Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ

Chương 30: Anh dùng lời nói, cái ôm và nhịp tim để cho cô câu trả lời


Sáng sớm cuối tuần, Dụ Từ giúp Kiều Kiều buộc tóc, cài thêm mấy chiếc kẹp cầu vồng.


Cô vào phòng chọn quần áo, Kiều Kiều đi theo bên cạnh, tì lên tủ quần áo quan sát rồi chỉ vào một chiếc váy liền thân: "Cô ơi, mặc cái này đi ạ, đẹp lắm."


Dụ Từ vừa cầm một chiếc áo hoodie lên, nghe vậy nhìn sang. Đó là một chiếc váy dài chiết eo cổ chữ V, màu xanh vân mây trông rất thanh khiết. Dụ Từ mua đã lâu nhưng chưa mấy khi mặc, ngày thường đi làm cô mặc đồng phục, tan làm thì áo dài quần dài.


"Mặc cái đó làm gì, mặc đại cái gì là được rồi."


Kiều Kiều kiễng chân đoạt lấy chiếc hoodie trên tay cô, lấy chiếc váy ra: "Mua rồi thì phải mặc chứ ạ. Lúc cô học đại học ngày nào cũng mặc váy xinh, ba mẹ bảo cô điệu lắm, sao đi làm rồi lại chẳng chưng diện gì thế?"


Dụ Từ ngồi xuống, giơ tay quẹt nhẹ sống mũi Kiều Kiều: "Vì cô phải đi làm mà."


"Nhưng đi làm và làm đẹp đâu có mâu thuẫn ạ." Kiều Kiều đưa chiếc váy cho Dụ Từ, kiên định như một bà cụ non: "Đây là váy cô mua, cô mua chắc chắn là vì thích, đã thích thì phải mặc chứ."


Dụ Từ cười xoa mặt Kiều Kiều, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé hôn mấy cái: "Cục cưng, sao cháu lại đáng yêu thế không biết."


Khiến một người vốn dĩ chẳng thích trẻ con như cô, giờ cứ thấy Kiều Kiều là lòng lại mềm nhũn ra.


Dụ Từ ở trong phòng thay chiếc váy đó. Cổ váy hơi rộng, để lộ vùng cổ thanh mảnh và xương quai xanh tinh tế. Cô soi gương thấy hơi trống trải nên đeo thêm một sợi dây chuyền để trung hòa. Cô trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài dùng kẹp búi lên một nửa, nửa còn lại xõa mềm mại trên vai.


Dụ Từ vừa ra khỏi cửa, Kiều Kiều đã chống cằm khen ngợi đầy cường điệu: "Oa, cô là người xinh đẹp nhất thế giới!"


"Cảm ơn Kiều Kiều nhé!" Giá trị cảm xúc mà Kiều Kiều mang lại rất đúng lúc, Dụ Từ ngồi xuống hôn bé thêm hai cái: "Đi thôi, ông bà ngoại đang đợi cháu kìa."


Nhà Lâm Kim Miên ở miền Nam, lần này ông bà ngoại Kiều Kiều đi du lịch qua mấy thành phố, vừa vặn ghé tới đây định ở lại hai ba ngày, hôm nay đón Kiều Kiều đi chơi cả ngày.


Hai ông bà đã đứng đợi sẵn ở cổng khu nhà, Dụ Từ đưa Kiều Kiều qua, trò chuyện với họ một lúc rồi gọi xe tiễn họ đi. Cô đứng ở cổng khu nhà định gửi WeChat cho Cận Hoài Tiêu thì phía đối diện vang lên tiếng còi xe. Dụ Từ ngẩng đầu, chiếc SUV màu bạc xám vừa lúc dừng lại.


Dụ Từ đi tới, mở cửa ngồi vào ghế phụ. Cô vừa định thắt dây an toàn thì người bên cạnh đã nghiêng qua, kéo dây thắt giúp cô. Hai người ở rất gần nhau, Dụ Từ ngửi thấy mùi hương chanh thoang thoảng trên người anh. Cô biết đó là mùi nước giặt, Cận Hoài Tiêu bao năm nay vẫn dùng nhãn hiệu này không hề thay đổi, đến nỗi chỉ cần ngửi thấy mùi hương này là Dụ Từ lại nhớ đến anh.



"Cảm ơn." Dụ Từ nhỏ giọng nói.


Cận Hoài Tiêu thắt xong dây an toàn, khẽ ngước mắt nhìn cô, con ngươi đen sẫm như thấm mực. Dụ Từ bị anh nhìn đến mức nhịp tim loạn nhịp, cô nắm chặt dây an toàn, lí nhí hỏi: "Anh làm gì thế?"


