Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm

Chương 163: Tính toán


Ván thứ hai, gieo được điểm lớn nhất là một cô gái trẻ, còn thấp nhất lại là Cố Thời Châu, chẳng liên quan gì tới Khương Noãn Noãn.


Màn phạt này, thú vị hơn hẳn.


Cô gái đứng dậy, hỏi Cố Thời Châu:


“Thật lòng hay mạo hiểm?”


“Thật lòng.”


Trên mặt cô ta hơi lộ ra thất vọng:


“Được thôi, trong tất cả mọi người ở đây, anh muốn "làm" với ai nhất?”


Cố Thời Châu nhướng mày, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua cô gái bên cạnh mình rồi quay lại, thong dong buông một chữ:


“Cô.”


Cả bàn ồn ào, cô gái mặt đỏ bừng, đẩy ly rượu về phía hắn:


“Vậy tối nay đi chung nhé?”


Cố Thời Châu uống một hơi, cười khinh khỉnh:


“Đó là câu hỏi kế tiếp.”


Khương Noãn Noãn nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng lại thêm một dấu chấm hỏi cái thiết lập đào hoa này rốt cuộc đã làm đến mức nào, sao lại khó đoán như thế?


Sau đó vài ván, cô may mắn thoát được, chỉ uống thêm hai ly, rồi lấy cớ đi vệ sinh.


Cố Thời Châu nhìn theo bóng lưng cô, uống xong cũng đứng dậy đi theo, còn cô gái lúc nãy cũng lén bám sau.


Bách Lương hút thuốc mà nhìn, cười như xem kịch. Hàng Phán Hạ thấy vết son còn vương trên mặt anh ta, trong lòng nhói một cái, nhưng vẫn giả vờ thản nhiên cướp điếu thuốc từ tay anh ta, tự mình rít một hơi.


Khương Noãn Noãn rửa tay xong, cũng nghĩ ra đối sách - tốt nhất nên chơi thêm vài ván nữa, thăm dò xem cái “thiết lập đào hoa” này của Cố Thời Châu sâu tới mức nào.



Cô vừa định bước ra thì ngoài hành lang vang lên giọng một cô gái, kèm theo tiếng tháo khóa thắt lưng.


“Anh làm gì vậy? Không muốn em hầu hạ sao?”


Cô gái ngồi xổm trước đôi chân dài, tay bị Cố Thời Châu nắm chặt. Hắn cúi người, ngón tay khẽ vuốt qua đôi môi đỏ mọng của cô ta, giọng lười nhác:


“Tôi thích sạch sẽ.”


Cô ta sững người:


“Vậy em lau son đi?”


“Valentine hôm đó, ở tiệc bể bơi, tôi thấy cô rồi.” Cố Thời Châu bôi vệt son đỏ dính trên ngón tay lên cổ áo cô ta, đôi mắt đào hoa mơ hồ:


“Tiệc loạn 20 người, trong đó chỉ có 3 phụ nữ, kể cả cô.”


Nụ cười của cô gái lập tức đông cứng:


“Anh nói tôi dơ bẩn?”


Cố Thời Châu cười, vỗ nhẹ mặt cô ta, đứng thẳng dậy:


“Lời trên bàn rượu không tính. Về tiếp tục chơi đi.”


Khương Noãn Noãn trong lòng thầm cảm thán thế giới người lớn chìm trong tiền và d*c v*ng, quả thật… loạn đến đáng sợ.


Đợi cô ta đi rồi, Khương Noãn Noãn mới từ nhà vệ sinh bước ra. Cố Thời Châu ngậm điếu thuốc, hai tay đang cài lại thắt lưng bị kéo lỏng, dáng vẻ đầy lêu lổng.


Hắn quay đầu bắt gặp ánh mắt cô, híp mắt lại:


“Hôm nay sinh nhật tôi, mà em lại tay không đến?”


Khương Noãn Noãn cười nhạt, giọng châm chọc:


“Tôi tặng thì anh cũng chẳng để mắt. Bao nhiêu mỹ nữ kia còn chưa đủ cho anh? Hay phải cộng thêm cả Phó Thi Lưu mới đủ?”


Hắn lấy điếu thuốc khỏi khóe môi, nhíu mày:



“Hôm đó không phải cố ý bỏ em lại.”


Chuyện bất ngờ, hoàn toàn là phản xạ theo bản năng, lúc tỉnh lại thì cô đã biến mất.


Khương Noãn Noãn giơ tay làm động tác ngừng:


“Ai cũng có mối tình đầu khó quên, tôi hiểu. Nhưng tôi không có hứng nghe anh kể chuyện cũ.”


Cố Thời Châu nhìn bóng lưng cô rời đi, mắt sâu thẳm ẩn giấu sóng ngầm.


Khó quên mối tình xưa?


Hừ.


Nói cũng không sai.


Khương Noãn Noãn quay lại bàn, người đàn ông phía sau cũng về, mặt lạnh.


Bách Lương ôm lấy Hàng Phán Hạ:


“Chơi thêm mấy ván nữa? Hay đi bơi?”


Cố Thời Châu ngồi xuống, một tay gác lên lưng ghế, nhìn như sắp vòng qua ôm Khương Noãn Noãn. 


Cô chẳng để ý, cầm xúc xắc lên lắc.


Lần này cô thua điểm nhỏ nhất, chọn mạo hiểm.


