Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 59


Hơi nước bao phủ trong phòng tắm, gương trên bồn rửa mặt toàn là sương trắng.


Hạ Ti Yến dựa người vào tường, cụp mi mắt, che đi d*c v*ng đang cuộn trào trong đáy mắt.


Một tay anh đặt sau gáy Tạ Thu, kiểm soát tiết tấu, tay kia chống trên mép bồn rửa mặt, giọng khàn khàn đến mức không giống bình thường: “Bé yêu…”


Tạ Thu mở mi mắt, đôi mắt trong suốt ngập đầy nước mắt sinh lý, khóe mắt hơi hếch lên nhuốm màu đỏ hồng, môi thì bị mài đến đỏ rực.


Trông vừa xinh đẹp vừa đáng thương, nhưng vẻ mặt lại là cam tâm tình nguyện, quả thực là mê hồn đoạt phách.


Hạ Ti Yến cắn chặt răng, gần như sắp không kiểm soát được bản thân.


Sau một lúc lâu, ngón tay chống trên bồn rửa mặt đột nhiên siết chặt, dùng sức đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.


Tạ Thu ngây người ngẩng mặt lên, nhất thời chưa kịp phản ứng lại.


Hạ Ti Yến th* d*c, kéo cậu đứng dậy, dùng ngón tay lau đi thứ vừa bắn lên mặt cậu.


Tạ Thu hoàn hồn, mặt đỏ hơn cả ráng chiều: “Anh… sao anh lại…”


“Xin lỗi bé yêu, không nhịn được…” Hạ Ti Yến khàn giọng xin lỗi, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng chưa kịp khép lại.


**


Sáng hôm sau, Tạ Thu tỉnh dậy cảm thấy khóe môi hơi đau.


Hạ Ti Yến bóp cằm cậu nâng lên, mới phát hiện khóe môi bị rách một vết nhỏ.


Mặc dù tối qua cả hai đã rất chú ý, nhưng vì một lý do khách quan nào đó, quá trình vẫn quá khó khăn…


Hạ Ti Yến cau mày, giọng nói vừa xót xa vừa hối hận: “Lẽ ra không nên để em làm bừa.”


“Không sao, chỉ đau một chút thôi.” Tạ Thu cong mắt cười, “Anh hôn một cái, biết đâu sẽ khỏi.”


Hạ Ti Yến ghé sát, đầy yêu chiều hôn lên khóe môi cậu: “Tôi đi tìm hộp thuốc, xử lý một chút.”


“Đừng, đợi về nhà rồi nói.” Tạ Thu vội vàng ngăn lại, “Em về phòng trước, lát nữa anh hẵng ra nhé.”


Hạ Ti Yến đành thôi: “Được, vậy em cẩn thận.”


Tạ Thu mở cửa phòng, thò đầu ra nhìn xung quanh một lượt, xác nhận hành lang không có ai, lén lút chuồn ra ngoài.


Cậu hóa thân thành đặc vụ thực hiện nhiệm vụ, trốn đông trốn tây, thành công tránh mặt cô giúp việc đang dọn dẹp, thuận lợi trở về phòng mình.


Vệ sinh cá nhân xong, cậu lại hội ngộ với Hạ Ti Yến, cùng xuống lầu ăn sáng.


Tạ Thu không thể mở miệng quá lớn, chỉ có thể ăn từng miếng nhỏ, ăn chậm hơn bình thường rất nhiều.



Hàn Bách Ngôn phát hiện ra sự khác thường của cậu: “Nhạc Nhạc, sao khóe môi em bị rách thế?”


Tạ Thu giật mình, chột dạ đến mức nói lắp: “Cái, cái này là…”


Hạ Ti Yến bên cạnh tiếp lời: “Bị nhiệt.”


“À đúng đúng…” Tạ Thu lập tức nói theo lời anh, “Bị nhiệt.”


“Thu đông khô hanh, phải uống nhiều nước, ăn nhiều trái cây.” Hàn Trọng Niên dặn dò, “Tiểu Hạ à, Nhạc Nhạc còn nhỏ, cháu thường ngày phải chăm sóc thằng bé nhiều hơn, biết không?”


