Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 596: Trạch Lâm (4)


Khương Noãn Noãn bị anh ôm trong lòng một lúc lâu, sau đó mới nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập như sấm. Bàn tay lớn phía sau lưng anh, cách lớp quần áo, cũng gần như làm tăng nhiệt độ cơ thể cô.


Cô nghiêng đầu, áp má vào vai anh, nhẹ nhàng thở ra một hơi, không ngừng tự nhủ rằng đây là một người bệnh, hơn nữa là bệnh chồng bệnh. Cô đang giúp người, và phải dập tắt những bong bóng màu hồng của phim thần tượng đang trồi lên trong đầu.


"Cái đó..."


"Hửm?"


"Trong túi quần cậu có cái gì vậy, nó chạm vào tôi rồi."


Trạch Lâm khựng lại, thò tay vào túi, lấy ra hai cây kẹo m*t và nhét hết vào tay cô.


Khương Noãn Noãn cúi đầu nhìn, chợt hiểu ra: "Cậu thích ăn kẹo à."


Không ngờ cậu ấm trông khó ở và thích làm quá này, lại thích ăn kẹo m*t một đồng một cây bán ở tiệm tạp hóa...


Cô lấy đi một cây, vì tư thế không tiện nên tạm thời cất vào túi.


Anh thì vùi vào hõm cổ cô, khẽ lẩm bẩm: "Cậu lúc nào cũng cho tôi."


Khương Noãn Noãn nghe thấy, tim cô vô cớ run lên, nhưng sau khi bình tĩnh lại cô nghĩ có lẽ anh bị sốt đến ngốc rồi, nhầm cô là người khác.


Tài xế xe đã gọi cho cô, đèn pha xe cũng theo đó chiếu sáng khu vực phòng y tế.



Xe đã đến.


Cô vội vã kéo người lên xe và đến bệnh viện. Có người đi ngang qua nhìn thấy, gọi một tiếng "Học tỷ!" Rồi ồi tiện tay mở cửa xe giúp cô: "Muộn thế này rồi mà chị còn ra ngoài à."


Ánh mắt hơi do dự của cậu ta đảo qua lại giữa hai người.


Khương Noãn Noãn: "Bạn học mới bị sốt, cảm ơn em nhé."


"À, không có gì, cần giúp đỡ em cũng có thể đi cùng..."


"Cút đi." Anh nghiêng đầu cắt ngang lời cậu ta trước, ở góc độ Khương Noãn Noãn không thể nhìn thấy, đôi mắt tối sầm kia tràn đầy địch ý và hung hãn, giống hệt một con chó dữ đang sủa điên cuồng vì lãnh thổ bị xâm phạm, khiến người ta rợn tóc gáy.


Khương Noãn Noãn còn chưa kịp nói lời xin lỗi, chàng trai đang đè lên người cô đã dùng chân đẩy nhẹ về phía trước, nửa đẩy nửa nhét cô vào trong xe, sau đó anh tự mình đè vào theo, một tay nắm chặt lấy cô, tay kia đóng cửa xe một cách chấn động.


Tài xế xe đằng trước lập tức không hài lòng, liếc nhìn qua kính chiếu hậu: "Cậu thanh niên này, làm ơn nhẹ tay chút. Xe hỏng thì ba mươi tệ tiền xe này không đủ tôi sửa đâu."


Anh khàn giọng, bực bội nói: "Một đống sắt vụn, hỏng đền cho ông."


Khương Noãn Noãn gần như nghẹt thở, cô không hiểu rốt cuộc anh là trầm cảm hay cuồng loạn, sao lúc nào cũng cáu kỉnh như vậy.


Cô dùng sức giật tay anh: "Cậu im miệng! Không được nói bậy nữa, nếu không tự mình đi!"


Anh khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn chàng trai vẫn còn đứng đó: "Cậu ta có ý đồ xấu với cậu."


Khương Noãn Noãn cố gắng kiềm chế mong muốn đảo mắt: "Phải phải phải, ở đây không một ai có ý tốt với tôi."



"Ngoại trừ tôi." Anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm cô trong bóng tối. Đèn đường thỉnh thoảng chiếu qua khuôn mặt đẹp trai nhưng âm u kia, ánh mắt dính chặt đến mức gần như kéo thành sợi.


Cô bị chặn họng, không nói nên lời, cái cảm giác kỳ quái rợn tóc gáy nhanh chóng lên men trong khoang xe chật hẹp. 


Khương Noãn Noãn ấn mặt anh, đẩy anh dựa sang bên kia: "Đừng lại gần tôi quá, tôi sợ bị lây bệnh."


Anh bất mãn r*n r*: "Không phải cảm lạnh."


"Cậu đâu phải bác sĩ, sao cậu biết. Yên lặng một lát đi, tôi cũng mệt rồi."


Hoàn toàn là bị anh hành hạ đến mệt.


Khương Noãn Noãn vốn dĩ không hy vọng lời khuyên của mình có tác dụng, nhưng một lúc sau, cô phát hiện Trạch Lâm thực sự đã im lặng. Bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy cô, ngay cả khi cô thử rút tay ra, anh cũng sẽ siết chặt hơn.


Khương Noãn Noãn đành bỏ cuộc, quay đầu nhìn anh một cái. Đèn cầu vượt vừa vặn chiếu từng vòng qua, mi mắt rủ xuống, dựa vào cửa sổ xe, đôi mắt hơi khép hờ nhìn cô vầng sáng thỉnh thoảng lướt qua mái tóc vàng, nửa khuôn mặt đẹp như thiên sứ.


Yết hầu anh chuyển động, anh thẳng người dậy, rồi lập tức đổ về phía cô, cằm tựa vào thái dương cô, cơ thể mềm nhũn như không có xương.


