Sau Khi Linh Khí Sống Lại

Chương 7: Phát nổ

197@-
Edit + Beta: Basic Needs

………..

Không đề cập đến chuyện hỏng hóc bấy giờ do lão đạo sĩ làm, trước kia ông đối xử với A Điêu cũng không tệ. Do ông thường xuyên ra ngoài, A Điêu ở một mình trong rừng sâu núi thẳm, ít nhiều không được an toàn cho lắm. Vì thế có một cái camera đặc biệt được giấu đi để chuẩn bị có trước có sau, gậy gỗ trong phòng cô cũng là vật tự vệ.

Lúc trước sai nha không cần chứng cứ quay phim nên cô chẳng để lộ nó.

Chỉnh sửa video clip xong, cô nhanh chóng vào nhà để thu dọn đồ đạc.

Giấc sớm mai cô phải bỏ trốn.

Thứ nhất cô sợ đêm nay Tưởng Xuân lại nghĩ ra chuyện gì đó giày vò cô; thứ hai hôm nay người của sòng bạc vừa đi với nỗi ảo não thì buổi chiều lại trở mặt ngay, chắc chắn Tưởng Xuân giữa chừng biết được tin nên liên lạc với bọn họ. Như vậy lúc đám người Hồ Hỉ ở đạo quán, ở gần đó có người của Tưởng Xuân giám thị là chắc, không chừng ngày mai người kia sẽ lại tới nhìn xem cô. Dẫu cô có cô rời khỏi đạo quán vẫn bị tiếp tục theo dõi, thế là cô vĩnh viễn không thoát khỏi được đối phương.

Phải đi càng sớm càng tốt.

A Điêu không dám mang theo nhiều đồ, cô cầm một cái vali nhỏ. Song trong lúc thu dọn sách vở, có một tiếng lạch cạch, và một sợi dây chuyền vàng trong đống thư nằm rải rác trên mặt đất.

Có hình thỏi vàng ròng mang điềm may đầy tinh xảo và nhỏ nhắn.

Người lớn ai mà đeo cái này, là đồ của trẻ con, cũng là thứ cô mang khi còn bé; những lá thư này có ở đây do cô không thể gửi ra ngoài hoặc đã bị trả lại.

Ký ức của A Điêu đã không còn chứa sâu đậm những người từng là người nhà.

Dù sao nếu cô không cố ý suy nghĩ, nó cũng không tồn tại.

Từ trên cao nhìn chúng nó một hồi, cô vẫn khom lưng cất những lá thư và vòng cổ này vào trong hành lý.

Vừa nhét vừa tức giận làu bàu: “Chờ, chờ hết đi. Toàn bộ ức hiếp mình như thế, chờ về sau mình tu luyện thành công, bay trên rời chui xuống đất, không lẽ đánh không chết mấy người! Họ Tưởng, mở sòng bạc, chờ hết đi... Tôi sẽ chôn sống tất cả các người!”

Thu dọn hành lý của bản thân xong xuôi, cô lại chạy đến nhà kho chứa đồ linh tinh, bên trong là các món đồ mấy năm nay cô tích góp được. Cô lấy ra một ít đồ vật hình ống và hình hộp từ bên trong, bỏ vào trong túi chống thấm nước, sau đó ra khỏi nhà kho…

5 giờ sáng ngày hôm sau, mặt trời còn chưa ló, chân trời vừa mới lóe lên một chút màu trắng bạc, cuối cùng bóng đen nhỏ gầy đỏ mắt nhìn thoáng qua đạo quán cũ kỹ như vô cùng chẳng nỡ. Ấy nhưng cái bóng đến cuối vẫn khiêng vali gieo neo chạy trốn từ con đường nhỏ trong rừng lạnh lẽo.

(P1)

.....

Tám giờ sáng, trên con đường nhỏ có thềm đá của Kỳ Sơn, đám người Hồ Hỉ mang theo bánh mì trà sữa trên tay đã lên núi từ lâu. Có tên lười biếng, ngáp một cái rồi chửi bậy chỉ có mỗi một con nhóc mà cũng đáng để bọn họ dậy sớm.


