Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 52


Tim Tạ Thu như muốn nhảy lên cuống họng, lại cố gắng hết sức đẩy lồng ngực đang đè lên mình ra.


Hạ Ti Yến không hề nhúc nhích, đôi môi nóng bỏng rơi xuống sau vành tai mềm mại, hôn dọc xuống khóe môi.


Cách một cánh cửa, Tạ Thu mơ hồ cảm thấy mình thực sự đang lén lút vụng trộm với một người đàn ông lạ mặt nào đó, bất cứ lúc nào cũng có thể bị anh trai ruột phát hiện.


Cậu trở nên nhạy cảm hơn, cắn chặt môi dưới mới có thể nhịn không phát ra những âm thanh kỳ lạ.


Không nhận được hồi đáp, Hàn Bách Ngôn lại gõ cửa: “Nhạc Nhạc, em không sao chứ?”


Hạ Ti Yến l**m đôi môi đỏ ướt át, đầu lưỡi lại muốn thăm dò vào bên trong.


Tạ Thu biết đây là cách người đàn ông cố ý trả thù việc cậu giấu giếm, chỉ có thể khó khăn nghiêng mặt đi, run rẩy cầu xin: “Anh xã, tha cho em đi, về nhà muốn thế nào cũng được…”


Yết hầu Hạ Ti Yến cuộn lên: “Muốn thế nào cũng được”


Má Tạ Thu đỏ bừng lan xuống cổ: “Ừm…”


“Được.” Hạ Ti Yến cuối cùng cũng nới lỏng sự kìm kẹp, lùi lại một bước.


Cơ thể Tạ Thu mất đi điểm tựa, mềm nhũn trượt dọc theo cánh cửa.


May mà Hạ Ti Yến lại đưa tay ôm cậu vào lòng, cậu mới không bị mất mặt ngã xuống sàn.


Tạ Thu hắng giọng, cố gắng phát ra giọng nói bình thường: “Anh, em không sao.”


“Không sao là tốt rồi.” Hàn Bách Ngôn ngoài cửa yên tâm, hỏi, “Có tiện để anh vào không?”


“Anh, anh quay lại buổi tiệc đi.” Tạ Thu căng thẳng đến mức ngón tay bấm vào cánh tay đang ôm mình, “Em ra ngay đây.”


Hàn Bách Ngôn đáp lời: “Được, vậy em ra tìm anh nhé.”


Khi tiếng bước chân xa dần, Tạ Thu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.


Hạ Ti Yến cười khẽ: “Bé yêu, có thấy k*ch th*ch không?”


Tạ Thu: “…”


k*ch th*ch, thật sự rất k*ch th*ch, k*ch th*ch đến mức cậu sắp lên cơn đau tim rồi.


Tạ Thu không dám chậm trễ nữa, quay người định đi: “Em xuống trước đây, anh lát nữa hẵng ra.”


“Chờ đã.” Hạ Ti Yến lại kéo cậu lại, dùng ngón tay cái lau khóe môi cậu, “Cứ thế này đi ra, ai cũng biết em đã làm gì trong phòng.”


Tạ Thu mở to đôi mắt mờ sương: “Không phải tại anh thì tại ai.”


“Được, đều tại tôi.” Khóe môi Hạ Ti Yến cong lên, giúp cậu chỉnh lại mái tóc hơi rối, “Đi đi.”


Tạ Thu hít sâu một hơi, mở cửa bước ra.


Cậu vừa xuống cầu thang, vừa dùng lòng bàn tay che lấy khuôn mặt đang nóng ran, cố gắng hạ nhiệt cho bản thân.


Rất nhanh, Tạ Thu trở lại phòng tiệc với những tiếng cụng ly, tìm thấy Hàn Bách Ngôn đang tiếp khách.


“Xin lỗi tổng giám đốc Lý, tôi xin phép thất lễ một chút.” Hàn Bách Ngôn quay sang nhìn em trai, “Nhạc Nhạc, chúng ta đi sang bên kia.”


“Anh, em vừa vào phòng vệ sinh.” Tạ Thu chủ động giải thích một câu, “Anh tìm em có chuyện gì sao?”


Hàn Bách Ngôn dẫn cậu đi về phía trước: “Không có gì, anh muốn giới thiệu một người bạn cho em làm quen.”



Tạ Thu đang định hỏi là người bạn nào, thì nhìn thấy một khuôn mặt thanh lãnh tuyệt đẹp.