“Bác trai, bác yên tâm.” Hạ Ti Yến trầm giọng đáp, “Cháu nhất định sẽ chăm sóc Nhạc Nhạc thật tốt.”


Ăn sáng xong, hai người lên xe rời khỏi biệt thự nhà họ Hàn.


Về đến nhà, Hạ Ti Yến lập tức lục tìm hộp thuốc.


Tạ Thu ngồi trên sofa, để anh bôi thuốc cho mình.


Bôi thuốc mỡ xong, Hạ Ti Yến nhẹ nhàng thổi vào khóe môi cậu: “Nhịn không được l**m, nếu khó chịu thì gọi tôi, thổi thổi sẽ đỡ hơn.”


Tạ Thu rất nghe lời: “Vâng, đảm bảo không l**m.”


Hạ Ti Yến nhìn cậu, bất chợt lại lên tiếng: “Sau này đừng làm như vậy nữa.”


Tạ Thu hơi do dự, nhỏ giọng hỏi: “Anh thấy không thoải mái sao?”


“Không, rất thoải mái.” Hạ Ti Yến nâng mặt cậu, giọng trầm thấp và dịu dàng, “Nhưng em bị thương, tôi sẽ càng xót hơn.”


Vì quá non nớt, đêm qua cậu bị va chạm và cắn xé vài chỗ, nhưng chỉ cần nhìn khuôn mặt đỏ bừng đó thôi, cũng đủ khiến anh phát điên rồi.


“Vậy thì tốt.” Tạ Thu ngừng lại một chút, nói thêm, “Nhưng một lần chưa quen hai lần sẽ quen, biết đâu em luyện tập nhiều hơn sẽ không…”


Ánh mắt Hạ Ti Yến sâu thăm thẳm, giọng nói căng lên: “Bé yêu, đừng chọc tôi vào lúc này.”


Tạ Thu đỏ mặt: “Em không nói nữa.”


**


Thời gian trôi qua không nhanh không chậm, đầu tháng Giêng, học kỳ một năm ba kết thúc.


Kỳ nghỉ đông đến, Tạ Thu vốn định tiếp tục tìm một công việc thực tập, nhưng kế hoạch thường không theo kịp sự thay đổi.


Nguyên nhân là do có quá nhiều bài kiểm tra trong tuần thi cuối kỳ, khiến cậu hoàn toàn không có thời gian và sức lực để đối phó với những chuyện khác.


Ban đầu Hạ Ti Yến còn có thể nhịn được, ở bên cạnh giúp cậu pha trà rót nước, chu đáo làm công việc hậu cần, nhưng không chịu được việc cậu hết lần này đến lần khác lơ là, không lâu sau đã biến thành một người chồng u oán.


Để dỗ dành người chồng u oán của mình, Tạ Thu hứa bừa, đợi sau khi tuần thi kết thúc, người đàn ông muốn chơi kiểu gì cậu cũng chiều theo.


Thế là ngay từ ngày đầu tiên nghỉ lễ, Tạ Thu đã không thể xuống giường được.



Trong căn phòng ấm áp như mùa xuân, cậu được Hạ Ti Yến ôm trong lòng, cả người mơ mơ màng màng.


Cho đến lúc này, cậu mới hiểu ra trước đây người đàn ông vẫn còn nương tay với mình chán.


Hạ Ti Yến hôn chụt chụt lên đôi môi sưng đỏ, nhỏ giọng hỏi: “Bé yêu, nghỉ đông không đi thực tập nữa, được không?”


Tạ Thu run lên, giọng vừa khàn vừa mềm: “Không được, phải đi…”


Nếu không ra ngoài, cậu nghi ngờ nghiêm trọng sớm muộn gì mình cũng bị làm chết trên chiếc giường này.


“Sắp đến Tết rồi, không còn bao nhiêu ngày nữa.” Hạ Ti Yến áp sát môi cậu nói, “Tôi còn muốn dẫn em đi chơi một chuyến.”


Tạ Thu mở hàng mi ướt dính, không chút do dự đồng ý: “Được, vậy chúng ta đi chơi.”


Chỉ cần có thể rời khỏi chiếc giường này, bảo cậu làm gì cậu cũng bằng lòng.


