Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Chương 89
SINH NHẬT ANH THÂM
Lộ Văn Tinh có rất nhiều lịch trình, cậu bận rộn đến mức có khi cả tuần hoặc hai tuần liền không có thời gian rảnh nhưng cũng không phải làm việc liên tục không nghỉ. Mỗi lần sắp xếp lịch trình cho cậu, Từ Dung luôn đảm bảo rằng Lộ Văn Tinh có đủ thời gian để nghỉ ngơi.
Tháng 12 đã đến gần, sinh nhật của Cố Yến Thâm vào cuối tháng 12. Dù còn gần nửa tháng nữa nhưng Lộ Văn Tinh đã bắt đầu chuẩn bị quà trước. Đây là món quà sinh nhật đầu tiên cậu tặng bạn trai nên tất nhiên phải đặc biệt chú trọng.
Buổi tối, Lộ Văn Tinh ngồi cạnh cửa sổ vẽ tranh.
Cách đây không lâu, cậu đã đăng một video minh họa lên mạng, fan đã để lại bình luận đề nghị cậu vẽ thêm vài bức nữa. Cũng có fan của Cố Yến Thâm để lại lời nhắn hỏi khi nào cậu sẽ vẽ Cố Yến Thâm tiếp và liệu có thể quay lại quá trình vẽ không.
Ý tưởng đầu tiên xuất hiện trong đầu Lộ Văn Tinh chính là vị tướng quân phiệt trong cuốn tiểu thuyết dân quốc mà cậu từng đọc. Cậu bắt đầu phác thảo các đường nét sắc sảo, từ đường viền hàm xuống cái cổ thon dài, lại đến bờ vai gọn gàng.
Chiếc áo khoác che kín toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ bàn tay và cổ tạo nên vẻ cấm dục. Đôi chân dài ẩn sau lớp quần quân phục, bắp chân được bao bọc bởi đôi giày lính.
Khi từng nét vẽ dần hoàn thiện, gương mặt của người đàn ông trở nên rõ ràng hơn, lông mày sắc bén, sống mũi cao thẳng, đôi môi mím chặt. Qua màn hình cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng xa cách toát ra.
Lộ Văn Tinh đăng nhập vào tài khoản phụ, đăng lên một dòng trạng thái trên Weibo.
[Họa sĩ S]: Giới thiệu một chút, bạn trai của tôi.
Chưa đầy ba phút, phần bình luận đã nổ tung.
[Giới thiệu một chút, bạn trai của tôi @Cố Yến Thâm.]
[Chỉ thế thôi sao? Tôi phát cuồng luôn đó, ông xã à.]
[Đó là bạn trai của tôi.]
[Xin hỏi fan CP có thể cắn không?]
[Anh Thâm mặc áo khoác quân phục ngầu quá!]
[Trời ơi! Đẹp trai đến mức khiến chân tôi không khép lại được.]
[Tôi cứ nghĩ S chỉ theo đuổi idol một cách điềm đạm thôi, hóa ra lại là fan cuồng bạn trai!]
[Ngầu quá! Trông thật hấp dẫn!]
[Ha ha ha, mặc dù tôi là fan của S nhưng trước đó tôi cũng là fan bạn gái của anh Thâm, nên hãy rút kiếm ra đi.]
Lộ Văn Tinh không ngờ cậu công khai nói ra mà chẳng ai tin. Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn là việc cậu chỉ vẽ bạn trai như thường lệ nhưng khi tỉnh dậy thì đã bị các trang báo phân tích quá đà.
[Họa sĩ S thách thức với Lộ Văn Tinh, dường như để đáp lại fanart về anh Thâm trong buổi livestream của Lộ Văn Tinh.]
[Mối quan hệ không tốt giữa Lộ Văn Tinh và họa sĩ S đã được xác thực.]
[Tuần trước, Lộ Văn Tinh đã làm rõ mối quan hệ của họ trong livestream nhưng hôm qua lại bị họa sĩ S đánh đổ.]
Lộ Văn Tinh: “…”
May mắn fan của cậu rất lý trí, mặc dù những trang báo đồn thổi quá mức khiến nhiều người tò mò nhưng những người đi làm và học sinh đã nhanh chóng lao vào tuyến đầu ăn dưa.
Cuối cùng, có một trang bát quái tổng hợp lại những tin đồn vô căn cứ này.
[Họa sĩ S dường như đã tuyên bố chủ quyền trên Weibo.]
