Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 44: Không phải chiếc nhẫn dành cho cô


“Vì sao tôi phải đỡ anh ta?” Khương Noãn Noãn cảm thấy người này thật vô lễ, lạnh nhạt nói:


“Chim non có ngã nhiều lần thì mới biết bay.”


Lời cô không to cũng không nhỏ, nhưng lọt vào tai Trạch Lâm lại khiến hắn đột nhiên quay mặt, đôi mắt xám nhạt lập tức dâng tràn căm ghét cực độ.


“Joeliyn!” Hắn gào lên, giọng chất chứa hận thù khắc cốt ghi tâm.


Khương Noãn Noãn sững người, chưa kịp đáp lại.


“66, đừng có giả chết nữa, sao anh ta biết cái tên tôi dùng khi còn làm nhà thiết kế trang sức?”


[Để tôi xem… À, vì thế giới đã dung hợp rồi, nên rất nhiều thân phận trùng chéo. Nói chính xác hơn thì ở đây cô không phải thế thân của Phó Dĩnh, mà là kẻ gánh tội, dùng để tiêu hao cảm xúc của Trạch Lâm.]


“???” Khương Noãn Noãn há hốc miệng.


Hệ thống 66 tiếp tục giải thích:


[Trước khi Phó Dĩnh gặp chuyện, cô ấy từng đặt riêng một món trang sức ở chỗ cô. Trên đường đến xưởng của cô lấy chiếc nhẫn kim cương trị giá cả chục triệu thì bị bắt cóc. Tin tức bị lộ ra từ nhân viên trong xưởng của cô. Dù cô đã đuổi kẻ đó đi và còn tống vào tù, nhưng cũng quá muộn rồi.]


Ngay lập tức, Khương Noãn Noãn nhớ lại lần đầu tiên Trạch Hằng trong xe hỏi cô thích gì, cô đã trả lời là thích thiết kế trang sức.


“Vậy tức là Trạch Lâm biết tôi là Joeliyn, thì Trạch Hằng cũng biết Khương Noãn Noãn chính là Joeliyn?” Cô cau mày, cảm thấy bao rắc rối dồn đến cùng lúc.


“Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi! Sao cô dám xuất hiện ở đây!” Trạch Lâm giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.


Nói thẳng ra thì đó là lỗi nhân viên của cô, chứ đâu phải lỗi của chính cô, hắn có gì mà giận chó đánh mèo?



Khương Noãn Noãn hừ nhẹ, quay người muốn bỏ đi. Nhưng mới đi được nửa bước thì cô sững lại.


Trạch Hằng trở về rồi.


Anh từ ban công đẩy cửa bước xuống, đi vội vàng. Quản gia phía sau sợ anh ngã xuống bậc thang nên cứ lo lắng níu lấy. 


Cảnh đó làm Noãn Noãn cũng thấy tim treo lơ lửng, cô vội chạy đến.


“Trạch Hằng!” Cô gọi.


Còn chưa kịp giúp đỡ, người đàn ông ôn nhu kia đã trực tiếp vòng tay qua vai cô, hơi thở toàn mùi thuốc sát trùng và dược liệu phả lên người cô.


“Em không sao chứ?” Anh cụp hàng mi dài xuống, giọng đầy quan tâm.


Chỉ mấy giây ngắn ngủi, bên kia Trạch Lâm đã không kịp với tới xe lăn, cả người ngã nhào xuống đất, vô cùng chật vật.


Khương Noãn Noãn càng không hiểu nổi thái độ của Trạch Hằng. Nhưng khóe mắt thoáng thấy Trạch Lâm ngã giữa bụi hoa hồng, cô lập tức nói:


“Tôi tất nhiên không sao, mau đi đỡ Trạch Lâm đi, anh ta ngã rồi.”


Một người mất một chân thì có thể làm gì được cô chứ? Xung quanh toàn là hoa hồng, ngã xuống chắc chắn bị gai đâm chi chít. Nghĩ vậy, cô lại nảy sinh chút thương cảm.


Trạch Hằng cau mày: “Cậu ta vẫn không chịu mang chân giả à?”


Quản gia vừa chạy tới vừa đáp: “Đúng vậy, đã mấy ngày nay cậu ấy không chịu mang.”


“Đưa cậu ta vào trong.”


Ngón tay Trạch Hằng siết chặt vai Noãn Noãn, dẫn cô lên ban công: “Xin lỗi, để em nhìn thấy cảnh này.”



Vừa đặt chân lên ban công, cô liền đối diện với ánh mắt của Phó Thi Lưu đứng phía sau cửa kính.


Vẻ dịu dàng trên mặt đối phương thoáng nứt vỡ khi nhìn thấy cảnh Trạch Hằng và Khương Noãn Noãn vai kề vai.


“Các người…” Giọng cô ta run nhẹ.


Ngay trước khi Noãn Noãn kịp giãy ra, Trạch Hằng đã thu tay lại, mày mắt nghiêm lạnh, giọng mang theo tức giận ôn hòa:


“Trạch Lâm ở vườn hồng ngã, còn suýt làm khách bị thương. Vẫn chưa tìm được bảo mẫu mới sao?”


Thực ra cách vài mét như vậy thì không thể làm cô bị thương.


