Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 69: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 01


Căn biệt thự cũ của nhà họ Hạ, một chiếc xe đang đỗ trong sân.


Tài xế mở cửa xe, đôi giày cao gót của Tô Uyển Dung đặt xuống trước, sau đó bà quay người dang hai tay ra: “Tiểu Thu, chúng ta về nhà rồi.”


Bà bế ra khỏi xe một cậu bé trông chừng hai, ba tuổi, tóc xoăn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết, đôi mắt to tròn như quả nho đen mọng nước, trông y hệt búp bê trưng bày trong tủ kính.


Tô Uyển Dung đặt cậu bé xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu: “Chúng ta đi thôi, Tiểu Thu.”


Tạ Thu được dẫn vào phòng khách, cậu chưa bao giờ thấy một ngôi nhà lớn như vậy, nhưng không hề tò mò nhìn ngang ngó dọc, chỉ bám sát bước chân của người dì mới.


“Chú Lâm,” Tô Uyển Dung lên tiếng hỏi, “Đại thiếu gia đâu rồi?”


“Thưa phu nhân, đại thiếu gia đang luyện chữ trong thư phòng,” Quản gia Lâm trả lời, “Tôi sẽ đi gọi đại thiếu gia xuống ngay.”


“Không cần.” Tô Uyển Dung lại nắm tay Tạ Thu, đi về phía cầu thang, “Tiểu Thu, chúng ta lên xem anh Ti Yến của con nhé.”


Đến cửa thư phòng, bà đẩy cửa bước vào: “Ti Yến.”


Hạ Ti Yến đang ngồi ngay ngắn trước bàn luyện viết thư pháp, nghe tiếng liền ngước mắt lên gọi: “Mẹ.”


Thân hình thiếu niên cao ráo, cả người càng thêm tuấn tú hơn so với bạn bè cùng trang lứa, ánh mắt điềm tĩnh, sống mũi thẳng, ngũ quan không có chút tì vết nào, hoàn toàn có thể đoán được khi lớn lên sẽ kinh diễm đến mức nào.


Tô Uyển Dung kéo cậu bé đang trốn sau lưng ra: “Ti Yến, đây là em trai mẹ đưa về từ cô nhi viện.”


Ánh mắt Hạ Ti Yến rơi vào khuôn mặt nhỏ bé rụt rè đó, có chút lạ lùng, nói: “Mẹ, chẳng phải con đã có một em trai rồi sao?”


Sắc mặt Tô Uyển Dung thay đổi: “Nó không phải em trai con.”


Hạ Ti Yến xin lỗi: “Xin lỗi, mẹ.”


“Ti Yến, mẹ không có ý đó…” Giọng Tô Uyển Dung dịu lại, “Mẹ lo con và Cảnh Thần chênh lệch tuổi tác quá lớn, không chơi chung được với nhau, nên tìm cho Cảnh Thần một người bạn chơi.”


Hạ Ti Yến đáp: “Con biết rồi, mẹ.”


“Được rồi, vậy mẹ không làm phiền con luyện chữ nữa.” Tô Uyển Dung nói xong, lại dẫn Tạ Thu xuống lầu.


Hạ Cảnh Thần vừa chạy từ ngoài vào, mồ hôi nhễ nhại, thấy bà liền đi chậm lại, trở nên câu nệ: “Mẹ.”


“Cảnh Thần, đây là bạn chơi mà mẹ tìm cho con.” Tô Uyển Dung nói với vẻ mặt vui vẻ, “Tiểu Thu còn lớn hơn con vài tháng đấy.”


Hạ Cảnh Thần hơi tò mò nhìn cậu bé lạ mặt bên cạnh mẹ: “Tiểu Thu?”



Tô Uyển Dung buông tay, ra hiệu: “Tiểu Thu, con đi chơi với Cảnh Thần đi.”


Tạ Thu ngoan ngoãn đi tới, giọng trẻ con mời: “Em trai Cảnh Thần, chúng ta cùng đi chơi nhé.”


