Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Chương 37
Hạ Ti Yến đứng tại chỗ, ánh mắt dường như muốn xuyên thủng người trước mặt.
Đôi môi mềm mại, hơi thở ấm áp mang theo hương thơm, cứ thế ẩm ướt rơi xuống má anh.
Tạ Thu cảm nhận được ánh mắt đầy tính xâm lược từ phía trên đầu, càng không dám ngẩng lên.
Lần trước hôn Hạ Ti Yến, đối phương vẫn còn là một người thực vật nằm trên giường bệnh, chỉ có thể để mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Cậu nhớ lúc đó người chồng thực vật bị cậu hôn một cái, cả khuôn mặt lẫn cổ đều đỏ bừng, cậu còn tưởng anh bị dị ứng, sợ hết hồn.
Nhưng bây giờ Hạ Ti Yến đã tỉnh lại, người đỏ mặt lại biến thành chính cậu.
“Cái đó…” Tạ Thu chịu không nổi, quay người định chạy.
Nhưng Hạ Ti Yến không cho cậu cơ hội chạy trốn, bàn tay lớn nắm lấy vòng eo thon gọn, bế cậu ngồi lên bàn làm việc.
Tạ Thu chống hai tay ra sau mặt bàn, nhịp tim ngày càng nhanh: “Anh Ti Yến, anh định làm, làm gì?”
Hạ Ti Yến cúi người xuống, giọng nói hơi khàn: “Lừa tôi như vậy?”
“Tôi không lừa anh mà.” Tạ Thu cụp mi, cố gắng minh oan cho mình, “Rõ ràng tôi rất nghiêm túc…”
Cái hôn kêu lớn như vậy, còn có thể gọi là lừa à?
Hạ Ti Yến đưa tay kia lên, ôm lấy chiếc gáy mềm mại, từ từ áp sát đôi môi ẩm ướt đầy đặn.
Tạ Thu theo bản năng muốn né tránh, nhưng bàn tay lớn sau gáy đã giữ chặt cậu lại, không cho phép cậu lùi dù chỉ một phân.
Hơi thở nóng bỏng ngày càng gần, trái tim Tạ Thu nhảy lên tận cổ họng, khó khăn nghiêng mặt đi, giọng nói cầu xin: “Anh Ti Yến…”
Chiếc mũi cao thẳng áp vào má mềm mại, rồi từng chút một cọ xát vào vành tai đỏ ửng.
Cứ như thay cho đôi môi mỏng, đặt một chuỗi nụ hôn lên mặt cậu.
Tai Tạ Thu tê dại, một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng, cậu không kìm được khẽ rên lên một tiếng.
Hơi thở của Hạ Ti Yến ngay lập tức trở nên nặng nề hơn, bàn tay lớn kẹp lấy eo thon cũng đột ngột siết chặt.
Ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa văn phòng bị gõ.
Tạ Thu tỉnh táo lại, đưa tay đẩy lồng ngực săn chắc: “Có người đến…”
Hạ Ti Yến nhắm mắt lại, bế cậu từ trên bàn làm việc xuống.
Tạ Thu thở phào nhẹ nhõm, lỉnh ra khỏi bên cạnh bàn.
Hạ Ti Yến ngồi lại vào ghế, giọng nói trầm thấp và khàn khàn: “Vào đi.”
Trợ lý Phương đẩy cửa vào, mang theo một đống tài liệu đi đến trước bàn làm việc: “Tổng giám đốc Hạ, đây là những tài liệu cần ký, mời ngài xem qua.”
Lúc này, Tạ Thu đang ngồi trên sofa vô tình phát hiện trên bàn làm việc có một đống tài liệu lộn xộn.
Bàn làm việc của Tổng giám đốc Hạ rất sạch sẽ gọn gàng, nhưng vừa nãy mông cậu lại vừa ngồi lên một đống tài liệu…
Tạ Thu lập tức cảm thấy ngượng ngùng, chột dạ thu hồi ánh mắt, cố gắng giả vờ như không liên quan đến mình.
May mắn thay, Trợ lý Phương là một trợ lý rất chuyên nghiệp, anh ta không hề nhìn ngang liếc dọc, đợi sếp ký xong, liền cầm tài liệu đi ra ngoài.
Tạ Thu lặng lẽ đi đến trước bàn làm việc, giúp sắp xếp lại những tài liệu bị mình làm lộn xộn.
Hạ Ti Yến dựa vào lưng ghế, không nói một lời nhìn cậu làm việc, đáy mắt ẩn chứa cảm xúc khó tả.
Sau khi sắp xếp xong, Tạ Thu lại im lặng lùi về ghế sofa, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Không lâu sau, điện thoại trong túi rung lên.
