉ cảm thấy phía sau có vô số ánh mắt đổ dồn tới.


Một vị Hầu phu nhân cười trêu: "Chiêu Vương điện hạ và Vương phi đúng là tình thâm ý đậm, keo sơn như mật."


Trì Huỳnh hận không thể chui xuống đất, vội leo lên lưng hắn, giấu mặt nơi gáy hắn. Đến khi ra khỏi đại trướng mới dám thở ra một hơi.


Nhưng trong lòng vẫn tức, nàng nghiến răng cắn mạnh lên gáy hắn một cái.


Yến Tuyết Thôi "hít" khẽ: "Gan lớn rồi? Rất tốt, tiếp tục phát huy."


Trì Huỳnh hừ nhẹ.


Hai người đi rồi, trong trướng các quý nữ nhìn nhau, không dám bàn ra mặt mà trong lòng lại không khỏi xì xào.


Nàng... nàng thế nhưng gọi Chiêu Vương điện hạ là "phu quân"! Không xưng "Vương gia" sao? Ngay cả họ - những cáo mệnh phu nhân, quý nữ danh môn - cũng không dám gọi chồng mình thẳng thừng như vậy.


Chiêu Vương còn đối xử với nàng ân cần đến thế - mấy bước đường cũng không nỡ để nàng đi, cứ thế cõng người về? Đây còn là Chiêu Vương kiêu ngạo ngông nghênh ngày xưa sao!



Hơn nữa hắn gọi không phải "Vương phi" hay "Trì thị", mà là "A Huỳnh". Giữa nơi đông người còn thân mật vậy, sau lưng chẳng biết cưng chiều đến mức nào!


Lại nhìn chủ vị - Kiến An Đế nắm tay Vệ Hoàng hậu rời tiệc, Hoàng hậu còn mặt mũi "không tình nguyện". Dù là Hoàng hậu... cũng không nên phóng túng vậy chứ!


Trì Huỳnh về tới trướng, rửa ráy xong, tưởng hôm nay cuối cùng cũng được nghỉ, nào ngờ người đàn ông uống thứ rượu kia lại áp tới gần.


Nhìn khí thế của hắn, nàng chỉ thấy đất trời suy sụp.


Yến Tuyết Thôi nói: "Muốn trách thì trách hoàng huynh. Dùng rượu này để tính kế ta."


Trì Huỳnh: "..."


Rõ ràng chính hắn cũng... hưng phấn mà!


Chỉ một hồi lăn lộn đã tới nửa đêm, Trì Huỳnh từ những âm thanh sột soạt nói chuyện ngoài doanh trướng liền biết rằng nơi này cách âm không tốt, chỉ có thể gặng gượng đè nén, cuối cùng thật sự nhịn không được mới để lại trên vai hắn từng hàng dấu răng.


Đau thì chẳng là bao, với Yến Tuyết Thôi là như là k*ch th*ch mới mẻ, như bị mèo cào.


Hai người mồ hôi ướt như tắm, nghe tiếng nàng ngâm trong cổ họng khiến gân xanh cả người hắn nổi lên, đáy mắt cuồn cuộn sóng ngầm.


Điều kiện trong doanh trại không tiện như ở phủ, trên người dính nhớp đều là hắn tự tay lau chùi sạch sẽ.


Trì Huỳnh mệt đến mức chẳng buồn động đậy, mặc hắn tùy ý hầu hạ, thu dọn xong hết thảy, nam nhân ôm nàng ngủ từ phía sau, thân hình nóng bỏng dựa sát gần, chút sức lực để giãy giụa nàng cũng chẳng còn.


Trong cơn mơ màng, nàng lại mơ.


Trên con đường núi gập ghềnh, hai toán người đang chém giết.


Trì Huỳnh dù chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy nhưng dựa vào quần áo mà phán đoán, một bên là sơn tặc, một bên là quan binh.


Một vị trung niên tướng quân trên ngựa cầm trường thương, quét ngang một lượt hất văng hai tên sơn tặc. Nhưng sơn tặc nhanh chóng vây công. Dẫu ông ra chiêu sắc bén, song đối phương người đông thế mạnh, hung hãn tàn bạo. Sau vài lượt quần đấu, vị tướng quân bị đánh lén - lưng bị chém một nhát thật sâu, máu sẫm loang ra tức khắc.