“Nên biết hài lòng đi, so với những người nợ nần ngày xưa, nữ đạo sĩ nhỏ này xem như dễ xử lý nhất, hơn nữa cậu Tưởng đưa tiền cũng đủ rồi.”

“Ha ha, tao không hiểu tại sao cậu Tưởng lại gây khó dễ cho con nhóc này nữa.”

“Không biết, đoán chừng tâm tình không tốt, tối hôm qua lúc hắn gọi điện thoại cho tao thấy có vẻ âm u lắm, kêu tao vắt kiệt tiền trên người con nhỏ đó.”

Mấy người đã đến sân, vừa ăn cho xong bữa sáng vừa đạp cửa gọi người.

“Mẹ kiếp, không có ở đây?”

“Chó má, nó chạy rồi!”

“Lục soát cho kỹ, nhanh lên!”

Mấy người thật lòng bất ngờ không kịp đề phòng, đồng thời cũng cảm thấy hết sức mất mặt, không chịu tin mình đã để cho một con nhóc chạy trốn. Thế là ai nấy điên cuồng đạp cửa tìm kiếm.

Kết quả lại chẳng tìm thấy ai.

Tất cả mọi người đi ra, lộ ra biểu hiện hung ác.

“Xem ra chạy trốn thật.”

“Bị nhạn mổ mù mắt rồi.”

Hồ Hỉ bỗng nhiên nheo mắt lại, nhìn về phía gian nhà tranh bên cạnh. Hôm qua hắn đã phát hiện toilet trong chỗ đó do con nhóc dùng, bên trong chỉ có đồ của nó, thoạt trông sạch sẽ lắm; song nơi này còn có một lão đạo sĩ ở, cho nên...

Rất có thể người này đang trốn ở đây.

Hắn đá văng cửa gỗ của túp lều tranh.

Nơi này đúng là toilet, ngược lại bên trong cũng coi như trang trí hiện đại, có hết gạch men và vòi phun. Thế nhưng vừa nhìn đã biết ông già kia có dùng vì có mấy đồ cũ nát ở trong. Ở góc có một tấm ván gỗ lớn đậy gì đó.

Chẳng lẽ, phía dưới có người trốn hoặc có căn phòng bí mật?

Hồ Hỉ hướng bên ngoài la một tiếng, tiếp theo lặng lẽ xốc tấm ván gỗ lên, kế đó ngay lập tức…

.....


Cũng vào lúc 8 giờ sáng, xe buýt sớm dừng lại ở trạm trước quan phủ của huyện. Xe chạy đi rồi, sai nha đang trực ban thấy một thiếu nữ kéo vali đứng ở xa quan sát bên này.

Bộ dáng do dự lại rất mờ mịt cô đơn, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn điện thoại di động.

Trông thật đáng thương.

Đây không phải là lần đầu tiên A Điêu đến huyện, nhưng lại là lần đầu đến quan phủ. Cô biết toàn bộ quan phủ nước Đường Tống đều có chung một kiến trúc, cấu tạo như hùng ưng đen giương cánh, bên ngoài có thêm mái hiên làm bằng loại gỗ đặc thù.

Kiểu dáng giống nhau như đúc, khác biệt chỉ nằm ở kích thước và cảm giác vật liệu được sử dụng bên trong.

Huyện nhỏ đương nhiên là có ưng đen cấp thấp nhất, tuy nhiên thứ trông thấy được là kiến trúc bắt mắt nhất huyện cho dù huyện đã có không ít nhà cao tầng.

Quan phủ number 1 quyền thế.

Cho nên mỗi người đến quan phủ ít nhiều gì trong lòng cũng có tí hư vinh, huống chi là một cô gái trẻ.

Bởi vậy sai nha chạy ra.

(P2)

Sau khi nhìn thấy sai nha chạy tới, A Điêu vừa lúc nhìn thấy Hồ Hỉ chui vào nhà tranh từ camera trong điện thoại di động, trong khi mấy người còn lại trong sòng bạc thì ở ngoài nhà tranh dò xét. Cô nhét điện thoại vào trong túi, tay kia lại sờ một cái điều khiển từ xa trong túi và ấn nút.