Tạ Thu lấy điện thoại ra, là tin nhắn từ Mạnh Tử Diệp, hỏi cậu đã về nhà chưa.
Tạ Thu: [Chưa, tao đi tìm Hạ Ti Yến rồi.]
Mạnh Tử Diệp: [Móa! Mày đến trụ sở Tập đoàn Hạ thị hả?]
Tạ Thu: [Đúng vậy.]
Mạnh Tử Diệp: [Tiểu Thu, mày nên đi sớm hơn mới phải!]
Mạnh Tử Diệp: [Cho nhân viên Tập đoàn Hạ thị nhận mặt bà chủ của họ!]
Tạ Thu: […]
Mạnh Tử Diệp: [Mày nghĩ mà xem, một công ty lớn như vậy, chắc chắn có rất nhiều nhân viên thầm thương trộm nhớ Tổng giám đốc Hạ nhà mày, mày phải tuyên bố chủ quyền chứ!]
Tạ Thu: [Đừng đừng đừng, tao chỉ đến đợi Hạ Ti Yến tan làm thôi.]
Tạ Thu: [Lát nữa là đi rồi.]
Vừa gửi xong tin nhắn này, đã nghe thấy giọng Hạ Ti Yến vang lên: “Chúng ta đi thôi.”
Tạ Thu ngẩng đầu: “Đã đến giờ tan làm rồi ạ?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến đứng dậy, cầm điện thoại trên bàn, rời khỏi bàn làm việc.
Chân người đàn ông quá dài, chỉ vài bước đã đến trước mặt cậu.
Tạ Thu cũng đứng dậy, tiện miệng nói: “Tối nay không phải tăng ca nhỉ.”
Hạ Ti Yến đáp: “Sợ em đợi sốt ruột.”
Tạ Thu cười một chút: “Tôi không sao, không vội lắm.”
Hạ Ti Yến mở cửa văn phòng, bảo cậu đi ra trước.
Văn phòng thư ký vẫn chưa tan làm, thấy hai người đi ra nối tiếp nhau, lại đồng loạt đứng dậy chào hỏi: “Chào Tổng giám đốc Hạ! Chào Tạ thiếu gia!”
Tạ Thu khựng lại, theo thói quen lùi lại một chút: “Chào mọi người.”
Hạ Ti Yến khẽ gật đầu: “Đi thôi.”
Nhưng sau đó, Tạ Thu mới biết thế nào là địa ngục của người hướng nội.
Hai người ra khỏi thang máy, sánh vai đi về phía cửa.
Đang là giờ tan làm, sảnh tầng một có rất nhiều nhân viên, mỗi người nhìn thấy Hạ Ti Yến đều phải đứng nghiêm hô một tiếng “Chào Tổng giám đốc Hạ”, và đều cố ý hay vô ý nhìn chằm chằm vào chàng trai xinh đẹp bên cạnh anh.
Bề ngoài Tạ Thu trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đã hối hận rồi.
Cậu sai rồi, cậu không nên đi ra cùng Tổng giám đốc Hạ, cậu có thể tưởng tượng được những nhân viên này vừa quay lưng đi sẽ buôn chuyện về cậu như thế nào, thậm chí còn bàn tán về cậu.
Còn Hạ Ti Yến đã quen với việc bị mọi người chú ý, vẫn giữ vẻ cao quý lạnh lùng, bước ra khỏi cửa công ty dưới ánh mắt tiễn biệt của mọi người.
Chiếc Bentley màu đen đậu ngay trước cửa, tài xế mở cửa xe đứng chờ sẵn: “Tổng giám đốc Hạ.”
Hạ Ti Yến giơ tay che nóc xe, ra hiệu: “Em lên trước đi.”
Ở cửa ra vào vẫn có người không ngừng đi ra, Tạ Thu đành cứng rắn lên xe.
Các nhân viên chứng kiến cảnh này đều không dám tin mà dừng bước.
Lên xe, Tạ Thu di chuyển đến chỗ ngồi quen thuộc, đặt ba lô xuống rồi ngồi ngay ngắn.
Lái xe được một đoạn, Tạ Thu chợt thấy có gì đó không đúng: “Đây hình như không phải đường về nhà?”
“Không phải.” Hạ Ti Yến đáp, “Đưa em đi ăn tối trước đã.”
Tạ Thu khó hiểu: “Ở nhà có bữa tối mà, sao không về nhà ăn?”
Hạ Ti Yến nghiêng mặt nhìn cậu: “Muốn ăn riêng với em.”