Trước khi tỉnh, Trì Huỳnh nghe đám sơn tặc gào lên... An Nam Hầu.


Là An Nam Hầu - phụ thân của hoàng tẩu!


Trong lòng Trì Huỳnh dâng lên dự cảm không lành. Nhiều lần mộng tiên tri trước đều ứng nghiệm, lần này e cũng không ngoại lệ.


Nàng lập tức kể với Yến Tuyết Thôi: "Có nên nói với Bệ hạ và hoàng tẩu không?"


Yến Tuyết Thôi trầm ngâm: "Tây Nam cách đây mấy nghìn dặm, dù báo hoàng huynh hoàng tẩu cũng chưa chắc kịp ngăn. Huống chi đây chỉ là một giấc mộng, rất khó giải thích với hoàng huynh."


Trì Huỳnh vội: "Vậy phải làm sao?"


"Đừng vội." Yến Tuyết Thôi suy nghĩ rồi nói, "Ta lập tức phái người tám trăm dặm khẩn cấp về Tây Nam. Tránh được hiểm thì tốt, nếu không... báo lại cho hoàng tẩu."


Trì Huỳnh gật đầu lia lịa. Yến Tuyết Thôi không chần chừ, lập tức gọi ám vệ thân tín đi làm.


Ám vệ thay ngựa chạy như bay, không dám chậm một khắc. Sáu ngày đã tới Tây Nam - nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước.


Tây Nam sơn tặc hoành hành. Đầu tháng An Nam Hầu đích thân suất quân tiễu phỉ, quả nhiên bị đánh lén, nay trọng thương nằm dưỡng. May nhát đao lệch khỏi yếu mạch, không nguy đến tính mạng.


Ám vệ giả xưng đang công cán ở Tây Nam, thay Yến Tuyết Thôi thăm hỏi An Nam Hầu. Khi về kinh còn mang theo một bức thư do An Nam Hầu Thế tử viết cho Hoàng hậu.


Hoàng hậu vừa thấy thư nhà liền nóng ruột như lửa đốt, mất ngủ triền miên, chỉ hận mình ở kinh thành, đến cả về nhìn phụ thân một lần cũng không thể.


Đêm đó, Kiến An Đế đã dỗ nàng ngủ rồi, nhưng nửa đêm lại nghe tiếng nghẹn ngào bị kìm nén bên gối.


Hắn suy nghĩ hồi lâu. Sáng hôm sau bèn đến Dưỡng Tâm Điện, triệu Yến Tuyết Thôi cùng nội các và lục bộ trọng thần, dặn: "Trẫm muốn cùng Hoàng hậu đi Tây Nam. Trong thời gian ấy, Chiêu Vương giám quốc, mọi việc lớn nhỏ trên triều đều do Chiêu Vương quyết."



Mọi người đều kinh ngạc. Yến Tuyết Thôi cũng không ngờ hoàng huynh lại tự mình rời kinh.


Kiến An Đế chỉ nói: "Trẫm đã quyết, khỏi bàn."


Đợi quần thần lui, Kiến An Đế lại căn dặn Yến Tuyết Thôi từng việc. Yến Tuyết Thôi cười bất lực: "Hoàng huynh chắc không phải đang đào hố cho đệ chứ?"


Kiến An Đế vỗ vai hắn: "Năng lực trị quốc của đệ không thua ta. Luận sát phạt quyết đoán, đệ còn hơn ta. Xưa nay có tiền lệ huynh đệ cùng trị. Ta với đệ từ nhỏ đã nâng đỡ nhau, sau này cũng vậy - vinh nhục một thể, vĩnh viễn không nghi kỵ."


Yến Tuyết Thôi nghiêm mặt: "Được. Hoàng huynh cứ yên tâm đi. Triều đình này đệ giữ giúp huynh, đợi huynh trở về, nhất định hoàn chỉnh giao lại."


Kiến An Đế gật đầu: "Vất vả rồi."