Cận Hoài Tiêu bỗng mỉm cười, đôi mắt cong lên. Anh chạm trán vào trán cô khẽ cọ cọ. Khi làn da chạm nhau, một cảm giác tê dại lập tức lan tỏa theo dây thần kinh đến khắp tứ chi. Anh giơ tay cô lấy khuôn mặt cô.


"Hôm nay em đẹp lắm, khiến người ta không thể rời mắt được."


Hàng mi dài của Dụ Từ run rẩy. Những vết chai mỏng trên đầu ngón tay anh do cầm bút m*n tr*n bên má cô, khiến lòng người ngứa ngáy.


"Anh... anh đừng nói lung tung." Dụ Từ khẽ quay đầu đi, hai tay chống trước ngực anh đẩy nhẹ: "Tránh ra chút đi, anh là trẻ con à, sao dạo này cứ thích nũng nịu thế?"


"Ai nũng nịu đâu?" Cận Hoài Tiêu không trêu cô nữa, lùi ra một chút, giơ tay vén lọn tóc bên thái dương của cô. Nhìn đôi mắt cô dịu dàng như làn nước, giọng anh chứa đựng ý cười không giấu nổi: "Anh chỉ nói sự thật thôi, thực sự rất đẹp mà. Anh có mang theo máy ảnh, lát nữa chụp ảnh cho em nhé?"


Dụ Từ đánh một phát vào vai anh: "Tránh ra, chỉ giỏi làm mất thời gian!"


Cận Hoài Tiêu cười khẽ, ngoan ngoãn ngồi lại thắt dây an toàn. Trước khi khởi hành, anh liếc nhìn Dụ Từ. Cô vẫn quay mặt nhìn ra cửa sổ, nhất quyết không thèm bố thí cho anh lấy một ánh nhìn, nhưng Cận Hoài Tiêu đã thấy vành tai cô đã ửng đỏ. Chiếc khuyên tai hình bướm thủy tinh lấp lánh trên d** tai, tương phản rõ rệt với làn da đỏ hồng xung quanh.


Tiểu Từ lúc thẹn thùng cũng thật đáng yêu. Cận Hoài Tiêu cười rồi quay đầu đi.


Lần này Dụ Từ không ngủ, cô hạ cửa kính xe xuống. Từ thành phố về trấn Giang phải đi cao tốc mất hai tiếng đồng hồ. Lần cuối cùng cô quay về là hai năm trước, chỉ có một mình cô. Còn lần quay về cùng Cận Hoài Tiêu là sáu năm trước, khi đó hai người chưa chia tay, họ tận dụng kỳ nghỉ đông để về Nhất Trung ăn sạch phố ẩm thực trước cổng trường. Chớp mắt đã sáu năm rồi.


Trường Nhất Trung là ngôi trường cấp ba tốt nhất ở trấn Giang và các khu vực lân cận. Là một cổ trấn, ký ức lịch sử và truyền thống văn hóa của nơi này thuộc hàng nhất nhì. Khi bước chân vào con phố cổ trước cổng trường, mỗi viên gạch xanh dưới chân đều mang dấu ấn thời gian. Tháng Năm là mùa hoa hòe nở, những cây hòe cổ thụ dọc đường hầu hết đều có tuổi đời hàng chục, hàng trăm năm, gốc nào gốc nấy đều to lớn vững chãi.


Đường ở đây khá hẹp, hai người xuống xe trước khi vào ngõ rồi đi bộ vào. Cận Hoài Tiêu mua hai ly trà trái cây. Trấn Giang không đông đúc, không có tàu điện ngầm tiện lợi, không có những tiệm hoa hay quán cà phê xuất hiện ở khắp nơi như trên thành phố. Nhà cao tầng không nhiều, Nhất Trung nằm ở khu cũ, đa số là các tòa chung cư chỉ cao năm sáu tầng. Các cửa hàng mở dọc ngõ hầu hết là do người trung niên và cao tuổi làm chủ, có rất nhiều người Dụ Từ vẫn nhận ra được.


Dụ Từ vừa đi vừa nói: "Bao nhiêu năm trôi qua, trấn Giang vẫn giống y hệt mười năm trước khi chúng mình đi học ở đây."


Cận Hoài Tiêu đi bên cạnh cô, nghe vậy thì cúi đầu cười: "Trước đây anh rất muốn rời khỏi nơi này, học thật giỏi để thi đậu ra ngoài, đi đến những nơi xa hơn, rồi cả đời không quay lại nữa."


Dụ Từ quay sang nhìn anh: "Vậy bây giờ thì sao?"



