Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 57: Bốn mùa của họ


Hai tháng trước đám cưới, cửa hàng ở phố cổ phía Nam đã hoàn tất sửa sang và khai trương. Không lâu sau đó, công việc kinh doanh bùng nổ. Dụ Từ, với tư cách là người lập kế hoạch dự án cho cửa hàng mới, đã nhận được một khoản tiền thưởng lớn và một lần nữa nhận được thông báo thăng chức từ sếp Lý.


Lần này cô không từ chối, từ Trưởng nhóm kế hoạch lên chức Quản lý, lương cũng tăng gấp đôi.


Người của Đông Hỏa và Dự Thượng sau đó cũng biết về mối quan hệ của họ. Dụ Từ đã công khai chia sẻ, tặng kẹo mừng và thiệp mời cho tất cả mọi người trong bộ phận kế hoạch, tặng cả cho sếp Lý, và nhận được những lời chúc phúc chân thành từ họ.


Mọi thứ đều đang trở nên tốt đẹp hơn. Đón lấy cơn gió nóng bỏng của mùa hè, đám cưới của Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu đã đến.


Họ đặt một khách sạn ở trung tâm thành phố. Khách mời đa số là họ hàng bên phía Dụ Từ, còn bên Cận Hoài Tiêu chủ yếu là bạn bè của anh, bác sĩ Kỷ Tuân cũng đến dự.


Dụ Từ dậy từ rất sớm để trang điểm. Khi thay váy cưới, Lâm Kim Miên và An Vận vào giúp một tay. Bộ váy này cô chọn cùng Cận Hoài Tiêu, kiểu cúp ngực khoe khéo xương quai xanh và bờ vai thanh tú, khăn voan rất dài rủ xuống đất, chân váy rộng xòe bồng bềnh.


Cô đứng ngoài cửa, khi cánh cửa lớn dần mở ra, Dụ Từ vẫn không nén nổi lo lắng, hít sâu vài hơi. Ánh sáng từ bên trong hắt ra, qua khe cửa đang mở chậm rãi, cô nhìn thấy Cận Hoài Tiêu trong bộ vest đen lịch lãm.


Váy cưới của cô và vest của Cận Hoài Tiêu đều là đồ đặt may riêng. Anh vốn dĩ đã là giá treo quần á di động, dáng người cao ráo, lưng thẳng tắp. Đứng ở cuối con đường nhìn cô, dù khoảng cách xa như vậy, Dụ Từ vẫn nhận ra anh đang mỉm cười.


Vì ba Dụ Từ đã mất, cô không có trưởng bối đưa vào lễ đường. Người dẫn chương trình cầm loa, nhiệt tình hô lớn: "Mời chú rể đi đón cô dâu của chúng ta!"


Dụ Từ ôm bó hoa nhìn anh bước tới. Ban đầu anh đi bộ, nhưng chỉ vài bước đã bắt đầu chạy, mười mấy giây sau đã đứng trước mặt cô. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn ngập ý cười, niềm vui sướng nồng đượm như sắp tràn ra ngoài khiến Dụ Từ không thể phớt lờ.


Sau đó Cận Hoài Tiêu nhỏ giọng nói: "Tiểu Từ, em đẹp lắm."


Dụ Từ nghiêng đầu, khăn voan sau đầu cũng khẽ đung đưa. Cô giơ tay khoác lấy cánh tay anh, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: "Cận Hoài Tiêu, anh cũng rất đẹp trai."


Tiếng nhạc vang lên, họ cùng bước vào lễ đường. Dụ Từ nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh vẫn giống như chàng thiếu niên năm nào. Đám cưới mà cô từng diễn tập trong lòng rất nhiều lần, cuối cùng cô cũng đã đợi được rồi.


Cận Hoài Tiêu đeo nhẫn cho cô, Dụ Từ cũng đeo chiếc nhẫn nam vào tay anh. Bốn mắt nhìn nhau, Dụ Từ híp mắt cười, sà vào lòng anh.


Anh thì thầm bên tai: "Anh yêu em, Tiểu Từ." Dụ Từ ôm chặt lấy eo anh, mỉm cười đáp lại: "Em cũng yêu anh, Cận Hoài Tiêu."


