Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 43: Tiểu Từ, chỉ cần hôn anh là được


Dụ Từ vẫn bị Cận Hoài Tiêu đưa đến bệnh viện để kiểm tra đơn giản. Anh luôn lo lắng cô sẽ gặp phản ứng kích ứng, nhưng thực tế cảm xúc của Dụ Từ khá ổn định. Ngoại trừ trận khóc lớn trên xe lúc đầu, sau khi bình tĩnh lại, cô đã trở về dáng vẻ ngày thường.


Sau một loạt kiểm tra không có vấn đề gì, Cận Hoài Tiêu ngược lại bị Dụ Từ giữ lại. Trên cổ anh vẫn còn vết thương, lúc nãy Dụ Từ ra tay không nhìn kỹ nên đã vô tình đánh trúng anh mấy phát.


Đều là vết thương ngoài da, sau khi sát trùng và lấy một ít thuốc mỡ tan máu bầm là xong.


Từ bệnh viện ra xe, Dụ Từ cúi đầu vân vê chiếc nơ bướm trên túi xách. Cận Hoài Tiêu im lặng một lát rồi chủ động lên tiếng: "Sao em lại đến nhà họ Lạc?"


Dụ Từ cũng rất thành thật, không hề che giấu: "Lúc anh gửi WeChat thì em đang trang điểm. Trước đây mỗi lần anh về nhà đều chẳng có chuyện gì tốt, em... em hơi lo lắng. Vừa hay nhà họ Lạc cũng không xa khách sạn em ở."


"Em đến đó bao lâu rồi?"


"Đến lúc mẹ anh đang nói xấu em."


Vậy thì cô cũng chẳng đến sớm hơn anh bao nhiêu, ước chừng hai người kẻ trước người sau cùng đến nhà họ Lạc.


Cận Hoài Tiêu đặt một tay lên vô lăng. Từ góc độ này anh chỉ nhìn thấy đỉnh đầu xù xì của Dụ Từ, cô không chịu ngẩng lên, dáng vẻ này có chút buồn cười khiến anh không nhịn được hỏi: "Thế sao em chỉ đánh mỗi Lạc Dục Hàm?"


Dụ Từ ngẩng đầu, chớp mắt nói: "Em cũng không thể đánh mẹ anh được, bà ấy lớn tuổi rồi. Ba dượng anh không làm gì em nên đánh ông ấy cũng không tiện. Mười năm trước khi em đến nhà anh, Lạc Dục Hàm lúc đó mới mười một tuổi mà đã suốt ngày mắng nhiếc khiêu khích em. Lúc hai đứa tranh chấp nó đã đánh em, em là người khá thù dai đấy."


Nói đến đây cô dừng lại một chút, giọng điệu trở nên kiên định: "Năm đó mẹ anh và ba dượng anh cản em nên em không có cơ hội tẩn nó. Bây giờ em không chiều hư nó đâu. Đạo lý 'quân tử trả thù mười năm chưa muộn' anh chưa nghe qua sao?"


Nói cũng thật khéo, vừa vặn tròn mười năm.


Hơn nữa hôm nay Cận Hoài Tiêu cũng ở đây, anh chắc chắn sẽ không để cô bị đánh trả.


Cận Hoài Tiêu rướn người tới, xoa mái tóc bồng bềnh của cô: "Ái chà, đáng yêu đến mức muốn nuốt chửng vào bụng luôn đây này."


Dụ Từ đẩy anh ra: "Tránh ra đi, em ghét anh chết đi được. Tại sao anh chẳng bao giờ mắng họ thế?"


Nụ cười trên môi Cận Hoài Tiêu nhạt đi đôi chút, anh áp một bàn tay lên má cô: "Từ nhỏ miệng lưỡi anh đã kém, không biết cãi nhau với người ta, trước đây cũng thấy không cần thiết phải cãi với họ."