Những người không biết rõ sự việc bị cuốn vào mớ thông tin bịa đặt, còn các trang bát quái chỉ mong fan hai bên cãi nhau. Nhưng…
Fan của cả hai bên không những không cãi nhau mà còn hợp lực tấn công các trang báo lá cải.
[Chúng tôi, fan của S, chỉ vẽ tranh, không gây chiến, xin đừng diễn giải quá đà.]
[Lộ Văn Tinh đã nói mối quan hệ rất tốt, chắc chắn là tốt. Làm fan chung của một idol với bạn bè thì có gì là lạ sao?]
[Nhiều lần xảy ra xung đột trong thời gian học đại học, cuối cùng bùng nổ vào ngày hôm qua??? Xin hỏi tài khoản marketing này có nhìn thấy tận mắt, hay là trốn dưới gầm giường của họ nghe lén vậy?]
[Trang báo lá cải này mời một người yêu thích tiểu thuyết đến viết bài à? Đấu tranh để giành vị trí fan số một của anh Thâm??? Đúng là nực cười.]
[Ha ha, cười chết mất, có lẽ là người yêu thích tiểu thuyết thời xưa.]
[Fan CP của hai nhà chúng tôi cũng chỉ là đùa vui với nhau thôi, các người lại tưởng thật.]
[Chuyện phi lý thế này, chẳng lẽ thật sự có người tin à? Không thể nào, không thể nào?]
[Yên tâm đi, Hành Tinh Nhỏ chúng tôi không tin đâu.]
[Trùng hợp thay, chúng tôi – fan Đơn Lẻ cũng không tin.]
Fan Đơn Lẻ chính là tên nhóm fan Weibo của S. Bởi vì nhóm fan của S khá phức tạp, họ không chỉ là fan của riêng S mà nhiều người còn là fan của các idol khác, trong đó có rất nhiều fan của Cố Yến Thâm và không ít fan CP. Cuối cùng, bọn họ gọi mình là ‘fan Đơn Lẻ’.
Lộ Văn Tinh đang lướt Weibo thì nhận được cuộc gọi của Từ Dung.
“Tài khoản chính giấu kỹ như vậy mà tài khoản phụ lại tự do thế?”
“Chị Dung.” Lộ Văn Tinh lập tức làm nũng, “Em nói thật mà… em cũng không ngờ lại thành ra thế này. Chị có tin em không?”
“Tin chứ. Em nói gì chị cũng tin.” Từ Dung bất lực nói, “Mấy trang lá cải này không viết kịch bản phim truyền hình thì thật là uổng phí.”
Lộ Văn Tinh bị chọc bật cười, cậu phụ họa với cô.
“Đúng là phí thật.”
“Có cần làm rõ không?”
“Không cần ạ.” Lộ Văn Tinh khẽ cười, “Fan không tin đâu, cư dân mạng ăn xong dưa rồi cũng sẽ tản ra. Mấy tài khoản marketing này chẳng làm được gì đâu ạ.”
“Hơn nữa…”
Lộ Văn Tinh tạm dừng, “Em định công khai.”
Từ Dung: “!!!”
Với tư cách là quản lý, phản ứng đầu tiên của Từ Dung không phải lo cho sự nghiệp của Lộ Văn Tinh mà là… Văn Tranh có đồng ý không?
“Em đã bàn với Cố Yến Thâm chưa?” Từ Dung hỏi.
“Chưa ạ, em định cho anh ấy một bất ngờ.” Giọng của Lộ Văn Tinh bình thản, không có chút gì đặc biệt.
—
Tháng 12 ở thành phố C không có tuyết, nếu thời tiết đẹp thì còn có nắng nữa.
Hôm nay Lộ Văn Tinh dậy rất sớm để chuẩn bị tổ chức sinh nhật cho Cố Yến Thâm. Cậu đã hỏi ý kiến của Cố Yến Thâm nhưng hắn muốn cậu đến nhà hắn để tổ chức sinh nhật.
“Em biết nấu ăn sao?”
Cố Yến Thâm tưởng mình sẽ có cơ hội trổ tài nấu nướng trước mặt Lộ Văn Tinh, không ngờ cậu cũng biết nấu ăn.
“Không ạ.”
Nghe Lộ Văn Tinh nói vậy, Cố Yến Thâm thở phào nhẹ nhõm, “Không sao, anh biết nấu và nấu cũng khá ngon.”
Lộ Văn Tinh cười nói, “Anh là nhân vật chính, hôm nay anh không cần làm gì hết.”
