Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 47: Cận Hoài Tiêu, em nhớ anh


Dụ Từ và Cận Hoài Tiêu quay về khách sạn khi đã hơn mười giờ tối. Lúc này nhóm An Vận đã ăn xong và về phòng, Dụ Từ dẫn Cận Hoài Tiêu vào phòng mà lòng thấp thỏm, thầm may mắn vì không có ai đột ngột bước ra hành lang.


Cận Hoài Tiêu rửa tay xong, bắt đầu giúp cô lồng bộ ga gối mới.


Dụ Từ không giúp được gì, đứng bên cạnh hỏi: "Cái đó... khi nào anh đi?"


"Lát nữa anh đi, em có quần áo nào cần giặt không, anh mang về."


Bây giờ đã quá muộn, từ trấn Giang về Ninh Trạch mất hai tiếng, anh về đến nhà chắc cũng gần một giờ sáng. Dụ Từ do dự nói: "Hay là anh ở lại trấn Giang một đêm?"


Cận Hoài Tiêu dừng động tác, nghiêng đầu nhìn cô, nhướng mày: "Hửm?"


"Thì... ở lại một đêm thôi mà." Dụ Từ bị anh nhìn đến mức bối rối, lùi lại một bước: "Khách sạn này chắc vẫn còn phòng trống, anh đi thuê một đêm đi."


Thấy cô ngượng ngùng, Cận Hoài Tiêu cũng không nỡ trêu tiếp, anh cười cười rồi tiếp tục trải ga giường: "Không trêu em nữa, lát nữa anh lái xe về, sáng mai còn phải họp với mọi người."


Sau khi dọn dẹp xong, Dụ Từ đưa một cái túi cho anh: "Chỉ có hai chiếc áo khoác dày và quần dài là chưa giặt thôi."


Cô đưa đồ rất tự nhiên, thời đại học Cận Hoài Tiêu đã giúp cô giặt quần áo suốt bốn năm trời.


"Được, giặt xong anh mang lại cho em." Cận Hoài Tiêu nhận lấy, trước khi đi còn giúp cô kiểm tra lại cửa sổ lần nữa, xách theo những món đồ cần mang về.


Anh đứng ở cửa, ánh đèn trên đỉnh đầu hắt xuống từ phía sau, bóng hình anh bao trùm lấy Dụ Từ. Cô vuốt lại mái tóc, khẽ dặn dò: "Vậy anh lái xe chậm thôi, về đến nhà nhớ nhắn tin cho em."


"Ừm, được." Cận Hoài Tiêu đáp rất sảng khoái nhưng vẫn đứng yên không nhúc nhích.


Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh: "Sao anh chưa đi?"


Cận Hoài Tiêu nghiêng đầu, hỏi cô: "Chẳng lẽ không có quà chia tay gì sao?"


Dụ Từ khẽ ho một tiếng, đứng im lặng một lúc như đang đắn đo.


Cận Hoài Tiêu mỉm cười, chủ động tiến lên một bước. Ngay khi anh vừa giơ tay định chạm vào cô, người trước mặt đã nhón chân lên, in một nụ hôn mềm mại lên má anh. Anh thậm chí có thể cảm nhận được hơi ấm và đường cong đôi môi cô.


Dụ Từ lùi lại một bước: "Xong rồi đấy, anh đi đi."


Cận Hoài Tiêu điềm nhiên hạ bàn tay đang giơ lên xuống, ánh mắt tối lại đôi chút. Anh nhìn cô đứng lặng lẽ trong bóng râm của mình, giống hệt như năm xưa, mỗi lần trước khi chia tay, cô đều nhón chân hôn lên môi hoặc má anh, thứ mà cô gọi là "quà chia tay".


Dụ Từ đã nghĩ chệch đi, thực tế thứ anh cần chỉ là một cái ôm.


Nhưng nghĩ chệch đi có vẻ lại tốt hơn.


Cận Hoài Tiêu cúi người, tranh thủ lúc cô chưa kịp phản ứng, anh cũng hôn một cái lên má cô rồi rời đi ngay lập tức.



Anh đứng thẳng người dậy, trầm giọng nói: "Có qua có lại."


Dụ Từ: "..."


Cô lườm anh một cái, nhanh chân mở cửa đẩy anh ra ngoài: "Anh về sớm đi cho khuất mắt, đáng ghét."


Cánh cửa đóng lại, Dụ Từ trông thật tuyệt tình. Cận Hoài Tiêu bật cười, xách đồ rời đi.