Dụ Từ hừ một tiếng: "Vậy sao hôm nay lại hạ quyết tâm cắt đứt thế? Anh rõ ràng là người ổn định cảm xúc đến mức không tưởng mà."


"Bởi vì anh đã nghĩ thông rồi. Anh nợ em quá nhiều, anh phải cho em một câu trả lời thỏa đáng." Cận Hoài Tiêu cọ cọ đầu mũi mình vào mũi cô. Đôi khi anh làm nũng rất giống một chú mèo nhỏ, ít nhất là Dụ Từ cảm thấy thế.


Mặt cô đỏ bừng, quay đầu đẩy anh: "Tránh ra, lớp trang điểm của em trôi hết vì khóc rồi, xấu lắm."


Cận Hoài Tiêu giúp cô thắt dây an toàn, nói: "Xấu chỗ nào chứ, rõ ràng vẫn rất xinh đẹp."


Dụ Từ lườm anh một cái: "Anh lo mà lái xe đi."


Cô bảo Cận Hoài Tiêu đi mua khăn giấy tẩy trang từ trước, vào phòng vệ sinh tẩy sơ qua nhưng chưa sạch hẳn nên cảm thấy khó chịu. Cận Hoài Tiêu lái xe đưa cô về khách sạn. Dụ Từ quẹt thẻ vào phòng rồi lấy dầu tẩy trang, tẩy sạch hoàn toàn lớp trang điểm mà cô đã tốn một tiếng rưỡi đồng hồ.


Lúc cô ra ngoài, Cận Hoài Tiêu đang gọi điện thoại. Anh không tránh mặt cô, chân mày lạnh nhạt, tông giọng trầm xuống đến đáng sợ.


"Muốn tiền thì mời các người đưa bệnh án ra đây. Có thời gian kỳ kèo với tôi thì thà đưa nó đến bệnh viện kiểm tra cho kỹ, xem một người nặng 85kg làm sao bị một người chưa đến 45kg đánh cho nằm liệt giường được."


Cận Hoài Tiêu cúp máy, Dụ Từ ngượng ngùng tiến về phía anh.


"Nằm liệt giường? Lạc Dục Hàm bị nặng thế cơ à?"



Cận Hoài Tiêu tiện tay vứt điện thoại lên bàn, bước tới ôm lấy cô, đặt cằm vào hõm cổ cô, thấp giọng nói: "Nó giả vờ đấy. Em chỉ cào nó mấy cái, giật tí tóc, đá mấy phát vào chân thôi, không đến mức phải nhập viện đâu. Lúc chúng ta đi nó còn nhảy dựng lên chửi bới mà."


Dụ Từ nhỏ giọng hỏi: "Họ muốn đòi tiền anh à?"


"Ừ." Cận Hoài Tiêu ôm chặt cô hơn.


"Đòi bao nhiêu?"


"Mười vạn."


Dụ Từ lập tức nổ tung: "Mười vạn? Sao nó không đi cướp luôn đi! Nhà họ Lạc lấy tiền từ anh còn ít sao, tiền học đại học của nó cũng là mẹ anh hỏi xin anh đúng không!"


"Anh đã nói rõ rồi, sau này ngoại trừ tiền phụng dưỡng hằng tháng cho mẹ, anh sẽ không đưa thêm một đồng nào, cũng không gặp lại họ nữa." Cận Hoài Tiêu ngồi xuống sofa, bế ngang Dụ Từ đặt lên đùi mình, gối đầu lên vai cô nói: "Để anh ôm một lát, ba ngày rồi không được gặp em."


Dụ Từ rụt vai lại: "Chúng ta vẫn chưa quay lại đâu nhé, anh vẫn đang trong giai đoạn thử thách."


Cận Hoài Tiêu cười khẽ: "Em muốn hôn anh thì hôn, vậy anh ôm em một cái chắc là được nhỉ? Cho anh chút ngọt ngào đi, bạn học Dụ."