“Đại thiếu gia nhà họ Thẩm, Thẩm Khê Bạch.” Hàn Bách Ngôn dừng lại, mỉm cười giới thiệu hai người với nhau, “Thẩm thiếu gia, đây là em trai tôi, Hàn Thu.”


Thẩm Khê Bạch nở nụ cười nhạt trên mặt: “Xin chào, xem ra chúng ta cần làm quen lại rồi.”


Hàn Bách Ngôn hơi nhướng mày: “Hai người quen nhau à?”


Tạ Thu cười nói: “Trùng hợp thật, đúng là đã quen biết.”


“Tôi còn nợ Hàn thiếu một chiếc áo vest.” Thẩm Khê Bạch nói, “Biết hôm nay sẽ gặp mặt, tôi đã mang đến rồi.”


“Nếu người đứa đã quen nhau, vậy thì tôi không nói nhiều nữa.” Hàn Bách Ngôn nâng ly ra hiệu, “Hai người cứ trò chuyện đi, tôi đi tiếp đãi khách khác.”


Tạ Thu nhìn bóng lưng anh trai rời đi, tò mò hỏi: “Thẩm thiếu gia, anh và anh tôi quen nhau như thế nào vậy?”


“Kỳ nghỉ hè tôi thực tập tại công ty của một đàn anh, có giao dịch công việc với tổng giám đốc Hàn.” Thẩm Khê Bạch dừng lại một chút, “Đừng gọi tôi là Thẩm thiếu gia nữa, gọi tên tôi là được.”


Tạ Thu nghe theo: “Được, Khê Bạch.”


Thẩm Khê Bạch lại cười: “À, còn chiếc áo khoác của cậu thì sao?”


Mặc dù Thẩm thiếu gia có một khuôn mặt tuyệt đẹp, nhưng thường ngày luôn tỏ ra vẻ lạnh lùng khó gần, lúc này lại thường xuyên nở nụ cười, khiến những người xung quanh phải ngoái nhìn.


Tạ Thu thản nhiên nói: “Chỉ là một chiếc áo khoác thôi mà, anh vẫn còn để trong lòng à?”


Thẩm Khê Bạch nói với giọng nghiêm túc: “Có nhớ.”


Tạ Thu sững sờ, đáp: “Thôi được rồi, vậy chúng ta thêm WeChat đi, lần sau anh trả lại tôi.”


Hai người cùng lúc đó lấy điện thoại ra, vừa quét mã QR WeChat, bên tai đã vang lên một giọng nam chất vấn: “Hai người đang làm gì?”


Tạ Thu ngước mắt, ánh mắt dừng lại trên mặt Hạ Ti Yến hai giây, rồi lướt đi không lộ vẻ gì.


Hạ Cảnh Thần đứng bên cạnh: “Hai người…”


Tạ Thu giơ màn hình điện thoại lên lắc lắc: “Thêm WeChat thôi mà.”


Hạ Cảnh Thần nhíu mày, lại hỏi: “Thẩm Khê Bạch, đến từ khi nào thế?”


Thẩm Khê Bạch lạnh nhạt đáp: “Mới đến.”


Ánh mắt Hạ Cảnh Thần đảo qua đảo lại giữa hai người: “Hai người thân thiết từ khi nào vậy?”


Tạ Thu đang định mở lời, bị Thẩm Khê Bạch giành trước: “Không liên quan đến Hạ nhị thiếu.”


Tạ Thu: “…”


Không phải chứ, tình huống gì đây, cậu đã về đích với Hạ Ti Yến rồi, mà bên này cặp đôi chính còn chưa thân thiết à?


Chẳng lẽ đây là tiến độ mà nhân vật chính ngược luyến, không chịu mở lời nên phải có sao?


Giọng Hạ Cảnh Thần cũng lạnh xuống: “Thẩm thiếu gia thì không liên quan đến tôi, người tôi quan tâm là Tiểu Thu.”


Lời này vừa thốt ra, Hạ Ti Yến cũng nhíu mày, ánh mắt đen thẳm liếc về phía cậu ta.


Hạ Cảnh Thần chợt nhận ra lời mình nói có thể gây hiểu lầm: “Anh, ý em là…”


Lúc này, Thẩm Khê Bạch kéo cổ tay Tạ Thu: “Tiểu Thu, chúng ta đi bên kia đi.”


Ánh mắt Hạ Ti Yến lại rơi vào bàn tay kia, dù trên mặt không có biểu cảm gì, vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được sự không vui của anh.