Biết mình có bạn chơi mới, Hạ Cảnh Thần vui vẻ đáp: “Được, chúng ta cùng đi đá bóng!”


Hai đứa trẻ chơi cho đến khi trời gần tối mới về, bảo mẫu rửa tay và thay quần áo cho chúng trước, rồi mới đưa đến bàn ăn.


Ông nội Hạ ngồi ở ghế chủ tọa nhìn Tạ Thu: “Uyển Dung, đây là đứa bé con đưa về từ cô nhi viện à?”


“Thưa ba, đứa bé này tên là Tạ Thu.” Tô Uyển Dung ôn tồn đáp, “Tiểu Thu, gọi ông đi con.”


Tạ Thu ngồi trên chiếc ghế trẻ em đặc biệt, dõng dạc gọi: “Cháu chào ông ạ.”


“Ừm.” Ông nội Hạ đáp một tiếng, “Vì đứa bé này đã có họ tên, nên không cần đổi nữa.”


Ý tứ là không cho đứa bé này nhập vào gia phả nhà họ Hạ.


Tô Uyển Dung cười: “Vâng, con nghe lời ba, chưa đổi vội.”


Ông nội Hạ không rõ cô con dâu cả đang toan tính điều gì, nhưng dù sao đây cũng là giọt máu do người con trai không nên nết của mình để lại.


Người con trai cả đáng tự hào trước đây đã phạm sai lầm lớn, cô ấy còn rộng lượng chấp nhận con riêng của chồng, nên bây giờ có thể thuận theo ý cô ấy thì cứ thuận theo.


Ông nội Hạ lại nhìn sang Hạ Ti Yến, ánh mắt thêm vài phần hài lòng: “Ti Yến, gần đây việc học hành thế nào?”


Hạ Ti Yến đặt đũa xuống, nghiêm túc báo cáo thành tích học tập gần đây của mình.


Tạ Thu chưa đi mẫu giáo, hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì, chỉ biết chớp chớp đôi mắt đen ẩm ướt, lén nhìn người anh trai đẹp trai kia.


Hạ Ti Yến nói xong, cầm lại đũa, đột nhiên ngước mắt lên nhìn đứa bé đối diện.


Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Thu chớp mắt, nở một nụ cười lấy lòng.


Hạ Ti Yến cúi xuống, tiếp tục dùng bữa.


Sau bữa tối, bảo mẫu đưa Tạ Thu lên lầu, đến phòng của cậu: “Tiểu thiếu gia, từ nay về sau đây sẽ là phòng của ngài.”


Tạ Thu ngạc nhiên hỏi: “Đây là phòng riêng của cháu thôi ạ?”


“Vâng, tiểu thiếu gia.” Bảo mẫu cúi người, “Để tôi giúp ngài c** q**n áo đi tắm nhé.”


“Cháu tự làm được ạ.” Tạ Thu nắm gấu áo bằng hai tay, nghiêm túc nói, “Cháu thường tự mặc quần áo và tắm rửa.”



Đánh răng rửa mặt xong, Tạ Thu mặc đồ ngủ nằm lên chiếc giường lớn mềm mại thoải mái.


Bảo mẫu đắp chăn cho cậu, tắt đèn đi ra ngoài, cậu lại trườn khỏi giường, rón rén bò đến đầu giường, bật đèn.


Đây là lần đầu tiên cậu ngủ một mình trên một chiếc giường, trong phòng cũng không có ai khác.


Tạ Thu ôm chăn, mắt mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà, cố gắng kiềm chế sự sợ hãi.


Cậu nhớ lại lời dặn dò của mẹ viện trưởng trước khi đi, đến nhà mới phải ngoan, phải nghe lời, chỉ có lấy lòng được dì mới thì mới có thể ở lại.


Đêm hôm đó, mãi đến khi buồn ngủ không chịu nổi, cậu mới mơ màng thiếp đi.