Dụ Từ nhìn thấy quầng thâm mờ mờ dưới mắt anh. Cô có thể nhận ra sắc mặt Cận Hoài Tiêu không tốt lắm. Mấy ngày nay gọi video, mười hai giờ đêm anh vẫn còn ở studio, cô biết anh làm việc mệt mỏi.


Cô không nhúc nhích, để mặc cho anh ôm.


Đợi khoảng mười phút, cánh môi Cận Hoài Tiêu mấp máy, lên tiếng: "Mấy ngày trước anh bận xử lý công việc vì muốn hoàn thành sớm các đơn hàng của mấy ngày tới, sau đó sẽ lái xe đi tìm em. Nếu hôm nay em không về, anh đã định về quê em rồi."


Vì anh từng nói, tối đa ba ngày, anh nhất định phải đến gặp cô.


Cận Hoài Tiêu nói: "Anh nhớ em lắm."


Dụ Từ không trả lời mà nhìn chằm chằm vào vết cào trên cổ anh. Nhìn mà lòng cô khó chịu vô cùng, hối hận vì lúc nãy không tát Lạc Dục Hàm thêm mấy cái nữa.


Bây giờ đã hơn tám giờ tối, đêm nay trôi qua thật chẳng bình yên chút nào. Dụ Từ nhấc túi xách lên vỗ nhẹ vào người Cận Hoài Tiêu: "Em đói rồi."


Cận Hoài Tiêu lập tức đứng dậy, thuần thục nắm lấy cổ tay cô: "Mẹ em biết anh đến trấn Giang nên nhờ anh mang thịt viên cho em, anh để ở dưới xe rồi."


Dụ Từ không rút tay ra, lúc cùng anh ra ngoài đợi thang máy cô hỏi: "Chuyện phía mẹ anh, anh tự xử lý được chứ?"


"Ừ, được mà, em yên tâm đi."


"Thế còn ba anh?" Dụ Từ do dự, nhớ lại người đàn ông có tướng mạo rất dữ tợn trong ký ức, vết sẹo trên xương quai xanh bỗng thấy ngứa ngáy. Cô đưa tay chạm vào vết sẹo qua lớp áo, nói tiếp: "Ông ấy có thường xuyên hỏi tiền anh không?"


Vẻ mặt Cận Hoài Tiêu bình tĩnh: "Có, ông ấy còn hai đứa con phải nuôi, thỉnh thoảng sẽ hỏi xin anh ít tiền."


Dụ Từ cúi đầu khẽ đá đá sàn nhà, đôi giày da gót vuông nện xuống đất vang lên lộp cộp. Cô nhỏ giọng: "Nhưng anh cũng là con của ông ấy mà."


Cận Hoài Tiêu không nói gì. Thang máy đến, anh dắt Dụ Từ vào trong.


Khi thang máy gần đến tầng hầm B2, anh đột nhiên lên tiếng: "Tiểu Từ."


"Dạ?" Dụ Từ ngơ ngác ngẩng đầu.


Cận Hoài Tiêu nói: "Rất xin lỗi vì đã kéo em vào rắc rối của gia đình anh. Anh sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện, những việc tiếp theo em không cần phải bận tâm đâu."


Anh nghiêm túc như vậy khiến Dụ Từ bị nhìn đến mức hơi ngượng ngùng, cô khẽ dời tầm mắt: "Vâng, em biết rồi."



Thang máy xuống đến hầm gửi xe, xe của Cận Hoài Tiêu đỗ ở đó. Sau khi lên xe, Dụ Từ thắt dây an toàn, Cận Hoài Tiêu nhập địa chỉ vào bản đồ, chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi hầm.


Dụ Từ hạ cửa sổ xe xuống, đón lấy làn gió thổi vào, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Thực ra anh không cần phải lúc nào cũng trầm ổn như vậy đâu."


Cận Hoài Tiêu liếc nhìn cô một cái. Mái tóc cô bị gió thổi tung bay phóng khoáng.


Rất lâu sau, anh mới đáp: "Được."