Tạ Thu ngây ngốc đáp: “Ồ…”
Hạ Ti Yến lại nói: “Coi như là quà đáp lễ cho lời cảm ơn của em.”
Má Tạ Thu hơi nóng lên, quay sang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Thực ra cậu cũng không biết “lời cảm ơn” trong miệng Hạ Ti Yến rốt cuộc là chiếc cà vạt cậu tặng, hay là nụ hôn kia…
Khoảng hai mươi phút sau, chiếc Bentley dừng lại.
Tạ Thu tự mình mở cửa xe, sau khi xuống xe mới phát hiện trước mắt là một khu nhà sân vườn kiểu Trung Quốc.
Nơi này cách trung tâm thành phố không xa, có thể tìm được sự yên tĩnh giữa chốn phồn hoa, nhìn là biết không phải là một nhà hàng bình thường.
Hạ Ti Yến dẫn cậu vào trong: “Đây là một nhà hàng ẩm thực tư gia kiểu Trung Quốc, em hẳn là sẽ thích.”
Tạ Thu đi theo anh vào cổng, trong sân là toàn bộ cảnh quan kiểu Trung Quốc, cổ kính tao nhã, như một bức tranh sơn thủy cuộn tròn từ từ mở ra trước mắt.
“Tổng giám đốc Hạ.” Một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn bước tới, “Đã lâu không gặp ngài.”
Hạ Ti Yến: “Ông chủ Tiết.”
Ánh mắt ông chủ Tiết dừng lại trên khuôn mặt Tạ Thu bên cạnh anh, chỉ nhìn một cái rồi thu về: “Tổng giám đốc Hạ, vị tiểu thiếu gia này là ai vậy?”
“Tạ Thu.” Hạ Ti Yến giới thiệu đơn giản, “Bạn nhỏ… nhà tôi.”
Khi anh nói hai từ “nhà tôi”, Tạ Thu suýt nữa véo vào cánh tay anh.
Nghe thấy từ “bạn nhỏ”, vành tai cậu lại lén lút đỏ lên.
“Thì ra là Tạ tiểu thiếu gia.” Ông chủ Tiết cười hỏi, “Tổng giám đốc Hạ, vẫn theo quy tắc cũ chứ?”
Hạ Ti Yến đáp: “Hôm nay gọi món.”
“Được!” Ông chủ Tiết ra hiệu, “Mời hai vị vào trong.”
Ông chủ Tiết đích thân dẫn họ đến một phòng riêng, cũng được trang trí theo phong cách Trung Quốc, không gian tổng thể chủ yếu là vân gỗ, đặt các đồ trang trí truyền thống như tranh thủy mặc, lối vào được ngăn cách bằng một bức bình phong sơn thủy, vô cùng yên tĩnh.
Ngồi vào chỗ, nhân viên phục vụ mang thực đơn đến cho họ gọi món.
Hạ Ti Yến giới thiệu vài món ăn nổi tiếng ở đây, Tạ Thu cũng gọi thêm vài món, không kìm được hỏi: “Chỉ có hai chúng ta, có gọi nhiều quá không?”
Hạ Ti Yến thản nhiên nói: “Không sao, nếm thử vài món.”
“Nhưng ăn không hết sẽ lãng phí lắm.” Tạ Thu nói nhỏ, “Hơn nữa còn lãng phí tiền nữa.”
Vừa nói ra, cậu lại cảm thấy Hạ Ti Yến có lẽ sẽ cười nhạo mình, dù sao tài sản của đối phương nhiều đến mức mấy đời cũng không tiêu hết.
Hạ Ti Yến lại chỉ cười một tiếng không rõ ý nghĩa: “Biết tiết kiệm như vậy sao?”
Tạ Thu: “…”
“Được, nghe em vậy.” Hạ Ti Yến gõ gõ mặt bàn, “Bớt một món đi.”
Tạ Thu gạch đi một món, trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ.
Các món ăn ở đây đều được làm tươi tại chỗ, thời gian chờ khá lâu, nhưng khi món ăn được dọn ra, Tạ Thu biết chờ lâu đến mấy cũng xứng đáng.
Nhân viên phục vụ còn mang lên một hũ rượu: “Tổng giám đốc Hạ, đây là rượu hoa đào do ông chủ chúng tôi tặng cho hai vị khách quý.”
“Cảm ơn.” Tạ Thu tò mò cầm lấy hũ rượu, “Đây là rượu đặc trưng của quán bọn họ sao?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến gắp cho cậu một miếng ngó sen kẹp tôm viên, “Rượu hoa đào do phu nhân ông chủ Tiết tự ủ.”