"Cửa sổ xe rách nát đụng vào đau đầu."


Lời nói thẳng thừng khiến tài xế không nhịn được, liếc nhìn về phía sau.


Sinh viên đại học ngày nay thật là vô lễ!


Khương Noãn Noãn cũng mệt mỏi không muốn động đậy nữa, cô dựa vào đó cam tâm tình nguyện bị anh dính chặt như một món đồ trang trí.



Cả đoạn đường kéo dài đến bệnh viện, cô định đỡ Trạch Lâm đi đăng ký khám bệnh trước, vừa đi đến phòng cấp cứu, một bác sĩ đi ngang qua bỗng quay đầu lại, đi được vài bước thì gọi anh với vẻ nghi ngờ: "Trạch Lâm?"


Khương Noãn Noãn quay đầu: "Là cậu ấy."


Trả lời xong câu này, họ cứ như thể nhận được một "thẻ xanh" của bệnh viện, được nâng lên thành VIP ngay lập tức, một mạch đưa thẳng anh vào phòng bệnh bằng dịch vụ đặc biệt.


Trong số những người đến còn có một bác sĩ trưởng khoa mang bảng hiệu Thần kinh. Khương Noãn Noãn liếc mắt đã hiểu ngay.


Việc gia thế Trạch Lâm không hề đơn giản là thật và việc bệnh tật trên người anh không chỉ là trầm cảm cũng là thật.


Khi khám cho anh, bác sĩ liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người vài lần, bất đắc dĩ ho nhẹ một tiếng, cố gắng nhẹ nhàng nói với anh: "Bỏ tay ra được không? Tôi cần khám sơ bộ cho cậu."


Khương Noãn Noãn không có thái độ tốt như vậy, thấy anh không phản ứng, cô đánh thẳng vào cổ tay anh: "Tay tôi sắp tê cứng rồi."


Ánh mắt anh lóe lên, từ từ buông tay ra: "Cậu đợi tôi ở bên cạnh, tôi không quen nơi này."


Khương Noãn Noãn: "..." Anh cũng phải giả vờ à?


"Tôi ở ngay cửa, bác sĩ khám xong tôi sẽ vào."


Một lát sau, bác sĩ tâm thần cũng bước ra khỏi phòng, nhẹ giọng hỏi cô: "Tình hình ở trường học thế nào? Trạch Lâm có quen không? Không có sự cố bạo lực nào chứ?"


Khương Noãn Noãn lắc đầu: "Không." Cô lại hỏi: "Nhưng giáo viên chủ nhiệm nói với tôi cậu ấy bị trầm cảm và cần phải cẩn thận. Nhưng tôi cảm thấy không giống lắm, có vẻ hơi hung hăng."


Bác sĩ lộ vẻ khó xử, dù sao thì hiện nay rất ít trường học nhận những bệnh nhân có nguy cơ cao như vậy. Quyền lực sau lưng Trạch Lâm rất lớn, ông không dám nói nhiều, chỉ nói: "Cậu ấy đã điều trị ở nước ngoài một thời gian. Gần đây có dấu hiệu cải thiện rõ rệt, nếu em nhận thấy điều gì không ổn, hãy cố gắng tự bảo vệ mình."



Không phải bảo vệ Trạch Lâm, mà là khuyên cô tự bảo vệ mình...


Khương Noãn Noãn nhìn vẻ mặt "tôi cũng có nỗi khổ, em tự lo cho mình đi" của bác sĩ, xoa trán.


Thôi được rồi, hiện tại ngoài việc cảm thấy anh có ác cảm với đàn ông và lời nói hơi khó nghe, cũng không có chuyện gì khác...


Khoan đã, ánh mắt Khương Noãn Noãn dừng lại, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ông: "Không phải là điều tôi đang nghĩ chứ?"


Gần đây tin tức liên tục xảy ra, về những cậu bé chưa thành niên bị người thân quấy rối, để lại vấn đề tâm lý suốt đời.


Bác sĩ đau buồn gật đầu: "Đúng là điều em đang nghĩ, phải tuyệt đối chú ý an toàn."


Khương Noãn Noãn nghĩ đến vẻ ngoài thiên thần của Trạch Lâm, vô cùng kinh ngạc. Cô phải dựa vào tường bên ngoài để trấn tĩnh một lúc lâu, sau đó mới càng khẳng định suy đoán của mình hoàn toàn đúng.


Thảo nào anh lại ghét đàn ông đến vậy, cũng không thích giao tiếp với người cùng giới. Hoàn toàn là do tinh thần bị kích động nên mới phải ngụy trang thành một con nhím.


Cô phải giữ kín bí mật này và bảo vệ lòng tự trọng của anh.


Đợi bác sĩ đặt ống truyền nước biển cho Trạch Lâm đi ra, nói với cô rằng chỉ là cảm lạnh đột ngột gây sốt, không có gì đáng ngại, Khương Noãn Noãn thu xếp cảm xúc, bước vào trong.


Mặc dù cô đã cố tình che giấu, nhưng sự đồng cảm trong mắt cô vẫn bị Trạch Lâm đang nằm trên giường bệnh nhìn thấy. Với những tổn thương nghiêm trọng của kiếp trước, một trong những di chứng còn sót lại là anh rất thích quan sát những biểu cảm nhỏ nhặt của người khác. Ánh mắt đồng cảm từng dành cho người tàn tật, giờ đây lại xuất hiện y hệt trên người Khương Noãn Noãn.


Không biết vị bác sĩ kia đã nói gì với cô, khiến cô có sự thay đổi này.


Anh theo phản xạ kéo chăn bông xuống, để lộ đôi chân lành lặn dưới ống quần cho cô thấy: "Tôi không sao."


Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Story Chương 596: Trạch Lâm (4)
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...