"Bây giờ..." Giọng Cận Hoài Tiêu rất nhẹ: "Lại muốn quay về, quay về quá khứ."


Dụ Từ dừng bước. Hai người đứng dưới cây hoa hòe, nhìn nhau đắm đuối. Qua những đường nét ngũ quan đã trưởng thành của đối phương, họ dường như nhìn thấy quá khứ. Khi đó họ trẻ trung và phóng khoáng, cảm thấy tiền đồ rực rỡ, chẳng điều gì có thể chia rẽ họ. Họ tựa vào nhau, hai đầu của chiếc tai nghe có dây kết nối hai người, cùng một bài hát vang lên bên tai.


Dụ Từ hỏi: "Tại sao lại muốn quay về? Con người phải hướng về phía trước chứ, sao anh cứ muốn lùi lại thế?"


Cận Hoài Tiêu trầm tư: "Ừm... có lẽ khi lớn lên phát hiện mọi chuyện không tốt đẹp như mình tưởng tượng, nên bắt đầu hoài niệm quá khứ. Khi đó tuy không có tiền, áp lực học tập rất lớn, ba mẹ cũng khiến anh rất buồn, nhưng anh không cần phải vượt qua khoảng cách xa xôi mới có thể gặp được người mình muốn gặp. Ở thị trấn này, người trân quý nhất của anh vẫn luôn ở bên cạnh anh."


Hàn lai thử vãng, xuân khứ đông lai (*), đến cuối cùng điều anh hoài niệm không phải là thị trấn này, mà là những ký ức được cất giữ nơi đây, đó là báu vật vô giá không gì đánh đổi được của anh.


(*) Câu "Hàn lai thử vãng, xuân khứ đông lai" là một câu thơ Hán Việt ý nghĩa sâu sắc, miêu tả sự trôi chảy không ngừng của thời gian và vòng tuần hoàn tự nhiên, thể hiện tâm trạng bâng khuâng, chiêm nghiệm về lẽ sinh tử, rằng mùa đông (hàn/lạnh) đến rồi đi, mùa xuân (xuân) qua đi, rồi đông lại tới, và con người cũng không tránh khỏi quy luật già đi, mất đi (lão tòng đầu thượng lai).


Mắt Dụ Từ cay cay, cô gắng gượng mỉm cười, gật đầu: "Ừm, thực ra nếu có thể, em cũng muốn quay về quá khứ."


Cô muốn cứu chính mình vào lúc đó, sớm nhận ra tâm ma đang ẩn nấp trong lòng, có lẽ sau này họ sẽ không đi đến bước đường ấy.


Trên đường người qua lại không ít, Dụ Từ quay mặt đi cười, dụi dụi mặt giả vờ như không quan tâm: "Nói mấy chuyện này làm gì, hôm nay em đến đây còn có nhiệm vụ đấy, phải tìm cảm hứng đổi mới món ăn."


Cô tiếp tục đi về phía trước. Hôm qua trấn Giang vừa mưa, trên gạch xanh vẫn còn những vũng nước chưa khô, Dụ Từ giẫm lên tạo thành từng đóa hoa nước.


Nhất Trung nằm ở cuối con ngõ này. Dụ Từ đi đến cổng lớn, bác bảo vệ đang ngồi trong phòng trực ngủ gật. Cô gõ gõ vào cửa kính, người bên trong giật mình tỉnh dậy ngay lập tức. Dụ Từ mỉm cười: "Bác ơi, bác còn nhớ bọn cháu không?"


Bác bảo vệ dụi mắt, nhìn chằm chằm hai người, bỗng vỗ tay cái bộp: "Sao mà không nhớ được chứ! Tiểu Dụ, tiếng Anh của cháu lúc đó lần nào cũng đứng nhất khối. Chín năm trước hai đứa đi thi cấp thành phố, cháu đạt giải Nhất hùng biện tiếng Anh, còn cậu Cận này cũng đạt giải Nhất thi Olympic Vật lý, giờ trên bảng tin của trường vẫn còn dán ảnh hai đứa đấy!"


Cận Hoài Tiêu cũng cười hỏi: "Sức khỏe bác vẫn tốt chứ ạ?"


Bác bảo vệ vỗ vỗ ngực: "Tốt chứ, trí nhớ cũng tốt lắm. Hai năm trước hai đứa cũng lần lượt về đây, Tiểu Dụ đến trước, con bé vừa đi buổi sáng thì buổi chiều cháu đã đến. Hôm đó bác nhớ là trời mưa, con bé này khóc.."