Khương Noãn Noãn liếc anh một cái, muốn mở miệng nhưng cuối cùng vẫn im lặng.


Phó Thi Lưu giấu cảm xúc, ánh mắt lại rơi trên người Khương Noãn Noãn, mang chút áy náy:


“Vẫn chưa. Tính khí của cậu ấy anh không lạ gì, đến cả công ty môi giới Philippines cũng liệt tên cậu ấy vào danh sách đen rồi.”


“Cậu ta không thể cứ thế mãi được. Còn giáo sư tâm lý mời đến thì sao?” Trạch Hằng hiếm khi lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.


“Không ai chịu tới, tôi vẫn đang nghĩ cách.” Phó Thi Lưu lắc đầu, rồi đưa ánh mắt dò xét về phía Khương Noãn Noãn.


Cô ta cho rằng Khương Noãn Noãn tới đây để tố cáo chuyện cô ta và Cố Đình Yến? Nhưng Trạch Hằng đã biết từ trước rồi, nói ra chỉ khiến người khác thêm chán ghét.


“Cô Khương, mục đích cô đến đây hôm nay là gì?” Phó Thi Lưu hỏi, giọng mang chút châm biếm.


Khương Noãn Noãn đáp thẳng: “Tôi đến để ký hợp đồng chế tác nhẫn đôi cho tiên sinh.”


“Nhẫn?” Phó Thi Lưu sững người, ánh mắt nhìn sang Trạch Hằng thoáng hiện rõ sự bất mãn:



“Anh muốn cô ta làm nhẫn cho chúng ta? Tôi không cần.”


Một chiếc nhẫn cưới cùng tờ giấy hôn thú đã cắt đứt cô ta với Cố Đình Yến. Giờ thêm cả nhẫn đôi, nếu tin đồn lan ra, anh ấy sẽ càng xa cô ta hơn.


Nghe cô ta từ chối, sắc mặt Trạch Hằng vẫn không gợn sóng, chỉ mỉm cười ôn hòa với Khương Noãn Noãn:


“Đi theo tôi vào thư phòng, chúng ta bàn thêm chi tiết hợp đồng.”


Khương Noãn Noãn gật đầu, đi theo anh.


Phó Thi Lưu đứng tại chỗ hồi lâu, mới nhận ra một chuyện.


Con nhỏ thiên kim giả này từ khi nào biết thiết kế trang sức? Trong giới hình như chưa từng nghe ai nhắc đến.



Bước vào thư phòng, Khương Noãn Noãn không vòng vo:


“Anh biết chuyện của Trạch Lâm có liên quan đến tôi, nên mới nhờ tôi thiết kế nhẫn sao?”


“Không. Chỉ có Trạch Lâm từng gặp em, còn tôi thì chưa.” Anh xoay người, gương mặt tinh tế lại khôi phục vẻ dịu dàng thường có.


Thấy cô không tin, thậm chí còn cảnh giác, giọng anh càng nghiêm túc:


“Sức khỏe tôi không tốt, lúc Phó Dĩnh gặp chuyện ở Pháp đều do Trạch Lâm và nhà họ Phó xử lý. Tôi chưa từng gặp em.”


Lời này rất thật. Nhìn gương mặt bệnh tật kia, Khương Noãn Noãn suy nghĩ rồi tin hơn nửa phần.


Cô giải thích:



Như vậy, việc lần đầu gặp mặt cô không nhận ra hắn cũng hợp lý.


Trạch Hằng gật đầu: “Tôi hiểu, lỗi không ở em. Người gây chuyện đã ngồi tù rồi.”


Anh đưa bàn tay thon dài ra trước mặt cô, ôn nhu nói:


“Bây giờ có thể cho tôi xem hợp đồng không?”


Khương Noãn Noãn lấy hợp đồng và bản phác thảo đưa hắn, trong lòng vẫn vướng mắc.


“Nhưng vợ anh nói không cần.”


Vậy cô còn phải làm nhẫn nữ sao? Hay đổi từ nhẫn đôi thành một món trang sức cá nhân?


Ngón tay trắng ngần của Trạch Hằng lật vài trang, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt nhìn cô đầy ý cười:


“Tôi có nói đó là làm cho cô ta sao?”


“…” Khương Noãn Noãn cứng họng.


Ánh mắt anh như những sợi bông mềm mại, ôn nhu mà vô hại, nhưng nếu không cẩn thận sẽ quấn chặt khiến người ta nghẹt thở.


Khương Noãn Noãn vội lái sang chuyện khác:


“Được thôi, tôi không có quyền xen vào chuyện riêng của khách hàng. Nhưng nhẫn trơn không có khóa, tôi cần đo vòng tay của anh và bạn gái anh.”


Nói rồi, cô lấy dụng cụ từ túi ra.


Trạch Hằng thuận thế đưa tay ra trước mặt cô, nhưng không để lơ lửng, mà thẳng thắn đặt vào lòng bàn tay cô.


Bàn tay Khương Noãn Noãn khẽ run, nhưng theo nghiệp vụ, cô vẫn giữ lấy, bắt đầu đo chiều rộng và vòng ngón tay của anh.


Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Story Chương 44: Không phải chiếc nhẫn dành cho cô
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...