“Wow!” Tạ Thu không khỏi cảm thán, “Phu nhân ông chủ giỏi quá, còn biết ủ rượu nữa!”
Khóe môi Hạ Ti Yến cong lên, nhận lấy hũ rượu từ tay cậu, mở nắp.
Một mùi rượu hoa đào thơm và ngọt ngào bay ra, Tạ Thu hít hà: “Thơm quá.”
Hạ Ti Yến: “Muốn nếm thử không?”
“Rượu trái cây này chắc nồng độ thấp lắm nhỉ?” Tạ Thu động lòng, “Vậy tôi nếm thử một chút nhé.”
Hạ Ti Yến lấy ly rượu, rót cho cậu một ly nhỏ, đẩy sang.
Chất lỏng màu hồng phấn trông rất bắt mắt, Tạ Thu nâng ly rượu lên, thè đầu lưỡi đỏ hồng ra, nếm thử một chút như mèo l**m nước.
Hạ Ti Yến nhìn cậu: “Thế nào?”
“Không cay chút nào hết.” Tạ Thu mạnh dạn hơn, uống một ngụm lớn, “Ngon!”
Ban đầu có hương hoa thoang thoảng, vị ngọt nhẹ nhưng không ngán, như một đóa hoa đào nở rộ giữa mùa xuân trong miệng.
Tạ Thu uống hết một ly, lại tự rót thêm một ly nữa, uống có vẻ hơi khó dừng lại.
Gò má trắng nõn dần dần ửng hồng, trắng hồng như dương chi ngọc thượng hạng.
Ánh mắt Hạ Ti Yến hơi trầm xuống, nhắc nhở: “Rượu hoa đào cũng có độ cồn đấy.”
“Hả?” Tạ Thu ngước mắt nhìn anh, nở một nụ cười ngọt ngào, “Không sao đâu, tôi chưa say mà.”
Hạ Ti Yến dừng lại: “Ly cuối cùng.”
“Keo kiệt quá…” Tạ Thu bĩu môi không hài lòng, rồi giơ một ngón tay lên lắc lắc, “Được rồi, ly cuối cùng.”
Đợi cả hai ăn gần xong, Hạ Ti Yến đứng dậy: “Đi thôi.”
“Vâng ạ.” Tạ Thu đứng dậy khỏi ghế, quay người đi về phía cửa.
Kết quả vừa bước được một bước, cơ thể đã loạng choạng, nhưng cậu không quan tâm, vẫn lảo đảo bước tiếp.
Hạ Ti Yến nhanh tay đỡ cậu lại, cười khẽ: “Say thật rồi.”
“Không có nhé, tôi không say mà!” Tạ Thu phủ nhận, cố gắng thoát khỏi vòng tay của người đàn ông.
“Được, không say.” Hạ Ti Yến không tranh cãi với cậu, “Tôi đỡ em ra ngoài.”
Tạ Thu thẳng thắn từ chối: “Không, tôi muốn tự đi.”
Hạ Ti Yến nhìn xuống cậu: “Hay em muốn tôi bế em ra ngoài?”
“Không, không muốn…” Tạ Thu lắc đầu, thỏa hiệp, “Vậy thì anh đỡ tôi ra ngoài đi.”
Hạ Ti Yến khẽ “chậc” một tiếng, nửa đỡ nửa ôm đưa cậu ra khỏi sân.
Sau khi lên xe, Tạ Thu chợt nhớ ra điều gì đó: “Khoan đã, chúng ta ăn xong chưa thanh toán mà, không được ăn quỵt đâu!”
“Không cần lo.” Hạ Ti Yến giúp cậu điều chỉnh tư thế, “Ông chủ Tiết sẽ trừ vào tài khoản của tôi.”
“Ồ…” Tạ Thu đáp lời, rồi lại lầm bầm nhỏ giọng, “Thế giới của người giàu, tôi không hiểu nổi…”
Hạ Ti Yến cười: “Tiền của tôi cũng là tiền của em.”
Hạ Ti Yến nhìn cậu vài giây, lên tiếng: “Đi thôi.”
Tài xế nhấn ga, chiếc Bentley từ từ lăn bánh trên đường.
Tửu lượng của Tạ Thu kém, uống rượu vào là muốn ngủ, đầu tựa vào cửa kính xe, hàng mày khẽ nhíu lại.
Hạ Ti Yến nhận ra, đưa tay kéo cậu vào lòng.
Tạ Thu ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực ấm áp và rộng lớn, tự tìm một tư thế thoải mái, rồi ngủ thiếp đi.
Hạ Ti Yến nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng trong lòng, ánh mắt đen thẳm vốn luôn lạnh lùng, vô cảm giờ đây toát lên vẻ yêu thương, trìu mến.