Cận Hoài Tiêu đưa cô đi ăn lẩu gà nấu nồi gang ở chợ đêm phố Nam. Khi hai người đến là lúc chợ đêm nhộn nhịp nhất, xếp hàng một lát mới có chỗ trống.


"Quán này dùng gà ta nuôi ở trang trại huyện Tân Dư. Gà ở huyện không nuôi nhốt lồng mà mỗi nhà quây một mảnh rừng núi để thả rông. Vì thế gà không chỉ ăn cám đơn thuần mà chủ yếu là lá cỏ và sâu bọ. Phương pháp nuôi tự nhiên này sẽ giữ cho gà khỏe mạnh nhất có thể, thịt cũng tươi ngon hơn."


Dụ Từ gật đầu: "Ừm... đây cũng là một lựa chọn đang xem xét của bên em."


Cận Hoài Tiêu gọi món chính rồi đưa thực đơn cho cô: "Em xem còn muốn gọi thêm món phụ nào không?"


Dụ Từ lật xem một chút rồi lại đưa thực đơn cho anh: "Anh gọi đi, anh là người địa phương, chắc chắn hiểu rõ hơn em."


Cận Hoài Tiêu không từ chối, cầm bút gạch mấy món rồi đưa thực đơn cho phục vụ.


Anh dùng nước sôi tráng cốc, trong lúc bận rộn hỏi cô: "Em đã chuẩn bị sẵn thuốc chưa, còn đủ uống không?"


Dụ Từ gật đầu: "Vâng, trước khi đi em đã đặc biệt đến tìm Kỷ Tuân lấy thêm thuốc cho ba tuần, đủ dùng ạ."


"Tình hình bệnh gần đây kiểm soát thế nào rồi? Hôm nay em..." Cận Hoài Tiêu ngồi đối diện cô, ánh mắt dừng lại ở chiếc túi xách cô đặt trên ghế bên cạnh. Một góc túi nhỏ lộ ra, đó là lượng thuốc cô chuẩn bị sẵn cho mỗi ngày.


Dụ Từ biết anh muốn nói gì, cô dùng hai tay bưng chén sứ, nhàn nhạt nói: "Lúc mới đến nhà họ Lạc em thực sự thấy rất khó chịu, cảm giác như không khí đều bị vẩn đục. Nhưng khi anh mở cửa ra, em nhìn thấy vết thương trên người anh, lúc đó sự tức giận đã lấn át nỗi hoảng sợ."


Cô lao vào ném túi xách, trả lại hai cái tát mà Lạc Dục Hàm đã đánh cô mười năm trước. Uất ức nén nhịn mười năm dâng trào trong lòng, cơn giận đè nén phản ứng kích ứng đối với Đàm Dung, cô lao lên xô xát. Sau khi đánh xong, cô cảm thấy cả người đều sảng khoái.


Dụ Từ tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi rồi nói: "Có lẽ em đang chờ đợi một lần bộc phát triệt để thế này. Giờ em thấy rất ổn. Uống thuốc thực sự có tác dụng, giờ em cứ tự nhủ với mình rằng, có những chuyện cứ thuận theo tự nhiên thôi."


Thuận theo tự nhiên có thể khiến bản thân nhẹ nhàng hơn trong cuộc sống.


Cận Hoài Tiêu cũng cười theo, chống cằm nhìn cô: "Em đã đi thăm bác trai rồi đúng không?"


Anh đoán là trúng ngay. Dụ Từ không đơn giản chỉ là về quê xem nhà, trạng thái của cô rõ ràng tốt hơn hẳn trước khi đi. Có lẽ trong ba ngày đó, một nút thắt lòng mà cô vô cùng để tâm đã được tháo gỡ.


Dụ Từ cũng học theo dáng vẻ của anh, chống khuỷu tay lên bàn, đỡ lấy cằm nói: "Vâng, em còn gặp một người trông mộ, trò chuyện với ông ấy một lát."