Tiếng bước chân ngoài hành lang biến mất, Dụ Từ quay đầu nhìn căn phòng. Giường đã trải ga mới, bàn ghế sạch sẽ, trên bàn trà bày sẵn đồ ăn vặt, nhưng căn phòng giờ chỉ còn lại một mình cô, đột nhiên thấy có chút không quen.


Ngày mai phải đi một huyện khác để khảo sát hạt tiêu, Dụ Từ cũng chưa ngủ ngay. Sau khi uống thuốc, cô mở máy tính xem lại bản kế hoạch và tra cứu thêm tư liệu trên mạng.


Lâm Kim Miên gọi video cho cô, Dụ Thần cũng ở bên cạnh.


Dụ Thần hỏi: "Em có muốn xem Kiều Kiều không? Hôm nay nó còn hỏi cô út khi nào về đấy."


Dụ Từ đã gần một tuần không gặp Kiều Kiều, cô và con bé hiếm khi xa nhau lâu như vậy, mấy ngày nay cứ hay nhớ đến con bé.


"Kiều Kiều ngủ chưa anh?"


"Ngủ rồi, nó vừa nằm xuống không lâu."


Dụ Thần và Lâm Kim Miên hé cửa phòng Kiều Kiều. Trên chiếc giường nhỏ chất đầy gấu bông, Kiều Kiều đắp chăn ngay ngắn, trong lòng ôm một con cừu nhỏ bằng bông. Đồng hồ sinh học của con bé rất chuẩn, vì mai phải đi học nên thường cứ đến giờ là ngủ.


Dụ Từ nhìn con bé qua màn hình một lúc, sợ làm con thức giấc nên bảo anh chị ra ngoài.


"Tiền em còn đủ tiêu không?" Dụ Thần ngồi xuống sofa hỏi.


Dụ Từ đáp: "Đủ mà, em có tiền tiết kiệm."


Lâm Kim Miên ghé sát vào ống kính: "Tiểu Từ, nếu không đủ nhất định phải bảo anh chị nhé."


Dụ Từ dở khóc dở cười, gần như lần nào gọi điện họ cũng hỏi câu này. Cô chỉ đành kiên nhẫn trả lời: "Thật sự đủ mà, lương em cũng đâu có ít, đi làm mấy năm cũng tích được một khoản, anh chị yên tâm."


Sau vài lần cam đoan, Dụ Thần và Lâm Kim Miên mới thôi hỏi.


Dụ Từ hỏi: "Mẹ đâu rồi ạ?"


Từ Hà vẫn chưa về quê. Trước đây bà lên chỉ ở vài ngày, chắc vì lo cho cô nên đã ở lại Ninh Trạch gần một tháng rồi.


Lâm Kim Miên nói: "Mẹ sang bên căn hộ của em ở rồi. Hôm nay thời tiết đẹp, mẹ mang chăn đệm của em ra phơi, rồi dọn dẹp nhà cửa lại cho em."


Dụ Từ ngẩn ra, lòng thắt lại vì xúc động: "Em tự làm được mà, sao mẹ không nghỉ ngơi chút đi?"


Dụ Thần hừ một tiếng, ngả người ra sofa: "Ngày nào em cũng bận tối mắt, lấy đâu ra thời gian mà dọn dẹp?"



Dụ Từ lầm bầm: "Em có mà."


Cô lo cho Từ Hà nên trò chuyện với anh chị thêm vài câu rồi cúp máy. Vốn định gọi cho mẹ nhưng giờ đã gần mười hai giờ, bà thường ngủ sớm, không chắc bà đã ngủ chưa nên cô nhắn tin WeChat trước.


Đợi hai mươi phút không thấy Từ Hà trả lời, Dụ Từ chắc chắn bà đã ngủ.


Vừa định đi vệ sinh cá nhân thì Cận Hoài Tiêu nhắn tin tới.


J: [Anh về đến nhà rồi, Tiểu Từ.]


Đã ngủ dậy chưa: [Vâng, anh nghỉ ngơi sớm đi, chúc ngủ ngon.]


J: [Được, em cũng ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.]


Dụ Từ nhắn xong liền vào phòng tắm. Vệ sinh xong cô lên giường nằm, trong chăn có mùi thơm thoang thoảng của nước giặt, bộ ga gối mới vừa mềm vừa thơm, không còn là loại vải hơi cứng và cô nề của khách sạn.


Cô nằm một lát rồi mới cầm điện thoại đang sạc lên. Vốn định lướt video một chút cho dễ ngủ, không ngờ video đầu tiên hiện ra lại là một vlog của một blogger, kể về hành trình xuyên suốt thời thanh xuân.


Kết thúc câu chuyện là cảnh blogger gửi đi tờ giấy ghi chú Thi đại học cố lên và nhận lại được một tờ giấy khác.