Tạ Thu lén nháy mắt với người đàn ông, rồi đi theo Thẩm Khê Bạch.


Hạ Ti Yến đưa tay xoay xoay đồng hồ đeo tay, mở lời hỏi: “Cảnh Thần, em quen thân với Thẩm thiếu gia đó à?”


“Không thân.” Giọng Hạ Cảnh Thần cứng nhắc đáp, “Bình thường thôi ạ.”


Hạ Ti Yến nhìn em trai: “Em chắc chứ?”


Hạ Cảnh Thần nhìn thẳng vào anh trai, vẻ mặt đột nhiên thay đổi: “Anh cả, Thẩm Khê Bạch và Tiểu Thu chắc chắn không phải như anh nghĩ đâu.”


“Tốt nhất là không.” Giọng Hạ Ti Yến rất nhạt, “Hơn nữa, Cảnh Thần, em nên gọi cậu ấy là anh dâu.”


Hạ Cảnh Thần cúi đầu: “Em biết rồi, anh cả.”


Đôi khi cậu nghĩ mình rất hiểu anh trai mình, nhưng đôi khi cậu lại cảm thấy tâm tư của anh trai sâu không lường được.


Dù anh trai hiếm khi nghiêm khắc với cậu, nhưng có lẽ vì trong quá trình trưởng thành của cậu, anh ấy đóng vai trò vừa là cha vừa là anh trai, nên tận sâu trong lòng cậu vẫn có chút e sợ ngoài sự kính trọng và yêu mến.


Hạ Ti Yến đưa tay vỗ vai cậu, giọng nói dịu xuống: “Muốn đi tìm Thẩm thiếu gia kia thì đi đi.”


Hạ Cảnh Thần thả lỏng khỏi trạng thái căng thẳng: “Vâng anh cả, em qua đó xem sao.”


Bên kia, Tạ Thu đưa cho Thẩm Khê Bạch một miếng bánh nhỏ: “Bánh này ngon lắm, anh nếm thử đi.”


Thẩm Khê Bạch nhận lấy bánh, mặc dù không thích đồ ngọt, vẫn cắn một miếng, nhai chậm rãi.


Tạ Thu cũng tự lấy một miếng bánh nhỏ, không nhịn được hỏi: “Khê Bạch, anh và Hạ nhị thiếu có mâu thuẫn gì sao?”


“Không hẳn là mâu thuẫn.” Thẩm Khê Bạch cụp mắt xuống, giọng rất nhỏ, “Tôi chỉ cảm thấy, tôi và Hạ nhị thiếu không phải cùng một loại người.”


Tạ Thu không hiểu lắm: “Là sao?”


Thẩm Khê Bạch nhìn cậu, khẽ lắc đầu.


Tạ Thu có chút đau đầu, nhưng cũng không tiện hỏi cho ra lẽ.


Một người nói chuyện bí ẩn, một người cứng miệng, thảo nào hai người có thể kéo dài ba trăm chương.


Đang thầm than thở trong lòng, quay đầu lại đã thấy Hạ Cảnh Thần.


Tạ Thu tự giác nhường chỗ: “Khê Bạch, tôi có chút việc, đi trước đây.”


Nói rồi, không đợi Thẩm Khê Bạch mở lời, cậu đã nhanh chóng đi vào đám đông.


Tạ Thu đi xuyên qua phòng tiệc, cuối cùng cũng ra được ngoài cửa, hít thở không khí trong lành.


Một lát sau, cậu chuẩn bị quay lại, vừa quay người đã đâm vào một bức tường người vững chãi.


Chưa kịp lên tiếng, cậu đã bị kéo mạnh vào góc trụ cột.


“Hạ Ti Yến!” Tạ Thu kêu khẽ, “Đây là bên ngoài, anh đừng làm loạn.”


Khuôn mặt tuấn tú của Hạ Ti Yến bị bao phủ trong bóng tối, giọng trầm thấp: “Tôi chỉ rời mắt khỏi em một lát, lại thêm WeChat rồi.”


“Em…” Tạ Thu hơi chột dạ không hiểu vì sao, “Không phải… anh không thấy sao, Thẩm Khê Bạch và em trai anh, ừm?”


Hạ Ti Yến cố ý hỏi: “Sao?”


Tạ Thu nói nhỏ: “Bọn họ là mối quan hệ đó mà…”


Hạ Ti Yến bóp cằm cậu nâng lên: “Điều đó liên quan gì đến việc em thêm WeChat của người khác?”