“Em không biết nhưng em có thể học.” Sợ hắn không tin, Lộ Văn Tinh còn bổ sung thêm một câu, “Em học cái gì cũng rất nhanh.”
Cố Yến Thâm không muốn làm mất tinh thần của cậu.
“Được, nhà anh gần siêu thị, khi em đến thì hai chúng ta cùng đi siêu thị.”
Lộ Văn Tinh tắt điện thoại, vừa lúc ra đến gara thì cậu gặp Văn Tranh đã rời đi trước đó nhưng giờ cũng đang ở gara.
“Anh, anh chưa đi à?”
“Ừ, anh vừa mới nhận được một cuộc gọi.” Văn Tranh thấy Lộ Văn Tinh dậy sớm như vậy thì hỏi: “Em định đi đâu à?”
“Hôm nay là sinh nhật của thầy Cố, em qua đó tổ chức sinh nhật cho anh ấy.”
“Em đi tổ chức sinh nhật cho cậu ta hay đi làm việc cho cậu ta vậy?” Văn Tranh nhìn đồng hồ, giờ còn chưa tới tám giờ rưỡi.
Lộ Văn Tinh mở cửa xe ngồi vào, “Đi sớm về sớm mà.”
Văn Tranh lên tiếng.
“Sớm là bao giờ? Giống như ở công ty của anh, làm từ chín giờ sáng đến năm giờ rưỡi chiều là em có thể về rồi đó.”
Lộ Văn Tinh: “…”
Cậu khởi động xe và nhấn ga. “Anh, em đi trước đây. Tạm biệt anh.”
Văn Tranh: “…”
Lộ Văn Tinh bật định vị GPS, vì buổi sáng đường không quá đông nên chỉ mất khoảng hai mươi phút để đến khu biệt thự của Cố Yến Thâm.
“Thưa ngài, xin hỏi ngài đến tìm ai?”
Xe của cư dân sẽ được vào thẳng nhưng nếu là xe của người ngoài thì phải được sự đồng ý của chủ nhà mới được vào. Dù Lộ Văn Tinh đã đến đây nhiều lần thì quy trình vẫn không thay đổi. Những người có thể sống ở đây đều là người giàu có hoặc quyền lực nên sự riêng tư luôn được bảo đảm chặt chẽ.
“Khu C số 12-3, tôi đến tìm ngài Cố.”
“Xin hỏi tôi có thể xưng hô như thế nào với ngài?”
“Tôi họ Lộ.”
Bảo vệ bấm chuông gọi đến đường dây nội bộ của cư dân.
“Xin chào ngài Cố, có một người họ Lộ đến tìm ngài….”
“Vâng, đã làm phiền rồi.”
Sau khi tắt máy, bảo vệ cho phép Lộ Văn Tinh đi qua.
“Xin hỏi đường đến khu C như thế nào?”
“Đi thẳng từ cổng, rẽ trái ở ngã ba thứ ba, là căn nhà thứ năm.”
“Cảm ơn.” Lộ Văn Tinh đóng cửa kính xe rồi lái xe vào trong, cậu dễ dàng tìm thấy nhà của Cố Yến Thâm.
Cố Yến Thâm đã đứng đợi ở cửa. Hắn không mặc áo khoác mà chỉ mặc một chiếc áo len xám.
“Em có thể lái xe vào sân.”
Cố Yến Thâm chỉ đậu một chiếc xe trong sân, xe của Lộ Văn Tinh vừa vặn vào được.
“Bình thường anh ở chỗ này sao?”
“Anh thường sống ở chung cư, nơi này có lẽ chỉ về bốn năm lần trong năm thôi.”
“Tại sao anh không đưa em đến chung cư của anh?”
“Anh muốn đưa em đến thăm nơi anh đã sống khi còn nhỏ.”
Như thể biết Lộ Văn Tinh sẽ hỏi gì, Cố Yến Thâm nói.
“Sau khi cha mẹ ly hôn, căn nhà này được chia cho mẹ anh nhưng sau khi tái hôn thì bà đã định cư ở nước ngoài.”
Cố Yến Thâm vào nhà, lấy ra một đôi dép màu hồng nhạt có tai thỏ từ tủ giày.
Lộ Văn Tinh: ?
“Anh còn có sở thích như thế này…”
Lộ Văn Tinh mang đôi dép tai thỏ, thấy chúng vừa vặn, cậu ngẩng đầu lên thì đối diện với ánh mắt đẩy ý cười của Cố Yến Thâm.
“Anh cố ý đúng không?”
Cố Yến Thâm thẳng thắn thừa nhận, “Anh nghĩ thỏ hồng rất hợp với em.”
