Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 8


Cái tát này vang lên rất rõ, Tạ Thu cũng bị đánh thức.


Đâu có con muỗi nào, rõ ràng cậu đã đánh vào tay của Hạ Ti Yến.


Tạ Thu ngẩng mặt lên, nắm lấy bàn tay đó kiểm tra.


Trên mu bàn tay trắng bệch hằn lên vài vết ngón tay màu đỏ, trông vô cùng chói mắt.


“Xin lỗi ngài Hạ, em ngủ mê man, không cố ý đánh anh đâu.” Tạ Thu lập tức xin lỗi, theo bản năng giơ tay người đàn ông lên, đặt bên miệng và nhẹ nhàng thổi hơi.


Hơi thở ấm áp phả lên da, nốt ruồi nhỏ chính giữa môi trên như có như không chạm vào mu bàn tay, mềm mại và ẩm ướt.


Tạ Thu nhận thấy bàn tay mình đang nắm khẽ nhúc nhích, các ngón tay co lại và giữ lấy mu bàn tay của cậu.


Nhưng cậu không hề giật mình, dù sao những cử động nhỏ này chỉ là phản xạ bản năng của cơ thể dưới sự k*ch th*ch từ bên ngoài, không liên quan đến việc bệnh nhân có ý thức hay không.


Tạ Thu cẩn thận đặt tay người đàn ông trở lại giường: “Thôi nào, thổi thổi là hết đau rồi.”


Cứ như thể người nằm trên giường bệnh không phải là một người thực vật vô tri, mà là một đứa trẻ cần được dỗ dành bằng lời nói dịu dàng.


Tạ Thu vươn vai, đứng dậy: “Ngủ ngon, ngài Hạ, ngày mai em lại đến thăm anh nhé.”


Cậu lại tiện tay chỉnh lại góc chăn, rồi mới quay người về phòng mình.


Khi Tạ Thu rời đi, phòng bệnh trở nên yên tĩnh.


Người đàn ông nằm trên giường bệnh nhắm chặt mắt, bàn tay đặt bên cạnh cố gắng lật úp lại.


Đáng tiếc rất nhanh đã kiệt sức, trở lại trạng thái chết lặng.


**


Tạ Thu cứ thế chạy đi chạy lại giữa trường học và biệt thự của nhà họ Hạ mỗi ngày, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng cái đã đến thứ Sáu.


Sáng sớm sau khi thức dậy, cậu theo thông lệ chào hỏi Hạ Ti Yến, sau đó đeo balo đến trường.


Kết thúc tiết học chuyên ngành buổi sáng, khi cậu đang thu dọn sách vở, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ gọi tên mình: “Tạ Thu!”



Mạnh Tử Diệp nhìn ra cửa, thấy đối phương có vẻ mặt không hề thân thiện, có chút lo lắng: “Tiểu Thu Thu, không phải lại đến tìm mày gây chuyện đấy chứ?”


Tạ Thu ngước mắt lên: “Tao không biết.”


Cô gái mặc đồ hiệu, trang điểm tinh xảo xinh đẹp, đi giày cao gót “đùng đùng” bước tới: “Cậu là Tạ Thu đúng không?”


“Tôi là Tạ Thu.” Tạ Thu dựa lưng vào ghế, “Cô là?”


“Tôi là Tống Tuyết Oánh.” Tống Tuyết Oánh ngẩng cằm, “Cũng là vị hôn thê của Hạ Cảnh Thần.”


Tạ Thu khẽ nhướng mày, nhớ ra hình như có chuyện này.


Nhà họ Hạ dù sao cũng là gia tộc lớn, việc chọn liên hôn là quá bình thường, chỉ là Hạ Nhị Thiếu chưa đến tuổi kết hôn, nên chuyện này tạm thời chưa được đưa vào chương trình nghị sự.


Cậu nhớ cái cô Tống tiểu thư này sau này còn sẽ gây ra mâu thuẫn giữa nhân vật công chính và thụ chính.


Đương nhiên cuối cùng hai người lại hòa hợp, những người như họ chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp đôi nhỏ mà thôi.


“Tống tiểu thư.” Tạ Thu lịch sự hỏi, “Xin hỏi cô tìm tôi có việc gì không?”


Tống Tuyết Oánh nhìn cậu từ trên cao xuống: “Tôi đến tìm cậu vì chuyện gì, trong lòng cậu nên tự hiểu rõ.”


Tạ Thu lập tức bày tỏ thái độ: “Tống tiểu thư yên tâm, tôi và Hạ Nhị Thiếu trong sạch.”


Xem ra Bạch thiếu gia kia vẫn chưa đủ mạnh, vẫn chưa lan truyền hình tượng si tình của cậu ra ngoài.


“Đương nhiên là tôi biết, Hạ Cảnh Thần không thèm để mắt đến loại người như cậu.” Giọng Tống Tuyết Oánh ngập tràn vẻ khinh thường, “Tôi chỉ hy vọng cậu tự giác tránh xa anh ấy một chút, đỡ phải truyền ra những lời đồn đại kỳ quái, gây phiền phức không cần thiết cho anh ấy.”


