Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 10: Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời
Cô cô Phương Xuân mừng rỡ khôn xiết, vội cúi người đáp: "Nô tỳ sẽ lập tức sai người thu xếp lại tẩm phòng, tối nay điện hạ có qua dùng bữa cùng Vương phi không ạ?"
Yến Tuyết Thôi nghe thấy người bên cạnh mình hơi thở rõ ràng khựng lại trong khoảnh khắc, không khỏi mím môi: "Ừ."
Hắn cũng muốn xem thử, vị Vương phi từng lớn tiếng tuyên bố "chết cũng không gả", lại vì tránh hắn mà đổ bệnh hơn nửa tháng trời, rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Bên này Trì Huỳnh ngơ ngác tưởng mình nghe nhầm, sững sờ hồi lâu, đến khi hoàn hồn mới phát hiện Chiêu Vương đã đồng ý thật rồi.
Hắn... lại muốn cùng nàng viên phòng sao?
Trì Huỳnh tinh thần hoảng hốt, đầu nặng chân nhẹ trở về Sấu Ngọc Trai.
Dẫu lúc sai Hương Cầm về phủ truyền lời có cố ý nhắc tới việc nàng và Chiêu Vương vẫn chưa viên phòng, nhưng cũng chỉ là để thúc giục Ân thị sớm đưa ra quyết định, nàng chưa từng nghĩ bản thân cũng sẽ phải trải qua chuyện này.
Nàng gả vào vương phủ chẳng qua là một cuộc giao dịch với Ân thị, nàng thay Trì Dĩnh Nguyệt ứng phó hôn sự, Ân thị lo thuốc men cho a nương nàng. Khi ấy đã nói rõ, Chiêu Vương mệnh không lâu dài, rất có thể nàng còn chưa kịp gặp mặt thì hắn đã qua đời.
Vậy mà sự tình sao lại đi đến bước này...
Phong hàn đã dùng làm cái cớ rồi, nàng không thể bệnh hết lần này tới lần khác. Nhưng nàng sớm muộn cũng phải rời đi, không thể cả đời đội danh Trì Dĩnh Nguyệt mà giả mạo. Đã là giả mạo thì khó tránh sơ hở, huống chi mẫu nữ Ân thị, nào có để nàng hưởng vinh hoa phú quý suốt đời.
Nàng mơ hồ cảm thấy, mình sẽ không ở lại đây quá lâu.
Làm một người vô hình trong phủ thì còn được, thỉnh thoảng thỉnh an trò chuyện cũng miễn cưỡng ứng phó nổi, nhưng nếu phải cùng Chiêu Vương viên phòng, tất nhiên sẽ phải đồng sàng cộng chẩm, có thực chất phu thê.
Nhớ tới những bức tranh nam nữ quấn quýt trong tập họa Phương Xuân cô cô đưa nàng xem, lại còn là Chiêu Vương không nhìn thấy, cần nàng chủ động...
Chỉ nghĩ tới thôi, Trì Huỳnh đã thấy khí huyết dồn lên, đầu óc ong ong, hô hấp khó khăn.
Vừa về tới Sấu Ngọc Trai, Thanh Chi, Ngân Kiều cùng mấy người đã tất bật ra vào sắp xếp.
Long phượng hỷ chúc, màn trướng dát vàng, chăn gấm uyên ương, thậm chí còn trải cả nệm thêu đồ bách tử thiên tôn. Chưa đầy nửa ngày, tẩm phòng đã được thu xếp rực rỡ như đêm động phòng hoa chúc.
Trì Huỳnh ngồi ở gian bên thất thần làm nữ công, Hương Cầm và Bảo Phiến từ phòng chính bước sang, hai người đều mang vẻ lo lắng.
"Tam cô nương thật sự phải cùng Chiêu Vương điện hạ viên phòng sao?"
"Nô tỳ nghe nói Chiêu Vương thủ đoạn tàn nhẫn, chưa từng có nữ nhân nào sống sót rời khỏi long sàng của hắn... hay là người nghĩ thêm cách khác đi?"