Anh dùng đầu ngón tay vén những sợi tóc lòa xòa trước trán chàng trai, ngón cái lưu luyến v**t v* gò má mềm mại và nóng bỏng.
Trước đây anh nằm trên giường, đối mặt với sự nũng nịu hay than phiền của chàng trai, ngay cả việc cử động một ngón tay cũng khó khăn đến vậy.
Bây giờ anh có thể ôm người ta vào lòng, có thể chạm vào, có thể v**t v*, thậm chí có thể làm một số điều quá đáng hơn.
“Ưm…” Tạ Thu nửa tỉnh nửa mê, đưa tay nắm lấy ngón tay đang trêu ghẹo trên mặt mình.
Hạ Ti Yến dừng động tác, mặc kệ cậu nắm lấy, tay kia ôm cậu chặt hơn một chút.
Xe chạy vào biệt thự cũ nhà họ Hạ, tài xế tắt máy, quay đầu xin ý kiến.
Hạ Ti Yến khẽ lắc đầu, ra hiệu cho đối phương xuống xe trước.
Tài xế hiểu ý, lặng lẽ xuống xe, sau đó đóng cửa xe lại.
Không biết qua bao lâu, Tạ Thu mơ mơ màng màng mở mắt ra: “Đến nhà chưa?”
“Ừm.” Hạ Ti Yến đáp, “Đến nhà rồi.”
Tạ Thu ngước mặt khỏi lồng ngực của anh: “Đến nhà rồi sao anh không gọi tôi dậy?”
Hạ Ti Yến đáp: “Muốn để em ngủ thêm một lát.”
Ánh mắt Tạ Thu long lanh như nước, đuôi mắt vương chút sắc hồng đào, giọng nói cũng mềm mại đến lạ: “Hạ Ti Yến, anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy…”
Yết hầu Hạ Ti Yến khẽ nuốt, giọng nói rất trầm: “Không đối xử tốt với em, thì đối xử tốt với ai?”
Tạ Thu cảm thấy tư thế này nói chuyện hơi khó chịu, chủ động tách đôi chân dài ra, nghiêng nghiêng ngả ngả ngồi vắt vẻo trên đùi người đàn ông.
Lông mày Hạ Ti Yến giật một cái, đưa tay đỡ eo cậu: “Lại sao nữa?”
“Anh đối xử tốt với tôi như vậy, nhưng tôi không có cách nào báo đáp anh cả.” Tạ Thu đặt hai tay lên vai anh, “Hơn nữa tôi không thích như vậy…”
Hạ Ti Yến hỏi: “Tại sao không thích?”
“Vì chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy, nếu một ngày nào đó…” Mí mắt Tạ Thu run rẩy, “Nếu một ngày nào đó anh không đối xử tốt với tôi nữa, lúc đó tôi biết phải làm sao đây?”
“Sẽ không đâu.” Hạ Ti Yến nghiêm túc hứa hẹn, “Tôi sẽ luôn đối xử tốt với em.”
“Tôi không tin.” Tạ Thu ngước đôi mắt ngấn nước lên, giọng nói mang vẻ đáng thương không thể tả nổi, “Tôi bình thường như vậy, trên người chẳng có gì đáng để thích, anh chắc chắn chỉ là nhất thời hứng thú—”
Hạ Ti Yến nhíu mày, giọng điệu trở nên nghiêm khắc: “Tạ Tiểu Thu.”
Tạ Thu ngây người ra, bản năng cảm nhận được nguy hiểm, luống cuống muốn trèo xuống khỏi đùi anh.
Tuy nhiên, Hạ Ti Yến hành động nhanh hơn, bàn tay lớn kẹp chặt lấy eo thon, tay kia giữ chặt lấy b* m*ng nhỏ nhắn đầy đặn, cố định cậu trên đùi mình.
“Làm gì thế…” Tạ Thu bị khống chế, lại cảm thấy tủi thân, âm cuối hơi run rẩy, “Anh buông ra… ưm…”
Lời còn chưa nói hết, Hạ Ti Yến đã đưa tay bóp cằm cậu, dùng một nụ hôn nóng bỏng với tư thế cưỡng ép không thể chống cự, chặn hết những lời còn lại.
Tạ Thu mở to đôi mắt mờ sương, trong khoảnh khắc như bị nhấn nút tạm dừng, cả người ở trạng thái đứng máy.
Khoảnh khắc tiếp theo, đ** l*** n*ng b*ng đã tách đôi môi cậu ra.
Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Story
Chương 37
10.0/10 từ 50 lượt.