Trưa ngày hôm sau, Tạ Thu mới nhớ ra hỏi: “Chúng ta đi đâu chơi vậy?”


Hạ Ti Yến nhạt giọng đáp: “Đến nơi em sẽ biết.”


Ăn trưa xong, họ thu dọn hành lý đơn giản, chuẩn bị ra ngoài.


Lái xe được một lúc, Tạ Thu cảm thấy hơi không đúng: “Đây không phải là đường về nhà cũ sao?”


Hạ Ti Yến đáp: “Ừm, về nhà cũ lấy một thứ.”


Tạ Thu nghĩ một lát, đề nghị: “Vậy chúng ta dẫn mẹ và Cảnh Thần đi chơi cùng, anh thấy sao?”


Hạ Ti Yến nhìn cậu một cái: “Họ đã ra ngoài sáng nay rồi, bây giờ nhà không có người.”


Tạ Thu: “Thôi được…”


Về đến nhà cũ Nhà họ Hạ, việc đầu tiên Tạ Thu làm là đi tìm Oreo, nhưng gọi mãi vẫn không thấy đâu.


“Thiếu gia, ngài về rồi.” Chú làm vườn đi đến, “Sáng nay Oreo đã được người làm trong nhà đưa đến bệnh viện thú cưng rồi.”


“Bệnh viện thú cưng?” Tạ Thu lo lắng hỏi, “Oreo bị ốm ạ?”


Chú làm vườn xua tay liên tục: “Không không, chỉ là đi kiểm tra định kỳ thôi.”


“Vậy thì tốt.” Tạ Thu có chút thất vọng, “Xem ra hôm nay không gặp được Oreo rồi.”


Lúc này, giọng Hạ Ti Yến truyền đến từ phía sau: “Chúng ta phải đi rồi.”


Tạ Thu quay người lại, đi về phía anh: “Anh lấy xong thứ cần lấy chưa?”


Hạ Ti Yến gật đầu: “Lấy xong rồi, chúng ta đi thôi.”


Hai người lại lên xe đến sân bay, đợi một lát trong phòng chờ VIP riêng, sau đó bắt đầu kiểm tra an ninh.



Tạ Thu thắc mắc hỏi: “Sao hôm nay chỉ có hai chúng ta đi máy bay vậy?”


Hạ Ti Yến nắm lấy tay cậu: “Hôm nay chúng ta đi máy bay riêng.”


Tạ Thu ngửa người ra phía sau: “Anh còn có máy bay riêng nữa à?”


Hạ Ti Yến liếc nhìn cậu: “Kỳ lạ lắm sao?”


Tạ Thu: “…”


Tư bản đáng ghét, tùy tiện nói một câu cũng là khoe của.


Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, họ lên máy bay riêng.


Không gian bên trong máy bay rất rộng rãi, không chỉ có phòng ăn, phòng tắm và phòng giải trí đa phương tiện, mà còn có cả phòng ngủ đặt giường, trông giống như một căn hộ sang trọng thu nhỏ.


Tạ Thu tham quan một vòng, quay lại khoang hành khách, ngồi xuống ghế.


Hạ Ti Yến ngồi xuống bên cạnh cậu: “Có muốn ngủ một lát không?”


Tạ Thu hỏi: “Bay lâu không ạ?”


“Không lâu.” Hạ Ti Yến đáp, “Khoảng hơn một tiếng là đến.”


“Vậy em không ngủ nữa.” Tạ Thu cười cười, “Nhờ phúc của tổng giám đốc Hạ, đây là lần đầu tiên em đi máy bay riêng đấy, em phải trải nghiệm cho tốt.”


Khóe môi Hạ Ti Yến hơi nhếch lên: “Thích thì sau này tôi sẽ đưa em đi nhiều hơn.”


Tạ Thu: “Cũng không cần thiết đâu…”


Hơn một tiếng sau, máy bay riêng hạ cánh xuống sân bay.


Hạ Ti Yến xuống máy bay trước, khi Tạ Thu đi đến bậc thang cuối cùng, anh bế cậu kiểu công chúa xuống.