Hạ Ti Yến cười một tiếng: “Hai anh em dâu liên lạc tình cảm trước, đúng không?”


“Gì mà anh em dâu…” Tạ Thu nóng tai, nhỏ giọng phản bác, “Sao anh không nói chúng em là anh em rể?”


Hạ Ti Yến ghé sát tai cậu: “Vậy người gọi tôi là anh xã là ai?”


Mặt Tạ Thu càng đỏ hơn một chút: “Không nói với anh nữa, em phải về rồi.”


Hạ Ti Yến há miệng, cắn một miếng vào cổ cậu, lúc này mới miễn cưỡng buông cậu ra.


Tạ Thu ôm chỗ bị cắn, chạy trối chết về phòng tiệc.


Buổi tiệc tối kéo dài đến chín giờ tối, khách mời mới tan dần.


Hàn Trọng Niên vui vẻ, uống hơi nhiều rượu, được Tạ Thu đỡ lên lầu nghỉ ngơi.


Hàn Bách Ngôn tiễn xong nhóm khách cuối cùng, trở lại phòng khách, vừa lúc thấy em trai đi xuống cầu thang: “Nhạc Nhạc, tối nay vất vả cho em rồi.”


Tạ Thu đi đến trước mặt anh: “Em không vất vả, anh mới vất vả.”


Hàn Bách Ngôn nhìn đồng hồ: “Muộn thế này rồi, đêm nay Nhạc Nhạc không về nữa đúng không?”


Tạ Thu mặt không đổi sắc đáp: “Sáng em đi vội, quần áo chưa giặt, nhà cửa cũng bừa bộn lắm, em vẫn nên về dọn dẹp lại.”


Hàn Bách Ngôn cũng không nghĩ nhiều: “Được rồi, vậy anh bảo tài xế đưa em về.”


“Vâng.” Tạ Thu không từ chối nữa, “Anh, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.”


Hàn Bách Ngôn tiễn cậu ra cửa, giả vờ như vô tình hỏi: “Nhạc Nhạc, tối nay em trò chuyện với Thẩm Khê Bạch thế nào?”


“Trò chuyện khá tốt.” Tạ Thu không chút do dự đáp, “Chúng em từng gặp nhau một lần, Thẩm Khê Bạch là người tốt.”


“Vậy thì tốt.” Hàn Bách Ngôn mỉm cười, “Tuy nói Thẩm Khê Bạch không được cha mình yêu thương, nhưng bản thân cậu ấy có năng lực và chí tiến thủ, không những đẹp trai, tuổi tác cũng gần bằng em, chắc chắn hai đứa có nhiều chủ đề chung để nói.”


Tạ Thu nghe càng lúc càng thấy không ổn: “Anh, anh không phải là…”


Hàn Bách Ngôn ôn tồn nói: “Anh thấy Thẩm Khê Bạch cũng có vẻ thích em, hai đứa trẻ các em rảnh rỗi thì rủ nhau đi chơi nhiều hơn, không có tiền anh chuyển khoản cho.”


Tạ Thu: “…”


Anh trai cậu là một người đàn ông thẳng như thép đấy à, thực sự không nhận ra cậu và Thẩm Khê Bạch bị trùng số sao?


Hay là, trong mắt người khác, cậu thực ra là hình tượng công rất mạnh?


Hàn Bách Ngôn còn muốn nói gì nữa, bị Tạ Thu kiên quyết cắt ngang: “Anh! Em phải đi rồi!”


“Được, đi đường chậm thôi.” Hàn Bách Ngôn mở cửa xe, “Về đến nhà nhắn tin cho anh.”


Trên đường về, suy nghĩ trong đầu Tạ Thu cứ quay cuồng.


Từ chuyện này mà xét, anh trai cậu không bận tâm việc cậu thích con trai, chỉ là không thể chấp nhận cậu và Hạ Ti Yến?


Nhưng tại sao, nút thắt rốt cuộc nằm ở đâu?


Nghĩ ngợi một hồi, Tạ Thu ngáp một cái, mắt cũng từ từ nhắm lại.


Mặc dù tối nay phần lớn rượu đã được anh trai đỡ cho, nhưng cậu vẫn không tránh khỏi việc uống vài ngụm.


Cái tật hễ uống rượu là buồn ngủ này của cậu, không thay đổi được rồi…


Không biết qua bao lâu, xe dừng lại, tài xế ở ghế lái lên tiếng gọi: “Tiểu thiếu gia, về đến nhà rồi.”