Hương Cầm nhận lời dặn dò của Ân thị, không cho Trì Huỳnh dùng thủ đoạn quyến rũ lấy lòng, nhưng Chiêu Vương chủ động đề nghị viên phòng, các nàng cũng chẳng thể ngăn cản.
Trì Huỳnh bất đắc dĩ: "Ta còn cách nào khác sao? Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời."
Tiếp xúc với Chiêu Vương nhiều ngày, nàng quả thực đã thay đổi cách nhìn về tính tình của hắn, nhưng dù sao cũng chưa từng thấy bộ dạng hắn nơi giường chiếu, trong lòng vẫn mơ hồ sợ hãi.
Tình huống tệ nhất là Chiêu Vương dùng những thủ đoạn tàn khốc trong lời đồn để tra tấn nàng... Nghĩ đến đó, sắc mặt Trì Huỳnh trắng bệch, ngón tay siết chặt.
Nếu thật sự như vậy, đến lúc đó nàng sẽ liều chết trốn đi. Chiêu Vương hành hạ nữ nhân chẳng qua là để mua vui, hẳn cũng chưa đến mức đuổi cùng giết tận một Vương phi được thánh chỉ ban hôn, cưới hỏi đường hoàng.
Đến nước này, nàng giống như bị nhốt trong một vòng xoáy vô hình, từng bước bị dồn ép, thân bất do kỷ, thôi thì cứ đi được bước nào hay bước ấy vậy.
...
Sau giờ ngọ, phòng bếp vương phủ đã bắt đầu bận rộn. Điện hạ và Vương phi lần đầu cùng dùng bữa, không ai dám sơ suất. Đến khi mặt trời ngả về tây, những món ăn được chuẩn bị công phu đã bày biện chỉnh tề trên bàn.
Chiêu Vương quả nhiên tới.
Trì Huỳnh đứng dưới hành lang, thấy hắn khoác bạch bào vân thủy mặc, tay chống trượng trúc chậm rãi bước đến, dáng người cao thẳng, khí độ thong dong, trong thoáng chốc khiến nàng nhớ tới câu thơ thuở nhỏ từng đọc: "Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy."
Đến gần, nàng cúi người hành lễ, Yến Tuyết Thôi liền nghe thấy tiếng tua rua mã não dưới tai nàng khẽ lay theo động tác, thanh thanh trong trẻo, rất êm tai.
Dưới hành lang có bậc đá, Trì Huỳnh do dự một lát, cuối cùng vẫn không tiến lên đỡ hắn. Nguyên Đức đứng bên cạnh, hẳn là không cần nàng.
Nhưng Nguyên Đức vốn tưởng Vương phi sẽ chủ động dìu, không ngờ lại không. Khi hắn tiến lên định đỡ cánh tay điện hạ thì điện hạ lại đưa tay ngăn lại, tự mình bước lên bậc.
Sống lưng Nguyên Đức lạnh toát, chỉ cảm thấy không khí xung quanh như đông cứng lại.
Len lén liếc nhìn, điện hạ dường như... sắc mặt không vui.
Nguyên Đức hầu hạ điện hạ nhiều năm, đã luyện được chút bản lĩnh quan sát sắc mặt, thậm chí còn cảm thấy sự không vui này bắt nguồn từ việc... Vương phi không chủ động đỡ hắn?
Chẳng lẽ điện hạ thật sự đã nảy sinh hứng thú với Vương phi? Nên mới để người tới băng bó thượng dược, lại tặng khuyên tai, còn đích thân đồng ý dọn về ở, cùng Vương phi viên phòng.
Nhưng tin tức do ám vệ đưa lên, điện hạ đâu phải chưa xem qua, thậm chí còn dừng ngón tay rất lâu ở mấy chữ "kiêu căng ngang ngược" và "chết cũng không gả".
Hay là đêm nay viên phòng chỉ để thăm dò sâu cạn của Vương phi?
Hay nói cách khác, điện hạ thật sự đã nghe lời Trang phi nương nương, cũng muốn có một tiểu điện hạ rồi?
Nguyên Đức không dám nghĩ bậy, đè nén nghi hoặc trong lòng, cẩn thận theo vào trong.