"Vui lắm sao?"


"Vui chứ. Hôm nay rất vui, ba ngày nay đều rất vui."


"Vui là tốt rồi." Cận Hoài Tiêu nhìn thẳng vào mắt cô, nhắc lại một lần nữa: "Em vui, anh cũng sẽ vui."


Dụ Từ lầm bầm: "Giờ cái miệng nhỏ cứ như bôi mật ấy."


Ngọt chết đi được.


Mười giờ tối, hai người ăn xong, Cận Hoài Tiêu đưa Dụ Từ về khách sạn.


Sau khi cắm thẻ phòng và có điện, Cận Hoài Tiêu đặt những món đồ mà Từ Hà nhờ mang cho Dụ Từ xuống, kiểm tra cửa sổ phòng rồi dặn dò cô: "Buổi tối nhớ chốt cửa trong, chặn thêm cái ghế sau cửa nữa cho chắc."



"Ừ."


Cận Hoài Tiêu mở cửa, lúc chuẩn bị đi lại quay đầu nhìn cô. Cô đứng một mình trong phòng, chiếc váy liền thân màu xanh nhạt tôn lên làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy đang nhìn anh.


Cô có lời muốn nói.


Hai người nhìn nhau, rồi Dụ Từ nhỏ giọng lên tiếng: "Cái đó... có cần em bôi thuốc giúp anh không? Sau gáy anh cũng có vết thương đấy."


Lời vừa dứt, Cận Hoài Tiêu lập tức đóng cửa bước về phía cô: "Cần."


Anh đưa tuýp thuốc cho Dụ Từ, ngoan ngoãn ngồi bên mép giường. Đôi mắt phượng xinh đẹp chứa đầy ý cười, lặng lẽ đợi cô tiến về phía mình.


Dụ Từ mở hộp thuốc, rửa sạch tay rồi bóc màng bảo vệ bước đến bên cạnh anh, còn anh thì ngẩng đầu nhìn cô.


Cận Hoài Tiêu vốn cao lớn nhưng chiếc giường này không cao, khi anh ngồi xuống chỉ đến ngang ngực cô, anh phải ngẩng đầu mới có thể nhìn vào mắt cô.


Dụ Từ cúi người, dùng tăm bông lấy thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương trên cổ anh. Mái tóc xõa tung trượt khỏi vai, đung đưa trong không trung. Đuôi tóc hơi xoăn, theo từng động tác của cô, mùi hương ẩn giấu trong tóc từng sợi từng sợi phảng phất bay tới.


Khoảng cách giữa hai người rất gần. Khi bôi thuốc sau gáy cho anh, đầu Dụ Từ ghé sát bên mặt anh. Cận Hoài Tiêu chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo và sống mũi thanh tú của cô.


Hôm nay cô đeo đôi bông tai hình ngôi sao đính kim cương, lấp lánh dưới ánh đèn.


Yết hầu Cận Hoài Tiêu chuyển động, cảm thấy không khí như nóng rực lên. Điều hòa trong phòng như bị hỏng, chẳng có chút tác dụng làm mát nào. Anh rõ ràng mặc không dày nhưng hơi nóng cứ thế bộc phát từ sâu trong cơ thể.


Những vết cào và vết bầm tím xung quanh trông rất đáng sợ. Dù Cận Hoài Tiêu không kêu một tiếng nào, Dụ Từ vẫn sợ làm anh đau. Động tác của cô cực kỳ nhẹ nhàng, giống như lông vũ lướt qua da thịt, không chút lực nào.


Khi cuối cùng cũng bôi thuốc xong, Dụ Từ nhìn những vết sẹo trên chiếc cổ thanh tú của anh. Hôm nay mẹ anh đã giúp đứa con trai khác của bà, đứng cùng một gia đình khác để đánh đứa con đầu lòng của mình.


Dụ Từ mím môi, trong lòng chua xót khó chịu, hỏi anh: "Đau không?"