Thi đại học cố lên, đề gì cũng làm được nhé!


Cảm ơn, cùng nhau cố gắng.


Đoạn kết câu chuyện vlog không nói rõ họ có ở bên nhau hay không, không ai biết cả.


Dụ Từ xem hết đoạn video hai phút, rồi lật tìm trong album ảnh tấm ảnh chụp tờ giấy ghi chú của mình. Tờ giấy cô và Cận Hoài Tiêu cùng viết khi đi ăn hủ tiếu xào năm ấy, nét chữ của hai người hoàn toàn khác biệt. Chữ Cận Hoài Tiêu mạnh mẽ, rắn rỏi, chữ Dụ Từ thì thanh tú, ngay ngắn.


Hai người họ, một người đỗ Đại học Hải Thành, một người đỗ Đại học Công nghiệp Hải Thành, hai trường chỉ cách nhau mười mấy phút đi xe đạp, gần như là học cùng trường. Dường như từ lúc quen nhau năm mười sáu tuổi cho đến khi chia tay năm hai mươi hai tuổi, cô chưa từng xa Cận Hoài Tiêu quá lâu.


Cô bỗng nghĩ, nếu sau kỳ thi đại học năm đó Cận Hoài Tiêu không tỏ tình thì sao, liệu họ có ở bên nhau không?


Dụ Từ không chắc chắn lắm. Cô không biết nếu Cận Hoài Tiêu không mở lời, liệu cô có chủ động nói ra không?


Trong lúc thẫn thờ, ánh mắt cô mất tiêu cự, không ngừng tìm kiếm những ký ức cũ để tìm cho mình một câu trả lời.


Một tiếng thông báo tin nhắn giòn giã cắt ngang dòng suy nghĩ.


J: [Tiểu Từ, không biết em đã ngủ chưa. Anh muốn nói là, thực ra hai năm trước anh cũng từng quay lại Nhất Trung trấn Giang. Anh đến vào buổi chiều, bác bảo vệ nói chúng ta đã đến kẻ trước người sau. Lúc đó anh không biết em cũng đến, giờ nghĩ lại anh thấy rất hối hận.]


[Nếu anh đến sớm hơn một chút, nếu chúng ta gặp nhau, có lẽ lúc đó anh đã nghĩ thông suốt hoàn toàn, không thể chịu nổi cuộc sống thiếu em thêm nữa và bắt đầu theo đuổi em lại từ đầu rồi. Chỉ trách bản thân anh đã làm lãng phí thời gian, anh xin lỗi.]


[Hôm nay cũng rất thích em, chúc ngủ ngon, Tiểu Từ.]


Nếu Dụ Từ đi muộn hơn một chút, gặp Cận Hoài Tiêu của buổi chiều hôm đó, có lẽ trong hai năm qua họ đã sớm làm lành rồi.



Dụ Từ nhìn tin nhắn của anh, lòng bàng hoàng.


Cuộc đời đôi khi cứ luôn bỏ lỡ nhau như vậy. Họ đã bỏ lỡ nhau rất lâu, giờ có thể hội ngộ, đây có phải là cơ hội ông trời ban cho không?


Khoảng thời gian đó cô đã rất buồn, trên đường về trấn Giang cứ khóc mãi. Ngày hôm đó cô thực sự rất muốn có Cận Hoài Tiêu ở bên cạnh.


Bây giờ, cô cũng có chút nhớ Cận Hoài Tiêu.


Lúc này đã là một giờ sáng, Dụ Từ trực tiếp gọi điện thoại cho anh.


Ba giây sau, đầu dây bên kia bắt máy.


Giọng Cận Hoài Tiêu thanh lãnh, không có chút vẻ buồn ngủ nào: "Tiểu Từ?"


Dụ Từ không nói gì, chỉ muốn nghe giọng anh.


Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, đột nhiên hỏi: "Em đang buồn sao?"


Rõ ràng là câu hỏi, nhưng ngữ khí lại rất khẳng định.


"Sao thế, hôm nay có chuyện gì không vui à, hay là gặp ác mộng? Đừng nghĩ quẩn nhé, đợi anh một lát, anh sang chỗ em ngay."


Giọng Cận Hoài Tiêu trở nên vội vã, Dụ Từ nghe thấy tiếng bước chân, cô đoán chắc anh đang thức đêm tăng ca chuẩn bị cho cuộc họp ngày mai.


Dụ Từ cuối cùng cũng lên tiếng: "Cận Hoài Tiêu, anh đừng đến."


Cận Hoài Tiêu đã mở cửa phòng: "Anh đi ngay đây, đợi anh một tiếng rưỡi thôi."