Điểm cao nhất chính là cô gái vừa bị từ chối, vốn đã phát hiện ánh mắt Cố Thời Châu nhiều lần dừng trên người Khương Noãn Noãn.


Cô ta khéo léo, không muốn mạo phạm ai, bèn cười nói:


“Nhảy xuống hồ bơi, hoặc… hôn một cái lên môi anh Thời Châu của chúng ta.”


Khương Noãn Noãn sớm đã tính đến tình huống tệ nhất.


Nếu nhảy xuống bể bơi, khả năng khiến Cố Thời Châu đau lòng mà tăng hảo cảm quá thấp, trừ khi cô suýt chết đuối mới k*ch th*ch được. Nhưng cô đâu rảnh liều mạng.



Cân nhắc một hồi, điện thoại rung lên.


Cố Đình Yến nhắn hỏi cô đang ở đâu.


Khương Noãn Noãn lập tức lóe sáng trong đầu, gửi nhanh địa chỉ câu lạc bộ, bảo anh tới đón, rồi dứt khoát chọn phương án thứ hai.


Cô cất điện thoại, đứng dậy hỏi người đang ngồi dựa trên sofa:


“Xin mạo phạm một chút?”


Cố Thời Châu dập tắt điếu thuốc, ngẩng cằm:


“Lại đây.”


Khương Noãn Noãn đứng trước mặt hắn, cầm một quả anh đào trên bàn. Cô nhấc chân, đặt ngay lên phần ghế sofa sát cạnh đùi dài của hắn.


Giày mũi nhọn đen và dáng chân cong dài, lập tức khiến bầu không khí thêm vài phần mập mờ.


Cô cúi xuống, ngón tay móc lấy cổ áo hắn khẽ kéo về phía mình, gần như chạm vào sống mũi cao.


Ánh mắt giao nhau, đôi môi chỉ cách vài cm, hơi thở hòa quyện, rượu nồng và hương đào giao thoa.


Mùi hương quấn quýt nơi chóp mũi khiến mắt Cố Thời Châu lóe biến hóa, cơ bụng vô thức căng chặt.


Khương Noãn Noãn không hôn thật, mà khẽ lùi lại, dùng quả anh đào lướt qua môi hắn, để lại vệt nước trong.


Cô áp sát tai hắn, hơi thở nóng rực vương lên vành tai, còn cắn nhẹ chiếc khuyên thánh giá đen.


Hơi thở Cố Thời Châu lập tức loạn nhịp, nhịp tim dồn dập truyền vào bàn tay cô đặt trên ngực.


Khóe môi Khương Noãn Noãn nhếch lên, thì thầm chỉ để hai người nghe:


“Cố Thời Châu, dù sao chúng ta cũng chẳng phải người tốt. Lén sau lưng anh trai anh chơi trò vụng trộm với tôi, anh nói xem…”


“Có phải rất k*ch th*ch không?”


Quả anh đào lúc này nhét vào miệng hắn, răng vừa cắn, vị chua ngọt bùng nổ.



Hệ thống 66: [Alipay nhận 1,5 tỷ! Hảo cảm của Cố Thời Châu 25%! Má ơi má ơi má ơi, tăng tận 7 điểm!!]


Mục đích đạt rồi, Khương Noãn Noãn lập tức rút chân, tách xa. Cố Thời Châu cũng thả mình xuống sofa, mặt cứng đờ, chưa kịp hoàn hồn.


Khương Noãn Noãn quay sang cả bàn:


“Ăn quả anh đào đi, còn hôn thì thôi. Tôi…”


Cô dừng lại, cúi xuống nhìn người đàn ông bị mình kéo áo xộc xệch, khẽ cười:


“Tôi chỉ hôn khi đã xác định quan hệ thôi. Tự phạt hai ly.”


Nói xong cô cạn liền hai ly rượu mạnh, bầu không khí bị màn trêu đùa cực hạn của cô kéo l*n đ*nh điểm.


Mọi người càng chơi càng hưng phấn.


Đúng lúc tin nhắn Cố Đình Yến báo đã đến.


Không màng giữ lại, Khương Noãn Noãn khoác áo, mỉm cười nói với mọi người:


“Có người tới đón, tôi xin phép đi trước.”


Cô quay người rời đi, dứt khoát y như lúc ban ngày rời khỏi phòng hóa trang.


Trên đường, trong đầu 66 vẫn gào ầm:


[Sao cô chưa bị đánh chết vậy! Lẽ ra phải bị tát rồi chứ! Sao còn tăng hảo cảm nữa!!]


“Cậu rất mong tôi bị đánh à?”


66 ho nhẹ, mấy cái xúc tu xoắn xoắn:


[Cũng không hẳn… chỉ là không theo kịp não cô thôi.]


Khương Noãn Noãn bấm thang máy, chậm rãi bước vào:


“Phó Thi Lưu giờ đã ly hôn, độc thân rồi. Nhất định sẽ tìm tới Cố Đình Yến và Cố Thời Châu. Nhưng với Cố Đình Yến thì cô ta đã ăn mấy quả đắng, chắc chắn sẽ dồn mục tiêu sang Cố Thời Châu.”


Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Truyện Sau Khi Làm Thế Thân Cho Bốn Đại Boss, Tôi Kiếm Trăm Tỷ Mỗi Năm Story Chương 163: Tính toán
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...