Cận Hoài Tiêu hé môi, giọng nói khàn đục: "Không đau."


Vết thương không đau, vậy còn trái tim thì sao?


Dụ Từ cuối cùng cũng rời mắt khỏi vết thương, nhìn lên gương mặt anh. Nhìn gương mặt này ở cự ly gần, dù đã nhìn bao nhiêu năm, nó vẫn mang lại cho cô cảm giác kinh diễm. Cũng chẳng trách lần đầu gặp mặt cô đã viết về anh vào nhật ký, thực sự là quá hoàn mỹ.


Cô thích nhất là đôi mắt của anh, đôi mắt phượng điển hình, đuôi mắt hơi xếch lên với độ cong ưu mỹ, lông mi dài như lông quạ dày đặc và đen thẫm.


Đôi mắt ấy từng chứa đựng rất nhiều loại cảm xúc: giận dữ, bình thản, lạnh lùng, lịch sự, và cả sự mê đắm khi bị d*c v*ng chi phối. Nhưng điều khiến cô quen thuộc hơn cả là sự chuyên chú không giấu giếm mỗi khi anh nhìn cô.


Trước khi cô bị bệnh, cô hiểu ánh mắt đó là sự yêu thích. Cận Hoài Tiêu quá, quá, quá thích cô, nên chỉ cần có cô ở đó, anh chỉ nhìn thấy mình cô.


Sau này cô bệnh, khi anh nhìn cô, ánh mắt đó bị bộ não của cô hiểu sai thành sự hổ thẹn. Anh đối với cô chỉ có hổ thẹn.


Dụ Từ giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào mắt anh. Hàng mi dưới đầu ngón tay khẽ chớp. Cận Hoài Tiêu không nói gì, cũng không cử động, thủy chung chuyên chú nhìn cô, dường như bất kể cô làm gì cũng đều được.


Và cô thực sự muốn làm gì đó.


Dụ Từ cúi đầu, đôi môi mềm mại in lên đuôi mắt anh. Cận Hoài Tiêu ngẩn ra, mí mắt chớp chớp, rồi nhắm lại khi cô ngồi vào lòng anh.


Cô cô mặt anh lên, đôi môi khẽ hôn lên mắt anh, những cái chạm nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước. Kể từ sau khi chia tay, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được tình cảm vốn chỉ thuộc về Dụ Từ trước khi chia tay dành cho anh.


Sự xót xa.



Cận Hoài Tiêu vòng tay ôm lấy eo cô, bàn tay siết sau lưng cô đang run rẩy. Cô ngồi đối diện trên đùi anh, chống người dậy, cô hôn dọc từ mắt xuống dưới, hôn qua sống mũi cao thẳng, rồi dừng lại trên đôi môi mềm mại.


Hai bờ môi giao nhau, Dụ Từ nhẹ nhàng m*t lấy cánh môi anh, hai tay vòng qua cổ anh, hé mở hàm răng. Còn anh thì nhanh chóng lĩnh hội, tự giác tấn công chiếm đóng.


Một bàn tay đang ôm eo cô buông ra, ấn vào sau gáy cô. Cận Hoài Tiêu hôn cô thật mạnh bạo, giống như muốn nuốt chửng cô, m*t lấy đầu lưỡi cô, càn quét trong khoang miệng.


Giữa đôi môi đan cài thoát ra tiếng th* d*c. Dụ Từ không còn sức lực, chỉ có thể ôm chặt anh, cố gắng đáp lại.


Cô nhận ra mình bị ép xuống giường, những nụ hôn dày đặc lan dần xuống cổ. Dụ Từ đá văng giày, chủ động quắp lấy vòng eo săn chắc mạnh mẽ của anh, nghiêng đầu để anh hôn thỏa thích.


Cô mơ màng, mang theo trái tim đập liên hồi chờ đợi anh cởi bỏ y phục của mình. Cuối cùng thứ cô đợi được lại là cơ thể anh chống dậy. Cận Hoài Tiêu muốn rời đi.