Lúc nhấn xuống, trong lòng cô nghĩ thế này: Là do bọn họ ra tay trước, mình tự vệ bị động, không phải mang lòng ác ý tính kế người ta, cũng không phải vì có được giá trị năng lực niệm.

Nói đi nói lại, chả biết có bùng nổ giá trị năng lực niệm hay chăng…

Nhân tiện, điều khiển từ xa này thường được dùng để kiểm soát pháo hoa.

Sau khi nhấn xuống, chưa tới hai hoặc ba giây.

Từ Hồ Hỉ +80!

Từ Trương Lê +40!

Từ Hứa Đại Lực +45!

Từ...

Ôi, quả nhiên vẫn nổ, hơn nữa còn lại là nổ bung trời!

Năm người dùng một đợt này cho ngay hơn 260 giá trị năng lực niệm.

Dường như A Điêu nhìn thấy một làn sóng lớn linh khí bao lấy cô, nhưng cô lại kiểm soát niềm vui nhộn nhạo do sai nha đã đến.

“Em gái, có chuyện gì với em vậy? Có cần giúp gì không?””

“A, là em? A Điêu?”

Khi đạo quán lâu đời mình dùng làm nhà và từng làm bạn với mình hơn 15 năm bị một số vật liệu không thể miêu tả phun tung tóe và bao trùm, A Điêu đã có thể tự dùng tiếng khóc yếu đuối mà bảo với sai nha trẻ tuổi: “Anh sai nha ơi, em thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, em... Những người đó thật đáng sợ, nhà của em, nhà của em không còn rồi.”

Anh sai nha cảm thấy nếu như mình không an ủi cô, có thể cô sẽ khóc ngất trước cửa quan phủ.

.....

Năm phút sau, A Điêu ngồi ở phòng tiếp khách quan phủ, bưng sữa nóng do nữ sai nha đưa tới.

Mặc dù mắt còn đỏ nhưng cô chẳng còn khóc.

Ôm sữa nóng nhưng cứ mãi không uống.

Ngón tay thật tái nhợt, còn mơ hồ run rẩy.

Giọng nói của cô đứt quãng, tuy nhiên vẫn để cho các sai nha biết tình huống của mình.

“Ép em ký thỏa thuận nợ nần?!”

Thật ra lời kể của cô chẳng nhiều nhặn gì bởi lẽ video đã nói lên tất cả, bên trong còn có âm thanh.

Kiểm soát quyền tự do cá nhân để ép buộc ký nợ, ngay cả khi chuyển nhượng nợ nần thì đây cũng là chuyện phi pháp, huống chi số tiền không nhỏ.

Sai nha cao lớn bình tĩnh, không nói đôi lời đã đứng lên.

“Chuẩn bị hành động.”

Chỉ là một sòng bạc mà dám phách lối ương ngạnh như vậy, muốn lên trời đúng không?

.....

Sự phẫn nộ của đám sai nha vượt quá dự liệu của A Điêu. Nhưng cô nhanh chóng hiểu được vì sao khi bên trong phòng thẩm vấn và phòng đăng ký truyền ra rất nhiều tiếng động, đi tới đi lui toàn là dân chúng bận rộn, đủ các loại gào khóc.


Hiển nhiên quan phủ bận rộn khôn cùng, có thể từ tối hôm qua đã một mực phá án.

(P3)

Có rất nhiều sai nha ở đây, vẻ mặt ai nấy đều u ám, nào có phải vì liên tục tăng ca mà do tức giận gây ra.

Linh khí phục hồi liên lụy đến đủ loại sự kiện có nhiều người quyền quý ở trong đó, hơn nữa còn có đám quyền quý đến từ châu phủ bên kia. Họ sai rất nhiều nanh vuốt đến địa phương nhỏ tìm kiếm Thực Thể Gieo Linh, là những người mà những quan chức nhỏ như bọn họ không thể đụng tới.