Về Khôn Ninh Cung, hắn thấy Hoàng hậu đã thay hành trang, gói ghém xong, đứng chờ hắn.


Thấy hắn về, Hoàng hậu lập tức đứng dậy: "Ta... ta muốn về nhà một chuyến..."


Sợ hắn không đồng ý, nàng đỏ hoe mắt: "Ta đã năm năm không về nhà rồi... chàng yên tâm, ta sẽ mang đủ hộ vệ..."


Kiến An Đế dịu giọng: "Ta đưa nàng về."


Hoàng hậu nhất thời chưa nghe rõ, vẫn tự nói: "Ta sẽ nhanh chóng trở về cung, tuyệt đối không để mình gặp chuyện gì... Khoan đã, chàng nói gì?"


Kiến An Đế nhìn đôi mắt đỏ của nàng, nhắc lại: "Ta nói, ta hộ tống nàng về."


Hoàng hậu rối bời: "Nhưng chàng rời kinh, triều chính thì sao?"


Kiến An Đế: "Ta đã dặn Thất đệ. Ta không ở đây thì nó giám quốc."


Hoàng hậu: "Nhưng... đường Tây Nam xa, cuối năm chưa chắc đã về..."


Kiến An Đế cười: "Vậy ở Tây Nam ăn Tết rồi về. Vừa hay ta còn chưa gặp nhạc phụ nhạc mẫu."


Hoàng hậu mắt ngấn nước, vẫn không tin nổi: "Chàng... không nói đùa chứ?"


Kiến An Đế chắc nịch: "Quân vô hí ngôn. Hôm nay khởi hành."


Vừa dứt lời, Hoàng hậu đã ôm chặt lấy hắn, nước mắt làm ướt áo hắn: "Yến Tuyết Tễ, cảm ơn... ta biết ngay chàng tốt nhất thiên hạ!"


Hai người đến từ biệt Thái hậu, nói rõ lý do. Thái hậu cũng thông cảm, chỉ dặn họ đi đường cẩn thận.


Triều đình có Yến Tuyết Thôi trấn giữ - từ quân vụ, lại trị, thuế má, hình ngục, đến triều cống cuối năm, cứu tế mùa đông - mọi thứ đều đâu ra đấy, trật tự rõ ràng.


Chiêu Vương từ nhỏ đã thông tuệ tuyệt luân, làm việc quyết đoán. Văn võ bá quan chưa từng nghi ngờ năng lực trị chính của hắn.


Mùa xuân năm sau, Yến Tuyết Thôi nhận được thư của Kiến An Đế, nói Hoàng hậu có thai, cần ở Tây Nam dưỡng thai ba tháng, đợi thai tượng ổn định mới ngồi xe ngựa thong thả về kinh.


Trang Thái hậu nghe tin dĩ nhiên vui mừng khôn xiết. Yến Tuyết Thôi lại chỉ biết thở dài, đành dời chuyến đi Giang Nam từng hứa với Trì Huỳnh - lùi rồi lại lùi.


Đêm đó, hắn v**t v* bụng dưới mềm mại của Trì Huỳnh, thở dài: "Đợi hoàng huynh về kinh, chúng ta cũng đi Giang Nam. Tìm nơi non xanh nước biếc, ở một năm nửa năm, trộm chút nhàn."


Trì Huỳnh mím môi, như muốn nói lại thôi.


Yến Tuyết Thôi chợt nhớ ra gì đó: "Nói mới nhớ, nguyệt sự của nàng cũng trễ lâu rồi."


Trì Huỳnh liếc hắn một cái đầy ẩn ý.


Yến Tuyết Thôi sững người ngồi bật dậy, bàn tay đặt trên bụng nàng run nhẹ, hít thở cũng trở nên cực khẽ: "Nàng... là..."


Trì Huỳnh cong mắt cười: "Hôm nay Lâm Viện phán bắt mạch, nói thiếp đã có thai gần hai tháng. Xem ra... từ nay khó mà 'trộm nhàn' được rồi."


- TOÀN VĂN HOÀN -


Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Story Chương 102: NT15: (Nếu như) Phu quân
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...