Vào tháng Chín, Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu đi hưởng tuần trăng mật. Sau mười ngày nghỉ phép kết thúc, cô quay lại với công việc. Cô vừa thăng chức, gần đây lại tiếp nhận một dự án mới nên cần xử lý rất nhiều việc, gần như ngày nào cũng tăng ca đến hơn chín giờ tối.


Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành khá thuận lợi, hiếm khi cô được tan làm đúng giờ. Dù đã vào thu nhưng thời tiết vẫn rất nóng. Rời khỏi phòng điều hòa, một luồng nhiệt phả thẳng vào mặt. Dụ Từ cầm xấp tài liệu, giơ tay quạt quạt, nhìn thấy chiếc xe đang đỗ bên kia đường.


Cô mỉm cười, bước nhanh về phía anh, mở cửa ghế phụ ngồi xuống. Cận Hoài Tiêu đưa cho cô một ly trà hoa quả đá. "Nóng không em?"


Dụ Từ bưng ly trà uống hai ngụm, nước đá xuống bụng khiến cô mát mẻ hơn hẳn. Cô thở hắt ra một hơi dài rồi mới trả lời: "Có anh đến đón thì không nóng nữa."



"Vậy làm việc có mệt không?"


"Mệt, nhưng rất vui."


Cận Hoài Tiêu cũng cười, nghiêng người qua giữ lấy cằm cô, cúi xuống ghé sát: "Để anh nếm thử xem có ngọt không."


Anh mổ nhẹ lên môi cô rồi hơi ngẩng đầu lên. Dụ Từ hỏi: "Ngọt không anh?"


"Ừm..." Cận Hoài Tiêu nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Không ngọt bằng Tiểu Từ."


Nói điêu. Dụ Từ không nén nổi cười, đẩy vai anh ra: "Về nhà thôi, tránh ra nào." Cận Hoài Tiêu không nhịn được, hôn thêm bảy tám cái lên môi cô, cho đến khi trêu cô phát cáu mới chịu thôi, ngoan ngoãn lái xe về nhà.


Điều hòa trung tâm ở nhà đã được bật sẵn nên không thấy nóng. Dụ Từ vừa vào cửa thay giày xong liền nằm bẹp xuống sofa, giơ tay vẫy vẫy Cận Hoài Tiêu, dùng giọng điệu nũng nịu: "Lại đây bảo bối, cho em ôm cái nào."


Cận Hoài Tiêu bước tới. Sofa rất rộng, anh nằm xuống cạnh cô. Dụ Từ rúc vào lòng anh, đôi tay tự giác vòng qua eo anh, dường như mọi mệt mỏi trong ngày đều tan biến. Cả hai không nói gì, Cận Hoài Tiêu nhẹ nhàng vuốt tóc cô, để cô yên tâm nghỉ ngơi trong lòng mình.


Nằm một lát, Dụ Từ loay hoay ngẩng đầu hôn lên cằm anh: "Anh ăn cơm chưa? Em ăn ở công ty rồi." Cận Hoài Tiêu cúi đầu mũi chạm mũi với cô: "Chiều nay anh đi tiếp khách có ăn một chút rồi. Em có đói không?" Dụ Từ cũng không đói, vậy là hôm nay họ không cần làm cơm tối nữa. Cô lại vùi đầu vào ngực anh: "Xin lỗi anh, em bận nốt thời gian này thôi, xong việc em sẽ dành thời gian cho anh."


Từ lúc đi trăng mật về, Dụ Từ chưa cùng Cận Hoài Tiêu xem một bộ phim nào, cũng chưa từng hẹn hò lần nào. Cận Hoài Tiêu tựa cằm l*n đ*nh đầu cô, khẽ cọ cọ nói: "Tiểu Từ, đừng thấy áy náy. Anh xót em làm việc mệt, nhưng anh cũng mong em được tỏa sáng trong lĩnh vực mình yêu thích. Vậy nên em cứ yên tâm làm việc đi, anh không thấy buồn đâu."


Dụ Từ cười khẽ, cô mặt Cận Hoài Tiêu lên: "Em là đang kiếm tiền nuôi anh đấy nhé." Cận Hoài Tiêu siết chặt eo cô: "Được, em nuôi anh."