Vành tai Tạ Thu hơi nóng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nhân viên còn ở đây mà.”


“Nhìn thì cứ nhìn.” Hạ Ti Yến mặt không đổi sắc đặt cậu xuống, “Tôi ôm vợ tôi, rất bình thường.”


Tạ Thu: “…”


Ước gì da mặt cậu cũng có thể dày như tồng giám đốc Hạ.


Rất nhanh, hai người họ lên chiếc xe đã chờ sẵn, rời khỏi sân bay.


Tạ Thu áp mặt vào cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài, mới phát hiện ra bọn họ đã đến một hòn đảo.


Cậu hào hứng ngắm nhìn phong cảnh dọc đường, nhưng không lâu sau lại ngáp một cái.


Đi lại bằng xe cộ khiến cậu hơi buồn ngủ, dù sao mấy ngày nay quá mệt mỏi, không được ngủ ngon giấc.



“Buồn ngủ thì ngủ một lát đi.” Hạ Ti Yến ôm cậu vào lòng, hôn l*n đ*nh đầu cậu, “Đến nơi tôi gọi em dậy.”


“Được ạ.” Tạ Thu dựa vào bờ vai rộng, nhắm mắt lại, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.


Khi cậu được Hạ Ti Yến gọi dậy, bầu trời ngoài cửa sổ đã tối sầm.


Tạ Thu đưa tay dụi mắt: “Chúng ta đến nơi rồi sao?”


“Đến rồi.” Hạ Ti Yến buông cậu ra, tự mình xuống xe trước, sau đó bế cậu ra khỏi xe.


Tạ Thu vòng tay ôm cổ người đàn ông, giọng mềm mại: “Đây là đâu vậy?”


Hạ Ti Yến ôm cậu quay người, ra hiệu cậu ngẩng đầu nhìn phía trước.


Tạ Thu mơ màng ngước mắt lên, đột nhiên mở to mắt, cơn buồn ngủ tức thì tan biến.


Cách đó không xa sừng sững một tòa lâu đài khổng lồ, được bao quanh bởi những hàng cây rậm rạp, cổ kính và trầm mặc.


“Đây là…” Tạ Thu ngây người một lúc, “Lâu đài của công chúa sao?”


Hạ Ti Yến hỏi nhỏ: “Muốn vào xem không?”


Tạ Thu gật đầu mạnh: “Muốn.”


Hạ Ti Yến ôm cậu, chầm chậm bước về phía lâu đài cổ.


Bậc thang đá dưới chân quanh co kéo dài, Tạ Thu không nhịn được nói: “Anh thả em xuống đi, em có thể tự đi lên.”


“Không sao.” Giọng Hạ Ti Yến trầm ổn, “Tôi muốn bế em lên.”


Tạ Thu mím môi, ngoan ngoãn ôm anh không nhúc nhích nữa.


Hạ Ti Yến cứ thế ôm cậu, từng bước một bước lên bậc thang đá.


Cho đến khi đến gần, Tạ Thu mới nhìn rõ diện mạo thật sự của tòa lâu đài này.


Tường lâu đài phủ đầy cây xanh, hoa hồng điểm xuyết quanh cánh cổng lớn cổ kính và dày dặn, dọc đường hoa nở rộ, bướm bay lượn.


Cuối cùng họ cũng đến trước cửa lâu đài, Hạ Ti Yến đặt người trong lòng xuống, nắm lấy tay cậu.


Hai người nhìn nhau, không cần lời nói, ăn ý cùng nhau đưa tay đẩy cánh cửa trước mặt.


Cùng với cánh cửa lâu đài cổ từ từ mở ra, ánh đèn sáng chói đổ xuống.


Tạ Thu vô thức nhắm mắt lại, khi mở ra, cuối cùng cậu cũng nhìn rõ khung cảnh bên trong.


Âm nhạc vang lên đúng lúc, trong đại sảnh lộng lẫy, hàng chục nàng công chúa và hoàng tử, hiệp sĩ mặc lễ phục lộng lẫy, đang nhảy múa theo điệu nhạc.


Khoảnh khắc này, những nhân vật trong truyện cổ tích, cứ thế bước vào đời thực một cách sống động.


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 59
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...