**


Tạ Thu cứ thế ở lại nhà họ Hạ, rất nhanh cậu đã nhớ được đặc điểm của từng người trong gia đình họ Hạ.


Ông nội nghiêm khắc, dì hiền lành, anh trai đẹp trai nhưng không thèm nói chuyện với cậu, em trai cả ngày chơi không biết mệt, và chú quản gia tài giỏi vô cùng.


Chiều hôm đó, Tạ Thu lại đang chơi đá bóng với em trai Cảnh Thần.


Hai đứa trẻ chạy qua chạy lại trên bãi cỏ, vì tranh giành quả bóng dưới chân nên vô tình va vào nhau.


Hạ Cảnh Thần kêu “ái” một tiếng, ngồi phịch xuống bãi cỏ.


Mấy cô bảo mẫu bên cạnh vội vàng chạy tới: “Nhị thiếu gia! Ngài có sao không!”


Họ không để ý đến Tạ Thu ở bên cạnh, khi ngã xuống lòng bàn tay cậu vô tình cọ vào nền xi măng bên cạnh.


Cậu nén đau ở lòng bàn tay, tự mình đứng dậy khỏi mặt đất, quên cả sợ hãi mà xin lỗi: “Em trai Cảnh Thần, xin lỗi, anh không cố ý…”


Hạ Cảnh Thần đã được đỡ dậy, giọng rõ ràng đang không vui: “Không đá nữa, về thôi.”


Tạ Thu ngơ ngác nhìn em trai từng bước được đưa về, đứng yên tại chỗ không biết phải làm gì.


Làm sao bây giờ, có phải cậu sắp bị gửi về cô nhi viện rồi không…


Hạ Ti Yến đi ngang qua vườn hoa, liếc nhìn qua một cái, đang định rời đi thì phát hiện có máu nhỏ giọt từ bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ đó.


Anh khẽ cau mày, bước tới: “Em làm sao?”


Tạ Thu vội vàng ngẩng đầu lên: “Em trai Cảnh Thần bị ngã, nhưng em không cố ý.”


“Anh đang hỏi em.” Hạ Ti Yến nhìn tay cậu, “Tay em bị làm sao?”



Hạ Ti Yến không nói nhiều nữa, nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu đi về nhà.


Tạ Thu ngây người hỏi: “Anh Ti Yến, anh đưa em đi đâu vậy ạ?”


Hạ Ti Yến không thèm trả lời cậu, dẫn cậu thẳng về phòng mình, rồi bảo bảo mẫu mang hộp thuốc sơ cứu đến.


Tạ Thu ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, để bảo mẫu sát trùng.


Lòng bàn tay trắng trẻo mềm mại bị cọ rách, rỉ ra những giọt máu li ti, mặc dù bảo mẫu đã rất cẩn thận, nhưng khi khử trùng vết thương vẫn đau nhói.


Nếu là một đứa trẻ bình thường, lúc này chắc chắn đã khóc òa lên vì đau, nhưng Tạ Thu chỉ mím chặt môi, không hề kêu một tiếng nào.


Hạ Ti Yến nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt, lông mày càng nhíu chặt hơn, không nhịn được lên tiếng: “Đau thì cứ kêu lên.”


Tạ Thu mím môi, đôi mắt to như nho đen nhanh chóng ngấn nước, những giọt nước mắt lớn rơi xuống lã chã.


Dù có kiên cường đến mấy, xét cho cùng cậu cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi.


Hạ Ti Yến dừng lại vài giây, do dự đưa một bàn tay ra: “Đau quá thì cắn tay anh.”


Bảo mẫu giật mình, vội giải thích: “Đại thiếu gia ngài—”


Hạ Ti Yến liếc nhìn cô: “Làm việc của cô đi.”


Bảo mẫu lập tức cúi đầu, động tác càng nhẹ nhàng hơn.


Tạ Thu rụt rè hít hít mũi, nắm lấy bàn tay đang đưa về phía mình.


Nhưng cậu không há miệng cắn, mà nắm chặt bàn tay to hơn rất nhiều của anh, che lên đôi mắt mình.


Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ẩm ướt, hàng mi như chiếc quạt nhỏ rung lên, vừa nhột vừa dính.


Hạ Ti Yến nhịn không động đậy, cho đến khi bảo mẫu lên tiếng: “Sát trùng xong rồi, đại thiếu gia.”


Anh bỏ tay ra, nhìn bàn tay bị thương của Tạ Thu.


Lòng bàn tay của đứa trẻ quá nhỏ, miếng băng cá nhân hình hoạt hình dán lên trông cũng rất lớn.


Tạ Thu cố gắng chớp hàng mi ướt đẫm thành từng chùm, thút thít cảm ơn: “Cảm ơn chị ạ…”


Hạ Ti Yến thu tầm mắt, nhìn lại lên khuôn mặt cậu.


Tạ Thu khóc đến mức mặt đỏ bừng, chóp mũi cũng đỏ, trên mặt vương đầy những vệt nước mắt hỗn độn, trông thật đáng thương.



Khi anh trở lại, quả nhiên nhìn thấy Tạ Thu đang ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ.


Hạ Ti Yến khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.


Sao lại có đứa trẻ ngoan như vậy, không khóc không quấy, ngã tự mình đứng dậy, đau quá thì chỉ rơi vài giọt nước mắt, bảo ngồi ở đây thì cứ ngồi yên chờ anh.


Tạ Thu ngước mắt trông mong gọi: “Anh Ti Yến.”


Hạ Ti Yến đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, dùng khăn ấm lau mặt cho cậu.


Tạ Thu hơi ngại ngùng, lí nhí nói: “Em, em thật ra không thích khóc đâu.”


“Không sao.” Hạ Ti Yến nhìn cậu, giọng điệu lạnh lùng bỗng dưng có thêm chút dịu dàng, “Sau này muốn khóc thì cứ khóc ra.”


Trong ngôi nhà này, chỉ cần một mình anh là người không được phép bộc lộ cảm xúc thật đã đủ rồi.


Lúc ăn tối, Tô Uyển Dung chú ý thấy vết thương trên tay Tạ Thu, hỏi han vài câu quan tâm.


Sau khi ăn tối xong, Tạ Thu về phòng mình, dưới sự giúp đỡ của bảo mẫu tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ ngủ hình gấu con.


Lòng bàn tay đau âm ỉ từng cơn, cậu nằm trên giường rất lâu mà không ngủ được.


Cuối cùng Tạ Thu trèo khỏi giường, ôm chiếc gối nhỏ của mình, đi dép lê mở cửa phòng.


Cậu đi dọc hành lang, dừng lại trước một phòng ngủ, khẽ gõ cửa.


Vài giây sau, cửa phòng mở ra, Hạ Ti Yến xuất hiện sau cánh cửa: “Sao vậy?”


Tạ Thu ngước mặt lên, giơ bàn tay dán băng cá nhân lên, giọng nũng nịu trẻ con: “Anh Ti Yến, tay em đau.”


Hạ Ti Yến cụp mắt xuống: “Anh đâu phải bác sĩ.”


Thấy Tạ Thu sắp mím môi khóc, anh đành mở rộng cửa: “Vào đi.”


Tạ Thu cong mắt cười: “Cảm ơn anh trai.”


Hạ Ti Yến đóng cửa lại, quay người: “Em muốn thay miếng băng cá nhân khác không?”


Tạ Thu lắc đầu, lễ phép hỏi: “Anh ơi, tối nay em ngủ chung với anh được không ạ?”


“Không được.” Hạ Ti Yến lạnh lùng từ chối, “Anh không quen ngủ với người khác.”


Tạ Thu không nói gì, chỉ mở to đôi mắt long lanh, đáng thương nhìn anh.


Một phút sau, Tạ Thu ôm chiếc gối nhỏ của mình, vui vẻ trèo lên giường anh.


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 69: Hạ Tổng nuôi vợ từ bé 01
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...