Dụ Từ bò trên người anh, chủ động hôn lên môi anh. Cận Hoài Tiêu cạy mở môi cô, quấn lấy đầu lưỡi, nụ hôn nồng nhiệt khiến bầu không khí dần thay đổi. Chiếc áo sơ mi voan đang sơ vin bị kéo ra, bàn tay anh luồn vào trong. Đến phút cuối, Dụ Từ vỗ vai anh: "Vào phòng tắm, tắm trước đã."


Cận Hoài Tiêu bế cô vào phòng tắm. Ở đó có một chiếc bồn tắm tròn rất lớn, đủ cho hai ba người nằm. Đây là món đồ Cận Hoài Tiêu tự tay chọn và vận chuyển từ nước ngoài về. Ban đầu Dụ Từ chỉ nghĩ anh thừa tiền mới mua cái to thế này, đến khi thực sự dọn vào ở mới hiểu ra cái tâm tư thầm kín của ai kia.


Lần nào anh cũng l*t s*ch cô trước, nhìn Dụ Từ co rúm trong góc bồn tắm, anh mới chậm rãi cởi từng cúc áo sơ mi rồi tùy tiện ném xuống sàn. Dụ Từ trợn mắt nhìn anh tự c** s*ch đồ. Anh luôn chú trọng rèn luyện, người cao gần 1m9 tỉ lệ rất đẹp, vai rộng eo hẹp, cơ bắp săn chắc mượt mà. Theo từng nhịp thở, những đường gân xanh nơi bụng dưới khẽ giật giật.


Cô vội quay mặt đi. Rõ ràng đã nhìn thấy nhiều lần rồi, biết dáng người anh đẹp, nhưng khi tỉnh táo cô vẫn không dám nhìn chằm chằm. Cận Hoài Tiêu mỉm cười, bước chân vào bồn tắm, bế cô đặt ngồi trên người mình, nghiêng đầu hôn lên cổ cô. Bàn tay thon dài múc nước tưới lên người cô, rõ ràng là đang giúp cô tắm rửa nhưng lại giống như đang thỏa thích khám phá cơ thể cô hơn.


Tầm nhìn của Dụ Từ dần mờ mịt, tiếng r*n r* đứt quãng, vòng eo khi cong lên khi hạ xuống, bị anh vây hãm không cách nào chạy thoát. Cuối cùng cô cắn chặt vào vai anh, th* d*c. "Xong... xong rồi."


Cận Hoài Tiêu cười khẽ, vén lọn tóc bết mồ hôi bên thái dương cô, với tay lấy chiếc kệ cạnh bồn tắm, trong ngăn kéo nhỏ đã chuẩn bị sẵn đồ: "Bảo bối, đeo giúp anh." Dụ Từ cắn môi nhận lấy, chậm rãi xé ra. Sau đó cô bị anh kéo vào cơn sóng tình, chỉ có thể ôm chặt lấy anh, nghe tiếng th* d*c của hai người đan xen. Bàn tay bám chặt vai anh dùng lực đến nỗi lòng bàn tay đau rát vì những thớ cơ săn chắc.


Hơn một tiếng sau, Dụ Từ được Cận Hoài Tiêu bế ra khỏi phòng tắm. Cô cuộn tròn trong lòng anh, gương mặt đỏ bừng. Vừa được đặt xuống giường cô đã định lăn sâu vào trong chăn, Cận Hoài Tiêu cười giữ lấy cổ chân kéo cô lại, đẩy chân cô lên cao. "Chạy đi đâu? Mới mười giờ, mai thứ Bảy em không đi làm, còn có thể thêm hai lần nữa."


Cận Hoài Tiêu cúi người áp xuống, lại xé một cái mới. "Vợ ơi, hai giờ mình hãy ngủ."


Dụ Từ nghe vậy, đôi mắt đỏ hoe lại bắt đầu mắng anh. Đáng ghét Cận Hoài Tiêu. Cái người vừa đáng hận vừa đáng yêu Cận Hoài Tiêu.



J: [Bảo bối, mẹ gọi chúng mình về nhà ăn cơm. Hôm nay anh xử lý một đơn hàng nên về muộn một chút, em cứ về trước nhé.]


Đã ngủ dậy chưa: [Được ạ.] (Kèm gấu nhỏ dán dán)


Sau khi bận rộn qua giai đoạn đầu, công việc của Dụ Từ về sau đã bớt bận hơn. Dù lượng việc cần xử lý nhiều hơn lúc làm trưởng nhóm nhưng cô có thể đi làm và tan làm đúng giờ, rất ít khi phải tăng ca.