Cổ họng Dụ Từ khô khốc, cô kéo lấy cánh tay anh, th* d*c nói: "Đặt ship là được mà, gần đây có hiệu thuốc, mua được bao... cao su."


Cô nằm dưới thân anh, trên trán lấm tấm mồ hôi mịn, vạt váy lướt xuống tận đùi. Cận Hoài Tiêu trước đây đã từng ngắm nhìn từng tấc trên cơ thể cô, khả năng tự chủ của anh trước mặt cô rõ ràng gần như bằng không. Hiện tại cả người anh nóng rực, khát khao đối với cô hoàn toàn không thể ức chế, nhưng anh vẫn cưỡng ép bản thân không được nhìn đi chỗ khác.


Cận Hoài Tiêu vén lọn tóc mai dính trên mặt cô, hỏi: "Tiểu Từ, tại sao?"


Dụ Từ lườm anh: "Em muốn làm còn cần lý do sao? Chúng ta đã làm bao nhiêu lần rồi!"


Trước đây khi cô nói muốn, anh gần như sẽ lao vào ngay lập tức. Cô chờ đợi bước tiếp theo của anh.


Nhưng anh chỉ giơ tay lên, véo nhẹ mặt cô, nhàn nhạt nói ra suy nghĩ trong lòng cô:


"Em xót anh, em muốn dỗ dành anh."


Hơi thở Dụ Từ nghẹn lại, cô mở to mắt.


Cận Hoài Tiêu bế cô ngồi dậy tựa vào đầu giường, đặt cô ngồi đối diện trong lòng mình: "Không cần đâu. Anh vốn dĩ đã không có nhà, sớm đã quen rồi. Hôm nay chỉ là cắt đứt sạch sẽ với bà ấy thôi. Anh chỉ buồn vì để em phải chịu uất ức. Tiểu Từ, chỉ cần hôn anh là được rồi, không cần phải dùng chuyện đó để dỗ anh, điều đó khiến anh cảm thấy mình rất thất bại."


Dụ Từ mở miệng, nhỏ giọng xin lỗi: "Em xin lỗi, em chỉ muốn thông qua cách này để nói với anh rằng, em đang ở bên cạnh anh."


"Người phải nói xin lỗi là anh mới đúng. Anh ngốc nghếch chẳng biết gì cả, em đã vì anh mà chịu bao nhiêu uất ức. Hôm nay tâm trạng anh không tốt, nhưng không phải vì mẹ anh, mà là vì em."


Cận Hoài Tiêu nhẹ nhàng mổ lên môi cô, mắt cong cong: "Nhưng em hôn anh thế này là anh đã vô cùng vui sướng rồi, đủ để anh vui cả mấy ngày liền. Bây giờ em cũng đang ở bên cạnh anh mà."


Dụ Từ ôm lấy anh, áp mặt vào lồng ngực anh, nghe tiếng tim đập kịch liệt của anh. Cô nói: "Tim anh đập nhanh quá."


Cận Hoài Tiêu cúi đầu hôn lên trán cô: "Ừ, nó thích em lắm."


Dụ Từ lại hỏi: "Nó chỉ đập nhanh với mình em thôi sao?"


Cận Hoài Tiêu đáp: "Nó chỉ đập nhanh với Dụ Từ thôi."


"Trên thế giới này anh thích em nhất đúng không?"


"Trên thế giới này anh thích em nhất."


"Vậy người anh thích thứ hai là ai?"


"Người thích thứ hai..."


Chiếc đèn chùm trong phòng tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Ngoài cửa sổ là tiếng còi xe náo nhiệt, cánh quạt điều hòa đung đưa lên xuống, hơi lạnh thổi tung tấm rèm cửa màu xanh nhạt. Cận Hoài Tiêu nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Dụ Từ.


"Là cả thế giới có em."


Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Story Chương 43: Tiểu Từ, chỉ cần hôn anh là được
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...