Tạ Thu: “…”


Tống tiểu thư này có đẳng cấp cao hơn Bạch thiếu gia một chút, đã tự coi mình là chính cung rồi.


Tạ Thu đang chuẩn bị mở lời, một giọng nói không vui vang lên ở cửa: “Tống Tuyết Oánh.”


Tống Tuyết Oánh quay người lại, vẻ kiêu ngạo trên mặt lập tức tan biến, thần sắc trở nên dịu dàng: “Anh Cảnh Thần, sao anh lại đến đây?”


“Tôi còn muốn hỏi cô.” Hạ Cảnh Thần nhíu mày hỏi, “Cô đang làm cái gì ở đây?”


“Em…” Tống Tuyết Oánh cố gắng làm nũng cho qua chuyện, “Anh Cảnh Thần, sao anh lại hung dữ như vậy?”



Tống Tuyết Oánh còn muốn giải thích: “Anh Cảnh Thần, em chỉ muốn giúp anh—”


Hạ Cảnh Thần không chút khách khí cắt ngang lời cô: “Chuyện của tôi, còn chưa đến lượt cô quản.”


Tống Tuyết Oánh cắn môi, dậm chân, rồi quay người bỏ chạy: “Không quản thì không quản, anh tưởng em thích quản à!”


Trong lớp chỉ còn lại ba người, trong lúc nhất thời không ai nói gì.


“Nhị thiếu gia.” Một lúc sau, Tạ Thu phá vỡ sự im lặng, “Cậu tìm tôi có việc gì không?”


Hạ Cảnh Thần đứng ở cửa, lạnh lùng đáp: “Không có, đi ngang qua.”


Tạ Thu: “…”


Nhìn bóng lưng lạnh lùng đó rời đi, Mạnh Tử Diệp thở phào một hơi dài: “Mẹ ơi, nghẹt thở chết tao rồi!”


Tạ Thu cười: “Mày nín thở làm gì?”


“Đao quang kiếm ảnh, không cần máu đổ mà thắng!” Mạnh Tử Diệp liên tục tặc lưỡi, đồng cảm vỗ vai bạn mình, “Làm con dâu nhà giàu đúng là không dễ dàng gì, vất vả cho Tiểu Thu Thu rồi.”


“Nhưng mà có tiền.” Tạ Thu tùy tiện đáp lại, “Vẫn dễ dàng hơn làm trâu làm ngựa nhiều.”


“Kêu mày tự tìm khổ!” Mạnh Tử Diệp giả vờ tự vả miệng, “Cái khổ này, tao cũng muốn chịu đựng quá đi!”


Tạ Thu đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi: “Đi thôi, đi căng tin.”


“Nhưng mà… sao tao lại cảm thấy hotboy Hạ vừa nãy không phải là đi ngang qua nhỉ?” Mạnh Tử Diệp đi theo sau cậu, “Cứ như là cố ý đến giải vây cho mày ấy.”


Tạ Thu suy nghĩ một chút: “Có lẽ Hạ Nhị Thiếu lo lắng tao sẽ nói linh tinh gì đó với vị hôn thê của cậu ta.”


Ấn tượng của Hạ Cảnh Thần về cậu hiện tại, chắc vẫn tệ như trước.


Mạnh Tử Diệp gật đầu: “Nói vậy cũng có lý.”


“Thôi, mặc kệ cậu ta đi.” Tạ Thu cười, chuyển chủ đề, “Trưa nay muốn ăn gì?”


Mạnh Tử Diệp: “Sườn kho!”


**



Chiều thứ Sáu chỉ có hai tiết học chuyên ngành, Tạ Thu học xong thì về nhà họ Hạ.


Về đến nhà, trời vẫn chưa tối, cậu về phòng bỏ balo xuống, rồi đi sang phòng bệnh bên cạnh.


Hộ lý trực ban ngày nghe thấy tiếng động, quay đầu lại chào: “Đại thiếu phu nhân.”


Tạ Thu tò mò: “Anh đang làm gì vậy?”


Hạ Ti Yến được cố định bằng dây đai trên bục đứng, cả người ở trạng thái đứng thẳng.


“À, đây là đang rèn luyện cơ bắp và sức mạnh chi dưới cho Đại thiếu gia, có thể ngăn ngừa teo cơ hiệu quả.” Hộ lý phổ cập kiến thức, “Mỗi ngày một lần sáng, một lần tối, mỗi lần phải đứng 40 đến 60 phút cơ ạ.”


Tạ Thu đứng ở cửa, nhìn chằm chằm người đàn ông đang đứng từ đầu đến chân.


Hạ Ti Yến bình thường nằm trên giường, có thể thấy tỷ lệ cơ thể anh rất đẹp, chân cũng rất dài, nhưng đứng lên mới biết anh cao đến vậy.


Tạ Thu không nhịn được đi vào phòng, dừng lại trước mặt người đàn ông, hơi kiễng chân lên, giơ tay so sánh chiều cao của hai người.


Hộ lý chủ động báo cáo: “Đại thiếu gia cao 1m94.”