Hơn sáu giờ cô quẹt thẻ tan làm, quấn chặt chiếc áo khoác dày. Vì mấy ngày nay tuyết rơi nên cô không lái xe mà đi tàu điện ngầm. Công ty và nhà đều gần ga tàu, đi bộ mười phút là tới. Đến cổng khu nhà anh trai, cô rẽ vào cửa hàng mua một thùng sữa trẻ em cho Kiều Kiều.


Đẩy cửa vào nhà, tiếng hoạt hình vang lên trước tiên, sau đó từ góc tường thò ra một cái đầu nhỏ. Kiều Kiều nấp sau tường cười với cô: "Cô ơi!" Dụ Từ thay giày, đặt thùng sữa xuống, cúi người ôm lấy Kiều Kiều đang lao vào lòng mình: "Kiều Kiều bảo bối, nhớ cô không?"


Kiều Kiều gật đầu lia lịa: "Nhớ, rất nhớ ạ!"


Dụ Từ bế con bé lên hôn một cái. Dụ Thần đeo tạp dề bước ra, tựa vào tường nhìn cô: "Chồng em đâu?"


"Em vừa hỏi rồi, đang trên đường ạ."


Dụ Từ đặt Kiều Kiều xuống, đưa thùng sữa cho Dụ Thần: "Nấu xong cơm chưa anh?"


Dụ Thần nhận lấy sữa: "Mới bắt đầu nấu thôi. Em đói chưa? Lấy cho em mấy viên thịt ăn lót dạ nhé?"


"Dạ thôi, em không đói."


Dụ Từ xắn tay áo đi theo sau Dụ Thần vào bếp: "Mẹ ơi, để con giúp mọi người nhặt rau."


Lâm Kim Miên cũng đang trên đường về. Trong bếp giờ chỉ có Từ Hà, Dụ Thần và Dụ Từ. Kiều Kiều lại quay ra phòng khách xem TV. Dụ Thần đang hầm canh gà, Từ Hà bước tới đứng cạnh Dụ Từ, hỏi cô: "Dạo này con còn uống thuốc không?"


"Dạ còn."


Dụ Từ gật đầu. "Thuốc tâm thần phải dùng lâu dài, cần củng cố một thời gian để đảm bảo ổn định mới có thể dừng. Con đang ở giai đoạn giảm liều ạ."


"Mẹ yên tâm, con hiện giờ rất tốt, đã lâu rồi không bị các triệu chứng cơ thể nữa. Củng cố thêm một năm nữa là con định dừng thuốc rồi." Trạng thái của cô rất tốt. Một hai năm nay Từ Hà không dám đi đâu xa, luôn ở lại Ninh Trạch bên cạnh cô.


Từ Hà vẫn không yên tâm: "Vậy với Hoài Tiêu dạo này thế nào, nó có cãi nhau với con không?" Lần này, Dụ Thần vốn đang im lặng bỗng bật cười, vặn nhỏ lửa, nhìn em gái một cái.


"Cận Hoài Tiêu cãi nhau với nó? Mẹ nên lo là con gái mẹ kiếm chuyện với nó thì có."


Dụ Từ giơ tay định đánh anh: "Anh im đi, sao anh cứ bênh người ngoài thế!"


Dụ Thần không tránh, bị Dụ Từ đánh một cái. Từ Hà cũng vỗ nhẹ lên vai con trai: "Tiểu Từ nhà mình tính tình tốt lắm, anh nói gì thế hả."



Dụ Từ nũng nịu khoác tay Từ Hà: "Đúng thế, con có bắt nạt anh ấy đâu."


Ba người vừa trò chuyện vừa làm việc. Dụ Từ chỉ biết rửa rau, làm xong việc của mình cô liền ra phòng khách chơi với Kiều Kiều. Dụ Thần ra ngoài đón Lâm Kim Miên. Cơm nước xong xuôi vừa vặn hơn tám giờ, Cận Hoài Tiêu cũng về đến nơi. Trên chiếc áo khoác đen dài vẫn còn vương những bông tuyết chưa tan. Anh thay giày, tháo khăn quàng cổ. Dụ Từ đi dép lê chạy tới. "Chẳng phải tuyết ngừng rồi sao? Bên ngoài lại mưa tuyết à?"