"Bác ơi, bọn cháu chỉ đến chào bác một câu thôi ạ. Cháu biết giờ trường không cho người ngoài vào, bọn cháu còn chút việc, đi trước đây ạ." Thấy lịch sử đen tối sắp bị phơi bày, Dụ Từ vội ngắt lời bác bảo vệ, kéo tay Cận Hoài Tiêu chào một tiếng rồi đi thẳng.


Hai người đi dọc theo tường bao quanh trường. Trên tường dán tên và trường đại học của những học sinh đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi đại học khóa trước. Dụ Từ xem suốt dọc đường rồi dừng lại trước một cái tên.



"617 điểm, Đại học Hải Thành." Dụ Từ bật cười nhìn Cận Hoài Tiêu: "Bạn học này sao điểm lại giống em thế, trường đăng ký cũng giống nữa, trùng hợp vậy sao?"


Cận Hoài Tiêu cũng tìm thấy một cái tên: "645 điểm, Đại học Công nghiệp Hải Thành, cũng có người điểm giống anh, đăng ký giống anh này."


Dụ Từ hỏi anh: "Thực ra em luôn muốn hỏi anh, tại sao nhất định phải đi Hải Thành?"


"Vì nơi đó tự do hơn." Cận Hoài Tiêu nói: "Đường bờ biển lúc bình minh, con đường bao quanh biển uốn lượn rộng lớn, đại dương có thể bao dung vạn vật. Khi anh cảm thấy mệt mỏi, ngồi bên bờ biển cả ngày, dây thần kinh căng thẳng và cảm xúc đè nén sẽ dần bình lặng theo tiếng sóng vỗ."


"Và cả vì nó rất xa trấn Giang. Xa đến mức khi đó anh tưởng rằng có thể vĩnh viễn thoát khỏi quá khứ, cùng người mình yêu hướng tới cuộc sống mới, cùng nhau xây dựng một gia đình mới không ai quấy rầy."


Nhưng giờ nghĩ lại, thực ra anh hơi ích kỷ. Nơi này đối với anh là bắt đầu của khổ đau, nhưng đối với Dụ Từ, anh trai và chị dâu cô đều ở đây, vậy mà cô lại phải cùng anh định cư ở Hải Thành xa xôi. Điều đó không công bằng, nhưng Dụ Từ của quá khứ chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó.


Dụ Từ im lặng một lúc. Cô nhìn những cái tên trẻ tuổi xa lạ trên bảng vàng, dường như cũng thấy được năm đó, tên cô và Cận Hoài Tiêu nằm trái phải cạnh nhau, số điểm khác nhau, nguyện vọng khác nhau, nhưng cùng một thành phố.


"Nhưng anh sớm đã thông suốt rồi, ở đây cũng rất tốt, chỉ cần có em, đi đâu cũng tốt cả." Cận Hoài Tiêu dắt cô tiếp tục đi. Con đường quen thuộc này họ đã đi suốt ba năm, không khí ở thị trấn nhỏ thanh khiết hơn thành phố rất nhiều.


Dụ Từ vừa đi vừa hỏi: "Cận Hoài Tiêu, chúng mình đã về trấn Giang rồi, anh có muốn đi thăm ba mẹ không?"


Hai người dừng bước. Cận Hoài Tiêu không nói gì.


Dụ Từ ngẩng đầu nhìn anh: "Nhà anh ở ngay phía Bắc trấn, mấy năm nay anh có về không?"


Cận Hoài Tiêu bỗng mỉm cười. Anh cúi đầu nhìn cô, thần thái vẫn dịu dàng nhưng sâu thẳm trong đôi mắt dường như có một vòng xoáy có thể hút hồn người khác.


"Về làm gì chứ, ừm... chắc họ cũng chẳng muốn anh xuất hiện đâu. Ba mẹ anh đều đã sớm có gia đình riêng rồi, đối với anh thì vẫn vậy thôi, anh chỉ cần đưa tiền là được."


Dụ Từ bỗng nhớ lại mấy hôm trước đi công viên giải trí, sau khi cô và Kiều Kiều ra khỏi thế giới khủng long 4D, sắc mặt Cận Hoài Tiêu rất tệ. Người có thể khiến anh giận, dường như chỉ có họ.


"Lần đi chơi công viên đó, có phải họ gọi điện cho anh không?"


Cụm từ "họ" chỉ ai, cả hai đều hiểu rõ. Yết hầu Cận Hoài Tiêu khẽ chuyển động, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, hồi lâu mới đáp: "Ừ."