Tạ Thu giật mình tỉnh dậy: “Về đến nhà rồi ạ?”


Tài xế đáp: “Vâng, đến cổng khu chung cư rồi.”


“Dạ, tôi xuống xe ngay.” Tạ Thu vỗ vỗ mặt, lịch sự cảm ơn, “Cảm ơn chú đã đưa cháu về nhà, chú đi đường cẩn thận ạ.”


Chú tài xế: “Không có gì, không có gì!”


Tạ Thu xuống xe, bị làn gió mát lạnh ban đêm thổi qua, tinh thần hoàn toàn tỉnh táo.


Cậu bước vào khu chung cư, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng còi ngắn ngủi.


Tạ Thu giật mình, quay lại thấy một chiếc xe không quen mắt.


Cậu chậm rãi đi tới, cửa xe ghế phụ cũng mở ra trước mặt cậu.


Hạ Ti Yến ngồi ở ghế lái: “Lên xe.”


Tạ Thu nghi hoặc: “Không về nhà ạ?”


Hạ Ti Yến lặp lại: “Lên xe.”


Tạ Thu đành ngoan ngoãn lên xe, thắt dây an toàn xong lại hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy ạ?”


Hạ Ti Yến đáp: “Đi ngắm cảnh đêm.”


Tạ Thu muốn nói là chúng ta về nhà ngủ có được không, nhưng nghĩ đến việc tối nay về nhà cậu khả năng cao cũng không được ngủ, bèn cong mắt phụ họa: “Ngắm cảnh đêm cũng tốt ạ, rất lãng mạn.”


Hạ Ti Yến liếc nhìn cậu, đạp chân ga.


Đây là lần đầu tiên Tạ Thu thấy Tổng giám đốc Hạ lái xe, bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng đặt trên vô lăng, khuôn mặt nghiêng hoàn hảo và lạnh lùng, toát ra khí chất mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, đơn giản là đẹp trai không ai sánh bằng.


Không lâu sau, xe chạy lên một con đường đèo.


Ngón tay Tạ Thu nắm chặt dây an toàn: “Anh, anh định đưa em lên núi hả?”


Hạ Ti Yến đáp: “Ừm.”


Khoảnh khắc này, trong đầu Tạ Thu chợt lóe lên những hình ảnh trong các bộ phim kinh dị ly kỳ, bắt đầu cố gắng nhớ lại xem hôm nay mình rốt cuộc đã làm những chuyện gì.


Cho đến khi xe dừng lại, qua kính chắn gió, Tạ Thu thấy họ đã đến đích.


“Wow…” Cậu hạ cửa sổ xe xuống, nhìn bầu trời đầy sao, không khỏi cảm thán, “Trong thành phố mà còn có nơi đẹp như vậy.”


Hạ Ti Yến ngả ghế lái xuống: “Đẹp không?”


“Rất đẹp.” Tạ Thu đưa tay định mở cửa xe, kết quả nghe thấy tiếng “cạch”, cửa xe bị khóa lại.


Hạ Ti Yến cúi người qua, mở dây an toàn của cậu, rồi bế cậu lên đùi mình, ngửa mặt hôn cậu.


Tạ Thu ngoan ngoãn hé răng, mặc cho đôi môi và lưỡi nóng bỏng của người đàn ông xâm nhập.


Nhưng hôn một hồi, mọi thứ bắt đầu trở nên không ổn.


Không gian bên trong xe chật hẹp, cậu buộc phải dán chặt vào Hạ Ti Yến, ngồi trên cơ bụng săn chắc, tất cả phản ứng của anh đều được cậu cảm nhận ngay lập tức.


“Ưm…” Tạ Thu khó khăn lùi lại, khi môi lưỡi tách nhau phát ra tiếng “bốp”, “Trong xe, không được…”


Bàn tay Hạ Ti Yến không nặng không nhẹ x** n*n chiếc eo mảnh khảnh kia: “Em đã nói gì trong bữa tiệc?”


Eo Tạ Thu mềm nhũn, giọng nói cũng nhỏ đi: “Nhưng mà, cái này quá đáng lắm…”


“Quá đáng sao?” Hạ Ti Yến cắn môi cậu, ghé sát vào cậu nói khàn khàn, “Nếu em chịu cho tôi danh phận, tôi đã không quá đáng như vậy.”


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 52
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...