“Thảo nào…” Tạ Thu lùi lại một bước, “Trông thật sự rất cao.”


Xứng đáng là thế giới của người giấy, chiều cao cũng đã đạt đến 1m94 rồi, chiều cao 1m8 của cậu căn bản không đủ để so sánh.


Tạ Thu lại hỏi: “Ngài Hạ còn cần đứng bao lâu nữa?”


Hộ lý nhìn đồng hồ hẹn giờ bên cạnh: “Còn mười phút nữa là kết thúc.”


Tạ Thu đáp lời: “Ồ, anh vất vả rồi.”


Mấy ngày nay cậu chỉ lau người cho Hạ Ti Yến, đọc truyện cổ tích trước khi ngủ, rảnh rỗi thì giúp anh ấy cử động khớp tay chân, toàn là những việc nhẹ nhàng.


Nhưng để chăm sóc chu đáo cho một người thực vật, phức tạp hơn cậu tưởng rất nhiều.


Hộ lý cười ngây ngô: “Không vất vả, không vất vả, đó là việc nên làm ạ.”


Ăn tối xong, Tạ Thu trò chuyện với Tô Uyển Dung một lúc, rồi lại quay lại phòng bệnh.


Cậu kéo chiếc ghế riêng của mình đến bên giường, cầm cuốn truyện cổ tích đặt trên tủ đầu giường: “Buổi tối tốt lành, ngài Hạ, lại đến giờ kể chuyện trước khi ngủ rồi.”



Cậu ngước mắt nhìn người đàn ông đang ngủ say, bắt đầu nhẹ giọng đọc: “Ngày xửa ngày xưa có một hoàng tử muốn cưới một công chúa, nhưng nàng phải là một công chúa thật sự…”


Tạ Thu đọc đầy cảm xúc: “…’Ôi, khó chịu quá!’ Công chúa nói, ‘Tôi gần như không chợp mắt được cả đêm! Trời ơi, trên giường của tôi có cái gì vậy? Tôi nằm trên một thứ gì đó rất cứng, khiến toàn thân tôi bầm tím. Thật là kinh khủng!’”


Đọc xong đoạn này, cậu tự mình bật cười.


Tạ Thu vừa cười vừa đưa tay ra, kéo bàn tay to lớn thon dài đẹp đẽ trên ga trải giường: “Ngài Hạ, sao em lại thấy da của anh, chạm vào còn mềm hơn cả công chúa hạt đậu nhỉ?”


Lần trước cậu chỉ vô tình vỗ một cái, mu bàn tay người đàn ông đã đỏ lên rồi.


Tạ Thu nói xong lại cười vang, hoàn toàn không phát hiện khóe môi người đàn ông khẽ co giật một chút, trông như đang bày tỏ sự cạn lời.


“Em sờ thêm lần nữa xem nhé.” Cậu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa mu bàn tay trắng bệch, khẳng định, “Ừm, rất mịn, rất dễ sờ.”


Dưới sự v**t v* của cậu, các ngón tay của người đàn ông lại khẽ co lại.


“Ngài Hạ, em thấy mỗi lần em nắm tay anh, ngón tay anh hình như đều nhúc nhích.” Tạ Thu ngạc nhiên, “Chẳng lẽ tay cũng là bộ phận nhạy cảm của anh hả?”


Để làm rõ vấn đề này, Tạ Thu nắm tay người đàn ông đưa đến bên môi, nhẹ nhàng thổi một hơi.


Quả nhiên, ngón tay Hạ Ti Yến lại nắm lấy mu bàn tay cậu, dường như còn mạnh hơn lần trước.


“Thật sự là…” Tạ Thu lẩm bẩm một mình, đang chuẩn bị đặt bàn tay đó xuống, phía sau đột nhiên truyền đến một giọng quát khẽ quen thuộc.


Hạ Cảnh Thần: “Cậu đang làm cái gì?”


Tạ Thu chớp chớp mắt, mãi mới nhận ra, hành động mình đang làm, hình như có chút giống đang chiếm tiện nghi của người đàn ông…


“Anh trai tôi là người thực vật!” Hạ Cảnh Thần vẻ mặt không thể tin được, “Cậu muốn làm gì anh ấy?”


“Tôi…” Tạ Thu dừng lại, dứt khoát vò mẻ không sợ rơi hỏi ngược lại, “Tôi thì sao?”


Không đợi đối phương nói, cậu liền nâng tay Hạ Ti Yến lên, hôn một cái thật kêu.


Hạ Cảnh Thần: “!”


Hôn xong, Tạ Thu nhét tay mình vào bàn tay to lớn của người đàn ông, thẳng thắn nói: “Anh ấy là chồng của tôi, tôi muốn làm gì chồng tôi thì làm.”


“Cậu—” Hạ Cảnh Thần bị một câu nói của cậu làm nghẹn lại, chỉ biết trợn mắt nhìn, nhất thời không biết phản bác thế nào.


Không ai chú ý thấy, trên tai người đàn ông vừa bị hôn tay trên giường bệnh, lại xuất hiện một tầng đỏ ửng nhạt.


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 8
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...