"Ừ, tự nhiên lại rơi." Cận Hoài Tiêu bước tới, tranh thủ lúc không ai chú ý, cúi đầu ngậm lấy môi dưới của cô m*t nhẹ, thì thầm: "Vợ ơi, anh nhớ em quá."


"Làm gì vậy!" Dụ Từ vội lùi lại một bước, bịt miệng quay đầu nhìn. Dụ Thần và Lâm Kim Miên chưa vào, Từ Hà ở trong bếp, Kiều Kiều xem TV, không ai chú ý đến họ. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì cánh cửa phòng vừa đóng lại mở ra từ bên ngoài. Dụ Thần và Lâm Kim Miên đứng ngoài cửa, nhìn hai người đang chắn lối đi liền im lặng một thoáng rồi đồng thanh hỏi: "Hai đứa làm gì thế?"


Dụ Từ ấp úng giải thích: "Không có gì ạ, anh ấy mới về, em... em giúp anh ấy treo áo." Cô cuối cùng cũng tìm được việc để làm, nhón chân tháo chiếc áo khoác của Cận Hoài Tiêu treo lên.


Dụ Thần nhìn cô với ánh mắt kỳ quặc, dắt Lâm Kim Miên vào nhà, lầm bầm: "Hai đứa tránh ra xem nào, cứ chắn hết cả lối."


Dụ Từ lần này không cãi anh, kéo Cận Hoài Tiêu vào bếp giúp Từ Hà bưng thức ăn ra. Mọi người rửa tay rồi ngồi vào bàn. Dụ Từ ngồi cạnh Cận Hoài Tiêu, rót nước trái cây giơ lên: "Lâu lắm nhà mình mới ngồi đủ thế này, nâng ly đi ạ."


Cả nhà không ai uống rượu nên liên hoan đều dùng nước trái cây. Kiều Kiều cũng cầm hộp sữa của mình giơ lên làm bộ làm tịch: "Con cũng muốn nâng ly!" Sự ngây ngô của trẻ con lập tức khuấy động bầu không khí, mọi người đều cười rộ lên cô ly.


Trong bữa ăn vẫn là những câu chuyện phiếm. Kiều Kiều giơ bàn tay nhỏ: "Cô ơi, con lại nhận được hoa hồng nhỏ này!"


"Thế à? Kiều Kiều bảo bối của cô giỏi thế cơ à?"


Dụ Từ véo nhẹ cái má phúng phính của con bé: "Vậy mai cô lại mua bánh ngọt cho con nhé, được không?"


"Dạ được ạ!"


Từ Hà gắp thức ăn cho Dụ Từ, lườm Kiều Kiều một cái: "Cô út tốt với con như vậy, sau này con có đối xử tốt với cô không?"


Kiều Kiều đồng ý ngay: "Sau này Kiều Kiều kiếm được tiền sẽ mua nhà to cho cô, rồi thuê hẳn mấy chuyên gia dinh dưỡng cho cô, để cô được ăn thật no, bữa nào cũng được ăn món ngon."


Dụ Từ cười đến mức không ngẩng đầu lên được, tựa vào vai Cận Hoài Tiêu, vỗ vai người cũng đang cười bên cạnh: "Cô đã có một chuyên gia dinh dưỡng riêng rồi, trình độ nấu ăn đẳng cấp thế giới luôn."


Cận Hoài Tiêu cũng góp lời: "Cơm nước mấy chục năm tới của cô út đều do dượng bao thầu rồi. Kiều Kiều lớn lên nhớ thường xuyên đến thăm dượng với cô là cô vui rồi."


Kiều Kiều nghiêng đầu: "Vậy con sẽ mua nhà ở cùng khu với cô và dượng, để ngày nào cô cũng thấy Kiều Kiều."


Con bé thật sự quá đáng yêu. Dụ Từ cô khuôn mặt nhỏ của nó lên, chạm trán với nó, hai cô cháu dùng tông giọng nũng nịu nói chuyện với nhau: "Được nhé, cảm ơn thiên thần nhỏ Kiều Kiều."


Mọi người đều cười vui vẻ.


Ngoài cửa sổ sát đất tuyết đang rơi, trong nhà bật sưởi ấm áp vô cùng. Cả nhà vây quanh bàn ăn, vừa ăn vừa nói cười rôm rả, xua tan cái lạnh giá của mùa đông.