Dụ Từ không hỏi thêm nữa. Cô không biết phải nói gì, cũng có thể đoán được mục đích họ gọi điện, tám phần mười là lại đòi tiền. Thực ra bao nhiêu năm nay, cô luôn cảm thấy gia đình mình và Cận Hoài Tiêu có chút giống nhau, cả hai đều là gia đình ly hôn, ba mẹ chia tay từ sớm.


Nhưng khác ở chỗ, ba mẹ Dụ Từ không thành lập gia đình mới. Có lẽ họ từng có ý định, nhưng tóm lại cuối cùng vẫn không tái hôn. Dụ Từ còn có anh trai và chị dâu hết mực yêu thương. Còn ba mẹ Cận Hoài Tiêu sau khi ly hôn đều lần lượt lập gia đình và có con mới, khiến anh so với cô càng giống một cánh bèo trôi dạt, chẳng nơi nào thực sự là nhà.


Chính vì vậy anh luôn có một chấp niệm, liều mạng muốn mua một căn nhà lớn để có thể cùng cô xây dựng tổ ấm của riêng mình. Anh sẽ gánh vác trách nhiệm, làm một người chồng tốt. Nếu một ngày Dụ Từ thích trẻ con, quyết định cùng anh nuôi nấng một em bé, anh cũng sẽ là một người cha tốt, nỗ lực kiếm tất cả mọi thứ dành cho vợ và con.


Dụ Từ ngước nhìn anh một cái, chạm vào đôi mắt ấy, ngàn lời vạn chữ cuối cùng đọng lại thành một câu: "Thôi bỏ đi, không muốn gặp thì không gặp nữa. Chúng mình đi ăn cơm, sẵn tiện đi dạo chợ xem sao, tìm cảm hứng cho em."


Hai người vai kề vai, bàn tay buông thõng của Cận Hoài Tiêu lặng lẽ nắm lấy tay cô. Dụ Từ khựng lại một chút nhưng không vùng vẫy, giống như đang dỗ dành anh, mặc anh từng chút một nắm lấy tay mình. Bàn tay thon dài của anh luồn vào giữa các kẽ ngón tay cô, mười ngón tay đan chặt.


Cận Hoài Tiêu mỉm cười, bất chợt cúi đầu nói bên tai cô: "Tiểu Từ, em thật tốt."


Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô tạo thành từng đợt tê dại, lan thẳng tới tim. Lúc anh mấp máy môi, dường như có thể chạm môi vào tai cô vậy.


Dụ Từ quay sang lườm anh một cái cháy mặt, mắng át đi đầy lúng túng: "Đừng có nũng nịu!"


Thấy Dụ Từ định chạy, Cận Hoài Tiêu siết chặt tay kéo cô lại, cười nói: "Thế này mà gọi là nũng nịu à, đây gọi là tỏ tình."


Dụ Từ muốn thoát ra: "Tỏ tình gì chứ, chẳng biết xấu hổ, anh im miệng đi!"


Xung quanh không có mấy người, Cận Hoài Tiêu kéo cô vào con ngõ nhỏ ở góc rẽ, cúi người ôm lấy cô, cằm tựa vào hõm cổ cô, giọng nói bỗng trở nên rất nhẹ.


"Tiểu Từ, anh đã đi mười sáu năm trên con đường cô độc một mình. Cho đến khi em đến bên cạnh anh, con đường này chẳng còn cô đơn chút nào nữa. Dù khổ cực gian nan đến đâu cũng có thể bước tiếp. Em tốt như vậy, anh đương nhiên sẽ thích, sẽ luôn luôn thích em."


Dụ Từ nằm trong vòng tay anh, nghe lời tỏ tình lần nữa của anh. Nhịp tim anh đập quy luật và mạnh mẽ. Nhịp tim con người là biểu tượng của sự sống, cũng là tiếng vang của tình yêu.


Kể từ khi gặp lại, những lời yêu thương vốn dĩ hiếm khi được diễn đạt vì tính cách nội liễm của anh nay trào ra như lũ vỡ đê, sóng cuộn trào dâng, bao trùm lấy cô.


Gặp lại chỉ mới mười một ngày, những lời yêu anh nói còn nhiều hơn mấy năm trước cộng lại. Câu hỏi cô vẫn luôn nghi ngờ, liều mạng tìm lời giải đáp nhưng lại khiến bản thân đi đến bờ vực sụp đổ:


Cận Hoài Tiêu, anh rốt cuộc có yêu em không?


Anh đã dùng ngôn ngữ, dùng vòng ôm và nhịp tim để cho cô câu trả lời.


Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Truyện Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ Story Chương 30: Anh dùng lời nói, cái ôm và nhịp tim để cho cô câu trả lời
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...