"Anh đừng đến, em chỉ là nhớ lại vài chuyện cũ thôi." Dụ Từ nhắc lại lần nữa, rồi chuyển tông giọng, nói tiếp: "Cận Hoài Tiêu, em gọi điện cho anh thực ra là vì... em nhớ anh."


Lời nói quá đỗi trực bạch khiến đầu dây bên kia khựng lại. Vài giây sau, Cận Hoài Tiêu mới lên tiếng: "Tiểu Từ?"


Dụ Từ rúc sâu vào trong chăn, hít hà mùi nước giặt trên vỏ gối, lau nước mắt, nhỏ giọng nói: "Thực ra ngày hôm đó em đến Nhất Trung cũng là vì nhớ anh. Em nhớ anh lắm."


Cô không để Cận Hoài Tiêu kịp nói gì, tiếp tục: "Ngày hôm đó em rất muốn gặp anh, muốn anh hôn em, ôm em, nấu cơm cho em, ngủ cùng em, và nói thật nhiều, thật nhiều lần là anh thích em..."


"Anh thích em."


Đầu dây bên kia ngắt lời cô.


Dụ Từ im lặng, bàn tay nắm điện thoại siết chặt hơn.


Giọng Cận Hoài Tiêu bỗng trở nên dịu dàng vô cùng: "Anh rất thích, rất thích em, anh cũng rất nhớ em."


Dụ Từ nén cười, tâm trạng tồi tệ dường như đã bị quét sạch sành sanh.



Cô vùi mặt vào chăn, hồi lâu sau mới lí nhí nói: "Mấy ngày tới anh đừng đến nhé, em phải tập trung làm cho xong việc, cố gắng xong sớm."


"Ừm, được."


Dụ Từ nhỏ giọng gọi anh: "Cận Hoài Tiêu."


Cận Hoài Tiêu đáp: "Ơi? Anh đây."


Dụ Từ nói: "Làm xong việc em về nhà, anh đến đón em nhé. Em muốn ăn cơm anh nấu."


Cận Hoài Tiêu cười nói: "Được, anh sẽ đi đón Tiểu Từ."


Dụ Từ lúc này trở nên trẻ con, lại vòi vĩnh: "Vậy anh nói lại một lần nữa là anh thích em đi?"


"Anh thích em, anh thích Tiểu Từ, anh cực kỳ cực kỳ thích Tiểu Từ..."


Giọng anh rất hay, lúc này mang theo vẻ dịu dàng, từng lời nói rót thẳng vào tai. Dụ Từ nghe hàng chục lần, càng nghe càng thấy lòng mềm nhũn, những cảm xúc tiêu cực bộc phát ban nãy cũng biến mất hoàn toàn.


"Được rồi, đủ rồi." Khi anh nói đến lần thứ một trăm, Dụ Từ ngắt lời: "Em nghe đủ rồi."


"Nhưng anh vẫn chưa nói đủ, anh thích Tiểu Từ." Cận Hoài Tiêu lại nói lần thứ một trăm linh một.


Dụ Từ bật cười: "Đủ rồi đủ rồi! Anh có trẻ con không chứ, nói nữa là em giận đấy!"


Cô lật người trên giường, nghe tiếng cười của anh qua điện thoại, dùng tông giọng rất nhẹ nói với anh: "Cận Hoài Tiêu, em nhớ anh, nhưng anh đừng đến nhé. Em phải làm việc thật tốt. Cho dù anh không gặp em, thì mỗi ngày cũng phải nói chào buổi sáng, chúc ngủ ngon và nói anh thích em với em đấy."


Cận Hoài Tiêu đương nhiên đồng ý: "Được, ngày nào anh cũng nói."


Dụ Từ cố ý làm bộ làm tịch: "Vậy bây giờ nói lại lần nữa đi."


Đầu dây bên kia vẫn đang cười, cười xong, Cận Hoài Tiêu cất lời, trịnh trọng mà dịu dàng.


"Chúc ngủ ngon, Tiểu Từ."


"Anh thích em, Tiểu Từ."


Dụ Từ cảm thấy, bây giờ cô lại đang rất hạnh phúc.


Trong lòng ngọt ngào, cô đột nhiên không còn thấy buồn nữa, cũng không muốn suy nghĩ vẩn vơ nữa.


Nếu năm đó Cận Hoài Tiêu không tỏ tình thì sao?


Không có nếu như, anh chắc chắn sẽ tỏ tình.


Và cô, cũng chắc chắn sẽ đồng ý.


Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Story Chương 47: Cận Hoài Tiêu, em nhớ anh
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...