Lộ Văn Tinh không trả lời, còn Cố Yến Thâm thì dựa vào việc nay là sinh nhật của hắn nên không sợ hãi gì.
“Anh còn mua mấy mẫu khác, em có muốn xem không?”
“Không muốn.” Lộ Văn Tinh lập tức từ chối.
“Được thôi.” Cố Yến Thâm hơi tiếc nuối nhưng không ép buộc cậu, “Em muốn uống gì?”
“Anh có nước ép cam không?”
Trong nhà bật điều hòa, Lộ Văn Tinh rất thích uống đồ lạnh trong môi trường xung quanh ấm áp như này.
“Có, nếu em muốn xem tivi thì cứ bật lên.” Cố Yến Thâm đi vào bếp, rót một cốc nước ép cam cho Lộ Văn Tinh, đồng thời mang ra một chiếc bánh ngọt được trang trí rất tinh tế.
“Anh mua ở đâu vậy?”
“Em nếm thử xem.”
Lộ Văn Tinh dùng nĩa cắt một miếng, kem mịn phủ bột chocolate tan ngay trong miệng, mềm mại và ngọt ngào, còn kèm theo chút vị đắng nhẹ của chocolate.
“Ngon quá.” Hai mắt của Lộ Văn Tinh sáng lên, “Ở thành phố C này còn có tiệm bánh nào mà em chưa biết à?”
“Quán nào vậy?”
Cố Yến Thâm cũng ăn một muỗng nhỏ, “Quán nhà họ Cố.”
Lộ Văn Tinh lại ăn thêm một miếng, thuận miệng hỏi, “Người giúp việc nhà anh làm à?”
Cố Yến Thâm bình tĩnh nhìn cậu. Lộ Văn Tinh hỏi, “Sao vậy?”
“Là bạn trai của em làm đấy.” Cố Yến Thâm thở dài, “Nhà chỉ có mình anh thôi, sao em lại nghĩ đến người khác vậy?”
Lộ Văn Tinh: “!”
“Nét mặt gì vậy, em không tin à?”
Lộ Văn Tinh chớp chớp mắt, lắc đầu để che giấu, “Bạn trai của em giỏi thế cơ à.”
“Có phải hối hận vì không ở bên anh sớm hơn không?”
Cố Yến Thâm cố ý trêu chọc nhưng Lộ Văn Tinh lại nghiêm túc trả lời.
“Nếu biết anh còn có tài này thì sao còn đến lượt anh tỏ tình chứ.” Lộ Văn Tinh khẽ hừ một tiếng, “Anh đâu có thích đồ ngọt, sao lại học làm bánh?”
Cố Yến Thâm nói dối không chớp mắt, “Trùng hợp quá. Anh không chỉ biết làm bánh ngọt mà còn tìm được một người bạn trai thích ăn đồ ngọt.”
“Đừng lừa em.” Lộ Văn Tinh không tin sự trùng hợp này, “Anh học từ khi nào vậy?”
“Mấy tháng trước.”
“Thầy Cố định chuyển nghề à?” Lộ Văn Tinh đề nghị rất chân thành, “Em thấy đóng phim làm lãng phí tài năng làm bánh ngọt của anh lắm.”
“Lý tưởng của anh không phải là trở thành một thợ làm bánh ngọt cao cấp.”
Cố Yến Thâm uống một ngụm cà phê để đỡ ngấy.
“Vậy lý tưởng của anh là gì?” Lộ Văn Tinh đoán, “Chuyển sang làm đạo diễn sao?”
“Lý tưởng của anh là…”
Cố Yến Thâm cố ý dừng vài giây, Lộ Văn Tinh ngay cả bánh ngọt cũng bỏ qua, trong đôi mắt đẹp lấp lánh mang theo chút tò mò.
“Làm chồng của em.”
Lộ Văn Tinh: “…” Không được rồi, Cố Yến Thâm đã bắt đầu học được cách nói năng ngọt xớt rồi.
________________________________________________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Họa sĩ S: Xin phép giới thiệu, bạn trai của tôi.
Fan của hôm nay: Không, là bạn trai của tôi.
Fan của ngày mai: Vai hề lại chính là chúng tôi.
________________________________________________________________________________
Còn 15 chương…..
!(*(*)
Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Story
Chương 89
10.0/10 từ 11 lượt.
Truyện Sau Khi Giải Nghệ, Tôi Trở Thành Thiếu Gia Nhà Giàu Đích Thực
Story
Chương 89