Biết rõ kẻ làm việc ác là ai, nhìn khổ chủ kiện cáo, lại không có cách nào hỗ trợ duy trì chính nghĩa, hiển nhiên họ thấy khó chịu.

Bên trong thỉnh thoảng truyền đến tiếng khóc lả, thê lương đầy nỗi bất lực tố cáo tội ác của một số người.

Bị đánh, bị bắt nạt, đồ quý gia truyền bị cướp v.v...

A Điêu cúi đầu uống sữa tươi, không nhìn những người này.

Bởi vì tuổi còn trẻ lại trông có vẻ mỏi mệt, nữ sai nha sắp xếp cho cô đến phòng nghỉ ngơi trước, xuôi chuyện bắt được người ta còn phải để cho cô tới nhận biết.

So với những người báo án khác, vụ án của cô được xem là việc nhỏ và rất nhanh đã giải quyết được.

Trong phòng, A Điêu quan sát và phát hiện không có camera, hiển nhiên là phòng nghỉ của các sai nha. Nơi này không có giám sát thế nên cô chống đỡ nỗi khật khừ rã rời, mở điện thoại di động do dự có nên dùng phần mềm xem xét tình huống đạo quán hay không. Song, cuối cùng cô từ bỏ, nằm xuống và rơi vào giấc ngủ say.

Trên mạng toàn nói đồ ăn trong căng tin của quan phủ rất ngon, cô muốn thử xem.

Trước khi đi ngủ, cô thầm nghĩ: Có máy bay, đoán chừng mấy sai nha cũng sắp tới. Hôm qua cô đã tính toán thời gian bọn họ đi tới Kỳ Sơn.

Thế nhưng lúc mới mơ mơ màng màng buồn ngủ, bồn cầu nhắc nhở có một mảng năng lực niệm với giá trị bùng nổ dữ dội +++. Ấy vậy mà bên cống hiến cho cô năng lực niệm nào chỉ có 5 cái tên, tên người trong thôn cũng ở trong đó và bao gồm cả Trương Tam.

Hơn nữa danh sách liên tục tăng, trong đó phỏng chừng cũng có sai nha đang chạy tới.

À, là lỗi của cô, xin lỗi người trong thôn, xin lỗi chú Trương, xin lỗi anh sai nha.

Nếu có lần sau... Cô vẫn làm lại lần nữa.

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Ừm, thủ đoạn cho cái thứ kia nổ tung là lần dùng cuối cùng. Cái chính là tôi viết thì viết thế, chủ yếu là tôi cảm thấy dùng nó để có năng lực niệm là một bút đi thần kỳ. Nhưng không thể cố dùng nhiều, dù sao lão Vương cũng thấy như thế. Tôi hy vọng một số độc giả thiếu kiên nhẫn đừng lên án, có thể bỏ qua rồi xem tiếp. Tôi không có ý định mô tả chi tiết cho nên chỉ sơ lược nó thôi, ừ… Còn có phong cách bộ truyện này và lão Vương kém một chút so với bộ Cờ lê, chủ yếu do tính cách nhân vật chính. Tôi không muốn viết nhân vật tương tự, cho nên lão Vương là lão Vương, Chiêm Nhược là Chiêm Nhược mà A Điêu cũng chỉ là A Điêu. Hiện tại cô ấy chỉ là một nữ đạo sĩ nhỏ nghèo nhỏ tuổi, nhưng đoán chừng mấy bạn cũng có thể nhận ra tính cách cô ấy một chút. Này thì có chút diễn trò, tự mình cố gắng vươn lên, không có khí phách, năng lực tìm kế sinh nhai mạnh mẽ, vừa giả vờ ngây thơ mà bụng đầy âm mưu, tính tình nhỏ nhen. Chờ đến khi trưởng thành, những tính cách này đều sẽ... càng ngày càng mãnh liệt! Không thay đổi, tôi tuyệt đối không thay đổi đâu, ha ha.
Sau Khi Linh Khí Sống Lại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Linh Khí Sống Lại Truyện Sau Khi Linh Khí Sống Lại Story Chương 7: Phát nổ
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...