Cận Hoài Tiêu nắm tay cô, cúi xuống nhìn Dụ Từ. Cô mặc đồ kín mít, quàng cả khăn của anh, mái tóc hạt dẻ phủ đầy những bông tuyết li ti.


"Tiểu Từ, lạnh không em?"


Dụ Từ nhấc bàn tay hai người đang đan vào nhau: "Không lạnh ạ, có người sưởi tay cho em rồi."


"Lạnh thì phải bảo anh nhé." Cận Hoài Tiêu nắm tay cô nhét vào túi áo khoác của mình.


Lúc này đường phố vắng người, họ giẫm lên lớp tuyết mỏng chậm rãi bước đi. Dụ Từ vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng, hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi hương thanh khiết thuộc về anh. Cô híp mắt cười, bàn tay trong túi áo gãi gãi vào lòng bàn tay anh.


Cận Hoài Tiêu hỏi: "Sao thế, lạnh à?"


Dụ Từ bỗng đứng khựng lại, xoay người đứng đối diện với anh, đôi mắt cong tít nhìn anh chăm chú. Sau đó cô bỗng nũng nịu nói: "Bảo bối, em thích anh quá đi mất."


Bình thường cô toàn gọi thẳng tên, thỉnh thoảng bị anh trêu mới gọi "chồng", gọi "bảo bối" thường là khi đang làm nũng. Lần này cũng không ngoại lệ. Cận Hoài Tiêu không nhịn được cười, cúi xuống hôn lên mặt cô rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô: "Lên đi."


Dụ Từ hớn hở leo lên lưng để anh cõng. Khăn quàng cổ của anh đã nhường cho cô, anh giờ chỉ mặc chiếc áo khoác dài lịch lãm bên ngoài áo len cổ chữ V màu đen, để lộ chiếc cổ cao gầy.


Dụ Từ tháo bớt một vòng khăn quàng đang quấn trên cổ mình, vòng qua cổ Cận Hoài Tiêu, bao bọc làn da trần của anh bằng hơi ấm từ cơ thể cô.


Cô ghé tai anh hỏi: "Ấm không anh?" Cận Hoài Tiêu đáp: "Ấm, ấm lắm."


"Ấm là tốt rồi, anh ấm thì em cũng ấm."


Dụ Từ ngồi vững trên lưng anh, đôi chân thon dài khẽ đung đưa. Cận Hoài Tiêu giẫm lên lớp tuyết dày, để lại một dãy dấu chân dài phía sau.


Tuyết rơi đầy trên người hai người, hơi thở hóa thành màn sương trắng tan dần trong không trung. Ánh đèn đường hai bên tỏa sắc vàng ấm áp, những bông tuyết hiện rõ mồn một dưới ánh đèn.


Dụ Từ chợt nghĩ, mùa đông cũng thật đẹp.


Năm ngoái, họ gặp lại vào cuối xuân, mùa hạ chạy về phía nhau để làm hòa, mùa thu nắm tay nhau đi đăng ký kết hôn, và mùa đông bắt đầu sửa sang tổ ấm tương lai.


Năm nay, mùa xuân họ dọn về nhà mới, mùa hạ tổ chức đám cưới, mùa thu đi trăng mật, và mùa đông cùng nhau về nhà ngoại.


Bốn mùa luân chuyển, mỗi mùa đều có ý nghĩa riêng. Đối với hai người, bất kể mùa nào, ý nghĩa mà nó ban tặng chính là tình yêu. Tình yêu hòa vào gió xuân, tan trong tiếng ve kêu, hóa thành chiếc lá rụng trong mưa bụi, lại trở thành những bông tuyết bay bay.


Dụ Từ ôm chặt Cận Hoài Tiêu, áp mặt vào vai anh, dịu dàng nhưng kiên định nói: "Em yêu anh."


Bước chân Cận Hoài Tiêu khựng lại một thoáng. Sau đó, anh xốc cô lên cho chắc chắn rồi tiếp tục bước về phía trước. Theo làn gió thổi tới là giọng nói cũng dịu dàng không kém của anh:


"Anh cũng yêu em, Tiểu Từ."


Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Story Chương 57: Bốn mùa của họ
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...