Trên bàn tròn gỗ hoàng hoa lê bày kín các món ăn. Yến Tuyết Thôi tuy không nhìn thấy, nhưng mùi thức ăn đậm đà hòa lẫn trong không khí đã tràn vào mũi, thậm chí còn nhận ra được, phần lớn đều sắp xếp theo khẩu vị trước kia của hắn.
Chỉ là những năm gần đây hắn đã nhạt dần d*c v*ng ăn uống, sơn hào hải vị hay trà thô cơm đạm, với hắn cũng chỉ là để no bụng, chẳng có gì khác biệt.
Mất đi thị lực ảnh hưởng tới thính giác và khứu giác, vị giác cũng vậy. Hắn phân biệt ngũ vị rõ ràng hơn trước, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Chua ngọt đắng cay không mang lại kh*** c*m hay k*ch th*ch gì, thậm chí cảm giác không biết món tiếp theo là gì, mùi vị ra sao, thứ cảm giác ngoài tầm kiểm soát ấy còn khiến hắn vô cùng bực bội.
Dĩ nhiên những bực bội ấy không biểu hiện ra mặt, nhưng Nguyên Đức vẫn nhạy bén cảm nhận được không khí trầm lạnh mơ hồ.
Nhớ lại bài học vừa rồi, Nguyên Đức đưa bát đĩa và đũa bạc cho Trì Huỳnh, nở nụ cười nói: "Làm phiền Vương phi giúp điện hạ gắp thức ăn."
Trì Huỳnh khẽ sững, rồi đưa tay nhận lấy.
May mà buổi chiều rảnh rỗi, nàng cũng đã chuẩn bị cho bữa tối này, hỏi han phòng bếp về sở thích của Chiêu Vương, ghi nhớ từng món, phòng khi Chiêu Vương hỏi tới mà nàng lại không biết gì.
Nàng biết Chiêu Vương trước kia thích ăn cá, mỗi bữa đều có người gắp thức ăn. Vì vậy dù nay hắn đã mù, phòng bếp cũng không vì thế mà chỉ chuẩn bị những món dễ nhai nuốt, tránh xương tránh gai, mà vẫn sắp xếp theo sở thích cũ của hắn.
Trì Huỳnh trước tiên múc cho hắn một bát canh, "Điện hạ, món canh đậu phụ này dùng nước gà làm nền, nấu cùng cá ngân, giăm bông và sò khô, đậu mềm thơm ngấm vị, nước canh tươi mà không ngấy, điện hạ nếm thử, cẩn thận nóng ạ."
Yến Tuyết Thôi gật đầu nhận lấy, cười nói: "Đa tạ."
Tay hắn cầm đũa trắng lạnh thon dài, tựa như ngọc thượng hạng được điêu khắc, tư thế dùng bữa tao nhã thong dong, chậm rãi có chừng mực, là vẻ thanh quý ăn sâu trong cốt cách của dòng dõi hoàng gia.
Ánh mắt Trì Huỳnh vội vàng rời khỏi yết hầu đang khẽ chuyển động của hắn. Nhân lúc hắn uống canh, nàng lại gắp một miếng kim tễ ngọc khoái đặt vào đĩa hắn, "Món kim tễ ngọc khoái này, cá lư cắt mỏng trong suốt, trắng như ngọc, kim tễ cam vàng mềm dẻo, vị tươi ngon vô cùng."
Yến Tuyết Thôi đặt bát canh xuống, gắp một lát cá cho vào miệng, chậm rãi nếm thử, cuối cùng khóe môi nhếch lên: "Không tệ."
Trì Huỳnh lại liên tiếp gắp cho hắn mấy món, mỗi món đều tỉ mỉ miêu tả.
Nguyên Đức đứng bên toát mồ hôi lạnh. Điện hạ xưa nay coi trọng quy củ "thực bất ngôn, tẩm bất ngữ", khi bọn họ gắp thức ăn đều quen im lặng, đến cả tiếng đũa chạm bát cũng sợ khiến điện hạ không vui. Ai ngờ Vương phi lại nhỏ nhẹ nói liên hồi, may mà điện hạ nén tính tình, vẫn ôn hòa đáp lại, không nổi giận tại chỗ, xem như giữ đủ thể diện cho Vương phi.
Một bữa cơm xong xuôi, Yến Tuyết Thôi lại cảm thấy, dùng bữa dường như không phải chuyện khiến người ta chán ghét.
Giọng nói mềm mại ấy lướt qua bên tai, nói cho hắn biết tên từng món, dùng nguyên liệu gì, nhắc hắn món ngọt hay cay, nóng hay nguội. Hắn chậm rãi nhai nuốt, những món ăn thường ngày chẳng mấy hứng thú này bỗng như trở nên muôn vị.
Yến Tuyết Thôi uống nửa bát canh, đặt bát sen xuống, hỏi nàng: "Ẩm thực trong vương phủ thế nào, Vương phi dùng có quen không?"
Trì Huỳnh đáp: "Dùng quen ạ, thiếp không kén ăn."
Nàng vốn không cầu kỳ ăn mặc, thậm chí khi báo sở thích cho phòng bếp còn toàn nói những món Trì Dĩnh Nguyệt thích, để sau này Trì Dĩnh Nguyệt vào phủ trước sau không lệch, tránh sinh rắc rối.
Nàng vừa gắp thức ăn cho Chiêu Vương, vừa chậm rãi ăn, trong lòng tính toán gắp cho hắn nhiều thêm chút, kéo dài thời gian, kéo tới rất muộn, biết đâu đêm nay có thể khỏi phải viên phòng.
Nhưng bữa tối nào rồi cũng có lúc kết thúc.
Cuối giờ Dậu, Yến Tuyết Thôi súc miệng bằng trà thanh, Thanh Trạch cũng mang tới những thẻ tre hắn thường xem.
Sấu Ngọc Trai vốn cũng từng là phòng ngủ của Yến Tuyết Thôi, chỉ là sau khi mù lòa, hắn quen dưỡng thương ở Yến Quy Lâu, mà địa lao hắn thường lui tới cũng nằm dưới Yến Quy Lâu, về sau liền dứt khoát nghỉ lại ở đó.
Hôm nay Sấu Ngọc Trai được bố trí lại, Trì Huỳnh thấy trên giá đa bảo, bàn nguyệt nha, giá sách, ống đựng cuộn tranh đều thêm vào rất nhiều đồ dùng của Chiêu Vương, trong lòng càng thêm bất an.
Hắn đây là... định ở lâu dài sao?
Thanh Chi tiến lên nói, nước nóng trong tịnh thất đã chuẩn bị xong, mời nàng qua tắm.
Còn sau khi tắm xong sẽ làm gì, đã không cần nói rõ.
Trì Huỳnh nhìn Chiêu Vương đang nhàn nhã ngồi trên giường uống trà, đối phương quả thật không có ý rời đi, lòng nàng trĩu xuống, đành phải đi tắm trước.
Nghĩ tới hai vị chủ tử lần đầu cùng phòng, ngoài những nghi thức rườm rà, Phương Xuân cô cô và Thanh Chi đều chuẩn bị theo đúng tiêu chuẩn đêm động phòng hoa chúc.
Trì Huỳnh nhìn từng giỏ cánh hoa tươi và các loại cao hương thơm ngát, suy nghĩ một lát rồi dặn Thanh Chi: "Hôm nay không cần hoa và hương lộ đâu, ta vừa khỏi phong hàn, ngửi những mùi này vẫn thấy khó chịu."
Toàn thân thơm ngào ngạt, khó tránh khiến Chiêu Vương nghĩ nàng nóng lòng lấy lòng hắn. Nàng cần giảm bớt tối đa cảm giác tồn tại bên cạnh hắn, để hắn vừa không nhìn thấy dung mạo nàng, lại cũng không ngửi được mùi hương trên người nàng...
Đúng rồi, nàng còn phải mặc áo ngủ dày một chút, để sờ vào cũng thấy cồng kềnh khó chịu, cứ nói mình vừa khỏi phong hàn, sợ nhiễm lạnh...
Như vậy thì hắn còn có thể sinh ra hứng thú gì nữa chứ?
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Story
Chương 10: Trì hoãn được nhất thời, không thể kéo dài cả đời
10.0/10 từ 15 lượt.
